Đêm Thứ 8
“Phù, mệt quá đi mất...”
Ngay khi vừa trở về quán trọ, Annie đã đổ ập người xuống giường, phải năm giây sau em mới thốt ra được một câu.
“Em không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế đâu. Rõ ràng lúc đầu vắng người lắm, vậy mà chẳng hiểu sao đột nhiên dân tình cứ kéo đến nườm nượp, rồi họ gọi tên em, cứ đòi em phải chạm vào người họ, rồi còn...”
Đầu óc vẫn còn chưa kịp sắp xếp lại mọi thứ nên những lời giải thích lộn xộn của em cứ thế kéo dài thêm một lúc lâu.
“...Dù sao thì, mệt thật đấy ạ. Cứ bị bao vây như thế làm tay chân em bủn rủn hết cả. Chẳng hiểu sao người cứ lả đi, dù vẫn chưa ăn tối nhưng chắc em lăn ra ngủ mất thôi.”
Lý do không được ngủ chỉ vì ‘phải ăn tối’, rốt cuộc thì chuyện ăn uống chiếm vị trí quan trọng đến nhường nào trong lòng Annie vậy?
“Em cứ nghỉ ngơi cho thoải mái đi. Có thấy lạ lẫm lắm không?”
“Lạ chứ ạ! Anh biết rồi còn cứ giả vờ hỏi. Đến lúc cuối, họ cứ nằng nặc đòi em phải nhận tiền cho bằng được...”
Annie vẫn nằm bẹp trên giường, chỉ có đôi tay là uể oải vươn ra khỏi lớp áo choàng poncho, lôi ra mấy đồng xu. Những đồng tiền rơi xuống sàn kêu lanh lảnh rồi lăn ra khắp ngõ ngách.
“...Nhận tiền, chuyện này em chưa từng dám nghĩ tới. Không ngờ có ngày em lại nhận được thù lao từ những việc mình làm.”
“Chút tiền đó vẫn còn ít ỏi lắm so với công sức em bỏ ra. Ngay cả khi gom hết số tiền em nhận được hôm nay lại, theo lẽ thường cũng chỉ đủ để chữa trị cho một người là cùng.”
Thế mà Annie lại ban phát sự cứu rỗi đó suốt cả ngày dài mà không mưu cầu bất cứ điều gì, giờ đây ít nhất là ở khu vực này, chắc hẳn khó có thể tìm thấy ai mà không biết đến cái tên Annie – hay Sully Vice.
“Nhưng mà, em vẫn thấy không quen chút nào. Giúp đỡ được người khác thì đó là chuyện đương nhiên nên làm, vậy mà khi nhận tiền, cảm giác cứ kỳ kỳ sao ấy. Đến cả sức lực để cử động em cũng chẳng còn nữa.”
Annie phát ra những tiếng rên rỉ yếu ớt, rồi em bắt đầu vươn người, dài thượt ra như một chú mèo đang thư giãn cột sống.
“Anh nghĩ em nên làm quen với việc nhận thù lao đi thì hơn. Annie à, trên đời này chẳng có gì là miễn phí cả. Nếu em cứ cho đi mà không có mục đích, cuối cùng những gì em đã ban phát sẽ quay trở lại, nhấn chìm em như một trận sóng thần vậy.”
“...Thù lao, thù lao. À, Jack!”
Khi Annie ngẩng khuôn mặt đang vùi sâu trong gối lên, tôi bắt gặp một chút nghịch ngợm và hạnh phúc hiếm thấy nơi ánh mắt em.
“Hôm nay em làm tốt lắm đúng không anh?”
“Tất nhiên rồi. Em đã làm được việc mà chỉ duy nhất em mới có thể làm được. Cứ đà này thì chẳng mấy chốc chúng ta sẽ đạt được mục tiêu thôi.”
“Vậy thì, vì em đã làm tốt... nên anh hãy trao ‘thù lao’ cho em đi!”
Gương mặt em tràn đầy vẻ mong đợi như sắp vỡ òa đến nơi. ...Rốt cuộc là em đang cần tiền tiêu vặt hay sao?
“Anh biết không, từ khi em còn nhỏ xíu ấy, em đã thấy mỗi khi mẹ bị ốm hay mệt mỏi mà nằm bệt dưới sàn như em thế này, thì bố sẽ vừa xoa bóp vừa đấm lưng cho mẹ.”
Hóa ra thứ em muốn là vậy sao. Mát-xa. Để thư giãn cơ thể sau một ngày làm việc quá sức thì đúng là không gì bằng, nhưng mà...
“Jack của em chuyện gì cũng giỏi mà. Đúng không anh?”
“Thường thì anh chẳng mấy khi phải làm chuyện đó. Mà sao tự nhiên lại đòi mát-xa? Nếu thấy mệt thì...”
“Anh sẽ trao thù lao cho em chứ?”
Ánh mắt Annie hướng về phía tôi, một ánh nhìn mang theo sức nặng của cả trái đất khiến tôi không thể nào khước từ.
“...Nói trước nhé, đây là lần đầu tiên anh làm chuyện này đấy.”
“L-Lần đầu của Jack sao? Em mong chờ lắm nhé.”
Đừng có nói bằng cái giọng dễ gây hiểu lầm như thế chứ.
“Cứ nằm yên đó đi. Đừng có cử động.”
Tôi đặt tay lên tấm lưng ẩn sau lớp áo của Annie, và rồi tôi chợt nhận ra lời nhắc nhở vừa rồi hoàn toàn thừa thãi.
“Em đang căng thẳng đấy à?”
“K-K-Không có đâu! Em chẳng thấy căng thẳng tí tẹo nào luôn!”
Nói mà lưỡi còn líu cả lại thế kia. Rõ ràng là em đang căng thẳng đến tột độ rồi còn gì.
Cảm giác vừa mềm mại lại vừa có chút cứng cáp dọc theo rãnh xương sống của Annie, có lẽ không chỉ đơn giản là do cơ bắp bị căng cứng.
Nhận ra sự hồi hộp của Annie, tôi rời tay khỏi lưng và đưa lên vùng gáy của em.
Vùng nối giữa cổ và vai em cứng đến mức tưởng như chưa từng được thả lỏng một lần nào kể từ khi sinh ra cho đến tận bây giờ.
“A-Á, đau, đau quá! Anh làm thế này có đúng không vậy?”
“Mới đầu thì ai chẳng thấy đau. Cứ nằm yên đi.”
Dù nói cứng vậy nhưng tôi vẫn nới lỏng lực tay một chút, nhẹ nhàng xoa bóp bả vai nơi có thể cảm nhận rõ những đốt xương nhỏ nhắn.
Những tiếng rắc nhỏ phát ra, cảm giác như đang bóp vụn những chú cá nhỏ và dài trong lòng bàn tay. Kèm theo đó là những tiếng rên khẽ của Annie.
“Hưm, phù... Chỗ đó thích thật đấy. Giờ thì em đã hiểu tại sao ngày xưa mẹ lại cứ đòi bố làm cho rồi.”
“Em đã già đến mức đó rồi sao? Gay go thật đấy.”
“A-Anh dám bảo mẹ em già sao? Anh có gánh nổi hậu quả không đấy?”
“À không, không phải thế. ...Coi như em chưa nghe thấy gì nhé?”
“Được thôi, vì là Jack nên em bỏ qua lần này duy nhất đấy.”
Chẳng biết từ bao giờ mà khả năng đối đáp của em lại tiến bộ đến thế. Trước đây chỉ cần trêu một chút là em đã lúng túng đỏ bừng mặt rồi.
Độ cứng nhắc nơi bờ vai Annie dường như đã tan biến, ngay khi tôi định đưa tay xuống vùng lưng thì.
“Đợi một chút ạ. Chỗ đó không thể cứ thế mà làm được. Ý em là... anh nhắm mắt lại một chút có được không?”
Thái độ rõ ràng là rất khả nghi, nhưng tôi cũng không thể cứ thế mà mở trừng mắt nhìn được.
“Hay là anh quay lưng đi luôn nhé?”
“Thế thì tốt quá ạ. Nếu anh cứ nhắm mắt suốt thì tốt biết mấy, nhưng người ta bảo như thế thì không được...”
Sau một hồi lâu quay lưng đi, tôi nghe thấy tiếng của Annie vọng lại.
“X-Xong rồi ạ.”
Giọng nói ấy tràn đầy vẻ thẹn thùng, và khi tôi quay lại.
“...Ha ha.”
Annie đã trút bỏ xiêm y, nằm sấp trên giường với tấm chăn chỉ che từ hông trở xuống, khẽ liếc nhìn tôi.
“Ai dạy em làm thế này vậy?”
“Là Nilly ạ. Chị ấy bảo khi mệt mỏi mà làm thế này thì sẽ thấy khỏe hơn... Ơ, không phải vậy sao?”
“Rốt cuộc là cô ta đã nói những gì với em vào lúc nào thế hả?”
Lại còn nhồi nhét thêm những thông tin kỳ quái gì nữa đây? Chắc chắn chuyện này sẽ không chỉ dừng lại ở đây đâu.
Dù có suy nghĩ thế nào thì việc để Nilly và Annie ở gần nhau, dù chỉ là một lúc, cũng là một sai lầm quá lớn.
“Jack, ơ kìa, em xấu hổ lắm, anh mau lên đi...”
Dù em bảo mau lên, nhưng quả thực việc đặt tay vào lúc này là cả một thử thách. Dù đã nhiều lần tiếp xúc cơ thể, nhưng một tình huống mới mẻ thế này, và cả sự hiện diện của Annie, luôn mang đến một cảm giác căng thẳng tột cùng.
Cố gắng rời mắt khỏi phần ngực lấp ló khi Annie nằm sấp, tôi thận trọng đặt tay lên bả vai em.
Làn da đã nguội hẳn mồ hôi trở nên vô cùng mịn màng, nhưng trạng thái thì còn căng cứng hơn cả lúc chưa cởi áo.
“Thả lỏng người ra chút đi.”
“...Em thấy Jack cũng đang căng thẳng lắm đấy thôi.”
“.......”
Ý nghĩ ‘không thể làm được’ cứ liên tục xẹt qua đầu, nhưng mặt khác, tôi lại nghĩ hay là cứ thử xem sao.
Khi tôi ấn nhẹ ngón tay vào bả vai, làn da mềm mại khẽ rung động rồi co thắt lại trước khi dần dần giãn ra.
“Hưm...”
“Đau à?”
“Không ạ, cảm giác như mọi thứ đang tan chảy ra vậy. Bả vai cũng nhẹ bẫm đi nữa. ...Phù.”
Thay vì cơ bắp, tôi có cảm giác như thứ đang “tan chảy” chính là giọng nói đầy mê hoặc của Annie vậy. Em hoàn toàn thả lỏng cơ thể.
Nhờ vậy mà tôi có thể di chuyển tay một cách dễ dàng hơn.
Như đang lau sàn, tôi miết đôi bàn tay đang ấn trên bả vai thành một đường thẳng xuống dưới, Annie khẽ giật mình, ngón chân ngón tay cứ thế cựa quậy.
Tôi đưa tay xuống tận vùng xương chậu rồi lại bóp nhẹ hai bên sườn, dần dần di chuyển lên trên, lúc này giọng nói của Annie bắt đầu nhuốm vẻ căng thẳng.
“A-Anh, vẫn chưa được đâu, phải làm xong cái này đã.”
“Anh có định làm gì đâu.”
Ít nhất là trong một tuần tới anh phải nghỉ ngơi. Cơ thể anh không chịu nổi nhiệt đâu.
Dù sao thì, đôi bàn tay đã trở lại vùng vai một lần nữa được đặt lên xương sống của em.
“Thả lỏng đi.”
“Em sẽ thử xem sao.”
Dọc theo tấm lưng của Annie, một đường cong tuyệt mỹ duy trì sự cân bằng của cơ thể, tôi nhấn mạnh và di chuyển tay.
Rắc rắc.
“Ư hưm, đ-đợi đã, anh làm từ từ thôi!”
Chẳng biết có phải xương cốt bị lệch từ trước hay không mà mỗi khi tôi di chuyển tay, những rung động nhỏ của tiếng xương khớp lại truyền đến đầu ngón tay.
Chuyện này, nhỡ đâu sau khi mát-xa xong em lại cao hơn cả anh thì sao đây.
“A, hức, phù...”
Gương mặt vừa khẽ nhăn lại đã nhanh chóng giãn ra, khi đôi tay chạm đến vùng thắt lưng, Annie đã có thể thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi miết một đường dài đến tận thắt lưng kèm theo những tiếng răng rắc, tôi khẽ vén tấm chăn lên một chút để xoa bóp vùng mông.
Cảm giác săn chắc nhưng cũng có chút mấp mô, tôi cứ thế vô thức xoa bóp mà không suy nghĩ gì nhiều, cho đến khi nghe thấy tiếng của Annie.
“Hya, chỗ đó, chỗ đó lạ lắm. Chạm vào cả đuôi nữa, anh làm nhẹ tay thôi.”
Dường như đó là vùng vô cùng nhạy cảm, cái đuôi dài dựng đứng lên, vắt qua cả vai tôi.
Cái đuôi trông mới mềm mại làm sao, nhưng lại đang vẫy vùng một cách đầy gượng gạo như một nhành lau già.
Nhìn cảnh đó, dù biết là không nên nhưng chẳng hiểu sao tay tôi đã nhanh hơn não mà hành động mất rồi.
“Hức?!”
Bả vai Annie khẽ nảy lên.
“Anh làm gì vậy, cái đuôi, không được chạm vào đuôi mà...”
“Hả? À, anh xin lỗi. Anh lỡ tay thôi.”
Chính tôi cũng ngạc nhiên trước hành động của mình, thầm thán phục cái gọi là vô thức rồi định rút tay lại thì.
“...Không sao đâu. Anh cứ tiếp tục đi.”
“Hả?”
Tôi vừa nghe thấy cái gì vậy?
“Thì, là mát-xa mà, chắc chắn vốn dĩ phải làm như thế đúng không? Đúng không anh?”
Ánh mắt Annie lúc nói câu đó, thực sự chỉ có một cụm từ để miêu tả: xoay mòng mòng.
Và tôi biết rất rõ điều gì sẽ xảy ra sau khi đôi mắt của Annie trở nên như vậy.
“...Hay là để chúng ta làm xong mọi chuyện rồi tính sau được không?”
Không phải là xong mát-xa, mà là xong việc của Yul. Chắc là em có thể đợi đến lúc đó chứ?
“Vâng, xong hết rồi tính. Thế nên, anh mau kết thúc nhanh đi.”
“Không, ý anh không phải là kết thúc cái này... Em có nghe kỹ anh nói gì không đấy?”
Nói thì nói vậy nhưng tôi biết rõ. Dù sao thì chuyện xảy ra sau đây, chắc chắn là không thể ngăn cản được rồi.
Như thể buông xuôi, tôi nắm lấy phần gốc đuôi rồi vuốt dọc đến tận ngọn.
Cảm giác vừa mềm mại lại vừa thô ráp kỳ lạ như đang tuốt hạt hướng dương đọng lại nơi bàn tay, trong lúc đó, cơ thể Annie liên tục rùng mình.
Và rồi, với hy vọng mong manh rằng sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra, tôi nới lỏng bàn tay đang nắm chặt cái đuôi ra.
“Hà, hà, giờ thì, xong hết rồi đúng không? Em không cần phải nhịn nữa đúng không anh?”
Mọi chuyện trên đời vốn chẳng bao giờ theo ý mình muốn, cảm giác khi bị cơ thể Annie đè lên một lần nữa nhắc nhở tôi về chân lý đó.
“...Tùy em vậy.”
Dù sao thì bây giờ anh có nói gì thì em cũng chẳng thèm nghe đâu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
