Tôi Đã Mua Một Nô Lệ Thú Nhân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

396 25413

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

38 130

Không, đã bảo đó là Miễn dịch Tinh thần mà!?

(Đang ra)

Không, đã bảo đó là Miễn dịch Tinh thần mà!?

낙비

Có vẻ là hấp thụ ma lực ác ma để thăng cấp thì có vẻ hơi ác độc nhỉ?

160 6

Toàn văn - Đoàn Kịch Bailey

Đoàn Kịch Bailey

Chúng tôi lập tức bước vào bên trong lều.

Chẳng có gì thay đổi so với khi đó cả. Từ chiếc bàn làm việc, chiếc ghế cho đến những xấp giấy tờ chất cao như núi.

Điểm khác biệt duy nhất có lẽ là những chai rượu xếp thành hàng trên chiếc bàn tròn kê sát lối đi cho thuận tiện.

Ông Bailey vẫn ngồi trên ghế, đưa mắt nhìn thẳng về phía này.

À không, nói "nhìn thẳng" thì có vẻ không chính xác cho lắm.

Bởi lẽ mắt trái của lão không còn mang màu nâu đậm như trước mà đã phủ một lớp màng xám đục mờ ảo, xem chừng dù có muốn lão cũng chẳng thể nhìn thẳng được nữa rồi.

Thế nhưng, dường như lão vẫn thấy rõ chúng tôi, lão lóng ngóng chống tay lên bàn để đứng dậy.

“Cậu... cậu, là... là cậu đấy à?”

Lão đẩy nhẹ gọng kính — thứ mà lần cuối gặp mặt lão chưa hề đeo — lên sống mũi. Khi thấy tôi gật đầu, lão cười khà khà rồi vỗ tay bôm bốp.

“Vice! Đúng là cậu rồi, không sai vào đâu được! Cơn gió nào đưa hai người tới đây vậy? Ta đã luôn mong được gặp lại một lần đấy. Lại đây, ngồi xuống đi!”

Lão vừa ra hiệu về phía những chiếc ghế trước bàn làm việc, vừa định tiến lại chỗ bàn tròn lấy rượu thì bỗng khựng lại khi nhìn thấy hai đứa nhỏ đang bám đuôi theo sau Annie và tôi, cùng với cả đứa út đang được Annie địu trên lưng.

“Ba ơi, Vice là ai vậy ba?”

“Ông nội này lạ quá. Mắt ông ấy bị đổi màu kìa.”

Cử động của lão dừng bặt, lão như đang nhấm nháp và ngẫm nghĩ về những lời mình vừa nghe thấy.

Ánh mắt lão dời từ đôi tai của Cappy và Dizzy xuống chiếc đuôi, rồi dừng lại trên gương mặt Annie.

“...Con của hai người đấy à?”

“Vâng. Chuyện là vậy đấy ạ.”

Lão chớp chớp đôi mắt mờ đục vài lần.

“Ha ha ha ha!”

Rồi lão bật cười, một tràng cười vang dội và sảng khoái.

“Ta biết ngay mà! Nhìn hai người từ ngày đó là ta đã nhìn ra rồi! Lúc ấy hai người đã ‘có gì’ với nhau rồi đúng không?”

“Chắc là vậy ạ. Đứa nhỏ này có lẽ đã thành hình vào khoảng thời gian đó.”

“Con được thành hình ạ? Ba mẹ nắm tay nhau ngủ ở đây hả ba?”

Cappy ngây ngô hỏi một câu chẳng liên quan, vì con bé hoàn toàn không hiểu chúng tôi đang nói gì.

“Đúng thế đấy. Phải vậy chứ. Chẳng có ai bình thường lại đi lang thang khắp cả nước chỉ để tìm gia đình cho một người dưng nước lã cả! Đúng không, cô nương Vice?”

“A, chuyện đó... Jack, em nói tên thật được không?”

“Em lỡ nói rồi còn đâu.”

“...Á.”

Nhờ ơn Annie đã gọi tên tôi một cách vô cùng tự nhiên theo thói quen thường ngày, mà từ nay về sau, có lẽ chúng tôi sẽ không còn được nghe lão gọi mình là Vice nữa.

“Tôi là Jack U. Chữ U chỉ là một ký tự thôi, không phải viết tắt của tên đặc biệt nào đâu. Nó chẳng có ý nghĩa gì cả. Còn đây là Annie, vợ tôi.”

“Con là Cappy ạ!”

“...Dizzy.”

“O hô! Các quý cô bé nhỏ này đã biết tự giới thiệu bản thân rồi cơ đấy!”

Chẳng biết lão có nghe lời chào của tôi không, vì đôi mắt của ông Bailey đã dính chặt vào hai cái kẹo nhỏ xíu kia rồi.

“Thật sự là con gái cậu đấy à? Nhìn mặt cậu ta khó tin quá đấy, Jack?”

“Ông quá đáng thật đấy. Nhìn Annie xem, chúng chẳng phải rất giống mẹ sao?”

“Ừ, may mà lũ trẻ giống mẹ chúng đấy.”

“A, không phải đâu ạ, chúng cũng giống Jack lắm chứ. Cái cằm và đôi mắt của Dizzy này, rồi sống mũi của Cappy nữa, với lại...”

“Ta đang khen tụi nhỏ xinh đẹp mà.”

“A, con cảm ơn ạ. ...Dạ, sao cơ ạ?”

Sau khi nhẩm đi nhẩm lại lời của ông Bailey vài lần, gương mặt Annie bắt đầu đỏ ửng lên.

“Ý... ý là, Cappy và Dizzy giống con, nên là con, con cũng... cũng...”

“Em đẹp mà. Đúng không? Phải không ông Bailey?”

“Cần gì phải xác nhận nữa. Chẳng phải cậu đã cưới cô ấy rồi sao.”

“...... Vâng.”

Annie cúi gầm mặt, đôi môi mấp máy hồi lâu mà chẳng thốt nên lời.

“Đến đây có việc gì không, Jack? Có chuyện gì cần nhờ vả à?”

“Không ạ. Dạo này tôi đang sống một cuộc đời mà chẳng có việc gì cần phải nhờ vả ai cả.”

“Ghen tị thật đấy. Chứ ta thì việc cần nhờ vả cứ gọi là tràn trề. Từ làm đạo cụ, sắp xếp lịch trình, dọn dẹp hành lý cho đến việc dựng lại cái vương quốc riêng này... Chuyện gì cũng phải nhờ vả mới xong, nhiều như núi ấy.”

Dù nói vậy, nhưng qua nụ cười ngày càng rạng rỡ trên môi lão, tôi biết lão chẳng hề có chút phàn nàn nào về cuộc sống hiện tại.

“Nhưng đó là việc ông hằng mong muốn mà, đúng không?”

“Đúng là việc ta muốn làm! Cho đến tận ngày nhắm mắt xuôi tay kia. Barnum, cái thằng nhóc ranh đó chết...”

Lão chợt khựng lại, liếc nhìn lũ trẻ rồi vội vàng sửa lại từ ngữ cho thanh lịch hơn.

“...Sau khi nó ‘trụ lại’ rồi rời đi, ta có cảm giác như vở diễn vĩ đại giờ mới thực sự bắt đầu. Ngay cả về mặt thể chất, như cậu thấy đôi mắt ta đấy.”

Nghĩ là lũ trẻ đang mải chơi ở một góc nhưng thực chất chúng vẫn đang lén lút quan sát mắt trái của mình, lão cất tiếng bảo:

“Cái này gọi là bệnh đục thủy tinh thể đấy hai cháu ạ. Vốn dĩ thế gian này đã hỗn loạn rồi, giờ nhìn qua đây nó còn đục ngầu gấp mấy lần nữa. Thấy lạ lắm hả?”

Bị bắt quả tang khi đang nhìn chằm chằm, hai đứa nhỏ giật bắn mình rồi vội quay mặt đi chỗ khác như thể chẳng hề quan tâm.

“Lũ nhỏ đáng yêu thật đấy. Sống với chúng chắc chẳng bao giờ thấy chán đâu nhỉ. Hai người sống gần đây à?”

“Vâng, ở một nơi hơi hẻo lánh, cách thị trấn một quãng ạ.”

“Dẫn theo lũ trẻ mà lại sống ở nơi không bóng người sao! Vợ cậu chắc hẳn phải vất vả lắm đây.”

Lời ông Bailey còn chưa dứt thì từ góc phòng đã vang lên tiếng cười khúc khích.

“Phụt.”

“Kh... không được cười, Dizzy!”

Ánh mắt bối rối của Annie chạm phải nụ cười hiền từ của ông Bailey.

Lão thích thú nhìn hai đứa nhỏ đang tung bắp rang lên trời nhưng chẳng trúng miệng cái nào mà cứ để rơi lả tả xuống sàn.

“Ông thích trẻ con ạ?”

“Thích chứ! Cậu hỏi một câu thừa thãi quá đấy. Nếu đã ngồi ở vị trí này mà không yêu trẻ nhỏ, thì ta sẽ gọi kẻ đó là một tên lừa đảo.”

Nhìn phản ứng của lão, dù lũ trẻ mang đôi tai và chiếc đuôi của Thú nhân, tôi vẫn cảm nhận được sự chân thành tuyệt đối.

“Còn cậu thì sao. Cậu có yêu con mình không?”

“Ông nói gì vậy ạ. Đó là con của chúng tôi mà. Một khi đã yêu Annie thì không đời nào tôi lại không yêu những đứa trẻ này.”

“Phải, ta hỏi thừa rồi. Nhân tiện thì, cô Annie... à không, phải gọi là phu nhân chứ nhỉ? Nếu không phiền, cho ta hỏi là gia đình cô đã tìm thấy nhau hết chưa?”

Annie khẽ nhắm mắt lại rồi mở ra.

“Vâng. Con đã gặp lại tất cả rồi. Tận mắt nhìn thấy mọi người đang sống ra sao, làm công việc gì. Giờ đây, chỉ cần muốn là con có thể gặp họ bất cứ lúc nào ạ.”

“Thế thì tốt quá. Nilly dạo này thế nào?”

“Chị ấy đang ở Bắc bộ cùng với mẹ ạ. Thỉnh thoảng chị ấy còn gửi thư cùng với ông Norton nữa.”

Ông Bailey hẳn chẳng biết Norton là ai, nhưng thêm vào chút chi tiết cụ thể cũng không hại gì.

“Con bé vẫn ổn là tốt rồi. Chuyện của Nilly ngày trước, ta thực lòng xin lỗi.”

“Ông nói với con thế thì con cũng chẳng biết phải đáp lại sao. Dù sao chuyện cũng đã qua rồi mà?”

Chuyện đã qua.

Annie, người đã có thể xếp quá khứ vào một góc ngăn nắp như thế, chỉ nở một nụ cười ái ngại để kết thúc câu chuyện.

“Đúng vậy nhỉ. Ta cũng chẳng muốn khơi lại chuyện đó làm gì. ...Nhất là khi có lũ trẻ ở đây.”

“Không phải đâu ạ! Con với Dizzy cộng lại là bảy tuổi rồi đấy ạ!”

Bảy tuổi thì vẫn là trẻ con thôi. Nói như thể đang khoe chiến tích gì không bằng.

“Bảy tuổi à. Đứa bốn tuổi, đứa ba tuổi sao?”

“Vâng. Cả hai đứa đều sinh vào mùa thu, vậy mà chẳng hiểu sao tính cách lại khác nhau trời vực thế này.”

“Vậy là, lúc chúng ta gặp nhau lần đầu, cô đã mang thai rồi nhỉ.”

“...Nói một cách chính xác thì đúng là vậy ạ.”

“Thời gian trôi nhanh thật đấy! Nhanh đến mức một sinh mạng đã chào đời và biết suy nghĩ rồi cơ đấy. Thấm thoát ta cũng đã làm cái nghề này quá lâu rồi.”

Gương mặt lão chợt thoáng hiện một biểu cảm kỳ lạ. Một vẻ mặt vô cùng bình thản, giống như người đang nằm trên giường và nhìn lại cuốn phim cuộc đời mình vậy.

“Này Jack. Cậu giúp ta một việc được không.”

“Ông cứ nói đi ạ.”

“Cho ta nhìn hai quý cô bé nhỏ kia gần hơn một chút. Đôi mắt này chẳng nhìn rõ được gì nữa rồi.”

“Chuyện đó ông phải bảo hai cái kẹo kia cơ, chứ không phải bảo tôi.”

Lạ lùng là lũ trẻ lại đang ngoan ngoãn một cách bất ngờ. ...Dù chúng đã làm bắp rang văng vãi khắp nơi.

“Các quý cô ơi, nếu không phiền thì lại đây với lão một lát được không? Lão có quà muốn tặng hai cháu đây.”

Ông Bailey đưa tay về phía Cappy và Dizzy, giọng điệu trịnh trọng hơn hẳn khi nói chuyện với Annie hay tôi.

“Quà ạ?”

Cappy chẳng chút do dự, tay vẫn cầm nắm bắp rang chạy tót đến trước mặt lão.

“...Ba bảo không được đi theo người lạ cho quà mà.”

Dizzy dù nói vậy nhưng vẫn lẳng lặng lẫm chẫm bước theo sau Cappy đến chỗ ông Bailey.

“Cappy à. Cháu xinh xắn thật đấy. Giống mẹ cháu như đúc vậy. Mái tóc như những hạt ngọc trai đen, đôi mắt sáng ngời như trái táo của mặt trời, và cả hình hài bé nhỏ đang lớn dần này nữa. Thật sự là quá đỗi đáng yêu.”

Ông Bailey xoa đầu Cappy, con bé cười hì hì vẻ rất khoái chí.

“Còn cháu là Dizzy đúng không. Ta nhìn thấy hình bóng của ba cháu trên gương mặt cháu đấy. Nếu đứa nhỏ này mà mỉm cười, thì bất cứ ai cũng sẽ nhìn thấy Jack trong đó thôi.”

“Ý ông là sao ạ?”

“Cái khí chất không dễ gì đụng vào được, cái vẻ vừa lém lỉnh vừa sắc sảo đó, cháu nó thừa hưởng trọn vẹn từ cậu đấy. Cái kiểu khí chất khiến người ta vừa thấy lo lo nếu dây vào sẽ có chuyện, nhưng lại vừa thấy hình như mọi chuyện rồi sẽ ổn thỏa thôi ấy.”

“Thế sao. Tôi trông như vậy à?”

“...Trông đúng như vậy đấy, Jack.”

“Sao nào, quý cô kiêu kỳ. Cháu có thể ban cho lão già này một nụ cười được không?”

“...Hứ.”

Dizzy quay ngoắt đầu đi, rồi từ từ quay lại nhìn ông Bailey, con bé nhếch mép cười một cái thật nhanh rồi lại thu về vẻ mặt cũ.

“Ha ha ha! Tính cách thật là... tuyệt cú mèo!”

“...Khen con ạ?”

Trước một Dizzy với gương mặt đầy hoài nghi và một Cappy chỉ biết cười ngây ngô, ông Bailey tặng cho mỗi đứa một tờ giấy hình chữ nhật.

“Này, đây là món quà từ lão già chẳng có gì ngoài lũ hề này. Chúc hai cháu hôm nay chơi thật vui nhé.”

Trên tờ giấy đó, có dòng chữ “Vé Trọn Gói” được viết bằng nét chữ tay của lão, bên cạnh còn đóng một con dấu.

“Chỉ cần đưa cái này ra, hai cháu có thể làm bất cứ điều gì mình thích. Chúc gia đình có những giờ phút hạnh phúc.”

Lão khẽ cốc yêu vào đầu Dizzy một cái rồi vẫy tay chào chúng tôi.

“À, buổi diễn tối nay hai người nhớ tham gia nhé. Ta cần phải xác nhận lại vụ giao kèo với cậu mà.”

“Chúng tôi sẽ tới. Ông sẽ là người dẫn chương trình chứ?”

“Chuyện đó, đến lúc ấy rồi sẽ biết. Hẹn gặp lại vào buổi tối nhé.”

“Chúng con chào ông ạ!”

Cappy ôm chặt tờ giấy vào lòng rồi cúi đầu chào, còn Dizzy thì chẳng nói chẳng rằng, chỉ giơ tay vẫy vẫy.

Cho đến khi chúng tôi bước ra khỏi lều, ông Bailey vẫn dõi theo hai đứa nhỏ với ánh mắt đầy mãn nguyện.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!