Tôi Đã Mua Một Nô Lệ Thú Nhân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

396 25413

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

38 130

Không, đã bảo đó là Miễn dịch Tinh thần mà!?

(Đang ra)

Không, đã bảo đó là Miễn dịch Tinh thần mà!?

낙비

Có vẻ là hấp thụ ma lực ác ma để thăng cấp thì có vẻ hơi ác độc nhỉ?

160 6

Toàn văn - Nhà Đấu Giá

Nhà Đấu Giá

Khi bốn chúng tôi đã yên vị trên những chiếc ghế đối diện nhau, và tôi vừa kịp để Annie cùng Nilly ngồi sát phía cửa sổ, đoàn tàu bắt đầu chuyển động với những nhịp rung lắc lười biếng.

“Ô, nó chuyển động rồi kìa.”

“Không cần phải thức để canh đâu. Có lẽ em cứ ngủ đi rồi thức dậy bốn lần nữa thì phong cảnh bên ngoài vẫn y hệt thế này thôi.”

Hoang mạc nối tiếp hoang mạc, và lại là hoang mạc. Ngoài điều đó ra, chắc chắn sẽ khó mà tìm thấy thứ gì khác.

“Nhưng mà vẫn kỳ diệu thật đấy chứ. Em chưa bao giờ dám tưởng tượng mình sẽ được ngồi trên chiếc ghế thế này và đi cùng với anh Jack.”

Chuyện đó cũng phải thôi. Bởi lũ ngựa chẳng bao giờ tự biết đường mà đi đến đích cả.

“Anh Jack, em thực sự ngủ được chứ?”

“Đã bảo là mấy chuyện đó không cần phải xin phép mà.”

“Nhưng mà em cũng vừa mới thức chưa lâu nên là….”

Annie tựa đầu vào vai tôi, đôi tai khẽ vểnh lên. Chẳng cần nói cũng biết em đang mong đợi điều gì.

Tôi đưa tay ra xoa đầu Annie. Cái đầu nhỏ của em khẽ gật gù một cách đầy hưởng thụ, rồi sớm buông lỏng sức lực, trút toàn bộ sức nặng lên vai tôi.

“Chậc. Hay là em chuyển sang chỗ khác ngồi nhé?”

Thấy tôi cứ xoa đầu chị mình như thế một hồi lâu, Nilly có vẻ không chịu nổi mà đứng phắt dậy khỏi ghế.

“Không đâu, Nilly cũng ở lại đây đi. Chị không muốn chúng ta bị tách rời đâu.”

Nghe thấy giọng nói đang dần chìm vào cơn ngái ngủ của chị mình, Nilly lại đành ngồi xuống chỗ cũ.

“…Nếu chị đã nói vậy thì thôi.”

Đoàn tàu vẫn lướt đi, bên trong toa tàu không có bất kỳ tiếng ồn nào khác. Chỉ có tiếng xình xịch đều đặn cùng tiếng còi thỉnh thoảng vang lên, tất cả chỉ có thế.

Sự đơn điệu luôn là liều thuốc dẫn dụ cơn buồn ngủ. Đầu của Annie bắt đầu gật gù lên xuống, đôi mắt em nhắm lại thật lâu rồi khẽ mở ra chốc lát, trước khi hoàn toàn chìm sâu vào giấc nồng.

Nilly thì vẫn không ngủ. Cô bé dường như đang cố kìm nén cơn buồn ngủ cho đến khi Annie ngủ hẳn, và lý do cho việc đó chỉ có một.

Vì có chuyện cần phải nói.

“Anh có thích chị gái em không?”

Một câu hỏi đột ngột nhưng cũng nằm trong dự đoán của tôi.

“Sao anh lại ngập ngừng không trả lời thế? Em thấy đêm qua đâu phải là lần đầu tiên của hai người đâu.”

“Không, chỉ là hơi bất ngờ chút thôi. …Anh thích chứ. Anh yêu cô ấy. Lúc mới gặp, anh cũng không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.”

Tôi không ngờ tới, và cũng từng nghĩ rằng không nên để mọi chuyện tiến triển như vậy.

“Em không có ý định cản trở đâu. Cả em và chị đều đã nhận được sự giúp đỡ từ anh, và chuyện anh cứu mạng em thì cũng chẳng khác nào ban cho em một cuộc đời mới.”

Nilly nói tiếp, giọng điệu có chút trầm xuống:

“Chỉ cần chị thấy hạnh phúc là được rồi. Anh U, cho dù người chị thích không phải là anh mà là cái gã Goblin lúc nãy, thì chỉ cần chị hạnh phúc là em cũng thấy mãn nguyện.”

…Quả là một tư tưởng cực kỳ cởi mở.

“Thế nên giờ em muốn gửi lời chào chính thức đến anh. Cảm ơn anh vì đã cứu chị, vì đã đưa chị đến gặp cha và giúp chị em mình tìm thấy nhau. Thực sự cảm ơn anh rất nhiều.”

Cô bé trịnh trọng cúi đầu. Những chuyện thế này luôn khiến tôi cảm thấy có chút áp lực và không thoải mái cho lắm.

“Nhưng mà, tuy em không phải là mẹ, nhưng em muốn biết anh định tiến xa đến đâu với chị?”

“…Cái gì cơ?”

“Chị tuy có hơi nhút nhát một chút nhưng là một người rất tốt. Dù không thể hiện ra ngoài nhưng chị luôn chăm sóc bọn em, lòng dạ cũng rất bao dung. À, ý em là tính cách chị rất tuyệt vời ấy.”

Tôi còn đang thắc mắc không biết cô bé định nói gì, thì câu tiếp theo đã giúp tôi hiểu ra ngay lập tức.

“Chính mắt em đã thấy rồi nhé. Cái… cái chuyện anh trút hết vào bên trong ấy. Lỡ như… lỡ như có em bé thì sao….”

Gương mặt Nilly đỏ bừng lên. Đúng là một chuyện không hề dễ dàng để mở lời.

“Trước hết phải kết thúc mọi việc đã. Gặp lại bà Jerry, tìm thấy Sally và Yul. Sau đó thì… ít nhất anh đã hứa là sẽ luôn ở bên cạnh cô ấy.”

Khi phải nói ra những lời này với một người không phải là Annie, tôi cảm thấy xấu hổ vô cùng. Cứ mỗi từ thốt ra là tôi lại thấy ngượng đến phát điên.

Nhưng tôi vẫn phải nói. Nếu không, tôi sẽ chẳng bao giờ có thể làm quen được với điều này.

“Vậy thì tốt rồi. Em hỏi thế vì lo rằng anh có thể là một kẻ vô trách nhiệm và trơ trẽn. …Dù sao thì, cảm ơn anh.”

Nilly quay mặt về phía cửa sổ như thể cuộc trò chuyện đã kết thúc.

Vậy là xong, giờ đoàn tàu đã khởi hành, đây là lúc để kiểm tra cái ‘Hộp’ mà tôi vừa nhận được.

Cái thứ mà bọn chúng gọi là ‘Hộp’ thực ra cũng chẳng có gì to tát. Đó chỉ là một hình thức giống như chơi xổ số, trả tiền mà không biết bên trong có gì.

Ở miền Nam thì chẳng ai bán đồ lông thú cả, mà nếu đợi đến khi tới miền Bắc mới mua thì e là đã quá muộn, nên tôi mới phải mua tạm bợ theo cách này. Hy vọng là bên trong sẽ có thứ gì đó dùng được.

Khi cẩn thận mở bọc đồ ra, thật bất ngờ khi món đồ đầu tiên nằm trên cùng trông khá ổn.

“Cái đó là gì vậy anh?”

Chẳng biết Annie đã rời mắt khỏi cửa sổ từ lúc nào, giờ em đang nhìn chằm chằm vào bọc đồ.

“Quần áo mùa đông.”

Có vẻ hứng thú, Nilly thò tay vào bọc đồ lấy ra một chiếc áo bất kỳ rồi hỏi với gương mặt không thể hiểu nổi:

“Trời nóng thế này mà anh bảo bọn em mặc cái thứ dày cộm này sao?”

“Đến nơi rồi em sẽ biết.”

Nếu tính cả hai ngày di chuyển thì lúc đó sẽ là ngày 27 tháng 2, tuy là vùng biên giới nhưng ở đó vẫn đang là mùa đông. Nếu không may mắn, có khi còn thấy cả tuyết nữa.

“Thật là vô lý. Chỉ có hai ngày thôi thì làm sao mà lạnh đến mức đó được chứ.”

Và rồi hai ngày trôi qua, khi chúng tôi đặt chân đến Brick và cánh cửa toa tàu mở ra.

“Áo! Cho em mượn cái áo! Cái áo dày lúc nãy ấy!”

Nilly cuối cùng cũng nhận ra lời nói của mình đã sai lầm đến mức nào.

“Đã bảo là trời sẽ lạnh mà không tin. Đúng không, Annie?”

“Dạ? Lạnh thật đấy anh ạ. Buốt hết cả má rồi này.”

“Chị còn nói thế được sao, chị định trụ lại với mỗi cái áo choàng Poncho đó thôi à!”

“Cái này quan trọng lắm đấy. Anh Jack đã tặng nó cho chị mà.”

Không ngờ em lại trân trọng nó đến mức ấy.

Dù thấy hơi có lỗi với Annie, nhưng hiện tại em không thể mặc chiếc áo Poncho đó được nữa.

“Cởi nó ra đi, em cũng nên thay quần áo khác thôi.”

“Dạ? Nhưng mà, cái này….”

“Đây là miền Bắc. Dù ánh mắt của mọi người dành cho các em có lẽ sẽ không cay nghiệt như ở miền Nam, nhưng chiếc áo Poncho này thì lại là chuyện khác.”

Mặc áo Poncho chẳng khác nào đang hét lên cho cả thế giới biết rằng ‘Tôi đến từ miền Nam’, và ở đây, điều đó đôi khi còn tệ hơn cả việc bị đối xử như nô lệ ở miền Nam nữa.

“Là để tìm bà Jerry đấy. Trong lúc ở miền Bắc, em chịu khó cởi nó ra một lát nhé?”

“…Em biết rồi ạ.”

Annie lộ vẻ tiếc nuối rồi cúi mặt xuống, tôi đưa tay nắm lấy vành mũ của em rồi nhấc lên.

“Ứt.”

Dù đang ở ngoài trời nơi có nhiều người qua lại, nhưng khi đôi tai bị lộ ra, Annie vẫn theo phản xạ tự nhiên mà lấy tay che lại vì chưa quen.

“Thay vào đó, ở đây em sẽ không cần phải dùng đến cái mũ này nữa đâu.”

“N-Nhưng nếu không có nó thì….”

“Ở miền Bắc thì không sao đâu. Nhìn xem, có ai thèm dòm ngó em đâu nào?”

Annie đưa mắt nhìn lướt qua những người đang có mặt tại sân ga, rồi khẽ thở phào, rụt rè hạ đôi bàn tay đang che tai xuống.

Đó chính là khởi đầu cho chuyến viếng thăm miền Bắc đầu tiên của hai chị em.

Rời khỏi sân ga để bước vào trong nhà ga, tôi chợt nhận ra có vài thứ khá bắt mắt.

Trên mỗi cây cột đều dán đầy những thông báo hướng dẫn đăng ký và bỏ phiếu cho cuộc bầu cử sắp tới. Có lẽ mùa bầu cử đã đến rồi sao?

Ngày 5 tháng 3, tại khu vườn trong tư dinh của Hạ nghị sĩ Jim Freeman. Nếu có cơ hội, cho Annie chứng kiến cảnh tượng đó có lẽ cũng là một trải nghiệm không tồi.

“Lạnh quá. Em lạnh chết mất thôi. Thời tiết ở đây kiểu gì thế này?”

“Trong suốt hai ngày qua anh Jack đã liên tục nhắc là sẽ lạnh rồi còn gì. Lúc đó em có tin đâu.”

“Em đâu có ngờ là nó lại đến mức này. Em cứ tưởng nó chỉ lạnh như một đêm lộng gió thôi, chứ thế này thì quá lắm rồi.”

Vừa run rẩy đánh bò cạp, Nilly vừa ôm chặt thêm mấy bộ đồ lông thú vào lòng.

“Biết làm sao được. Cứ đi ra ngoài trước đã. Càng khẩn trương thì chúng ta càng sớm tìm được nơi ấm áp để vào thôi.”

Vừa đánh xe ngựa ra khỏi nhà ga, Annie đã khẽ thốt lên một tiếng trầm trồ.

“…Oa.”

Cũng phải thôi. Bởi đây là cảnh tượng mà ở miền Nam khó lòng thấy được.

Những tòa nhà gạch nhiều tầng san sát nhau, những con phố rộng thênh thang kéo dài vô tận, và vô số người qua lại tấp nập trên đường.

Bất cứ thứ gì ở đây cũng đều là những điều xa lạ đối với miền Nam. Chỉ riêng lượng người đi bộ mà chúng ta đang thấy lúc này thôi có lẽ cũng đã vượt quá tổng dân số của một ngôi làng bình thường ở miền Nam rồi.

Trước khi hòa mình vào dòng người trên phố, Annie vẫn còn một nỗi lo lắng cuối cùng.

“Anh… anh thực sự nghĩ là không cần đội mũ sao?”

“Đã bảo là không sao mà. Nhìn xem, khắp nơi đều có Thú nhân kìa.”

Phải sau khi nhìn theo hướng tôi chỉ và xác nhận có rất nhiều Thú nhân khác cũng đang thong thả dạo bước trên phố, Annie mới dám dè dặt đặt chân xuống đường.

Annie vừa đi vừa vểnh đôi tai lên một cách đầy lạ lẫm, cái đuôi cũng không ngừng vẫy tít mù, được chứng kiến dáng vẻ ấy của em cũng là một niềm hạnh phúc đối với tôi.

“Anh U à, em không biết mình đang đi đâu, nhưng anh đi nhanh lên chút được không? Cái đuôi của em sắp đóng băng đến nơi rồi đây này.”

“Sắp đến rồi. Em thấy tòa nhà hình vuông to lớn đằng kia không?”

Nhà đấu giá. Trong sổ sách ghi là ở Brick, và nếu nói về một nơi có thể bán nô lệ ở đây thì chỉ có chỗ đó mà thôi.

Bước lên những bậc thang trắng muốt với hai cây cột trụ khổng lồ vươn cao hai bên và đi vào lối vào lớn, một không gian hùng vĩ chẳng kém gì thánh điện hiện ra trước mắt.

Những nhịp cầu thang rộng dẫn lên tầng hai, cùng lối đi dẫn đến Nhà đấu giá số 1 và số 2 ở hai bên. Đi đâu cũng được, nhưng nơi chúng tôi cần đến hiện tại đã được định sẵn.

Giống như việc tìm thấy cuốn sổ ở Lawton để đến được đây, tại đây tôi cũng phải tìm lại sổ sách để biết được ai là người đã mua bà Jerry.

Và theo bản đồ nội bộ, Phòng lưu trữ nằm ở tận cùng bên trái của tầng một.

“Trong này ấm hơn hẳn. Dù so với miền Nam thì vẫn còn lạnh lắm. Giờ chúng ta làm gì tiếp theo đây anh?”

“…Xin lỗi hai em, nhưng hai em có thể vui lòng đứng đây đợi anh một lát được không?”

“Dạ? Giữa cái thời tiết này sao? Anh phải đưa bọn em đến chỗ nào ấm hơn chứ.”

Nilly vừa run bần bật vì lạnh vừa cau mày lộ vẻ không hài lòng.

Nhưng biết làm sao được. Thứ duy nhất giúp tôi có danh nghĩa để bước vào Phòng lưu trữ là chiếc huy hiệu Phó quan, mà tôi thì chỉ có đúng hai cái thôi.

“Anh xin lỗi. Tối nay anh sẽ bù cho hai em một bữa thật nóng hổi. Cứ ngồi tạm ở chiếc ghế kia một lát nhé.”

“Nilly à, giúp anh ấy đi em. Đây là việc tìm mẹ mà, phải không?”

Cuối cùng, trước lời thỉnh cầu của Annie, Nilly dù vẫn đang run rẩy vì lạnh nhưng cũng đành cam chịu mà bước đến ghế ngồi.

“Anh phải làm nhanh lên đấy. Nếu không là em sẽ lại cù chị cho xem.”

Thấy Annie khẽ rùng mình một cái, tôi đoán đó chắc chắn không phải là chuyện đùa.

Tôi trao chiếc huy hiệu vào tay Annie, em liền dùng những động tác tay giờ đây đã vô cùng thuần thục để đính nó lên trước ngực.

“Ồ. Trông cũng hợp với chị lắm đấy chứ?”

“Đừng… đừng có trêu chị.”

“Em nói thật mà. Áo lông thú, huy hiệu lại còn cả súng nữa, em chẳng nhận ra người chị giản dị của mình đâu nữa rồi.”

“…Đi nhanh thôi anh!”

Tôi đuổi theo Annie khi em đang vội vã tiến về phía quầy tiếp tân để che giấu sự thẹn thùng.

Tại quầy tiếp tân, một người phụ nữ ăn mặc chỉnh tề đang ngồi đó, cô ấy đón tiếp chúng tôi bằng một nụ cười đúng chuẩn mực.

“Tôi có thể giúp gì cho quý khách?”

Hướng về phía nhân viên hướng dẫn tại quầy, tôi chìa chiếc huy hiệu ra và nói bằng một giọng đủ lớn để viên cảnh vệ đứng cạnh đó cũng có thể nghe thấy:

“Chúng tôi đến để tiến hành điều tra.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!