Hậu Truyện: Whitehill
Tuần lễ trước khi hôn lễ diễn ra, nhìn lại mới thấy nó trôi qua nhanh đến mức chẳng hay biết, nhưng đồng thời cũng thật chậm chạp như thể ngày mai mãi chẳng chịu đến.
Trong khoảng thời gian đó cũng không có quá nhiều biến cố xảy ra.
Việc Annie là Thú nhân đã được công khai với tất cả mọi người, nhưng vì ai nấy đều đã tận mắt chứng kiến kết cục của Wallick, nên sự phản cảm dành cho Annie gần như không còn tồn tại.
Annie được định danh là “Thánh nữ đứng lên từ khổ nạn và nghịch cảnh”, còn Wallick bị coi là kẻ dị giáo, một kẻ tôn sùng ác quỷ đã dám bức hại Thánh nữ của Chúa. …Dù sao thì chắc cũng chẳng còn ai thấy lão ta nữa.
Việc sắp xếp cho Yul cũng diễn ra đúng như kế hoạch của chúng tôi. Cậu bé đúng là từng là Pháp sư, nhưng đã được Annie chịu trách nhiệm “thanh tẩy”, và điều đó đã được Linh mục Renteria xác nhận.
Thêm vào đó, lý do Yul thực sự có thể trở thành giáo sĩ là vì trong suốt thời gian kéo dài mà cậu phải lắng nghe tội lỗi của người khác, rất nhiều người đã trực tiếp nhìn thấy cậu.
Mà, xét theo góc độ nào đó thì đây là chuyện đương nhiên thôi. Yul thấu hiểu mọi khiếm khuyết của con người, và cậu đã tự mình chứng minh rằng bản thân có năng lực gánh vác gánh nặng của họ.
Mối quan hệ giữa Annie và Yul may mắn thay không bị bại lộ, và vị Linh mục có vẻ cũng không có ý định tiết lộ điều đó.
Và, lại có một chuyện kỳ lạ khác, một chuyện mà đối với tôi thật sự chẳng thể nào hiểu nổi.
Dù chỉ là trong một bộ phận nhỏ, nhưng lũ Goblin bắt đầu được xem như những sứ giả của Thần.
Họ nói gì nhỉ, đại loại là công cụ được Thần sử dụng để trừng phạt kẻ ác và phân định chân tướng chăng.
Dù sao thì, việc chúng nhận được sự yêu thích cuồng nhiệt – một kiểu sùng bái lệch lạc khác hẳn với nhận thức thông thường – là một sự thật không thể chối cãi.
Tôi chẳng bao giờ ngờ được rằng mình lại sống đến ngày thấy lũ đó được coi trọng như vậy. Biết thế này tôi đã chẳng dùng đến vỏ ốc truyền tin.
Dù sao thì, hãy gạt hết mấy chuyện vặt vãnh đó sang một bên.
“Nilly!”
Annie vẫy tay với Nilly đang dáo dác nhìn quanh từ phía xa.
“Chị ơi!”
Vừa thấy Annie, Nilly đã lao tới với tốc độ như muốn húc đổ cả Annie xuống đất, cả hai ôm chầm lấy nhau trong im lặng một hồi lâu.
Phía sau Nilly còn có ba người đồng hành khác. Anh Jerry, chị Lucy và cả Dolores nữa.
“Lần đầu chị đến Nam bộ đấy. Không nóng như chị nghĩ nhỉ? Thậm chí còn thấy hơi lạnh nữa.”
“Em đã bảo anh không cần phải mặc như thế rồi mà.”
“Giờ thì bỏ cách xưng hô đó đi được chưa, chị? Định cứ khách sáo thế này đến bao giờ hả?”
Đó là cuộc đối thoại giữa chị Lucy – người đang mặc bộ đồ mỏng tang chẳng biết là kỳ vọng điều gì để rồi giờ phải vòng tay ôm lấy bờ vai run rẩy – và anh Jerry.
Dolores lặng lẽ quan sát hai người mẹ của mình, rồi dường như đã trở nên thân thiết hơn, cô bé lẳng lặng bám theo sau Nilly.
Tôi không ngờ cả nhà Norton cũng đến. Cảm giác như đã khiến họ phải đi một quãng đường xa xôi vô ích, thật là có lỗi quá.
“Này, chú rể!”
Chị Lucy gọi tôi bằng cái danh xưng khá là áp lực với vẻ mặt có chút phấn khích.
“Mọi người đã vất vả vì đường xa rồi.”
“Tất nhiên là vất vả rồi. Ai mà ngờ lần đầu tiên bước chân ra khỏi thành phố lại là chuyến đi tàu mất hai ngày đến cái vùng hoang mạc này chứ.”
Chuyện này thì, tôi chẳng biết phải đáp lại sao cho phải.
“Hì hì, đừng có làm vẻ mặt đó. Chị chỉ nói đùa thôi mà. Biết chứ?”
“Biết chứ ạ, giờ tôi cũng nên thích nghi dần đi là vừa.”
Khoảng cách giữa chúng tôi vẫn cứ mông lung, chẳng biết là xa hay gần. Thậm chí tôi còn nghĩ chính bản thân chị ấy cũng không rõ điều đó.
“Ngài Norton đâu rồi ạ?”
“Cậu ta ấy hả? Không đến đâu. Phải nói là không đến được. Chị thật chẳng hiểu nổi cậu ta. Việc vào Quốc hội làm sao mà quan trọng bằng lễ cưới của chú rể nhà mình được chứ. Đúng không?”
“…Chuyện đó mà cũng so sánh được sao?”
Đúng là những lời nói không biết là thật lòng hay trêu đùa khiến người ta thấy đáng sợ hơn.
Mà, Quốc hội sao. Tôi đã không nghĩ ngài ấy thực sự sẽ ra tranh cử, nhưng có vẻ ngài ấy đã quyết tâm rồi.
“Hơn cả chuyện đó, có quần áo gì không? Loại nào khoác tạm lên người được ấy. Trời thì nắng chang chang mà gió lại lạnh buốt, cảm giác như da sắp cháy đến nơi mà người thì vẫn run cầm cập đây này.”
Dù chị có tìm quần áo ở đây thì tôi cũng chẳng giúp gì được.
“Vậy thì vào trong nhà đi. Jack, anh dẫn đường cho mọi người nhé?”
Ngay khi anh Jerry nói với tôi, chị Lucy lập tức lộ vẻ bất mãn:
“Chị ở với cậu cả năm trời mà cậu vẫn chưa thèm gọi chị một tiếng thân mật, sao cậu lại nói chuyện tự nhiên với anh ta thế hả?”
“Vì Jack là người nhà mà.”
“Chị không phải người nhà chắc? Vì là con rể nên được ưu tiên hơn chứ gì?”
Cố gắng phớt lờ những lời nói đầy áp lực đó, tôi chen vào giữa cuộc trò chuyện của hai người phụ nữ.
“Trước tiên đừng đứng giữa đường thế này nữa. Chúng ta di chuyển nhé?”
Dù là chị Lucy thì cũng không thể không để ý đến ánh mắt của người qua đường, chị hạ thấp giọng rồi cùng Annie theo sau tôi tiến về phía nhà thờ.
“Mà này, hai đứa cứ ra ngoài thế này có ổn không? Hồi chị với Donald là phải nhốt mình trong lễ đường từ sáng sớm đến tận đêm khuya đấy.”
“Dù sao thì cũng chẳng có gì để em phải chuẩn bị ạ.”
“Vậy còn Annie? Annie đâu cần thiết phải ở đây chứ?”
“À, chuyện đó là...”
Đó là lời mà chỉ những kẻ không biết rằng Annie luôn cần có ít nhất một người thân cận bên cạnh mới có thể thốt ra được.
Có lẽ nếu nhóm người này không đến, thì ngay cả lúc thay đồ chắc chúng tôi cũng chẳng rời nhau nửa bước.
“...Có chút sự tình như vậy ạ.”
Sau khi trả lời qua loa như thế, tôi đứng trước nhà thờ nơi sẽ diễn ra hôn lễ và trong phút chốc, tôi không tin vào mắt mình nữa.
“Hoa cho Thánh nữ đây!”
“Sự kiện cả đời chỉ có một lần thôi!”
“5 Rudd một bông! Ít nhất phải mua bốn bông!”
Lũ Goblin, thực sự chẳng có chút lạc lõng nào, đang đứng bán hoa ngay trước cổng nhà thờ.
5 Rudd một bông, lại còn bắt mua từ bốn bông trở lên. Tôi cứ ngỡ chẳng ai thèm mua cái loại đó, nhưng nực cười thay, đám đông vây quanh lũ Goblin đông như kiến cỏ.
“...Mấy đứa đang làm cái quái gì ở đây thế?”
“Bán hoa chứ gì nữa, chú rể!”
“Nghề tay trái đấy! Mau mang thêm ra đây!”
“Toàn bộ là khách khứa của ngươi đấy!”
“Không, không phải thế. Ngay từ đầu ta đã không định nhận khách rồi. Dẹp ngay đi cho ta.”
Tôi không muốn những người không quen biết lấp đầy lễ đường. Tôi vốn chỉ định tổ chức một buổi lễ giản dị với vài người ngồi dự thôi mà.
“Ngươi đã bảo sẽ thực hiện yêu cầu mà!”
“Đây chính là điều bọn ta muốn ở ngươi!”
“Cái giá đã được trả rồi!”
Tôi không ngờ những lời chính miệng mình nói ra lại quay lại hành hạ mình theo cách này.
Nghĩ đến việc phải gánh chi phí ăn uống cho cái đám đông nghịt này, đầu tôi đã bắt đầu thấy đau rồi.
“...Mà sao bọn mày biết có đám cưới mà đến?”
“Tiền! Tiền đang gọi bọn ta!”
“Không thể bỏ lỡ!”
“Bọn ta đang kinh doanh ngành hoa!”
Cũng đúng thôi. Đòi hỏi lẽ thường từ lũ này mới là sai lầm của tôi. Đến hầm ngầm ngay trong thành phố này mà chúng còn đào được kia mà.
Cứ coi như chúng ngửi thấy mùi tiền nên bày trò buôn bán đi, nghĩ thế cho nhẹ đầu.
“Ngươi cũng mua một cái đi!”
“Bán cho một bông thôi cũng được!”
“Giá đặc biệt đấy, lỗ vốn luôn!”
Dường như trong đầu lũ này không hề tồn tại khái niệm “miễn phí”.
Tôi nhét 5 Rudd vào tay bọn chúng – những kẻ đang ra vẻ ban ơn trong khi thực chất là ép mua đúng giá.
“Cảm ơn nhé, tay súng!”
“Sẽ được phúc báo đấy!”
Tôi chẳng biết tên loài hoa mà chúng vừa nhét vào tay mình một cách cưỡng ép là gì. Chỉ thấy nó trắng muốt, nhỏ nhắn và cuộn lại như những nụ hoa chưa kịp nở rộ.
Tôi đưa nó cho Annie, và em mỉm cười đáp lại tôi.
“Cảm ơn anh.”
“Anh bị chúng nó ép mua đấy.”
“Dù vậy, vẫn cảm ơn anh.”
Đi ngang qua đám đông ồn ào trước nhà thờ để vào bên trong, Nilly trầm trồ lẩm bẩm:
“Chà, đống này tốn bao nhiêu tiền nhỉ?”
“...Nilly, sao lời đầu tiên thốt ra lại là câu đó hả em?”
“Chẳng phải sao? Thứ này chắc chắn không phải do Thần xây nên rồi.”
“...Dù không phải tự dưới đất mọc lên, nhưng bình thường người ta sẽ cảm thán là nó đẹp chứ.”
“Dĩ nhiên là đẹp rồi. Vì nó được đầu tư một lượng tư bản tỉ lệ thuận với vẻ đẹp đó mà. Cảm giác như đang chiêm ngưỡng tinh hoa của một đức tin mang tính quyền uy, vắt kiệt mồ hôi nước mắt của tầng lớp vô sản vậy.”
“Chỉ cần nói là đẹp quá là được rồi mà!”
“Đắt quá đi~”
“Thôi mà, Nilly!”
Nhìn Annie tán gẫu với Nilly như thế, tôi chợt nhận ra thời gian hành lễ chẳng còn bao nhiêu.
Thực ra thời gian chỉ định ra cho có lệ và chúng tôi định tiến hành nhanh gọn giữa những người thân thiết, nhưng vì lũ Goblin đã lôi kéo một đống khách khứa đến nên không thể trì hoãn thêm được nữa.
“Annie, phải khẩn trương một chút thôi.”
“A, đã đến giờ rồi sao. Phòng chờ ở đâu nhỉ?”
“Ngay cạnh chính điện thôi. Để anh đi cùng em đến cửa.”
Nghĩ lại thì, có lẽ đó là một quyết định sai lầm. Một khi đã cùng đi đến cửa, chẳng đời nào tôi có thể thoát ra một mình được.
Khi dẫn mọi người đến trước phòng chờ và định di chuyển sang phòng của mình, Annie nắm chặt lấy tay tôi không chịu buông.
“Anh đi đâu đấy?”
“...Anh phải sang bên kia chờ chứ.”
“Chờ ở đây cùng nhau cũng có sao đâu. Cả nhà cùng vào đi.”
Tôi lùi lại để không bị cuốn theo lực kéo của Annie vào bên trong cánh cửa đang mở.
“Ít nhất thì anh cũng phải thay đồ chứ.”
“Bên trong có phòng thay đồ mà. Vào đi, nha anh?”
“Cô dâu đã nói thế mà anh không nghe sao? Chị ơi, lúc này chỉ cần khóc là được. Hãy biến anh ta thành người đàn ông làm cô dâu khóc ngay ngày đầu kết hôn đi.”
Mới gặp lại mà em đã dạy chị mình cái thứ gì tốt lành thế hả.
“Hức, hức, hức hức.”
Lại còn bắt chước theo nữa chứ. Ngay từ đầu cố rặn để khóc nên có thấy giọt nước mắt nào đâu.
“...Được rồi. Anh biết rồi. Đừng có làm thế nữa.”
Cứ như vậy, tôi tuy không trở thành người đàn ông làm cô dâu khóc ngay ngày đầu kết hôn, nhưng lại trở thành người đàn ông ở chung phòng chờ với cô dâu ngay trước giờ hành lễ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
