Norton
Một người đàn ông trùm tấm vải đen lên đầu, cất tiếng gọi Norton.
Đôi mắt hắn đỏ ngầu, bàn tay run rẩy bần bật như thể đang mắc chứng run tay của người già.
“Dạo này ngài thế nào rồi? Tôi thì khỏi phải nói, vẫn đang sống rất tốt. Thằng con trai tôi nghe bảo cũng đã tìm được việc làm, còn vợ tôi thì chắc cũng sắp quay về thôi.”
Hắn thốt ra những lời lẽ lảm nhảm, mang theo một cảm giác bất an và xa xăm kỳ lạ.
“Vậy sao? Ông vẫn bình an vô sự thì tốt quá rồi.”
“À, còn chuyện này nữa. Chính là nó! Thằng con tôi sắp lĩnh lương rồi. Lúc nào tôi cũng biết ơn ngài, trước mắt ngài hãy nhận lấy cái này, cái này đi.”
Hắn nắm chặt bàn tay lại nên tôi không rõ số lượng chính xác là bao nhiêu, nhưng có vài tờ tiền giấy nhăn nhúm đã được đặt vào tay Norton.
“Tôi đã bảo là không cần những thứ này mà. Thứ quan trọng chẳng phải nằm ở chỗ khác sao.”
Norton nhét những tờ tiền đó ngược trở lại túi áo của người đàn ông, rồi khẽ khàng gỡ tấm vải đen đang trùm trên đầu hắn ra.
“Anh có thấy hạnh phúc không?”
Vì đang quan sát từ phía sau nên tôi không thể nhìn rõ biểu cảm của hắn, nhưng chắc chắn rằng… hắn đang mỉm cười.
“Hạnh phúc ư? Đúng, đúng vậy chứ! Nhờ có ngài mà mọi chuyện đều đang diễn ra tốt đẹp! Chắc chắn là nhờ ngài rồi, nhất định là thế!”
Hắn đưa tay vào túi áo mà Norton vừa nhét tiền vào rồi lục lọi, cái đầu sũng nước như vừa dầm mưa của hắn cứ liên tục cúi gập xuống đầy vẻ cung kính.
“Vậy là được rồi. Tình cờ mới gặp nhau ở đây, lần tới tôi sẽ ghé qua thăm sau. Thế nên những ngày thế này, anh hãy tìm chỗ nào đó ấm áp mà ở nhé.”
Norton bước lướt qua người đàn ông và tiếp tục hành trình.
Ông ấy vẫn chọn những con hẻm nhỏ hẹp để di chuyển, và chẳng hề có một bóng người qua lại.
Không, nói đúng hơn là đôi khi có những người đi ngược chiều, nhưng ông ấy luôn tìm một nơi nào đó để ẩn mình, và nếu không kịp lánh đi thì...
“A, anh Norton! Anh vẫn khỏe chứ?”
“Tất nhiên rồi. Còn anh thì sao? Có ngủ ngon giấc không?”
“Có, có chứ! Tuyệt lắm. Thực sự rất tuyệt, tuyệt vời lắm. Hôm qua đã thế, và hôm nay chắc chắn cũng sẽ như vậy!”
“Không, tôi đã bảo là tiền nong không quan trọng mà. Chỉ cần anh thấy hạnh phúc là được rồi.”
Với một thái độ tươi tỉnh đến mức khiến tôi liên tưởng đến lũ Goblin, tất cả bọn họ hễ thấy ông ấy là lại rối rít hỏi thăm.
Ông ấy cứ bước đi không ngừng nghỉ. Tôi không rõ đích đến là đâu, và dường như chính ông ấy cũng chẳng có một mục tiêu cụ thể nào cả.
Nhưng tôi không tài nào hiểu nổi. Nếu không phải để gặp gỡ ai đó, cũng không phải để đi đến một nơi nào đó, thì rốt cuộc ông ấy đi bộ để làm cái quái gì chứ.
Một người đàn ông trung niên, một thanh niên tóc dài, một cụ bà lưng còng. Ông ấy đã gặp rất nhiều người, và lần nào cũng nghe thấy những lời tương tự. Lời cảm ơn, lời hỏi thăm, và lại là một lời cảm ơn khác.
Tất cả bọn họ, dù mang gương mặt u ám nhưng vẫn nở nụ cười đón tiếp ông ấy, và mỗi lần như thế, bóng lưng của Norton dường như lại càng trở nên to lớn hơn.
Đúng lúc đó, một ông lão chân thọt chạm mặt ông ấy, và từ đằng xa khi Norton còn chưa kịp tìm chỗ ẩn nấp, lão đã cất tiếng gọi vang:
“Donald! Liệu bây giờ cậu có thời gian không?”
“Thời gian là thứ tôi có thừa mà. Lúc nào cũng được hết.”
“Mấy hôm trước mái nhà tôi bị thủng rồi. Đến giúp tôi một tay đi.”
Norton khẽ nhún vai. Sau động tác ngắn ngủi đó, ông ấy không chút do dự mà tiến về phía ông lão, và tôi cũng tiếp tục cuộc bám đuôi của mình.
Ông lão rời khỏi con hẻm và bước đi trên phố.
Hai bên đường la liệt những món đồ phế thải, thỉnh thoảng lại có những sợi dây thép sắc nhọn đâm ra ngoài một cách đầy nguy hiểm.
Con đường hẹp với những dãy nhà tạm bợ được dựng lên từ những tấm tôn gỉ sét bong tróc, san sát vào nhau.
Ở bất kỳ nơi nào khác, từ ngữ này chắc chắn sẽ không bao giờ được dùng đến, nhưng ít nhất là ở đây… con đường này rõ ràng phải được gọi là một ‘đại lộ’.
Tất nhiên, vì có nhiều nơi để ẩn mình nên việc bám theo cũng dễ dàng hơn hẳn, đó cũng không hẳn là một điều tồi tệ.
“Dạo này ông thế nào rồi?”
Norton vừa đi vừa điều chỉnh nhịp bước cho phù hợp với tốc độ chậm chạp của ông lão.
“Với một lão già thì còn có gì khác được chứ. Bệnh tật đau ốm bủa vây, sống chỉ là để chờ cái chết mà thôi.”
Vừa bước đi với hai tay chắp sau lưng, ông lão vừa không ngừng ho hắng, và mỗi lần như thế, khuôn mặt đang nhìn thẳng của Norton lại quay sang phía lão.
“Vậy, ông có thấy hạnh phúc không?”
“Sáng nay ta vừa thức dậy đã thấy nước mưa chảy theo kẽ hở của cái mái nhà bị hỏng xuống làm đóng băng cả chân ta rồi. Nếu đó gọi là hạnh phúc thì đúng là ta đang hạnh phúc lắm đây.”
Norton cúi đầu nhìn xuống đôi chân của ông lão.
“Tôi đã bảo ông là phải mang giày vào cơ mà. Nhìn xem, nó tím tái hết cả rồi kìa.”
“Cái đôi giày đã mòn hết đế thì có khác gì cục tạ đè lên mu bàn chân không chứ? Giờ nó đang tê cóng chẳng còn cảm giác gì rồi, cậu đừng có nhắc đến chuyện cái chân nữa.”
“…Chắc tôi phải sắm cho ông một đôi giày mới thôi.”
“Thôi đi. Chắc chắn là mang chưa đầy một tháng đã hỏng thôi mà. Cậu cứ lo cho gia đình mình đi. Con bé Lucy của chúng ta vẫn khỏe chứ?”
“Vẫn khỏe ạ. Dolly cũng đang lớn nhanh lắm. Chắc chắn khi gặp lại ông sẽ phải kinh ngạc cho xem.”
“Ừ, chắc chắn là kinh ngạc rồi. Lũ trẻ ở tuổi đó chỉ cần một tuần không gặp là đã thành người khác rồi. …Đến nơi rồi.”
Nơi ông lão dừng lại cũng lại là một đống sắt vụn.
Một đống đổ nát chật hẹp mà theo tôi thấy thì không phải chỉ có mái nhà, mà dường như cả ngôi nhà đã sụp đổ hoàn toàn, thật khó tin là có người có thể sống được ở một nơi như vậy.
Lão khom người chui qua một cái lỗ hẹp giữa đống sắt vụn, ngồi xuống chiếc ghế bập bênh cũ kỹ rồi chỉ tay lên lỗ hổng trên trần nhà.
“Nhìn kia xem. Cái lỗ trên trần nhà ấy. Ánh nắng đang rọi vào kìa.”
“Đúng vậy thật. Nó bị thủng từ bao giờ thế ạ?”
“Chà, chắc cũng được hơn một tuần rồi.”
“Sao đến tận bây giờ ông mới nói với tôi chứ? Lúc nào tôi cũng có thể giúp…”
Cắt ngang lời Norton, ông lão vươn tay về phía vết nứt trên trần nhà.
“Nhìn kìa. Ta cứ có cảm giác như… cái lỗ đó mới chính là cánh cửa thực sự của ngôi nhà này vậy. Ban ngày thì ánh mặt trời, ban đêm thì ánh trăng đều đi qua cánh cửa đó mà vào đây.”
“Tôi đã bảo ông đừng có nói những chuyện như thế nữa mà.”
“Thế thì… ta cũng sẽ đi theo ánh trăng dẫn lối kia, bước qua cánh cửa đó mà rời khỏi nơi này.”
“Làm ơn đi mà. Dolly vẫn chưa lớn khôn, và tôi còn rất nhiều việc phải làm.”
Ông lão đứng dậy khỏi ghế, bước ra khỏi cái lỗ hẹp để ra phố và nói với Norton:
“Trăm sự nhờ cậu đấy. Bộ dụng cụ tuy có hơi ướt nhưng vẫn dùng tốt lắm. Vậy là một cánh cửa nữa lại sắp đóng lại rồi sao.”
Cứ thế bước tiếp trên phố, bóng dáng ông lão từ từ tan biến vào cõi xa xăm.
Norton định ngăn ông lão lại nhưng rồi lại thôi, ông ấy chuyển tầm mắt về phía cái lỗ trên trần nhà.
“…Haizz.”
Như thể đây là chuyện thường xuyên xảy ra, ông ấy lẳng lặng bước ra vệ đường của khu ổ chuột – nơi thậm chí còn khó có thể gọi là đường phố – để nhặt nhạnh những món đồ phế thải thấm đẫm nước mưa.
Tôi thực sự không thể hiểu nổi. Những người ông ấy gặp là ai, tại sao tất cả đều quen biết ông ấy, và rốt cuộc điều ông ấy mong muốn là gì.
Nghe họ nhắc đến chuyện gia đình, có lẽ ông lão đó là cha vợ của ông ấy. Tuy nhiên, dù có nghĩ như vậy đi chăng nữa, tôi vẫn không thể đoán định được lý do hay mục đích đằng sau những hành động của ông ấy.
Nhưng lúc này tôi không thể cứ thế mà xuất hiện trước mặt Norton được.
Thời gian tôi bám theo tính ra cũng phải hơn một tiếng đồng hồ rồi, nếu đột ngột xuất hiện thì dù là ai đi chăng nữa cũng sẽ thấy khả nghi thôi.
Vậy nên, lúc này hãy tiếp cận ông lão thay vì Norton. Bởi biết đâu tôi sẽ biết được những thông tin về Norton còn chi tiết hơn cả việc hỏi trực tiếp ông ấy.
Tôi rời mắt khỏi Norton và chạy về phía ông lão đang dần biến mất vào hư không, người cũng giống như Norton, bước đi mà chẳng rõ đích đến.
“Tôi có thể làm phiền ông một lát được không?”
Nhờ tốc độ của lão mà tôi không mấy khó khăn để bắt kịp, và tôi đã xác nhận chắc chắn rằng Norton không đi theo.
“Ai vậy? Nhìn không giống người vùng này nhỉ.”
“Là chuyện liên quan đến anh Norton. Ông có thể trả lời tôi vài câu hỏi được không?”
“…Ta chẳng quen biết ai tên thế cả. Những người khác ở đây có vẻ biết rõ lắm đấy, cậu cứ đi mà hỏi họ.”
“Mọi người đều đã thấy ông vừa ở cùng anh ấy xong.”
Tôi cố ý dùng từ ‘mọi người’. Nói như thể không phải chỉ có một cá nhân quan sát thì việc tôi bám theo Norton sẽ không bị bại lộ.
“Tôi chỉ muốn biết anh Norton kiếm tiền bằng cách nào thôi, chỉ phần đó thôi là được rồi. Tôi hứa sẽ không làm hại gì đến ông đâu.”
Ông lão đảo mắt nhìn quanh. Không có một bóng người qua lại và Norton cũng không thấy đâu, nhưng ngay cả khi đang nói chuyện, lão vẫn không ngừng quan sát xung quanh như vậy.
“Thằng chả là bác sĩ đấy. Chính xác thì đã từng là bác sĩ. Một bác sĩ mở một phòng khám nhỏ ở tòa nhà trên phố số 7 và có một cuộc sống sung túc như bao người khác.”
“Thật bất ngờ đấy. Tôi hoàn toàn không thấy anh ấy có dáng vẻ gì của một bác sĩ cả.”
“Nếu là mười năm trước thì cậu sẽ không nói thế đâu. Bây giờ dù không còn như trước, nhưng thời đó thực sự là không ai không biết đến cậu ta.”
Lão húng hắng ho vài tiếng.
“Nghe đâu là vì tai nạn y tế hay chuyện gì đó tương tự mà cậu ta bỏ nghề y, nhưng có lẽ cậu ta vẫn có mối quan hệ để lấy được thuốc men. Ta cũng không biết rõ lắm.”
Nói đoạn lão quay lưng định bỏ đi, tôi liền giữ lão lại.
“Ông nói thế chẳng phải là quá sơ sài sao? Tôi coi như vẫn chưa nghe được gì cả đấy thôi.”
“Nhìn mà không biết sao? Ngày nào cậu ta chẳng đi khắp làng để giúp đỡ người bệnh rồi nhận vài đồng tiền lẻ. Chỉ có thế thôi! Đúng là cái đồ ngốc.”
Lão mắng ‘đồ ngốc’, chẳng rõ là đang mắng tôi hay mắng Norton nữa.
“Đã làm trụ cột gia đình thì phải biết tích cóp tài sản, lo cho gia đình những gì họ muốn chứ, vậy mà cậu ta lại cứ thế. Thằng Norton đó người thì tốt thật đấy. Cậu cứ liệu mà làm đi.”
Chẳng biết phải nói gì nữa, những thông tin mang tính chiều sâu mà tôi thu thập được chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Ông ấy chính xác là đang làm gì, muốn gì, và tại sao lại hành động như vậy.
Đối với ông lão đang muốn rũ bỏ tôi thì việc nói như vậy là điều hiển nhiên và khôn ngoan, nhưng với tôi thì sự bế tắc vẫn chẳng hề thay đổi.
Trong những lúc thế này, phương pháp tốt nhất mà tôi có thể sử dụng chính là đây. Một câu hỏi nhị phân chỉ có ‘có’ hoặc ‘không’.
“Chỉ cần nói cho tôi biết một điều thôi. Hắn ta có đang làm gì phạm pháp không?”
“…Chắc là không đâu.”
Chà, tôi cũng đã đoán trước được rồi.
Đó là một lời nói dối.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
