Tôi Đã Mua Một Nô Lệ Thú Nhân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

396 25413

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

38 130

Không, đã bảo đó là Miễn dịch Tinh thần mà!?

(Đang ra)

Không, đã bảo đó là Miễn dịch Tinh thần mà!?

낙비

Có vẻ là hấp thụ ma lực ác ma để thăng cấp thì có vẻ hơi ác độc nhỉ?

160 6

Toàn văn - Giam Cầm

Giam Cầm

“Ông gọi cảnh vệ đến làm gì? Ai không biết lại tưởng ông đang truy bắt tội phạm đấy.”

“Nhìn chuẩn đấy. Chẳng lẽ ngay cả anh cũng mang đôi tai đáng tởm đó sao? Dù có hay không thì việc anh bị áp giải cùng cũng chẳng thay đổi đâu.”

Không. Có lẽ chuyện sẽ không diễn ra như thế.

Việc bị cảnh vệ bao vây thực chất chỉ là một màn đe dọa suông. Nhìn vào những gì chúng tôi đã làm kể từ khi tới đây, dù có bới lông tìm vết thế nào cũng chẳng thể tìm ra điểm gì gọi là phạm pháp.

Lúc này, đám cảnh vệ chỉ đơn giản là thực hiện theo yêu cầu của Wallick, mệnh lệnh của kẻ chi trả lương cho họ mà vây lấy chúng tôi thôi.

Mục đích hẳn là để kiếm chuyện sinh sự. Bởi lão đã cho người bám đuôi chúng tôi suốt cả ngày, chắc chắn lão cũng nắm thóp được kế hoạch của chúng tôi rồi.

Lão thừa biết rằng chỉ cần tin tức về vị Thánh nữ lừng danh thực chất là một Thú nhân bị cảnh vệ bắt đi lan truyền ra ngoài, công việc của chúng tôi sẽ lập tức bị giáng một đòn nặng nề.

Nhận thấy Annie đang vô cùng bất an, tôi siết chặt bàn tay đang run rẩy của em rồi đáp trả Wallick:

“Ông định coi chúng tôi là tội nhân sao? Tôi thấy ông vốn rất thích giải thích mà, hay là nói cho tôi nghe tội danh là gì đi chứ?”

“Ngươi thực sự không biết sao? Ngươi định nhắm mắt làm ngơ trước những ác hạnh cực kỳ tàn độc mà mình đã gây ra tại nơi này à?”

“Những việc tôi và Sully đã làm ở đây chỉ có hai thứ: Trả lại cho Thần những gì chúng tôi được ủy thác, và chữa trị cho người già cùng bệnh nhân.”

Tôi quan sát bầu không khí xung quanh. Cho đến lúc này, mọi thứ vẫn đang chìm trong sự hỗn loạn, chưa thể phân định là tích cực hay tiêu cực.

Nói cách khác, chỉ cần một kích động nhỏ cũng đủ để cán cân nghiêng về bất cứ phía nào, và đây chính là thời điểm quan trọng nhất.

Dĩ nhiên Wallick cũng hiểu rõ điều đó, và lão ta biết thừa cách để tận dụng nó một cách triệt để.

“Chữa bệnh sao? Một con thú có đuôi mà lại đi chữa bệnh, đó là chuyện nực cười nhất ta từng nghe trong đời. Quyền năng của Thần linh lẽ nào lại ban xuống cho một hạng súc vật sao?”

Những lời lăng mạ đầy định kiến và thô thiển – chẳng có gì có thể lay chuyển tâm trí đám đông hiệu quả hơn thế.

“T-Tôi không phải...”

...không phải là thú vật.

Annie không thể thốt nên lời trước sức nặng của những ánh mắt đang đổ dồn vào mình, em cúi gầm mặt xuống, khiến những lời của Wallick càng thêm phần đanh thép.

“Ta nghe nói khi dùng cái trò lừa bịp đó, nó sẽ phát ra ánh sáng màu xanh lục. Có thật không?”

Annie đang chìm trong sợ hãi. Sợ hãi vì đôi tai đã bị lộ ra, sợ hãi trước những ánh nhìn đầy ác ý xung quanh.

Em không dám cất tiếng, chỉ khẽ gật đầu rồi vận dụng đầu ngón tay tỏa ra một luồng sáng xanh nhạt.

“Màu xanh lục sao! Thật là điềm gở. Dùng cái màu u ám này để đánh lừa dân chúng rằng đó là sự chữa trị, giờ thì ta đã hiểu rồi.”

Wallick thong dong bước đến sát mặt Annie, lão chỉ tay vào em, diễn một bộ dạng như thể đã nắm chắc chân tướng:

“Sully, hóa ra ngươi là một mụ phù thủy có khả năng biến hình thành mèo. Việc ngươi đến đây, việc ngươi định cứu tên Pháp sư đó, giờ thì tất cả đã sáng tỏ rồi.”

“K-Không phải đâu.”

Lời phủ nhận yếu ớt của Annie lập tức bị vùi lấp bởi tiếng xì xào bắt đầu lớn dần của đám đông.

“Đây là thứ cha đã để lại, là Tinh linh duy nhất còn sót lại bên cạnh em, vậy mà...”

Khi di vật của ông Tom bị hạ thấp xuống thành “ma thuật của phù thủy”, Annie nức nở nói với âm lượng chỉ đủ nghe, nhưng điều đó chỉ càng làm tăng thêm sức nặng cho lời buộc tội của Wallick.

“Phải, Tinh linh nhỉ. Y thuật của phù thủy vốn luôn xảo trá như vậy mà. Chính miệng ngươi đã thừa nhận rồi, không cần xem xét gì thêm nữa. Giải đi!”

Wallick búng tay một cái, cảnh vệ lập tức khóa tay chúng tôi vào còng.

Bầu không khí xung quanh từ lúc nào đã tràn ngập sự thù địch. Những kẻ lúc nãy còn chen lấn để được nhìn rõ vị Thánh nữ giờ đây lại cố gắng dạt ra xa như thể sợ lây bệnh từ em.

Thật buồn nôn.

Thực sự, ghê tởm không lời nào tả xiết.

Không phải tôi ghê tởm đám đông, vì ngay từ đầu tôi đã chẳng đặt kỳ vọng vào họ. Việc dư luận và tư duy xoay chuyển xoành xoạch chỉ sau một tình huống là thứ mà chính tôi cũng đã từng lợi dụng không biết bao nhiêu lần.

Kẻ khiến tôi thấy buồn nôn là Wallick.

Lão biết rõ Yul không phải Pháp sư, cũng biết rõ Annie chẳng phải phù thủy. Lời lão nói chẳng có lấy một phân tâm huyết, lão chỉ đang lôi những thứ mình vốn chẳng hề tin tưởng ra để kích động đám đông nhằm bảo vệ vị thế của bản thân.

Ở một góc độ nào đó, có lẽ đây cũng là một sự tự ghê tởm chính mình. Việc Annie bị còng tay, việc kế hoạch cứu Yul bị cản trở, có lẽ đều là nghiệp báo của tôi.

Nhưng tôi không thể chấp nhận nổi lý do lão cản trở chúng tôi đến mức này.

Có hàng ngàn cách để lão vừa giữ vững quyền lực vừa giao Yul cho chúng tôi, và việc để Annie giả danh Thánh nữ cũng là một trong số đó.

Thế nhưng, chỉ vì lý do duy nhất là chúng tôi đã không nghe lời lão ngay từ đầu, chỉ vì một sự ích kỷ nhỏ mhen mà lão lại gây ra sự cản trở lớn đến nhường này, quả thực là một hành động phi lý trí.

“Tội nghiệp thay cậu Vice. Cậu không phải Pháp sư, vì cậu là con người mà. Cậu chỉ đang bị mụ phù thủy kia bỏ bùa mê thôi. Cậu đang bị ả lợi dụng khi đi cùng nhau đấy.”

“Cứ việc huênh hoang đi. Dù sao ông cũng chẳng có bằng chứng gì để giam giữ chúng tôi cả.”

Như thể chỉ chờ tôi nói câu đó, lão ghé sát miệng vào tai tôi và thì thầm nhỏ:

“Nói gì vậy? Phù thủy và kẻ tùy tùng. Chỉ bấy nhiêu đó thôi là đủ để ta giam cầm các người, hay thậm chí khiến các người biến mất khỏi thế gian này một cách dễ dàng rồi.”

Ngay khoảnh khắc nghe thấy lời đó, tôi chợt nhận ra bấy lâu nay mình đã quên mất thành phố mà mình đang đứng là nơi như thế nào.

Trong lúc tôi còn đang bàng hoàng vì không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, Wallick vỗ vai tôi rồi cười nhạt.

“Vậy thì, vất vả cho cậu rồi.”

“...Tại sao ông lại làm thế này?”

“Chẳng có lý do gì đặc biệt cả. Chẳng phải ngay từ đầu cậu cứ nghe lời ta thì tốt hơn sao?”

Nhìn lão nhún vai nói một cách thản nhiên như không có chuyện gì, tôi cảm thấy một luồng lửa giận bùng lên từ tận sâu bên trong.

Giây tiếp theo, tôi gào lên những lời mà ngay cả bản thân cũng không kịp suy nghĩ:

“Trời xanh có mắt, kẻ gieo rắc sự dối trá như ông sẽ phải chịu thiên phạt! Hãy đợi đấy, chỉ trong vòng một tuần thôi, nếu tai họa giáng xuống đầu lão ta, hỡi mọi người! Hãy nhớ lấy lời tôi! Đừng để bị mê hoặc bởi kẻ truyền bá sự giả dối này!”

Tôi không biết tại sao mình lại hét lên những lời đó. Nhưng một sự thôi thúc mãnh liệt đã thúc giục tôi, và nghĩ lại thì, tôi đã chọn những từ ngữ khá phù hợp với tín ngưỡng của thành phố này.

Dĩ nhiên, sự thù địch và sợ hãi bao vây chúng tôi không hề biến mất, nhưng ít nhất tôi đã khiến đám cảnh vệ đang khóa tay mình phải giật mình run rẩy.

“Dù không biết định đưa chúng tôi đi đâu, nhưng đi thôi.”

“Không cần anh nói thì chuyện cũng sẽ như vậy thôi.”

Cứ thế, Annie và tôi bị xiềng xích, bước đi trên con phố dài dường như vô tận dưới những ánh nhìn soi mói.

Nhà tù nằm ngay bên trong bức tường ngăn cách nội đô và ngoại thành.

Phải, không phải gần bức tường, mà là nằm ngay bên trong cấu trúc của nó.

Đầu tiên chúng tôi được đưa vào một trạm canh gác sát vách tường, trạm canh này thông trực tiếp với bên trong tường thành. Và bên trong đó là một lối đi dài với những dãy buồng giam bằng sắt bao bọc hai bên.

Việc tống giam chúng tôi không cần quá nhiều thủ tục. Nói đúng hơn là chẳng có thủ tục nào cả.

Dưới sự giám sát của Wallick, chúng tôi bị cảnh vệ lôi đi xềnh xệch, rồi cửa mở ra, cả hai bị nhốt vào hai buồng giam đối diện nhau.

Mọi đồ đạc cá nhân đều bị tịch thu và đặt tại điểm nối giữa nhà tù và trạm canh. Chỉ sau khi đã vào trong buồng giam, còng tay của tôi mới được tháo ra. Nhưng Annie thì vẫn phải đeo nguyên xiềng xích đó.

Cánh cửa sắt khóa lại, tôi quan sát xung quanh.

Mỗi buồng giam tuy không rộng nhưng tổng thể đây là một nhà tù khá quy mô. Một buồng giam đủ chỗ cho một người thì dãy này chắc phải chứa được tới 50 người.

Tuy nhiên, ngoại trừ Annie và tôi, ở đây không có một bóng người nào khác. Một luồng khí lạnh lẽo từ sắt thép tỏa ra khiến người ta phải rùng mình nổi da gà.

Tôi nhìn Annie ở phía đối diện. Đôi mắt em tràn đầy sự hỗn loạn vì chưa kịp hiểu thấu tình cảnh hiện tại, còn cổ chân em đang đỏ ửng lên vì không chịu nổi cái lạnh của xiềng xích.

Từ bên ngoài chấn song, Wallick lên tiếng:

“Nhìn ra phía sau đi.”

Nơi Wallick hất hàm chỉ tới là một ô cửa sổ thông ra bên ngoài.

Nó nằm hơi cao hơn tầm mắt tôi một chút, nhưng qua ô cửa đó có thể thấy ngay mặt đất, cho thấy nơi này là một tầng bán hầm.

Ô cửa không quá nhỏ, nếu không có những thanh sắt cắm dày đặc thì một người có thể dễ dàng chui lọt.

“Mấy thanh sắt đó ấy mà, lỏng lẻo lắm. Chỉ cần dùng chút sức là nó sẽ lung lay rồi rụng ra thôi.”

Tôi cảm nhận được lão không nói dối, nên cũng chẳng dại gì mà làm hành động ngu ngốc là nắm lấy thanh sắt mà lắc thử trước mặt lão.

“Hơn nữa, cậu thấy không? Phía đó là bên ngoài đấy. Dù không tìm lại được đồ đạc đâu, nhưng nếu muốn, cậu có thể thoát ra bất cứ lúc nào. Dĩ nhiên là trừ con nhỏ đuôi dài kia ra.”

Nơi này nằm trong tường thành, tôi và Annie ngồi đối diện nhau.

Vậy nên, nếu cửa sổ bên tôi thông ra ngoài thành, thì cửa sổ phía Annie chắc chắn sẽ hướng vào bên trong Whitehill.

“Tôi không hiểu tại sao ông lại cất công nói những lời đó với tôi.”

“Tại sao ư? Vì từ giờ các người sẽ bị thẩm vấn. Thủ tục không khó khăn lắm đâu. Chỉ là kiểm tra xem con nhỏ đuôi dài kia có thực sự là phù thủy hay không thôi.”

Wallick búng tay, hai gã cảnh vệ đã đứng sẵn trong buồng giam của Annie lập tức nhấc bổng thân hình em lên.

“C-Các người định làm gì vậy? Buông ra, đừng làm thế này!”

Dù tôi cảm nhận được sự hối lỗi và tội lỗi trong tâm trí hai gã cảnh vệ đó, nhưng những cảm xúc ấy không đủ để họ dừng hành động của mình lại.

“Ta vừa biết được một phương pháp thẩm vấn mà loài mèo cực kỳ sợ hãi. Bây giờ, chúng ta sẽ bắt đầu một cách từ từ.”

Một gã cảnh vệ tóm lấy đuôi của Annie, đôi mắt em mở to trừng trừng, cơ thể điên cuồng vùng vẫy.

Nhưng Annie làm gì có đủ sức để thoát khỏi sự khống chế của hai gã đàn ông vạm vỡ. Cái đuôi bị bàn tay thô bạo nắm chặt, kéo cả cơ thể em nhấc bổng lên cao.

Và rồi, nó bị treo lên một cái móc sắt tròn nhỏ xíu trên trần nhà – thứ dường như được tạo ra chỉ để phục vụ cho mục đích tàn độc này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!