Bàn Luận Viển Vông
Chiếc ly đang đưa lên môi lão chợt khựng lại giữa không trung.
“Ý anh là sao ạ? Nilly đang nghỉ ngơi mà.”
Annie, nãy giờ vẫn chăm chú nhìn vào bên trong ly rượu, cất tiếng hỏi với vẻ đầy thắc mắc.
“Phải, đúng như em nói. Nilly đang ở khu nhà nghỉ rồi.”
Ông Bailey gật đầu tán đồng với Annie rồi mới đặt ly lên môi nhấp một ngụm.
Vì Annie đang ở đây nên tôi không thể nói huỵch toẹt ra được. Tôi cầm lấy tờ giấy và cây bút đặt nơi góc bàn, nắn nót viết xuống vài chữ.
“Tôi chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi. Nhìn thái độ của ông Barnum, có vẻ lão chẳng đời nào chịu giao người dễ dàng như thế. Thú thật là lòng tôi đang nóng lòng muốn đón tiểu thư Nilly đi ngay bây giờ.”
Vừa nói, tôi vừa đẩy tờ giấy về phía trước mặt ông Bailey.
Trên mảnh giấy nhỏ ấy, tôi chỉ viết vỏn vẹn hai chữ.
Tú ông.
Lão đọc được những chữ đó, đôi bàn tay bỗng run bần bật đến mức phải buông khỏi ly rượu.
“…Barnum, là gã đó muốn thế. Không phải tôi. Anh biết đấy, đoàn xiếc đang thiếu hụt tiền bạc trầm trọng. Dù chỉ là một ngày, chúng tôi cũng phải vắt kiệt mọi khả năng có thể để xoay xở vốn liếng.”
“Vậy sao. Chắc là thế rồi. Dù lão có là hạng người gì thì vẫn là đoàn trưởng, ông cũng chẳng còn cách nào khác. Tuy nhiên, tôi cũng muốn nói trước một điều.”
Tôi kéo tờ giấy lại, xé vụn nó dưới gầm bàn để Annie không nhìn thấy.
“Nếu ông Barnum không thể buông bỏ, và nếu lúc này tiểu thư Nilly không được ngủ yên, thì một tai ương khôn lường có thể sẽ ập xuống đấy.”
Tai ương. Ông Bailey thừa hiểu ý nghĩa ẩn sau từ đó, và lão cũng hiểu lời tiếp theo của tôi mang sức nặng đến nhường nào.
“Nếu ông là đoàn trưởng… liệu ông có thể cam lòng giao tiểu thư Nilly cho chúng tôi mà không chút luyến tiếc không?”
Im lặng.
Lão cầm lấy chai rượu, rót đầy chiếc ly vừa mới cạn.
Lão chậm rãi cầm ly lên, đưa sát môi, rồi khác hẳn với cách đã dặn dò Annie, lão nốc cạn sạch chỉ trong một hơi.
“Tất nhiên rồi.”
Lão đáp lại bằng giọng chắc nịch.
“Tạm thời quay lại chuyện cũ, dù tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra trong đêm nay, nhưng 400 Rudd là đủ chứ?”
“…Chừng đó chắc cũng đủ để bịt mắt gã Barnum rồi. Xong việc tôi sẽ đi ngay.”
“Tốt lắm. Rất hợp ý tôi.”
Lúc này, Annie – người nãy giờ vẫn đinh ninh rằng chúng tôi chỉ đang bàn bạc xem ‘khi nào thì đón Nilly về’ – ngước nhìn ông Bailey.
“Ngày mai Nilly sẽ làm gì ạ? Chắc là không giống như hôm nay nữa đâu đúng không? Những thứ… những thứ như thế… em ghét lắm.”
“Ta xin lỗi nhưng ta không thể tiết lộ được. Nếu là Barnum, lão sẽ thao thao bất tuyệt về sự kỳ vọng, về cảm giác hưng phấn hay rùng mình trong thoáng chốc, nhưng lý do ta không thể nói lại rất đơn giản.”
“Tại sao ạ?”
“…Vì phải như thế thôi. Mong em thông cảm.”
Lão cầu xin sự thấu hiểu. Trước cách cắt ngang câu hỏi đầy dứt khoát và lạ lẫm của lão, Annie chẳng thể nói thêm gì nữa mà chỉ biết cúi đầu nhìn vào ly rượu.
Vậy là màn thông báo đã xong, giờ là lúc bắt đầu cuộc dạo chơi thực sự.
“Tôi có một thỉnh cầu. Sáng mai tôi có thể gặp tiểu thư Nilly được không?”
Đây không phải là việc nhất thiết phải thành hiện thực. Thế nhưng, việc Annie và Nilly được tái ngộ, và việc chữa lành những chấn thương cho Nilly như cách em đã làm với tôi, mang một ý nghĩa vô cùng to lớn.
“Khác với đêm qua, nếu đêm nay tiểu thư Nilly chìm vào giấc ngủ sớm thì hoàn toàn có khả năng. Không phải sao?”
“Đêm qua ạ? Ông biết gì sao?”
“Hơn mười một giờ đêm em ấy mới rời khỏi lều của mình mà. Ta chỉ đoán là vì ngủ nướng nên em ấy mới thức khuya thôi.”
Tôi dỗ dành Annie xong mới quay sang quan sát phản ứng của lão.
Dù lão không biểu lộ ra ngoài bằng hành động, nhưng tôi nhận thấy một sự bất an mãnh liệt đang bủa vây lấy lão.
“Thú thật là hơi khó đấy. Dù sao thì cũng phải tránh né tai mắt của gã Barnum nữa mà. Ngày cuối cùng rồi, mọi chuyện sẽ không đơn giản đâu.”
“Vậy sao.”
Nếu đã nói vậy thì chắc chắn là có thể. Bởi nếu thực sự không thể, lão đã dùng từ ‘không được’ thay vì ‘hơi khó’.
“Mà thôi, cũng chẳng còn cách nào khác. Vậy để kết thúc một đêm say, chúng ta chơi một trò chơi nhỏ đi.”
“Anh đang nói cái quái gì thế? Tự dưng lại chơi bời gì ở đây, tôi chẳng hiểu anh đang nghĩ gì nữa.”
“Nghe tôi nói đã, đơn giản lắm. Chúng ta sẽ trao đổi bí mật với nhau. Bắt đầu từ những thứ nhỏ nhặt nhất, người này nói một điều thì người kia phải đáp lại bằng một điều tương xứng.”
“Để làm gì?”
“Thì, dù sao chúng ta cũng là những người qua đường chẳng mấy khi gặp lại, không phải sẽ rất thú vị sao? Tôi nghe nói ở vài nơi người ta còn dùng cách này để tìm cảm hứng diễn kịch nữa đấy.”
Ông Bailey ngơ ngác chớp mắt vài cái, rồi lão uống cạn ly rượu cùng với những cảm xúc vừa rồi, sảng khoái gật đầu đồng ý.
“Được thôi. Anh bắt đầu trước đi.”
Nhìn lão đang nở một nụ cười nhạt vì hơi men, tôi tung ra bí mật cơ bản nhất.
“Tên của tôi và Sully đều là giả.”
Gương mặt lão đanh lại. Tôi cứ ngỡ đây là chuyện nhỏ nhặt, nhưng có vẻ với lão thì không phải vậy.
“Thật sao?”
“Vâng. Cả Bull Vice lẫn Sully Vice, ít nhất là trong thế giới mà tôi biết, đều không tồn tại những người mang tên như thế.”
“Vậy thì Vice… không, tên thật của anh là gì?”
“Bây giờ là lúc nói ra bí mật, không phải lúc đặt câu hỏi. Ông cứ gọi tôi như cũ đi.”
“…Tôi hiểu rồi.”
Lão lục lọi trong trí nhớ một bí mật mà lão cho là tương xứng với điều tôi vừa nói, rồi cất lời:
“Tên tôi là Anthony. Anthony Bailey.”
Dùng tên đổi tên, cũng không tệ.
Quanh rốn lão có ba nốt ruồi. Lão đang bị hói đầu. Mắt trái bắt đầu nhìn không rõ nữa. Bắt đầu từ những thứ đó, hàng loạt bí mật đã được trao đổi qua lại.
Thực thà mà nói, dù có tô vẽ thế nào thì đây cũng chẳng phải chuyện gì hay ho cho cam, nhưng men rượu đã biến nó thành một thú vui tiêu khiển đầy phấn khích.
Những bí mật từ nhỏ đến lớn dần trở thành chất bôi trơn, khiến cho cả những điều vốn không định nói ra cũng tuôn ra khỏi miệng. Khi nhận thấy ‘chất bôi trơn’ đã đủ liều lượng.
“Tôi sẽ cho ông biết một điều thực sự thú vị đây. Ông đã sẵn sàng để đáp lại bằng một điều tương xứng chưa?”
“Ha ha! Được chứ! Nói mau đi! Liệu có bí mật nào còn thú vị hơn việc anh từng là một thợ săn tiền thưởng không? Tôi đang mong chờ lắm đây!”
“Tất nhiên rồi. Đây, bí mật đây.”
Hành động của tôi chẳng có gì phức tạp. Chỉ đơn giản là...
Tôi nhẹ nhàng tháo chiếc mũ của Annie ra.
“…Hả?”
Hành động bất ngờ khiến Annie hốt hoảng ôm lấy đầu, còn đôi mắt ông Bailey thì trợn trừng lên vì kinh ngạc.
“Ha ha ha ha! Cái gì thế này! Không thể nào! Tôi hoàn toàn bị lừa rồi! Cái cô bé đi cùng anh bấy lâu nay lại là một thú nhân sao?”
“Vâng. Như ông thấy đấy, đây là sự thật.”
Đôi mắt lão sáng rực lên, lão đưa mắt quét một lượt từ trên xuống dưới người Annie.
“Này, có muốn bán cô bé này cho đoàn xiếc không? Chắc chắn sẽ nổi đình nổi đám cho xem! Từ nhan sắc, vóc dáng đến cử chỉ đều hoàn hảo. Đây chắc chắn là một thành viên tuyệt vời để lấp đầy khoảng trống của con bé Nilly đấy!”
Cảm giác chua chát dâng lên khi nhận ra lão cũng chỉ là một kẻ thực dụng như bao người khác, tôi dứt khoát từ chối:
“Xin lỗi, nhưng Sully là một người tự do. Cô ấy không phải tài sản của tôi. Mà này, vẫn còn một điều tuyệt vời hơn nữa cơ, nhưng nó tùy thuộc vào việc ông sẽ nói gì tiếp theo.”
“Trên đời này làm gì có ai đi xem lễ hội và xem biểu diễn cùng với một thú nhân cơ chứ. Trong vốn liếng của tôi chẳng còn bí mật nào tầm cỡ như vậy nữa đâu. Anh thắng rồi!”
“Không. Vẫn còn một thứ tôi muốn nghe. Dù chẳng cần nói ra thì ai cũng rõ, nhưng tôi muốn nghe chính miệng ông nói ra cơ.”
Tôi cũng chẳng định bắt lão nói điều gì quá to tát, càng không phải chuyện về Nilly.
“Suy nghĩ của ông về gã đoàn trưởng thì sao?”
Một thoáng tĩnh lặng bao trùm, và rồi.
“Ha ha ha ha ha!”
Ông Bailey đập tay xuống bàn cười khoái chí.
“Anh bạn này thú vị thật đấy! Những điều chỉ cần nghe tôi nói thôi cũng đủ hiểu mà anh cũng coi là bí mật sao?”
“Có những điều khi nói ra khỏi miệng sẽ giúp người ta cảm thấy nhẹ lòng hơn. Tôi muốn nghe tâm sự thật lòng của ông.”
“Hà, được thôi! Thích thì tôi chiều. Tôi chịu đứng dưới trướng gã đó chỉ vì một lý do duy nhất thôi, đó là vì gã đã tự đứng tên cho đoàn xiếc này!”
“Đúng vậy. Rồi sao nữa?”
“Trên thực tế, nếu không có tôi thì nơi này đã sụp đổ dưới tay gã lập dị đó từ lâu rồi! Từ việc thuê đoàn viên, bố trí sân khấu, đến cả các loại phần thưởng và thứ tự biểu diễn, tất cả đều do một mình tôi đảm nhiệm!”
Cảm xúc dâng trào, lão đập mạnh xuống bàn.
“Nói ra mới thấy bực mình. Những buổi diễn mà gã Barnum đó lên kế hoạch cuối cùng cũng chỉ có màn kết thúc là ra hồn thôi. Tầm nhìn thì hạn hẹp, lại còn mắc bệnh tự luyến, chẳng bao giờ chịu nhìn vào thực tế.”
Lão lại nghiêng chai rượu về phía Annie – người nãy giờ vẫn lén lút uống cạn ly mà chúng tôi không hay biết, rồi rót đầy ly của mình.
“Lại… lại phải uống nữa ạ?”
“Uống đi rồi sẽ thấy ổn thôi! …Rốt cuộc gã đó chỉ có một công dụng duy nhất. Tôi là người lập kế hoạch, còn lão là kẻ diễn thuyết. Ngoài việc biết cách thao túng khán giả ra, lão chẳng được cái nước non gì cả!”
“Ông nói đúng. Một kẻ diễn thuyết và một chủ thuê tốt. Liệu lão có cần một địa vị cao hơn thế không?”
“Cái gã đần độn đó á? Một gã tâm thần không nỡ buông tha cho một đoàn viên nhưng lại bắt em ấy làm đủ mọi việc ấy hả? Không! Tôi đã cống hiến cả đời mình cho xiếc, vị trí đó đáng lẽ phải thuộc về tôi!”
Với gương mặt đỏ gay vì hơi men hay vì giận dữ, lão thở hồng hộc và trút bỏ hết mọi tâm tư trước mặt tôi.
Nếu vậy, tôi cũng phải đáp lại bằng một điều tương xứng chứ nhỉ.
“Vậy tôi sẽ cho ông biết một bí mật thực sự thú vị. Tuyệt đối không được nói cho ai biết đấy. Dù tôi biết nghe xong ông cũng chẳng còn tâm trí đâu mà nói ra.”
Tôi nhìn xoáy vào ông Bailey, người đang nửa đứng nửa ngồi chống tay lên bàn, và tiết lộ một sự thật mà tôi chưa từng chủ động nói với bất kỳ ai.
“Sully đang ngồi đây chính là chị gái của Nilly, đoàn viên của các người đấy. Cô ấy đã đi khắp đất nước này chỉ để tìm lại gia đình mình.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
