Tiền Công
Tôi dừng bước ngay trước trang trại.
“Em nghĩ hiện giờ hai tên đó đang ở đâu?”
“Alma ở trang trại, còn Cafe... chắc là ở trong dinh thự ạ. Nhiều khả năng hắn đang ngồi trong phòng sách.”
Vậy thì trước tiên là Alma. Một khi đã bước chân vào bên trong tòa nhà, ánh sáng sẽ khiến mọi chuyện dễ dàng chệch hướng, nên tôi cần phải nghĩ cách dụ Cafe ra ngoài.
Và phương pháp đó vừa đơn giản lại vừa chắc chắn.
Chúng tôi tiến vào trang trại. Giữa màn đêm đậm đặc, nơi những ánh đuốc lẻ loi dựng rải rác là thứ ánh sáng duy nhất, vẫn có những bóng người với số lượng tương đương lúc chiều đang khom lưng làm việc.
Tôi tìm kiếm những công nhân là con người trong số đó. Một nhóm khoảng mười người đang vây quanh đống lửa sưởi ấm. Tôi tiến lại gần, khẽ ngả mũ và cất lời.
“Xin lỗi, cho tôi phiền một chút được không?”
“Gì đấy?”
Họ đáp lại bằng giọng gắt gỏng, những đôi mắt mệt mỏi đờ đẫn không chút tiêu điểm nhìn về phía tôi.
“Chuyện đơn giản thôi. Tôi cần hai... không, ba người. Nếu các anh giúp tôi một việc nhỏ, hai người sẽ nhận được 30 Rudd, và một người sẽ nhận được 50 Rudd. Có ai muốn nhận không?”
Gần như ngay lập tức, năm người bật dậy.
“Hai người thì không cần. Hừm, hai người không đội mũ kia không được. Những người còn lại đi theo tôi.”
Mặc kệ hai kẻ không đội mũ đang lầm bầm chửi rủa và những người khác vẫn còn ngồi đó, tôi cầm một cây đuốc rồi cùng ba người kia bước đến một góc khuất không có tai mắt.
“Một người trong anh sẽ làm một việc đặc biệt. Hãy cầm đuốc đi đến dinh thự, nói với ngài Checo rằng ngài Slove đang đợi ở ‘cái cây đó’ và muốn gặp ngài ấy.”
Tôi rút tờ 50 Rudd từ trong túi ra vẫy vẫy. Một trong ba người nhanh tay giật lấy thanh củi đang cháy trên tay tôi rồi lao vụt về phía dinh thự rực rỡ ánh đèn.
“Chúng tôi thì làm gì?”
“Cứ đi theo tôi là được. Tuyệt đối không được nói lời nào.”
“Cái gì cơ...”
“Tôi đã bảo là không được nói lời nào rồi mà.”
Họ nhìn nhau một lát, nhưng khi thấy mảnh giấy tôi đang cầm trong tay, họ liền im lặng đi theo.
Tôi, Annie và hai người công nhân. Bốn bóng hình mờ ảo khó lòng phân định vượt qua màn đêm để tìm đến chỗ Alma.
Đây là lần thứ ba tôi tới nơi này. Phía xa xa, một chiếc đèn điện treo trên cây, và có ai đó đang nằm trên chiếc võng dưới ánh đèn ấy.
“Chào ngài, Al... ngài Slove.”
“Xác nhận được rồi thì tốt hơn hẳn đấy nhỉ.”
Vừa gắn ống giảm thanh vào khẩu súng, tôi vừa di chuyển về phía cái cây.
Hai người công nhân lộ vẻ nghi hoặc trước hành động của tôi, nhưng có vẻ giá trị của 30 Rudd còn lớn hơn cả sự nghi ngờ đó.
Tôi đứng trước chiếc võng. Alma, kẻ dường như đang thiu thiu ngủ, nhận ra có bốn bóng người trước mặt nên đã bước xuống, nhíu mày nhìn bằng gương mặt đỏ gay dưới ánh đèn.
“Đêm hôm thế này có chuyện gì vậy?”
“Tôi đến để lấy tiền công.”
Alma quan sát kỹ chúng tôi, nhưng vì bóng đêm bủa vây và những vệt sáng lờ mờ nên hắn không nhận ra mặt. Nhìn chiếc mũ và số lượng người, hắn bắt đầu đoán định theo ý mình.
“À, mấy tên phó quan xấc xược đó sao. Làm tốt lắm, tốt lắm, nhưng ta đã bảo mai hãy đến lấy tiền rồi mà! Giờ thì biến đi.”
Tôi đáp lại lời càu nhàu vì bị phá hỏng giấc ngủ của gã:
“Không phải khoản tiền đó. Không phải mấy đồng bạc lẻ như 200 Rudd, mà tôi đang nói đến 4000 Rudd cơ.”
Alma sững người trong giây lát, rồi gã định lao về phía chiếc roi đặt dưới võng.
Dĩ nhiên, đó là một nỗ lực vô vọng. Tốc độ của một con người làm sao so được với vận tốc của đạn viên. Không cần thiết phải giết gã, và gã cũng chưa được phép chết vào lúc này, nên mục tiêu đã được xác định.
Tôi rút súng và bóp cò.
Một tiếng súng sắc lạnh, nghe như bị nghẹt lại vang lên. Dẫu không thể gọi là nhỏ, nhưng âm thanh đó không đủ để lọt vào bên trong dinh thự.
“Hự... aaaaaaaaa!”
Tiếng thét còn lớn hơn cả tiếng súng vang lên ngay lập tức. Với âm lượng này, ít nhất những kẻ trong dinh thự sẽ chẳng thể biết được có sự hiện diện của súng đạn hay không.
“Phó quan, là lũ phó quan khốn kiếp! Chuyện này là sao! Ta rõ ràng đã cử bốn đứa đi, sao các ngươi lại ở đây?”
Dường như gã còn chẳng nhớ rõ mình đã thuê bao nhiêu người nữa.
“Im lặng đi. Alma Terrace, ngươi bị bắt vì tội cướp bóc, giết người, và... dù sao thì ngươi cũng là một tên vô lại mà. Chi tiết thế nào thì Cảnh sát trưởng sẽ nói cho ngươi biết.”
“Đùi, đùi của ta bị bắn rồi! Chết tiệt, chân không cử động được nữa!”
Nếu là một lần thì còn có thể bỏ qua, nhưng cứ la hét mãi thế này thì thật rắc rối.
Tôi dùng sợi dây thừng buộc võng để trói quặt tay gã ra sau, rồi xé một mảnh vải võng cuộn tròn lại, nhét chặt vào miệng kẻ đang nằm dưới đất.
“Ưm, ưm!”
Chứng kiến cảnh tượng đó, hai người công nhân cuối cùng không chịu nổi mà mở miệng.
“Các người đang làm gì...”
“Tôi phải nhắc lại lời đó đến lần thứ ba sao? Cho đến khi tôi ra chỉ thị khác, các anh không được nói bất cứ lời nào.”
Vì trên tay tôi đang lăm lăm khẩu súng, nên sự tưởng tượng về những tình huống xấu có thể xảy ra khiến họ phải cẩn trọng hơn trong việc quản lý thái độ và cảm xúc của mình.
“Tốt lắm. Đã đến lúc mọi người đi ngủ nên chúng ta phải xử lý thật yên tĩnh. Vậy thì, từ bây giờ... chúng ta đi phía kia nhé.”
Không có lời đáp nào vang lên. Chỉ có tiếng bước chân xào xạc trên nền đất như muốn xé toạc bầu không khí lạnh lẽo.
Nếu vẽ một đường thẳng, thì vị trí chúng tôi dừng lại nằm chính giữa dinh thự và chỗ của Alma. Tôi đứng lại và nói với họ việc cần làm.
“Bây giờ, hai người hãy đánh nhau đi. Đứng ở đây, hét thật to vào. Ai thấy mình thắng thì cứ việc lấy chỗ tiền này. Bắt đầu đi.”
Tôi khẽ vỗ tay rồi đặt xấp tiền xuống đất. Họ đứng ngây ra một lúc, rồi bắt đầu từ một cú đấm nhẹ của một bên, cả hai bắt đầu gào thét đầy phấn khích và lăn lộn trên mặt đất.
Hàng loạt những biểu cảm phi ngôn ngữ và hành động phi lý trí liên tục diễn ra, những tiếng hét vang trời tương tự như tiếng thét của Alma ban nãy xé toạc không gian.
Việc này không cần kéo dài quá lâu. Chỉ cho đến khi Cafe đi ngang qua đây để gặp Alma.
Người đàn ông tôi cử đến dinh thự lúc nãy đã xuất hiện từ phía xa và vẫy tay với tôi. Dù chỉ là một bóng đen không rõ hình thù nhưng không hiểu sao gã lại khẳng định chắc chắn đó là tôi.
Thông qua ánh đuốc trên tay gã, không còn nghi ngờ gì nữa, người đi cùng chính là Cafe.
“Annie, em xem giúp tôi xem Cafe có mang theo súng không?”
Khi tôi giao một việc mà con người bình thường không thể làm được trong bóng đêm, Annie nheo mắt, chăm chú quan sát Cafe vẫn còn ở đằng xa.
Cô bé lắc đầu.
Mọi chuyện đã trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều. Lúc này, tôi rời xa hai người công nhân đang mải mê với đống tiền mà chẳng thèm đoái hoài gì đến xung quanh nữa, rồi hòa mình vào bóng tối.
Ngay sau đó.
“Sao anh lại mang theo tiền vậy?”
“Hôm nay là một ngày như thế mà. Nếu Slavi đã gọi anh, thì chỉ có thể là chuyện đó thôi.”
“Trông anh có vẻ đang rất vui.”
“Vui chứ, rất vui là đằng khác! Chẳng có việc gì sướng bằng việc thấy lũ xấc xược bị chôn vùi dưới cát đâu! Mà khoan, tiếng thét lúc nãy rốt cuộc là...”
Đang trò chuyện dở dang, họ bắt gặp hai người công nhân đang lăn lộn đấm đá nhau trên mặt đất.
“...Thì ra là cái trò này. Các người đang làm cái quái gì thế hả!”
Tiếng quát tháo của chủ nhân vang lên. Hai người kia dừng tay, loạng choạng đứng dậy và nhìn Cafe với một tư thế cực kỳ gượng gạo.
“À, ngài Checo. Chào ngài.”
“Đêm hôm thế này mà làm loạn cái gì vậy? Tiếng ồn lớn đến mức làm ta chẳng thể tập trung đọc sách được đây này!”
“Dạ thưa, có một thằng cha đội mũ nào đó...”
“Dẹp mấy lời bào chữa đó đi!”
Màn mắng nhiếc vô nghĩa cứ thế tiếp diễn. Nhờ vậy mà mục tiêu được ánh đuốc chiếu rọi sáng rực vẫn đứng yên bất động.
Giờ thì chắc chẳng cần đến ống giảm thanh nữa đâu nhỉ.
“Lũ rác rưởi các người làm ta muốn sống yên ổn cũng không được màaaaaaaaaaaaaaa!”
Cùng với tiếng súng, Cafe quỵ gối xuống.
Tôi bước từ bóng tối vào vùng ánh sáng của cây đuốc, mắt không rời khỏi Cafe đang quằn quại dưới đất.
“Thằng nào! Thằng khốn nào! Mày có biết tao là ai không! Dám bắn cả chủ trang trại, người nuôi sống cái làng này sao! Ra đây ngay! Người đâu, tập hợp lại, tìm xem kẻ nào làm chuyện này!”
Chắc chắn với âm lượng đó, không chỉ dinh thự mà cả trang trại đều sẽ nghe thấy, nhưng những tin đồn đã lan khắp làng hẳn cũng không thể nào bỏ sót tai mắt của đám thú nhân.
Nghe tiếng hét của gã, khoảng hai mươi người cầm súng, thỉnh thoảng có kẻ cầm đuốc chạy đến bao vây lấy gã. Nhưng không sao, tôi bước vào giữa vùng sáng với một phong thái hiên ngang khiến bất cứ ai cũng phải kiêng dè.
Có đến hơn mười họng súng đang chĩa thẳng vào tôi.
“Tên phó quan kia! Là mày phải không? Mày vừa bắn vị chủ trang trại vô tội, cột trụ của ngôi làng này sao!”
Mặc kệ Cafe đang gào thét, tôi rút lệnh truy nã cùng với chiếc huy hiệu trong ngực áo ra.
“Chúng tôi thuộc Cục An ninh Liên bang. Nếu đến khi tôi đếm đến ba mà các anh vẫn chĩa súng vào chúng tôi, tôi sẽ coi các anh là những kẻ không cần sự bảo hộ của pháp luật, tôi sẽ báo cáo lên cấp trên và tiến hành xử tử tại chỗ. Một, hai.”
Tôi chưa cần phải nói đến tiếng thứ ba.
“Bắn đi! Bắn chết nó ngay cho ta! Các người không nghe thấy lời ta nói hả!”
“Kẻ này, kẻ đang dùng bí danh Checo, thực chất là một tên vô lại đê tiện tên là Cafe Terrace. Còn kẻ đang bị trói ở gần chiếc võng kia là Alma Terrace. Các anh có muốn so sánh với bản phác họa không?”
Một người do dự bước lên phía trước, soi tờ giấy dưới ánh đuốc.
“Tôi nhìn không rõ lắm.”
“Cũng phải thôi. Chính vì thế mà cho đến khi có cuộc nội bộ tố giác gần đây, tung tích của chúng mới bặt vô âm tín. Nhưng giờ thì khác rồi.”
“Nội bộ tố giác? Ta chưa từng thốt ra cái tên Terrace đó lấy một lần nào! Ngươi đang nói nhảm cái gì vậy!”
Gã cố gắng bào chữa, nhưng.
“Việc ngươi đưa ra lời bào chữa đó chẳng khác nào thừa nhận mình chính là Terrace cả.”
“...A.”
Một âm thanh ngớ ngẩn thốt ra từ miệng gã, và họng súng của hai mươi người đang vây quanh gã lập tức tập trung vào một điểm.
“Không cần phải làm thế đâu. Việc các anh cần làm chỉ có một thôi. Hãy đi rêu rao khắp làng rằng cái ác ngự trị nơi đây sắp bị quét sạch rồi. Nào, giải tán!”
Họ nhìn nhau ngơ ngác một lát, rồi chẳng mấy chốc đã lần lượt xuống đồi.
Giờ đây trên đỉnh đồi này chỉ còn lại bốn người. Tôi, Annie, và hai anh em nhà Terrace đã không còn khả năng dùng chân được nữa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
