Bước Chuẩn Bị - Lawton
Chẳng cần lại gần, chỉ nhìn từ xa tôi cũng đã có thể nhận ra gã là kẻ có địa vị nhất định trong trang trại này.
Không chỉ bởi món vũ khí gã cầm trên tay hay những tiếng gào thét vô nghĩa, mà trên hết là vì gã không đội mũ, và trên đỉnh đầu cũng chẳng có thứ gì nhô ra cả.
Kẻ chỉ đơn thuần làm nhiệm vụ quản lý và giám sát nô lệ thường không có vị trí quá cao, nhưng nhìn cách gã chỉ tay năm ngón vào cả những con người khác, tôi đã phần nào đoán định được.
“Alma Terrace. Là gã đó sao?”
“…Hắn vẫn cứ dùng roi quất người ta như thế.”
Annie bước về phía trước với một sự kháng cự âm thầm hiện rõ trong từng nhịp chân.
“Xin chào! Ngài là ngài Slove phải không?”
Khi khoảng cách đã thu hẹp lại đôi chút, tôi giơ tay vẫy để ra hiệu cho gã thấy sự hiện diện của mình.
Đợi đến khi gã tiến lại gần, tôi khẽ ngả mũ chào, bấy giờ gã mới thôi vung roi và đưa mắt nhìn về phía chúng tôi.
“Đúng là tôi. Mà các người là ai vậy?”
Một chất giọng có phần gắt gỏng. Hơi thở gã hơi dồn dập, âm sắc khàn đặc như thể có đờm vướng trong cổ họng.
“Tôi là Phó quan mới được điều đến đây. Đây là Sully Weight, còn tôi là Bull Vice. Rất vinh hạnh được gặp ngài.”
Tôi chìa tay phải ra, gã chuyển chiếc roi từ tay phải sang tay trái rồi nắm lấy tay tôi.
“Ngài đang làm gì vậy?”
Ngay khi vừa dứt cái bắt tay, gã lại chuyển roi về tay phải rồi chỉ về phía cái cây vốn bị khuất tầm mắt theo hướng chúng tôi đi tới.
“Làm việc cần phải làm thôi.”
Tôi ngoái đầu nhìn về phía cái cây, phải hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh, rồi lại nắm chặt lấy tay Annie.
Quả nhiên. Một bàn tay cứng đờ, lạnh lẽo đến mức khiến tôi có cảm giác như máu trong người cô bé đã ngừng chảy, đang siết chặt lấy tay tôi.
Trên thân cây, một người đàn ông bị trói trong tư thế quay lưng lại, hai tay vòng quanh thân gỗ. Tấm lưng trần trụi của gã chẳng còn chỗ nào lành lặn, tất thảy đều sưng tấy đỏ rực, máu rỉ ra lấm lem khắp da thịt và vấy bẩn cả nền đất dưới chân.
“Cái thằng này, tao tưởng mày không biết kêu rên là gì hóa ra là ngất xỉu rồi à. Tỉnh dậy mau!”
Alma túm lấy mớ tóc ngắn của người đàn ông giật ngược ra sau, để lộ đôi mắt lờ đờ trắng dã, rồi ngay lập tức…
Đầu gã lại gục xuống, đập mạnh vào thân cây đang bị trói.
Một cơn chấn động khiến cả cái cây rung rinh. Một lực mạnh đến mức khiến những cành non cũng phải run rẩy. Và rồi.
Một tiếng thét xé lòng vang lên, nhanh đến mức mắt người thường chẳng kịp bắt trọn những gì vừa xảy ra.
“Hự… aaaaaaaaa!”
Mười đầu ngón tay bị trói quắp lại, cào cấu như muốn đâm xuyên qua lớp vỏ cây, máu đỏ thẫm từ vầng trán bị rách chảy dài xuống, nhòa đi cả đôi mắt.
Bất chấp tất cả, chiếc roi trên tay Alma lại vút lên không trung, rồi giáng thẳng xuống tấm lưng đã nát bươm như một thửa ruộng cày của người đàn ông kia.
“Aaaaa!”
Một lần, hai lần, ba lần… Gã chẳng mảy may để tâm đến sự hiện diện của chúng tôi. Hay có lẽ, chính vì có chúng tôi ở đây nên gã lại càng ra tay tàn độc hơn.
“Lũ này vốn dĩ ngu đần lắm, không làm thế này thì chúng lại lén lút lăn ra ngủ ngay cho xem. Bosh, thấy không, cứ làm thế này là những đứa khác mới biết đường mà nhanh chân lẹ tay lên chứ?”
Alma hếch cằm về phía cánh đồng như thể đang khoe khoang chiến tích. Tôi nhận ra việc hỏi người đàn ông kia đã phạm lỗi gì chỉ là một câu hỏi ngớ ngẩn, nên đành nuốt ngược nó vào sâu trong cổ họng.
Tôi cố nặn ra một vẻ mặt tự nhiên nhất có thể, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra. Còn Annie… cô bé đã cúi gằm mặt xuống.
“Mà hai vị đến cái chốn khỉ ho cò gáy này có việc gì thế?”
“Chỉ là nhận chức theo sự điều động thôi. Có lẽ tôi sẽ ở lại đây một thời gian. Tôi nghe danh ngài là nguồn sinh lực của ngôi làng này.”
“Haha! Ngài cũng biết nhìn người đấy!”
Tiếng roi quất. Tiếng la hét.
“Cái làng này chỉ là một xó xỉnh quê mùa thôi, quê mùa lắm! Nếu không nhờ anh trai tôi và tôi mở cái trang trại này thì họa may chỉ có mấy gã lang thang không nhà không cửa mới thèm tạt qua đây một lần thôi!”
“Có vẻ là vậy. Ngôi làng vốn dĩ đã nhỏ, con người ở đây trông cũng chẳng có chút sức sống nào.”
“Quả nhiên, ngài hiểu rõ đấy. Rất am tường. Phải không, đồ đần?”
Tiếng roi quất. Tiếng la hét.
“Vậy nên tôi mới nghĩ, nếu có tên tội phạm truy nã nào lẩn trốn ở đây thì hẳn là sẽ dễ dàng tóm gọn thôi.”
Cánh tay gã khựng lại, chiếc roi được chuyển sang tay trái.
“Gì cơ?”
“Tôi nhận được tin báo. Nét chữ có hơi nguệch ngoạc, nhưng người đó bảo rằng anh em nhà Terrace đang ở trong ngôi làng này.”
Một bầu không khí tĩnh lặng bao trùm. Gã chuyển roi sang tay phải, rồi lại sang tay trái, lại chuyển đi chuyển lại… gã di chân giẫm lên sợi dây thừng dưới đất, rồi đưa tay lên xoa xoa sóng mũi.
“Tôi không biết. Chuyện này tôi mới nghe lần đầu đấy. Nếu có ai đó báo cáo thì lẽ ra họ phải nói với chúng tôi trước rồi chứ.”
“Ngài có biết thông tin gì liên quan không? Chẳng hạn như có cặp anh em nào mới định cư ở đây gần đây, hay có người lạ mặt nào không?”
“Tôi chẳng biết gì cả. Có khi chúng đang trà trộn sống giữa đám nô lệ kia cũng nên.”
Đôi mắt gã đảo liên hồi, gã cắn chặt môi dưới. Có vẻ gã không hề tự nhận thức được những hành vi sơ hở của mình.
“Tôi đã định tiến hành điều tra một chút, nhưng ngài Checo lại có vẻ nổi giận. Dường như ngài ấy nghĩ rằng tôi đang nghi ngờ các ngài. Nếu được, ngài có thể giúp tôi giải tỏa hiểu lầm này không?”
“À, chuyện đó thì đơn giản thôi. Anh trai tôi có chút bệnh hoang tưởng ấy mà. Có lần nào ấy nhỉ, chỉ vì đầu bếp cho tay vào túi quần rồi rút ra mà anh ấy bắn chết luôn một con bò đấy. Bảo là bị bỏ độc hay cái quái gì đó.”
Một sự việc chẳng hề bình thường chút nào lại được thốt ra một cách thản nhiên giữa cuộc trò chuyện không đầu không cuối. Thế nhưng, sức nặng của nó đã bị vùi lấp, và thời gian thì vẫn cứ điểm nhịp không ngừng.
“Dù sao thì, hiện chúng tôi đang trọ tại nhà trọ số 2. Căn phòng thứ ba trên tầng hai, nếu ngài biết được điều gì thì hãy đến tìm chúng tôi nhé.”
“Được thôi. Dù sao thì tôi cũng đang thừa thãi thời gian mà. Phải không, đồ rỗng tuếch?”
Tiếng roi quất, tiếng la hét.
“Mà này, hai người có quan hệ gì vậy?”
“Cũng chẳng có gì đặc biệt. Chỉ là cùng được điều động đi công tác thôi.”
“Tôi thấy từ nãy đến giờ hai người chẳng rời tay nhau lấy một phút. Dùng chung phòng luôn à?”
“Tôi nghĩ chuyện đó không cần thiết phải báo cáo với ngài.”
“Haha! Câu trả lời hay đấy. Quả nhiên là người biết chuyện! Mà, tên ngài là gì ấy nhỉ….”
Alma nhướng mày đầy vẻ lú lẫn. Mới đó mà đã quên sạch sành sanh rồi, tôi tự hỏi liệu gã có thực sự chuyển lời cho Checo hay không nữa.
“Tôi là Vice, còn đây là Weight.”
“À, phải rồi. Tôi hỏi lại để xác nhận thôi, hiểu chứ?”
Alma nheo mắt, nhìn chằm chằm vào chiếc mũ của Annie.
“Này, Ace? Có thể ngẩng mặt lên một chút được không? Dù sao thì cũng nên nhìn mặt nhau một cái chứ.”
Cái tên mà Alma thốt ra chẳng có lấy một chút liên quan nào đến tên thật. Trái ngược với yêu cầu của gã, Annie lại càng cúi đầu thấp hơn nữa.
“Cô ấy hơi nhát người lạ một chút. Mong ngài thông cảm.”
“Không sao, không sao mà. Nhìn mặt nhau một cái có mất gì đâu.”
Alma thu hẹp khoảng cách với Annie, đưa bàn tay phải đang cầm roi về phía vành mũ của cô bé. Tay gã càng xích lại gần, chiếc roi càng hiện rõ mồn một trong tầm mắt thì sự run rẩy của Annie lại càng trở nên dữ dội hơn.
“…Xin lỗi.”
Ngay khi tay gã vừa chạm vào vành mũ, Annie khẽ thốt lên một câu lí nhí trong miệng.
Bàn tay tôi và Annie rời nhau, hai tay cô bé chụm lại, rồi bất thình lình đẩy mạnh vào lồng ngực Alma chỉ trong một cái chớp mắt.
Một sự phản kháng bột phát từ đôi bàn tay đang cứng đờ vì sợ hãi. Lực đẩy ấy tuy không đủ để làm ngã hay hất văng Alma, nhưng cũng đủ khiến gã mất thăng bằng mà lảo đảo.
“…Chà.”
Khóe mắt và khóe môi Alma giật giật đầy khó chịu. Chiếc roi lại vút lên cao.
“A ha ha, cô bạn này của tôi là vậy đấy. Ngài lượng thứ cho nhé.”
Trước khi chiếc roi kịp giáng xuống, tôi đã lao đến chắn trước mặt Annie, dang rộng đôi tay để ngăn cách hai người.
“…Haha! Được thôi, sao cũng được. Ngôi làng này chẳng có kẻ mọn hèn nào lại đi chấp nhặt chuyện cỏn con này đâu!”
Một giọng nói xởi lởi cùng gương mặt tươi cười giả lả. Chiếc roi buông thõng xuống mặt đất.
“Cũng đã muộn rồi, xin phép hẹn ngài dịp khác. Ngài nhớ chuyển lời đến ngài Checo giúp tôi nhé?”
Tôi lại chìa tay phải ra lần nữa.
“Chuyển lời… À, phải rồi, nhất định rồi. Hẹn gặp lại nhé.”
Bàn tay phải vẫn đang nắm chặt chiếc roi của gã chạm vào tay tôi.
“Tôi xin nhắc lại, tôi ở căn phòng thứ ba tầng hai, nhà trọ số 2. Nếu có thông tin gì thì nhất định phải báo cho tôi biết đấy.”
“Nhớ rồi, tôi nhớ hết mà. Đi thong thả nhé!”
Gã nói một cách thản nhiên là vậy, nhưng ngay khi chúng tôi vừa chào tạm biệt và quay lưng bước đi, tiếng da thuộc xé gió cùng tiếng la hét nghe đã thành quen lại vang lên dồn dập và dữ dội hơn gấp bội.
Cho đến khi đã rời khỏi trang trại chừng ba dãy nhà, Annie vẫn chưa thoát khỏi trạng thái cứng đờ. Tôi định mở lời hỏi han nhưng cô bé chỉ ngơ ngác gật đầu nhẹ, nên tôi quyết định để cô bé được yên tĩnh một lát.
Mãi đến khi gần về tới nhà trọ, Annie mới như sực tỉnh mà lắc mạnh đầu.
“…Tôi, chuyện là.”
“Không sao đâu. Em đã kiềm chế rất tốt rồi. Giờ thì đi ăn tối thôi.”
Đẩy cửa bước vào, sảnh chính hiện ra với khung cảnh quen thuộc như bao ngôi làng khác. Một cây đàn piano, những bộ bàn ghế, quầy lễ tân và những tạp âm vô nghĩa.
Tôi tiến đến quầy bar, đẩy 5 Rudd về phía trước, đợi đến khi gã pha chế vươn tay lấy tiền mới bắt đầu bắt chuyện.
“Ngôi làng này tuyệt thật đấy. Anh thấy vậy không?”
“Cũng khá ổn. Dù sao thì người ra kẻ vào cũng đông đúc, chẳng lo thiếu tiền. Hai phần chứ?”
“Phải, đồ uống thì tùy anh chọn. …Tôi chưa từng thấy ngôi làng nào tốt như thế này. Nếu đi về phía Đông, có hàng hà sa số những thành phố mà ba phần tư dân số toàn là lũ ngoài vòng pháp luật.”
“Anh là dân du mục à? Còn cô gái bên cạnh là ai thế?”
Thay vì trả lời, tôi đưa ngón tay lên mũi rồi kín đáo chỉ vào chiếc huy hiệu trên ngực áo.
“À, ra là vậy.”
Gã pha chế đẩy xấp tiền về phía tôi.
“Tiền bạc không thành vấn đề. Hóa ra anh là người của Liên bang.”
Tôi gật đầu, gã bèn nhìn tôi bằng ánh mắt vừa lo âu vừa đầy tò mò, khóe môi khẽ giật giật như muốn hỏi điều gì đó một cách thận trọng.
“Các anh đến đây có việc gì vậy? Chắc hẳn không phải tự nhiên mà đến rồi.”
Tôi rướn người về phía trước, ghé sát tai gã thì thầm.
“Đừng nói với ai nhé. Trong làng này, có hai tên tội phạm truy nã đấy.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
