Goblin
Chẳng mất bao lâu để tôi nhận ra có điều gì đó bất thường đang diễn ra. Chẳng cần mảy may để tâm cũng thừa biết, mọi ánh nhìn trong làng đều đang đổ dồn về phía này.
Phía sau, nấp sau thùng rượu là một kẻ, lấp ló sau mỗi cột nhà là một tên. Còn phía trước, len lỏi giữa từng khe rèm là những luồng ác ý nặng nề đến mức chẳng thể ngó lơ.
Rất có thể tình huống tồi tệ nhất đã bắt đầu giáng xuống.
Tôi cất giọng thì thầm, vừa đủ để Annie đang bám sát phía sau nghe thấy.
“Nhìn kỹ tay tôi nhé, khi tôi xòe ba ngón ra là phải cắm cổ chạy thẳng đến chỗ con ngựa. Nhớ chưa?”
Chẳng có tiếng đáp lời, nhưng bằng một thứ trực giác gần như bản năng, tôi thừa biết Annie vừa khẽ gật đầu.
Tôi vòng tay trái ra sau lưng rồi lần lượt xòe từng ngón tay. Ngón trỏ, ngón giữa, ngón áp út. Và.
Ngay lập tức, một nhịp bước chân nhẹ bẫng chẳng phải của tôi vang lên nối gót.
Cùng lúc đó, vô vàn tiếng bước chân dồn dập chẳng rõ của ai rầm rập vang lên, tạo ra một cơn chấn động tựa như một trận động đất cường độ thấp truyền từ dưới mặt đất lên.
“Bắt lấy cái thằng khốn xấc xược kia! Dám đến làng của chúng ta mà giở thói tự tung tự tác hả?”
Một lý do truy sát quá đỗi nực cười, nực cười đến mức tôi chỉ biết bật ra một tiếng thở dài ngao ngán. Tại cái đất nước này, rốt cuộc còn bao nhiêu ngôi làng, bao nhiêu thành phố chứa chấp rặt một lũ người như thế này nữa đây?
Mỗi bận nghĩ đến điều đó, một cảm giác hoài nghi quen thuộc lại bủa vây lấy tâm trí tôi, nhưng dẫu vậy cũng chẳng thể buông xuôi. Đơn giản là vì, tôi thấy chướng mắt.
Tôi ngoái đầu nhìn lại phía sau. Khoảng cách giữa tôi và Annie đã giãn ra đôi chút, còn đám đông phía sau thì cứ điên cuồng lao về phía này như những kẻ mất trí.
Dù trên tay bọn chúng không lăm lăm súng ống, nhưng một khi khoảng cách bị thu hẹp lại thì điều đó cũng chẳng còn ý nghĩa lý gì nữa.
Băng qua dăm ba ngã rẽ, khoảng cách giữa tôi và Annie lại càng lúc càng giãn xa. Đến khi rẽ qua góc phố thứ tư và bắt bóng con ngựa ở tít đằng xa, Annie đã tụt lại một đoạn khá dài.
Chẳng có thời gian đâu mà nhẩn nha tháo dây thừng nữa. Trong lúc sải chân chạy thục mạng về phía con ngựa, tôi lôi con dao găm từ trong ngực áo ra, bật lưỡi dao sáng loáng.
Phải dứt điểm chỉ trong một nhịp. Túm chặt lấy bờm ngựa, đạp chân tung người lên yên, đồng thời vung thẳng cánh tay phải đang lăm lăm con dao xé toạc sợi dây thừng.
Hoàn thành chuỗi động tác liền mạch ấy, tôi lập tức thúc ngựa quay ngoắt lại hướng vừa chạy tới, phi thẳng về phía ngã rẽ mà Annie và đám dân làng vẫn chưa kịp khuất bóng.
Hiện tại chẳng còn dư dả thời gian để từ tốn đỡ cô bé lên thùng xe nữa. Tôi nhanh chóng vạch ra từng nhịp cử động trong đầu: hãm tốc độ ngay ngã rẽ, chộp lấy Annie rồi lôi tuột cô bé lên ngồi phía trước mình.
Ngay khoảnh khắc khung cảnh phía bên kia ngã rẽ lọt vào tầm mắt, Annie đã sắp sửa bị tóm gọn. Những món nông cụ sắc nhọn đang lăm lăm chực chờ bổ xuống xé toạc tấm lưng mỏng manh ấy, Annie cuống cuồng vươn dài cánh tay về phía tôi.
Dùng tay phải trụ vững cơ thể, tôi vươn tay trái tóm gọn lấy cổ tay gầy guộc của cô bé, rồi dùng sức lôi tuột Annie lên yên ngựa, vòng tay ôm gọn cô bé ngồi ngay phía trước mình.
“Đứng lại ngay! Tụi mày nghĩ có thể toàn mạng lết ra khỏi cái làng này dù chỉ nửa bước sao! Quay lại ngay lập tức, cái lũ chó má kia!”
Những tiếng gầm rú điên tiết xé toạc cả bầu không khí. Rốt cuộc điều quái quỷ gì đã chọc điên đám người này đến mức ấy cơ chứ?
“…Hà, hà.”
Dẫu đang hổn hển buông từng nhịp thở dốc rã rời, Annie vẫn cố chấp thu mình cuộn tròn về phía trước chứ nhất quyết không chịu ngả lưng tựa vào người tôi.
“Cứ ngả lưng dựa vào tôi đi. Mệt lắm phải không?”
Một sự im lặng bao trùm cùng ánh nhìn đăm đắm quen thuộc lại bắt đầu. Nó chỉ kéo dài trong một cái chớp mắt, rồi được thay thế bằng một xúc cảm mềm mại tựa nhẹ vào ngực tôi.
“…Phù.”
Phó mặc tấm lưng mỏng manh tựa hẳn vào người tôi, Annie trút ra một hơi thở dài nhẹ nhõm. Từ mái tóc đen nhánh của cô bé vương vất một mùi hăng hắc, ngai ngái của bụi cát.
Tôi ngoái nhìn chiếc xe ngựa chở hàng đang xóc nảy bần bật kéo lê theo sau lưng. Dần dà, ngôi làng bị bỏ lại tít đằng xa, đám đông cuồng nộ cũng mờ dần thành những chấm nhỏ xíu.
“Mới dùng xong bữa sáng thôi mà đã sóng gió thế này rồi. Nhỉ?”
“…Vâng.”
“Lúc nãy, cô bé tự xưng là Anniversary phải không. Sao cô bé lại gọi tên mình như vậy?”
Đôi tai mỏng manh khẽ run lên bần bật, cô bé lẩm bẩm cất lời tựa như đang chìm đắm vào một miền ký ức xa xăm nào đó.
“Mẹ em vẫn luôn nói thế. Mẹ bảo em là ngày kỷ niệm của gia đình, là đứa con gái vô giá của mẹ.”
“Vậy thì, cũng đến lúc chúng ta phải định đoạt cho cô bé một cái tên đàng hoàng rồi. Cứ giữ nguyên tên đó nhé?”
“Em sao cũng được. Em cũng chẳng rành mấy chuyện này cho lắm.”
“Tốt lắm. Annie V. Sully. Từ nay trở đi, cô bé cứ ngẩng cao đầu mà sống với cái tên này nhé.”
Annie khẽ nhoẻn một nụ cười ngượng ngùng. Đến bao giờ tôi mới có thể nhìn thấy cô gái nhỏ này nở một nụ cười thật sự rạng rỡ đây?
“…Anh ơi, giờ em ra thùng xe ngồi nhé.”
“À, ừ. Chỗ này dừng lại được rồi đấy.”
Tôi ghì cương ngựa lại khi đã chạy đến một khoảng cách đủ xa, xa đến mức chẳng còn trông thấy lấy một bóng người, thậm chí dăm ba nóc nhà cũng đã khuất dạng.
Tới đây chắc là ổn rồi.
Tôi lục thùng xe, lôi ra một chiếc vỏ ốc xà cừ. Mặt sau của nó có gắn một chiếc nút vặn, thoạt nhìn trông chẳng khác gì món đồ chơi của con nít, nhưng trên đời này chẳng có món đồ nào tiện dụng hơn thứ này đâu.
Tôi xoay nút vặn bốn vòng rồi áp tai vào, một giọng điệu the thé quen thuộc lập tức vọng ra.
[Có phải gã cuồng súng Jack U không đấy! Lần này lại cần món đồ gì mà gọi tao thế hả?]
“Chà. Chẳng phải tôi cần nên tôi cũng chịu.”
[Đưa máy cho kẻ cần đi! Thứ quái gì tao cũng đem tới được. Xi măng? Thuốc độc Xyanua? Hay là thuốc nổ TNT?]
“Kẻ cần sao….”
Tôi lia mắt sang Annie đang ngồi thu lu trên thùng xe.
“Chắc cô bé cũng chẳng biết bản thân cần gì đâu. Quần áo nữ giới… đem theo mũ nón, đồ lót, với cả giày dép nữa, tự liệu mà gom hàng tới đây.”
Từ phía bên kia vỏ ốc, một tràng cười phá lên nắc nẻ.
[Đồ nữ sao? Mày mới sinh ra cái sở thích biến thái gì à? Chứ làm đéo có chuyện cái ngữ như mày lại dắt theo đàn bà bên cạnh.]
“Tao cũng từng nghĩ thế đấy. Nhưng giờ thì tao cần. À, chắc cũng cần vác thêm vài khẩu súng nữa đấy.”
[Biết rồi, tới ngay đây. Ba món lấy một phần mười nhé?]
“Mấy mớ quần áo giẻ rách mà đòi giá đó? Một phần hai mươi thôi.”
[Vậy tao đéo thèm tới nữa là xong chuyện.]
“Hà, biết rồi khổ lắm, mau vác xác tới đây đi.”
Nút vặn ngừng xoay, giọng nói the thé ngắt bặt. Đúng là cái lũ hút máu.
“Nghỉ ngơi một lát đi. Chờ thêm chút nữa là bọn chúng sẽ lũ lượt kéo tới thôi.”
Chẳng có lấy một câu hỏi vặn vẹo xem bọn chúng là kẻ nào. Cứ hệt như cái cách mà cô bé luôn im lặng từ lúc gặp nhau đến giờ.
“…Cô bé không thắc mắc gì sao? Về những lời tôi vừa nói, hay đại loại như chúng ta đang rơi vào tình cảnh trớ trêu nào chẳng hạn.”
“Không được phép đặt câu hỏi ạ.”
“Không đâu, cô bé cứ thoải mái đi. Không cần phải ép uổng, chôn vùi những suy nghĩ của chính mình như thế.”
“Vâng.”
Lại một lần nữa, y hệt như những gì diễn ra từ trước đến nay, Annie răm rắp đáp lời mà chẳng mảy may phản bác lấy nửa câu.
“…Có thứ gì sắp kéo đến vậy anh?”
Một câu hỏi. Thực sự là một câu hỏi.
“Đám Goblin. Chúng sắp sửa kéo cả bầy tới đây đấy, cô bé rồi cũng sẽ phải làm quen với cảnh này thôi.”
Trong cái đầu đặc sệt của bọn chúng chỉ có rặt một ý niệm là nhét đầy tiền vào túi, nhưng bù lại, chỉ cần vung đủ tiền, chúng sẽ tha lôi đến cho cô bé bất cứ thứ gì trên đời này một cách thần kỳ.
Vừa vặn thay, từ tít đằng xa, một trận bão cát mù mịt bắt đầu cuộn lên. Chẳng rõ bằng cách thức quái quỷ nào mà chúng có thể thoắt ẩn thoắt hiện nhanh chóng đến vậy, nhưng giang hồ đồn thổi rằng mạng lưới ngầm của bọn chúng đã vươn vòi bám rễ khắp cả nước rồi thì phải.
Dù sao đi nữa, bọn chúng quả là những kẻ đáng gờm.
Đám mây cát lơ lửng ngày một xích lại gần, và bóng dáng bọn chúng cũng dần hiện ra rõ mồn một. Tổng cộng có năm tên, đứa nào đứa nấy đội cái tay nải bự chảng trên đầu, hăm hở lao thẳng về phía này chẳng mảy may chần chừ.
Trông lố lăng làm sao khi bọn chúng khoác trên mình những bộ vest trang trọng, xun xoe chạy đến trước mặt chúng tôi rồi lật đật hạ đồ xuống.
“Số JU-153. Đúng nơi này rồi nhỉ? Nào, hàng họ ê hề, cứ nhẩn nha mà lựa đi nhé!”
“Tất tần tật là 30 món! Mua mù đéo cần xem ruột bên trong cũng được đấy?”
“Câm miệng đi, mau trải hàng ra đây xem nào.”
Một tên Goblin cất cái giọng khàn đặc rin rít.
“Bảo là gọi đồ nữ giới, hóa ra là tậu nô lệ sao?”
“Cô bé nắm rõ thóp của Anh em nhà Terrace. Chỉ cần tóm gọn được đám đó, tôi sẽ lập tức thiêu rụi đống giấy tờ tùy thân ngay.”
“Mười ngàn Rudd tiền thưởng vụ Terrace lại dư sức tậu thêm nô lệ, rồi lại bú được cục tiền thưởng béo bở hơn giá trị nô lệ nhiều!”
“Cứ thế mà xoay vòng sao? Khá khen cho một mánh làm ăn hái ra tiền đấy!”
“Tiền vào túi mày rồi kiểu đéo gì cũng lại cúng hết cho bọn tao!”
“Tuyệt vời, tuyệt vời! Cứ cắm đầu vào mà cày cuốc đi!”
“Phi vụ của chúng ta thành công rực rỡ! Ráng ngáp ngoải sống tiếp mà cào thêm tiền nhé!”
Bỏ ngoài tai những tràng cười cợt the thé của lũ Goblin, tôi khẽ kéo Annie lại trước đống tay nải.
“Lựa lấy một món ưng ý đi. Chẳng lẽ cô bé định khoác mớ giẻ rách này cả đời sao?”
Đôi chân trần cấu bẩn, thân thể chỉ độc mỗi chiếc áo poncho thùng thình đến đồ lót cũng chẳng có, lủng lẳng bên hông là mớ giẻ rách buộc hờ. Lôi cô bé đi rông ngoài đường với bộ dạng này, trước tiên cái thể diện của tôi cũng bị bôi gio trát trấu mất.
À không, khéo đám đông ngoài kia lại coi đó là chuyện hiển nhiên cũng nên. Vốn dĩ, bọn chúng có mảy may coi thú nhân là con người đâu cơ chứ.
“…Em được tự chọn sao anh?”
“Cứ nhặt món nào vừa mắt ấy. Tiện tay túm thêm cái mũ nữa đi, thế thì đi lại mới thuận tiện được.”
Annie cứ đứng trân trân ngẩn ngơ trước đống hành lý suốt một hồi lâu. Cô bé chẳng nhặt lấy được món nào, dường như lúng túng tột độ chẳng biết bản thân nên mua thứ gì.
“Em không chọn được đâu.”
Cô bé nguầy nguậy lắc đầu, đôi mắt vẫn còn vẻ đờ đẫn rụt rè.
“Con nhỏ bảo thế kìa?”
“Móc hầu bao mua sạch đi! Nhờn lúc nào thì lôi ra mặc lúc đó!”
“Khoác thứ đéo gì lên người mà chẳng đẹp, khuân sạch đi!”
Trong đầu đám Goblin lúc này rặt mỗi dã tâm chèo kéo bán thêm được chừng nào hay chừng ấy. Chính cái thói tham lam ấy của bọn chúng lại càng thổi bùng lên trong tôi cái khao khát cố chấp, rằng nhất định phải lùng bằng được món đồ ưng ý nhất cho cô gái nhỏ này.
Thế nhưng, Annie lại thốt ra một câu hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của tôi.
“…Em ưng cái này hơn.”
Chiếc áo poncho lùng thà lùng thùng mà cô bé đang khoác tạm trên người. Annie khẽ khàng dùng đầu ngón tay vân vê vạt áo.
“Dù vậy cũng đâu thể mặc độc mỗi cái áo này được? Phải lót thêm gì đó bên trong chứ.”
Cô bé nhất mực lắc đầu quầy quậy.
“…Vậy thì chí ít cũng tậu cho đàng hoàng mấy bộ đồ lót đi. Nể mặt tôi một chút được chứ?”
Annie chớp chớp mắt vài cái rồi ngoan ngoãn gật đầu.
“Sáng suốt lắm! Quả nhiên tậu một bộ thì thấm tháp vào đâu?”
“Lúc đem đi giặt thì trần truồng à!”
“Gom sạch sành sanh đi, đéo chừa lại món nào! Mỗi loại có đủ ba bộ cơ!”
Rốt cuộc thì cũng rặt một khuôn như nhau. Tôi nhặt ra hai bộ đồ lót màu đen, đính kèm thêm một đôi giày và một chiếc mũ.
Gộp lại là tròn trĩnh sáu món. Ba món giá một phần mười, tính ra sáu món là một phần năm, hơi chát thật nhưng cũng chẳng đến mức nghèo mạt rệp không kham nổi.
“Định mua chừng đó thôi sao?”
“Súng! Phải lận theo súng chứ!”
“Đúng lúc bọn tao có hàng ngon đây. Phải sắm thêm cả bao súng nữa chứ, đai giắt súng cũng không thể thiếu phải không?”
“Đạn dược thì tao hào phóng tính giá mua hai tặng một cho!”
“Khỏi cần, ba cái thứ đó tao tống đầy một khoang hành lý rồi. Hiện tại tao không rảnh rỗi vung tiền thêm nữa đâu.”
Đám Goblin gào rú ỏm tỏi bằng những thứ âm thanh quái đản chẳng một loại ngôn ngữ nào miêu tả nổi, rồi một tên xòe tay ra trước mặt tôi.
“Tới giờ thanh toán rồi đấy, anh bạn!”
Tôi vòng ra sau thùng xe, hất ngược tấm đệm ghế lên, hé lộ một ngăn bí mật chứa xấp xỉ phân nửa là tiền mặt.
“Một phần năm cơ ngơi của nó kìa!”
“Hí, í hí hí, một phi vụ béo bở!”
“Bọn mình sắp giàu sụ rồi!”
Gom chắp nhặt mớ giấy lộn xộn tống đầy vào túi, đám Goblin lại y như cái cách bọn chúng thoắt ẩn thoắt hiện khi nãy, hếch cái tay nải bự chảng lên đỉnh đầu rồi lẩn khuất lặn tăm vào giữa màn bão cát mù mịt vút tít đằng xa.
“…Bọn họ là ai vậy anh?”
“Một phường bát nháo như cô bé thấy đấy. Nhếch nhác vậy thôi chứ cũng được việc phết. Nào.”
Tôi dúi mớ đồ vừa tậu vào tay Annie, rồi lặng lẽ xoay lưng lại.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
