Đoàn Kịch Bailey
Cappy rất thích tóc của tôi.
Không phải là nó thích mũ đâu. Chỉ là nó cực kỳ thích tóc, hay chính xác hơn là thích những “nơi cao ráo”.
Nếu để truy lại ngọn nguồn, có lẽ là từ lúc tám tháng tuổi khi tôi bắt đầu cho nó cưỡi cổ chăng.
Trái với những gì tôi tưởng, con bé thích đến mức cười khanh khách không thôi, thế là hễ có thời gian rảnh tôi lại cho nó lên cổ vài lần, để rồi giờ ra nông nỗi này đây.
“Ba ơi, vèo vèo đi ba!”
“Ba nặng lắm rồi. Ba còn đang cõng Sully nữa mà.”
Tôi vừa mới cho cái đứa nhỏ kia bú xong, vỗ ợ rồi khó khăn lắm mới cõng trên lưng cho nó ngủ yên được một chút.
Nếu giờ nhấc Cappy lên cao rồi lắc lư mà làm đứa nhỏ tỉnh giấc thì nhà cửa lại loạn cào cào lên mất, nên tôi muốn tránh việc đó càng nhiều càng tốt.
“Nhưng mà! Ba vèo vèo cho con đi!”
Chẳng biết hôm nay nó bị làm sao nữa. Bình thường con bé đâu có nhõng nhẽo đến thế này.
Vả lại nếu là mọi khi tôi đã chiều rồi, nhưng hiện tại tôi đang ở trong tình thế phải thỏa hiệp với lũ trẻ.
“Con đang bám trên đầu ba rồi còn gì. Hài lòng với bấy nhiêu thôi đi.”
“...Chị hai tham lam quá. Bà nội Muerte sẽ không tặng quà cho chị đâu.”
“Con không được nói với chị như thế, Dizzy. Chẳng phải con cũng đang ôm chân ba đó sao.”
Dizzy, đứa trẻ vẫn chưa quen với việc chạy nhảy, đang bám vào hai bắp chân tôi từ phía sau như thể dùng chúng làm khung tập đi, rồi cứ thế lẫm chẫm bước theo tôi.
Trên đầu là đứa lớn, dưới chân là đứa thứ hai, trên lưng là đứa út.
Cả ba cô con gái với đôi tai mèo dựng đứng – di truyền từ Annie – đều đang đeo bám khắp người tôi.
“...Em đã bảo là để em trông Sully cho mà.”
Annie đang ngồi trên chiếc ghế bập bênh bên lò sưởi, nhìn tôi đi lại trong phòng khách với vẻ mặt đầy áy náy.
“Không sao đâu. Anh thích làm thế này mà. Em biết tiếng thở đều đều của con nghe dễ chịu đến mức nào mà.”
Mùi sữa đặc trưng của trẻ con thoang thoảng khắp nơi khiến tâm trạng tôi trở nên vô cùng tốt.
Cảm giác ấy giống như thể tôi đang đắm mình trong một biển bông mềm mại và ngọt ngào vậy.
“Dù vậy, nhìn anh thế này em vẫn thấy có lỗi sao ấy.”
“Đừng bận tâm. Quan trọng là em phải dưỡng sức cho tốt đã.”
Sully chỉ vừa mới chào đời không lâu. Nếu có thể, tôi muốn để cô ấy được nghỉ ngơi nhiều nhất có thể.
“Ba ơi, trong bụng mẹ lại có em bé nữa hả ba?”
“Không có. Sao tự nhiên con hỏi thế?”
Cappy đột nhiên đưa ra một câu hỏi không đầu không đuôi.
Thực ra tôi biết lý do. Vì nghe tôi nhắc đến chuyện “dưỡng sức”, con bé lại nghĩ mẹ nó lại mang thai rồi.
Dù sao thì việc trò chuyện cũng giúp ích cho sự phát triển cảm xúc của trẻ nhỏ mà.
“Con tò mò không biết sinh đôi là gì ạ! Có phải là lòi ra hai đứa một lúc không ba?”
Cappy mới ba tuổi, dĩ nhiên con bé vẫn chưa biết dùng từ chỉ đơn vị hay nắm vững ngữ pháp. Chuyện đó cũng thường thôi.
“Là ‘hai bé’. Con người không phải đồ vật đâu con.”
“Ở đây! Con tóm được ba sợi tóc của ba rồi!”
“Cái đó gọi là ‘sợi’. Đau lắm đấy, con đừng có giật có được không?”
Dù tôi không hề mong muốn, nhưng tính cách của Cappy lại đúc từ một khuôn với Nilly, lúc nào cũng tràn đầy năng lượng và toàn nói những chuyện đâu đâu.
“...Lần này cũng là thiếu nữ sao?”
Dizzy vừa mới qua sinh nhật lần thứ hai nên đôi khi vẫn dùng sai từ ngữ.
“Ba đã bảo là không có em bé nào trong bụng mà. Sẽ không có trong một thời gian dài nữa đâu.”
Thú thật, nếu có sinh thêm thì tôi cũng mong có lấy một mụn con trai. Hiện tại tỉ lệ 4 chọi 1 thế này, tôi đã thấy đuối sức lắm rồi.
“Sinh đôi à... trải nghiệm một lần chắc cũng thú vị lắm nhỉ.”
“Em nói như thể chuyện đó muốn là được ấy. Làm ơn đi, mình cứ cách nhau khoảng một năm đã nhé.”
“Dạ? Em, em thì... em chẳng biết mấy chuyện đó đâu, nhưng cứ đặt tên con là Halley và Nancy đi anh.”
...Cô ấy có đang nghe tôi nói không vậy?
Mà quan trọng hơn, xem ra cô ấy vẫn chẳng mặn mà gì với việc sinh con trai cả.
“...Thật kỳ diệu. Em vẫn thấy khó tin là mình đang sống như thế này. Đôi khi em cứ tự hỏi liệu mình có được phép hạnh phúc thế này không, hay tất cả chỉ là một giấc mơ.”
“Dĩ nhiên không phải mơ rồi. Người duy nhất đang nằm mơ lúc này chỉ có Sully thôi.”
Vừa nói, tôi vừa quay lưng lại để cho Annie thấy bé Sully đang say ngủ trên lưng mình.
Sully, đứa trẻ mang cái tên giả mà Annie từng dùng trong chuyến hành trình, và cũng là cái tên được đặt theo Sally, hiện đang chìm sâu vào giấc ngủ mà chẳng hề hay biết sự đời.
“Ba ơi, hướng kia kìa!”
“Ba bảo đừng có giật tóc ba mà, Cappy.”
“...Tóc ba bị nhổ hết hả ba? Sắp hói rồi hả?”
“Dizzy, đừng có đùa mấy chuyện đó chứ con.”
Có lẽ thấy tôi đang chật vật giữa vòng vây của lũ trẻ, Annie từ ghế bập bênh đưa tay về phía các con.
“Các con ơi, qua với mẹ thay vì bám lấy ba được không?”
“Mẹ chán lắm ạ.”
“...Nhạt nhẽo.”
“......”
Bị hai cô con gái từ chối cùng một lý do, Annie lập tức im bặt rồi quay mặt đi chỗ khác.
“Con không được nói với mẹ như thế chứ.”
“Nhưng mà chán thật mà ba. Mẹ cứ để tụi con ngồi trên đùi rồi chỉ biết cười thôi, xong rồi mẹ lăn ra ngủ mất tiêu.”
“Đó là vì chỉ cần nhìn thấy các con là mẹ đã thấy vui rồi. Các con không thể tưởng tượng được mẹ của các con, Annie, đã từng phải sống như thế nào đâu.”
Đó là điều mà chúng không thể tưởng tượng nổi, nhưng đồng thời, những chuyện đó vẫn đang nhan nhản ngoài kia.
Dù xung quanh đây, tính từ Lawton và các ngôi làng lân cận, phong khí nô lệ đang dần biến mất, và dù ông Norton đang nỗ lực hết mình để ban hành luật pháp.
Thỉnh thoảng tôi vẫn nhận được thư của ông Norton. Trong lá thư gần đây nhất, ông ấy có nói rằng dự luật bãi bỏ chế độ nô lệ đã được thông qua.
Dẫu vậy, định kiến về chủng tộc Thú nhân vẫn còn đó, và điều đó có lẽ cũng sẽ vận vào những cô con gái nhỏ bé mang đôi tai và chiếc đuôi của Annie này.
“Mẹ đã sống như thế nào ạ?”
“Các con đã trải qua những chuyện khó khăn mà các con không thể hình dung nổi đâu. Ít nhất thì tầm tuổi các con, mẹ đã phải làm việc rồi.”
“Làm việc ạ? Con vẫn hay chơi với mẹ mà.”
“...Còn con thì chơi với ba.”
“Không phải kiểu đó. Ý ba là giặt giũ, dọn dẹp ấy. Mẹ đã không phải đổ mồ hôi trên cánh đồng bông, không phải làm việc trong hầm mỏ, không phải diễn xiếc, cũng không phải chiến đấu vì tiền.”
“...Mẹ ơi, ba nói gì kỳ cục vậy nè.”
“Dizzy, không phải kỳ cục đâu con. Đó đều là những chuyện mà mẹ và Jack đã từng trải qua. Là những chuyện mà tụi mẹ đã tận mắt chứng kiến và dùng cả cơ thể này để nếm trải. Đúng không anh?”
Annie chuyển ánh mắt từ Dizzy sang tôi với một nụ cười phức tạp, còn tôi chỉ lặng lẽ gật đầu.
“...Đã rất vất vả. Giờ nghĩ lại, em cứ ngỡ như mình vừa trải qua một giấc mơ vậy. Thế nên em thấy biết ơn, và cũng thấy có lỗi nữa. Jack đã vất vả hơn em nhiều mà.”
“Anh đã bảo không phải thế rồi. Chính vì có em nên anh mới ở đây.”
Nếu không gặp Annie, nếu cô ấy không dần dần thay đổi tôi, có lẽ giờ này tôi vẫn đang quyết liệt khước từ niềm hạnh phúc bình lặng này.
Thứ hạnh phúc cơ bản nhất là được ở trong một ngôi nhà ấm cúng, vây quanh bởi những người mình yêu thương.
“Nhưng mà, em chỉ thấy toàn những chuyện có lỗi thôi. Thật sự, thật sự đấy. Chỉ riêng việc anh không bỏ rơi em đã khiến em biết ơn lắm rồi. Em, em...”
Annie dừng lại, hít một hơi thật sâu rồi mỉm cười nhìn tôi.
“...Không có gì đâu ạ. Em là mẹ rồi mà, không nên nói những lời như vậy nhỉ?”
Tôi cảm thấy biết ơn vì lời nói của Annie không kết thúc bằng sự tự ti, và tôi mong rằng sự thay đổi này sẽ mãi mãi vững bền.
“Mọi người đang nói chuyện gì vậy ạ?”
“Chuyện trước khi các con ra đời thôi. Dù cũng không phải là chuyện gì xưa xửa xừa xưa.”
Dù miệng nói không phải chuyện xưa, nhưng thú thật tôi cảm thấy nó như đã trôi qua từ lâu lắm rồi.
Nếu ai đó bảo đã mười năm trôi qua, chắc tôi cũng tin sái cổ mất.
“Đã có chuyện gì xảy ra vậy ba?”
Đột nhiên gương mặt ngược ngạo của Cappy lọt vào tầm mắt tôi.
Cưỡi cổ mà cứ cúi đầu xuống thế này thì nguy hiểm lắm. Chắc cổ tôi sắp gãy đến nơi rồi.
“À, con muốn nghe không? Đó là một câu chuyện khá dài... À không, nếu tóm tắt lại thì cũng chẳng dài lắm đâu.”
“Anh, anh định kể thật sao? Em thấy hơi ngại... Với lại cũng có những chuyện em không muốn nhớ lại nữa.”
“Anh chỉ kể ngắn gọn thôi mà, Annie.”
Tôi không có ý định kể chi tiết. Bởi vì tất cả những chuyện đó đều quá đỗi nặng nề để thốt ra trước mặt lũ trẻ.
Cảm thấy sức cùng lực kiệt, tôi ngồi xuống sofa, gỡ Cappy và Dizzy ra rồi bắt đầu lên tiếng.
“Các con có biết ba và mẹ đã gặp nhau lần đầu như thế nào không?”
Đôi tai của lũ trẻ dựng đứng lên, đôi mắt sáng rực đầy mong chờ.
“Jack, cái đó... anh phải nói sao?”
“Nếu em không thích thì thôi.”
“Kể đi ba!”
“...Ba ơi, trên đời có hai thứ làm người ta phát cáu đấy.”
Trước sự thúc giục của hai đứa nhỏ, Annie như không còn cách nào khác đành lên tiếng.
“...Vậy để em kể cho. Như thế sẽ chính xác hơn.”
Thật bất ngờ. Tôi không ngờ Annie lại tự mình muốn kể.
“Mẹ gặp Jack lần đầu ở trong rừng. Vào một đêm đông giá rét, trên con đường rừng âm u. Lúc đó mẹ... đang bị xiềng xích, và đang bị đem đi bán như một nô lệ.”
Tôi không thể ngờ được. Cô ấy lại nói một cách trực diện như thế.
Cappy và Dizzy dường như cũng bị sốc, chúng chẳng buồn xác nhận lại sự thật mà chỉ tròn xẻo mắt nhìn luân phiên giữa tôi và Annie.
“Mẹ từng là nô lệ sao ạ?”
“Vậy ba cũng là nô lệ luôn hả ba?”
“Không, chỉ mình mẹ thôi. Vào cái ngày tình cờ gặp Jack ấy, ba đã dùng tiền để mua mẹ.”
“...Đồ người xấu.”
“Mối quan hệ của hai người bắt đầu như thế đó ạ?”
Hai ánh nhìn sắc lẹm của lũ trẻ găm thẳng vào người tôi.
“Khoan đã, giải thích thế là không được. Anh thành kẻ biến thái mất. Với lại ngay từ đầu anh đâu có mua.”
“Nhưng nếu kể hết ra thì...”
Cũng đúng. Chẳng lẽ lại bảo với chúng là ‘Lần đầu gặp ba đã dùng súng bắn chết sạch bọn buôn nô lệ’ sao.
“Vậy nói thế này đi. Jack đã cứu mẹ. Cứu mẹ khỏi việc suýt bị bán cho một người mà mẹ chẳng biết tên cũng chẳng biết mặt.”
“Ngay từ đầu nói vậy có phải xong rồi không.”
“Hì hì, đúng thế nhỉ. Tự dưng mẹ không nhớ ra. ...Nếu lúc đó không gặp anh, em cũng chẳng biết mình sẽ ra sao nữa. Ít nhất thì anh sẽ không phải là người đầu tiên.”
Annie ôm lấy hai cánh tay mình, khẽ rùng mình một cái.
“...Đến giờ em mới nói, em thấy hạnh phúc vì anh là người đầu tiên. Vì em đã có thể chuẩn bị tâm lý, và vì anh là người em yêu.”
“Ba ơi, ‘người đầu tiên’ là gì vậy ba?”
“Đúng rồi. Là gì thế ạ?”
“...Ý mẹ là ‘mối tình đầu’ đấy.”
“Vậy nghĩa là mẹ bị bán đi làm nô lệ rồi đem lòng yêu luôn người đã mua mình ạ?”
“Chuyện đó... là vậy sao?”
Nghe thì có vẻ cũng khớp đấy, nhưng bảo đúng thì cũng thấy sai sai.
Cappy và Dizzy nghiêng đầu vẻ khó hiểu, còn Annie thì vội bịt miệng lại vì biết mình nhỡ lời.
“Thế rồi hai người cưới nhau ạ?”
“Mẹ bảo là yêu từ cái nhìn đầu tiên đó.”
“Kh-không có chuyện đó đâu. Sau đó... ba đã cùng mẹ đi tìm gia đình của mẹ. Tìm ông bà ngoại, dì và cậu của Cappy và Dizzy đấy.”
Annie nhẹ nhàng xoa đầu Dizzy, nở một nụ cười không thể hạnh phúc hơn.
“Lúc đó gia đình mẹ mỗi người một nơi, tất cả đều là do lỗi lầm của mẹ nên mới thành ra như thế.”
Tôi có thể thấu cảm được suy nghĩ của Annie ngay lúc này. Nếu không vì lỗi lầm đó, ông Tom có lẽ vẫn còn sống, Sally và Nilly cũng không phải chịu đựng nhiều đau khổ đến vậy.
“Lỗi gì vậy mẹ?”
“Chuyện đó... khó giải thích lắm. Nhưng mẹ không hối hận đâu. Vì mẹ đã tha thứ cho chính mình rồi. Nhờ vậy mẹ mới được gặp Jack, và có được các con như bây giờ.”
Annie bế Dizzy lên đặt ngồi vào lòng mình.
Dizzy khẽ vặn vẹo người phản kháng, nhưng ai cũng biết đó chỉ là một trò đùa nghịch ngợm.
“Trong lúc ba – à là Jack ấy – đi tìm lại toàn bộ gia đình cho mẹ, thì từng chút, từng chút một, mẹ đã yêu Jack.”
Dù lược bỏ khá nhiều nhưng đó là một cách tóm tắt rất ổn. Với lũ trẻ thì biết bấy nhiêu là đủ rồi.
“Thế là hai người cưới nhau ạ?”
“Ai cầu hôn ạ?”
Đôi mắt đong đầy vẻ ngượng ngùng của Annie nhìn về phía tôi, và lẽ dĩ nhiên Cappy và Dizzy cũng nhìn theo.
“Có thật là ba làm không ba?”
“...Con cứ tưởng ba có bị đánh chết cũng không làm mấy chuyện đó chứ.”
“Ba làm đấy. Lúc đó ba thấy chẳng còn cách nào khác để dỗ mẹ các con cả.”
Nhờ vậy mà trải nghiệm bị “vắt kiệt” suốt một tuần lễ năm ấy vẫn còn khắc sâu trong tâm trí tôi, thỉnh thoảng còn hiện về trong cả những giấc mơ.
“Dù sao thì, kết thúc ở đây thôi. Đến giờ phải đi rồi.”
Hôm nay là một ngày đặc biệt. Những tấm áp phích của Đoàn kịch Bailey đã bắt đầu được dán trên các bức tường ở Lawton từ vài ngày trước, và hôm nay là buổi công diễn đầu tiên.
Tôi tự hỏi lão già đó khi nhìn thấy chúng tôi sẽ có phản ứng gì nhỉ. Đôi mắt lão có trợn ngược lên không? Hay lão sẽ trưng ra cái vẻ mặt như thể đã biết tống tòng tòng từ trước rồi?
Tôi không rõ nữa. Tôi chỉ đơn giản là muốn chiêm ngưỡng diện mạo của đoàn kịch sau khi được thay đổi dưới bàn tay của lão – người giờ đây đã là đoàn trưởng.
“Đi thôi nào. Mọi người chuẩn bị xong hết chưa?”
“Dạ rồi!”
Vào một buổi chiều hè oi ả, gia đình năm người chúng tôi rời nhà, hướng về phía Lawton.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
