Paradise City 2
Ngẫm lại thì cũng chẳng có gì lạ.
Hàng chục khu mỏ bao quanh và gần như nuốt chửng cả ngôi làng.
Vô số tài vật thu được từ việc cướp bóc Wallick.
Thêm vào đó là khoảng thời gian đủ dài để san phẳng cả núi non.
Lũ chỉ biết đến tiền đó không đời nào lại không nghĩ đến việc tái đầu tư để sinh lời theo hướng này.
Một thành phố du lịch sao. Thật chẳng biết ngay từ đầu chúng đã dùng thứ gì để mê hoặc những người xung quanh, nhưng một khi nơi này đã được dựng lên, dù có là thành phố ma đi chăng nữa thì người ta vẫn cứ bị thu hút thôi.
Dù sao thì cũng thấy nhẹ lòng hơn một chút. Tôi cứ ngỡ chúng đã biến nơi này thành một bãi sát trường, nhưng nếu chỉ thế này thì vẫn còn nằm trong mức chấp nhận được.
Tôi lại một lần nữa cảm nhận rõ ràng sự thật rằng thứ mà lũ này khao khát chỉ đơn thuần là tích lũy của cải mà thôi.
Bước chân vào giữa lòng đô thị như thể bị cuốn vào dòng chảy, Annie mải mê nhìn ngắm xung quanh, đắm chìm trong khung cảnh mà ngay cả ở Bắc bộ em cũng chưa từng thấy qua.
“Anh... Anh U, đây là lần đầu tiên em thấy những tòa nhà cao đến thế này đấy.”
“Anh cũng thấy lần đầu. Thật không ngờ một thành phố như thế này lại có thể được xây dựng nên.”
Dù có nhìn về hướng nào đi chăng nữa, đâu đâu cũng là những nơi để tiêu tiền. Các cửa hàng, tiệm ăn, nhà hát, quán cà phê, trung tâm thương mại, khách sạn, và cả...
“Ca... sino? Chỗ kia là nơi làm gì thế anh?”
“Casino. Có lẽ là nơi đang nuôi sống cả thành phố này đấy. Em có muốn vào xem không?”
Dù nơi đó không phải là chốn tụ tập của những kiểu người mà tôi ưa thích, nhưng để Annie vào tham quan một lần cho biết cũng không phải là ý tồi.
“Em muốn vào! Họ dựng cái biển quảng cáo to đùng ngoài sân thế kia, rốt cuộc đó là nơi làm gì ạ?”
“Là sòng bạc. Anh cũng chẳng biết dùng từ nào hoa mỹ hơn để diễn tả nó nữa.”
“Sòng... sòng bạc ạ...”
“Dù sao thì ở đó chắc cũng có nhiều thứ khác. Nhìn quy mô này thì chắc tầng trên là khách sạn, và biết đâu ở đó còn có thứ gì khác nữa. ...Anh đoán là sẽ có cả nhà hàng nữa đấy.”
Ánh mắt Annie lập tức sáng lên trong tích tắc.
“Với một thành phố du lịch cỡ này thì chắc hẳn món gì cũng có. Hải sản, các loại thịt, thậm chí là cả những công thức nấu ăn từ bên kia đại dương.”
Dù không lộ ra mặt nhưng Annie đang vểnh tai lên nghe ngóng, dồn hết sự tập trung vào lời nói của tôi.
“Chắc chắn sẽ có nhiều món mà ở Nam bộ không bao giờ thấy được. Gọi một bàn đầy ắp những món như thế, rồi thưởng thức cho đến khi no căng bụng không thể ăn thêm được nữa, cảm giác đó cũng không tệ đâu nhỉ.”
“......”
“Sau đó, chúng ta có thể lên ngay khách sạn ở tầng trên nghỉ ngơi, hoặc đi xem kịch chẳng hạn. Cũng có thể đi dạo quanh phố để mua bánh kẹo.”
“...Đi thôi. Mình đi ngay đi anh.”
Tôi biết ngay mà. Những lúc thế này trông em thật giản đơn làm sao.
Tôi dắt Annie, người đang lộ rõ vẻ thèm thuồng đến mức sắp chảy cả nước miếng, bước vào bên trong casino.
Khung cảnh hiện ra đúng như những gì tôi hứa hẹn.
Nội thất chủ đạo là tông màu tối để người chơi có thể tập trung hoàn toàn vào mặt bàn, và những ánh đèn chỉ rọi thẳng xuống bàn đấu.
Ở một góc quầy thu ngân, những chồng chip xếp thành hàng dài như những cột trụ, và số người đang xếp hàng để đổi chip nhẩm tính cũng đã hơn mười người.
Những người chia bài tại các máy slot machine hay bàn chơi Black Jack, Poker, Roulette đều không ngoại lệ, toàn bộ là lũ Goblin.
Và những kẻ đang tụ tập quanh bàn như bầy ong, dán mắt vào cuộc chơi với sự tập trung cao độ, ngoại trừ một vài Thú nhân ra thì tất cả đều là con người.
“Mình đi dạo quanh một chút nhé?”
“Thế... thế bao giờ mình đi ăn ạ...”
“Kìa, chơi một chút cũng có sao đâu. Mình có đủ tiền mà.”
“Thế... thế cũng được ạ.”
Dù ánh mắt của Annie đã dán chặt vào tấm biển chỉ dẫn nhà hàng nằm ở tầng hầm, nhưng nếu thực sự chỉ định đến đây để ăn thì tôi đã chẳng bước chân vào casino làm gì.
Hơn nữa, tôi biết cách để khiến tâm trạng Annie trở nên phấn chấn hơn trong những lúc như thế này.
“Lâu lắm rồi hai đứa mình mới có thời gian riêng thế này nhỉ.”
Lý trí bắt đầu dần quay trở lại trong đôi mắt Annie, và cuối cùng em cũng chịu nhìn tôi.
“...Đúng là vậy nhỉ. Lần cuối cùng chắc chắn là từ trước khi có Halley và Nancy cơ.”
Khoảng bốn năm trước, vì chuyện riêng của hai vợ chồng mà chúng tôi đã gửi ba đứa nhỏ về Bắc bộ trong một tuần. Đó chính là những ngày cuối cùng tôi và Annie được ở riêng bên nhau.
“Từ khi có lũ trẻ, thời gian em dành riêng cho anh thực sự đã ít đi rất nhiều.”
“Chúng chẳng bao giờ chịu đi ngủ đúng giờ, chỉ riêng việc trông chừng chúng chơi thôi cũng đủ mệt phờ người rồi, lúc nào cũng ồn ào náo nhiệt.”
“Thì thế đấy ạ. Chẳng hiểu sao chúng lại dồi dào năng lượng đến thế nữa.... Nhiều lúc em mệt quá còn lăn ra ngủ trước ấy chứ.”
Mới đêm qua cũng vậy thôi. Để đánh thức Annie đang ngủ gật dậy chơi cùng mình, Sully đã múc hẳn một cốc nước rồi dội thẳng vào mặt em.
“...Em cũng vất vả rồi.”
“Không đâu, làm sao vất vả bằng anh được. Thật lòng lúc nào em cũng cảm ơn anh.”
Annie nở một nụ cười rạng rỡ, rồi tựa má vào vai tôi, cọ cọ một cách đầy mãn nguyện.
“Hôm nay coi như là một buổi hẹn hò sau bao lâu nhé?”
“Hẹn... hẹn hò ạ...”
Đôi tai của Annie khẽ run lên, em cúi gầm mặt, đôi mắt len lén nhìn xuống dưới chân tôi.
“...Thì... thì cũng có thể coi là vậy nhỉ? Kh... không có lũ trẻ bên cạnh, dù mục đích chính không phải là để đi chơi nhưng mình cũng đã tới đây rồi.”
Một phản ứng quá dễ nắm bắt. Tôi có thể cảm nhận được những ngón tay của Annie đang nhúc nhích trong bàn tay đang nắm chặt, khiến lồng ngực mình cũng vô cớ đập rộn ràng.
“Vậy mình thử chơi gì đó đi. Em có thích trò nào không?”
Annie nhìn quanh một hồi rồi chỉ tay về phía máy slot machine.
“Cái kia có vẻ ổn đấy ạ. Trông như là trò chơi cá nhân, và có vẻ cũng dễ nhất nữa. Trò đó chơi thế nào hả anh?”
“Slot machine hả? Đơn giản lắm. Có năm ô, và các hình vẽ bên trong sẽ thay đổi liên tục. Càng có nhiều hình vẽ giống nhau trên các ô đó thì em sẽ nhận được phần thưởng càng lớn.”
“Phần thưởng ạ?”
“Chi tiết thì tùy từng máy sẽ khác nhau... À, nó có ghi ở bên cạnh kìa.”
“Ba hình khác nhau hoàn toàn thì là trượt, hai hình giống nhau thì được gấp 1,5 lần, ba hình là gấp 4 lần, bốn hình là gấp 10 lần... N... nếu cả năm hình đều giống nhau thì được gấp tới 20 lần cơ ạ?”
“Cơ bản là có ba dòng, nếu muốn tăng thêm thì phải nạp thêm tiền cược gốc vào, kiểu như vậy.”
Gấp 20 lần. So với độ khó hay xác suất thì đó là một tỷ lệ thấp đến thảm hại, nhưng có vẻ với một người thậm chí còn chẳng biết đến sự tồn tại của những nơi thế này như Annie thì không phải vậy.
Thế nhưng cái máy này, dù có nhìn thế nào đi chăng nữa, trong đầu tôi cũng chỉ hiện lên hai chữ "tàn nhẫn".
“...Có tới mười hai loại hình vẽ cơ ạ.”
Mười hai loại sao. Chỉ cần năm loại thôi là đã đủ để tạo ra một tỷ lệ hoàn vốn ổn định mà chẳng cần gian lận gì, vậy mà ở đây có tới mười hai loại hình vẽ khác nhau.
Thế này thì xác suất trúng jackpot là 1 trên 12 lũy thừa 5, tính ra thì....
...Tôi chịu, không tính nổi. Chỉ biết là nó tiệm cận mức một phần mấy trăm nghìn thôi.
“C... cái này, liệu có thực sự trúng được không anh?”
Vừa lo lắng đưa mắt nhìn những người đang ngồi san sát trước dãy máy slot machine, Annie vừa lúng túng ngồi xuống ghế.
“Anh nói rồi mà, là đánh bạc đấy. Đừng có hy vọng là sẽ trúng. Mình chỉ chơi để lấy không khí thôi.”
Coi như không mất tiền vào cửa thì đây là tiền vé tham quan vậy.
“Nhưng chắc là cũng vui đấy ạ. Chẳng hiểu sao em có cảm giác là mình sẽ gặp may.”
“...Cứ nghĩ thế là dễ gặp chuyện lắm đấy.”
Có lẽ sau hôm nay, tôi không nên đưa Annie đến những nơi thế này nữa chăng.
“T... trước tiên em sẽ thử với ba ô nhé. 1 Rudd chắc là đủ rồi nhỉ?”
Sau khi nhét tiền vào máy, Annie đặt tay lên cái nút nằm bên phải khe nạp tiền.
Đến lúc đó tôi mới nhận ra cái máy này hoạt động hơi khác thường một chút.
Thông thường với máy slot machine, người ta sẽ kéo cần gạt hoặc nhấn nút rồi chờ nó quay rồi dừng lại, nhưng cái máy này lại theo kiểu nhấn nút để dừng vòng quay.
Annie mở to mắt nhìn chăm chú vào những biểu tượng đang lướt qua một cách chóng mặt ở ba ô khác nhau, rồi em nhấn nút.
“Trúng đi, trúng đi mà...”
Những biểu tượng đang quay với tốc độ cao bắt đầu chậm lại rồi dừng hẳn từng ô một.
Quả anh đào, dưa lưới và sô-cô-la. Dĩ nhiên là trượt rồi.
“...Không được rồi ạ.”
“Thấy chưa, trượt là chuyện đương nhiên mà. Đừng có buồn quá.”
“Jack, cho em thử một lần nữa thôi được không?”
“Anh biết là em thấy tiếc, nhưng đừng có sa đà quá. Cứ thế là bị nghiện đấy.”
“Không phải thế đâu ạ. Là vì... anh có muốn tin em một lần không?”
Chẳng biết em đang nghĩ gì, nhưng dù sao chơi thêm một hai ván cho vui cũng chẳng sao, thế là tôi nạp thêm 1 Rudd nữa.
Lần này Annie cũng chăm chú dõi theo vòng quay của máy slot, thỉnh thoảng lại chớp mắt một cái.
Đúng vậy. Thỉnh thoảng lại chớp mắt theo một nhịp điệu nhất định, và ngón tay đang đặt trên nút bấm cũng gõ nhẹ theo nhịp điệu đó.
Nhìn dáng vẻ say sưa đó của em, bất chợt một ký ức cũ hiện về trong tâm trí tôi.
Chắc hẳn đó là khi Barnum vẫn còn là đoàn trưởng đoàn xiếc.
Annie đã liên tiếp ném trúng hồng tâm 20 điểm ở trò ném phi tiêu có thưởng, và em đã xem những trò ảo thuật hay đánh lừa thị giác một cách đầy chán chường.
Vậy là, điều mà Annie định làm lúc này, lẽ nào là...
“...Chính là lúc này!”
Tách.
Ngón tay đang gõ theo nhịp điệu nhất định kia lần này không chỉ chạm khẽ mà đã nhấn mạnh xuống tạo thành tiếng động.
Tiếng máy kêu xè xè khi các vòng quay chuyển động. Khi chúng từ từ dừng lại và cố định các biểu tượng hiện ra trên các ô là.
Nho, nho và nho.
“Tr... trúng rồi!”
Đã trúng thưởng.
“Annie, lẽ nào vừa rồi em...”
“Vâng. Em nhìn rồi căn đúng lúc để bấm đấy ạ.”
Nở một nụ cười rạng rỡ và đầy mãn nguyện, Annie cầm lấy 4 Rudd tiền thưởng trên tay rồi quyết định tăng thêm một dòng để thử thách tiếp.
Chi phí bỏ ra cho 4 dòng là 3 Rudd. Nghĩa là việc Annie đặt cược 4 Rudd đồng nghĩa với việc em đang thử thách với mức cược cơ bản là 1 Rudd cho 4 dòng.
Và lần này, em lại mở to mắt, dùng ngón tay đặt trên nút bấm để lấy nhịp.
Quả đào, quả đào, quả đào, quả đào.
“...Thật sự là, em làm thế nào vậy?”
Với tôi thì đó là những biểu tượng đang quay với tốc độ mà mắt thường không thể nào phân biệt nổi.
Vậy mà em có thể bắt kịp bằng mắt, ghi nhớ thứ tự, và nắm bắt được thời điểm rơi chỉ sau một lần thử duy nhất sao.
“Hê hê, sao nào? Em giỏi không?”
“...Dù đây không phải chuyện gì đáng để khen ngợi lắm, nhưng em giỏi thật.”
Có nên gọi đây là đánh bạc nữa không? Hay phải gọi nó là phạm trù gian lận rồi?
Thế nhưng, vì một lý do vô cùng thực dụng, tôi chẳng có ý định ngăn Annie lại ngay lúc này.
Tôi cũng muốn nếm mùi thắng tiền từ lũ Goblin.
Tôi muốn trả đũa một chút cái lũ lúc nào cũng chém giá cắt cổ rồi cười như điên dại kia.
Vì tôi không ngăn cản nên Annie đã dùng toàn bộ số tiền vừa tăng lên thành 10 Rudd trong nháy mắt đó để đặt cược cho 5 dòng.
Chi phí bỏ ra cho 5 dòng là 5 Rudd. Nghĩa là em đang quay slot với mức chi phí cơ bản là 5 Rudd.
Nhìn năm ô bắt đầu quay với tốc độ chóng mặt, Annie tập trung toàn bộ tâm trí, đến cả nhịp thở cũng dùng để khớp với nhịp điệu của máy.
Và em nhấn nút.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
