Tôi Đã Mua Một Nô Lệ Thú Nhân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

396 25413

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

38 130

Không, đã bảo đó là Miễn dịch Tinh thần mà!?

(Đang ra)

Không, đã bảo đó là Miễn dịch Tinh thần mà!?

낙비

Có vẻ là hấp thụ ma lực ác ma để thăng cấp thì có vẻ hơi ác độc nhỉ?

160 6

Toàn văn - Yến Tiệc

Yến Tiệc

Để tìm ra phương án vẹn toàn nhất, tôi vừa cân nhắc vừa hỏi han đủ điều với Linh mục Renteria – người chắc chắn am hiểu tường tận sự tình nơi đây hơn chúng tôi.

“Bất cứ điều gì cũng được, xin ngài hãy cho tôi biết thêm về nơi này. Dù là về Yul, hay về cách để đưa cậu ta ra khỏi những bức tường thành kia.”

“Phải đó ạ, em đã nghe Yul kể về ngài. Cậu ấy nói khi mới đến đây đã nhận được rất nhiều sự giúp đỡ từ ngài.”

“Giúp đỡ sao? Con người chẳng thể thực sự cứu giúp lẫn nhau đâu. Chúng ta chỉ đơn thuần là đang vùng vẫy trong mối quan hệ giữa bản thân và Phụ thần mà thôi.”

Gạt đi lời cảm ơn của Annie bằng vẻ điềm nhiên, vị linh mục rút một cuốn sách dày cộp từ trên giá xuống.

“Những gì tôi làm chỉ gói gọn trong hai việc: lắng nghe tiếng lòng của Yul và truyền đạt lời của Thần linh. Giống như lúc này đây: ‘Nước Thiên Đàng phải chịu sự cưỡng bách, và những kẻ cưỡng bách thì chiếm lấy nó’.”

“Cưỡng… gì cơ ạ?”

Annie ngơ ngác trước những từ ngữ lần đầu được nghe thấy.

“Chuyện đó không quan trọng đến thế đâu. Điều cốt yếu là Yul đã tìm thấy Phụ thần. Bởi khi lần đầu gặp gỡ, tôi chẳng thấy lấy một tia hy vọng nào trên gương mặt cậu ấy.”

“Tôi nghĩ mình hiểu cảm giác đó.”

Khi tôi lần đầu nhìn thấy Annie, mọi chuyện cũng tương tự như vậy. Một đôi mắt không hy vọng, chẳng đớn đau, cũng không mảy may cảm xúc – héo hắt và tàn lụi như một xác người bị lũ kền kền rỉa rói.

“Chẳng một ai đoái hoài đến Yul cả. Ngay cả những kẻ tự xưng là đã thấu hiểu tình yêu của Thần linh và có sứ mệnh lan tỏa nó cũng ngoảnh mặt làm ngơ. Tôi là người đầu tiên mở lời với cậu ấy, và không lâu sau đó, tôi đã hạ quyết tâm phải trả lại tự do cho đứa trẻ này.”

Vị linh mục lật từng trang sách rồi dừng lại ở một đoạn.

“Nói một cách trần tục, Yul là một ‘biến số’ kỳ lạ. Ngay cả khi bị đối xử tệ bạc bởi những kẻ nhân danh tín đồ để làm điều xằng bậy, cậu ấy vẫn nhìn họ mà mỉm cười.”

Linh mục khẽ rùng mình, nhưng trên môi lại nở một nụ cười nhân từ.

“‘Các ngươi sẽ biết chân lý, và chân lý sẽ giải phóng các ngươi’. Với một Yul đã thấu triệt chân lý đó, tôi đã định thực hiện kế hoạch mà mình ấp ủ từ lâu.”

Hóa ra suy đoán của Yul về việc có một kế hoạch từ trước khi cậu đến Whitehill là hoàn toàn chính xác.

“Steve, cậu ấy là một thanh niên rất đáng tin cậy. Bị bỏ rơi giữa cuộc đời mà không biết cha mẹ mình là ai, cậu ấy đã lớn lên trong chính giáo đường này. Thật hổ thẹn, nhưng chính tôi là người đã dạy dỗ cậu ấy từ thuở nhỏ.”

“…Hóa ra cậu ấy trẻ hơn tôi tưởng. Nghe bảo cậu ấy đã qua đời, tôi cứ đinh ninh đó phải là một cụ già cơ đấy.”

“Cụ già sao, nói vậy cũng chẳng sai. Cậu ấy bẩm sinh đã có một cơ thể yếu ớt. Tuy tuổi đời còn trẻ nhưng thể trạng lại già nua hơn cả tôi, xương cốt rệu rã đến mức không thể chống đỡ nổi cơ thể mình.”

Chỉ nghe qua lời kể, tôi khó lòng mà hình dung ra được. Vốn dĩ từ trước đến nay, bệnh tật là thứ gì đó rất xa xỉ đối với tôi.

“Một Steve tội nghiệp nhưng can trường, người không thể sống nổi nếu thiếu đi sự trợ giúp của kẻ khác. Mong ước của cậu ấy không phải là được sống mà không cần ai giúp, mà là được một lần trong đời giúp đỡ người khác.”

Vì thế, ông tiếp tục câu chuyện.

“Khi Steve đang nằm trên giường bệnh, cảm nhận được cái chết đang cận kề, tôi đã đưa Yul đến bên cậu ấy. Tôi đã chuẩn bị sẵn một bản di chúc để trả tự do cho Yul đúng như kế hoạch.”

Vị linh mục thở dài một hơi dài, khẽ tặc lưỡi rồi nói tiếp:

“Là do tôi quá nông cạn, hay do cái nhìn của người đời đối với Steve đã bị bóp méo? Ngay khi Steve vừa nhắm mắt, những lời đồn thổi đã lan đi với tốc độ chóng mặt: ‘Một gã Thú nhân vừa đến, chủ nhân liền già đi nhanh chóng rồi chết trong hình hài gớm ghiếc’.”

“Rốt cuộc cái hình hài ‘gớm ghiếc’ đó là thế nào mà khiến cậu ấy phải mang danh ác độc là một Pháp sư?”

“Cái đầu phình to như muốn nổ tung, mắt mũi miệng co cụm lại ngay chính giữa mặt một cách kỳ dị, dáng người nhỏ bé nhưng chân tay lại khẳng khiu. Với những kẻ không biết về bệnh tình của Steve, cậu ấy thực sự trông như bị dính phải một lời nguyền tàn khốc.”

Quả thực, nghe xong ngọn ngành, tôi thấy tình cảnh này rất dễ bị hiểu lầm là ma thuật. Một sự hiểu lầm trớ trêu đến mức nếu Tyler – người đã khuất – mà biết được, chắc hẳn ông ấy sẽ bật nắp quan tài mà sống lại mất.

“Dù tôi có giải thích rằng Steve bị khuyết tật bẩm sinh cũng chẳng thể ngăn nổi làn sóng phẫn nộ của dân chúng. Những kẻ chẳng biết gì về Steve lại quay sang trút mọi căm hờn lên đầu Yul. Cứ thế, Yul bị gán cho cái danh Pháp sư.”

“Thật là nực cười hết chỗ nói.”

“Phải, nực cười lắm chứ. Sự ngu muội của đám đông lại dẫn thẳng tới một cái chết oan uổng. Còn cái thằng nhóc Yul đó, vì không muốn quay lại kiếp nô lệ nên cứ khăng khăng bảo hỏa hình còn tốt hơn. Thật khiến tôi phát điên lên được.”

“Liệu có cách nào khác không ạ? Nếu có thể giải quyết mà không cần đưa Yul rời khỏi đây ngay thì tốt biết mấy. Ở đây em và Jack… à Bull còn có chuyện cần phải làm.”

Chuyện cần làm. Annie đang nhắc tới lễ cưới. Trong tình cảnh dầu sôi lửa bỏng thế này mà em vẫn bận tâm đến chuyện đó, khiến mặt tôi bỗng dưng nóng bừng lên vì ngượng.

“Cách khác sao, tôi cũng không rõ nữa. Dù sao thì Yul cũng chỉ có hai lựa chọn mà thôi.”

“Cứ coi như là một đi. Vì một bên vốn dĩ không phải là lựa chọn.”

Cái lựa chọn bị thiêu sống ngay từ đầu đã bị gạch bỏ. Một giải pháp thay thế tương tự là dùng danh nghĩa Phó quan để áp giải, nhưng chiêu đó cũng đã phá sản rồi.

Vậy nên, con đường duy nhất hiện tại của Yul là quy phục Giáo hội. Ngoài ra, chẳng còn phương án nào khả thi lúc này.

Đúng lúc đó, đôi mắt Annie bỗng lóe lên tia sáng, em sực nhớ ra một điều:

“…Jack, à không, Bull, chẳng phải trước đây anh bảo Yul đến nhà ông Tyler là để giúp đỡ những người nghèo khó sao?”

“Có thế không nhỉ? Thú thật là anh không nhớ rõ lắm.”

“Đúng là thế mà. Em nhớ chắc chắn là vậy. Linh mục này, nếu Yul trở thành nô lệ của Giáo hội, chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo ạ?”

“Vì mang danh Pháp sư nên cậu ấy sẽ không được xuất hiện trước công chúng. Có lẽ cậu ấy sẽ lại làm những việc tạp vụ như lúc mới đến đây. Hoặc giả, một kẻ quyền quý nào đó sẽ biến cậu ấy thành sở hữu riêng của mình.”

“…Kẻ quyền quý sao. Ý ngài là những người đóng góp thật nhiều tiền cho Giáo hội ấy ạ?”

“Phải. Dù tôi không muốn thừa nhận, nhưng những kẻ dâng cúng tiền của dồi dào thường lập thành những hội nhóm riêng để gây ảnh hưởng.”

“Cái mức ‘dồi dào’ đó, chính xác là bao nhiêu ạ?”

“Chịu thôi. Tiền dâng cúng tích tụ dần nên tôi không rõ con số chính xác, nhưng ít nhất cũng phải công đức một lúc năm ngàn Rudd thì mới mong lọt vào mắt xanh của bọn họ.”

Annie lúc này quay sang nhìn tôi. Ánh mắt em vừa như đang thúc giục sao còn chưa hành động, vừa chứa đựng một niềm kỳ vọng tha thiết mà em chẳng nỡ thốt thành lời.

...

“Ô kìa, gương mặt mới! Rất vui được gặp!”

“Thỉnh thoảng gặp gỡ những người lạ thế này cũng thú vị đấy chứ. Các ông thấy sao?”

“Đúng thế, đúng thế chứ còn gì nữa! Nào, mời hai vị chọn một chỗ trống rồi ngồi xuống đi!”

“Lần đầu được diện kiến. Tôi là Bull Vice.”

“E-Em là Sully Vice ạ!”

Một tuần sau, vào tối thứ Ba, chúng tôi đang có mặt tại một bữa tiệc tối sang trọng được tổ chức ở sảnh lớn tầng 3 của Giáo đường.

“Tôi nghe danh rồi. Năm ngàn Rudd? Hai vị kiếm đâu ra số tiền khổng lồ đó thế?”

“Kiếm được là một chuyện, nhưng mang ngần ấy tiền dâng cho Giáo hội mà không chớp mắt lấy một cái! Chuyện này hiếm người làm được lắm đấy.”

“Vốn dĩ tiền đó cũng không phải của tôi nên mới làm vậy được. Tôi chỉ là người đứng ra trông coi hộ mà thôi.”

“Tuyệt vời! Một lời thú nhận thật khí chất! Nào, hãy dùng bữa và uống cạn chén đi! Buổi tối hôm nay là dành cho hai vị, nhà Vice!”

Thực tế, tình hình trong một tuần qua chẳng mấy khả quan.

Trước cửa nhà nơi Yul đang ở luôn có lính gác túc trực, tuyệt đối không cho chúng tôi tiếp cận.

Tôi đã sớm nhận ra mình bị bám đuôi ở khắp mọi nơi, và chẳng cần nói cũng biết kẻ đứng sau chuyện này là ai.

Dù tôi đã cố gắng giữ tâm thế thong dong để đi dạo quanh thành phố, nhưng việc luôn cảm nhận được những ánh mắt chằm chằm dính chặt vào mình bất kể nơi đâu thật là một gánh nặng tâm lý.

Kể cả khi rảo bước giữa những cánh đồng nho bạt ngàn hay khi chứng kiến những người vô gia cư nằm co quắp trong những tàn tích đổ nát, tôi đều cảm thấy sự đeo bám dai dẳng đó.

Chắc chắn chúng cố tình để lộ dấu vết bám đuôi. Mục đích không gì khác ngoài việc gieo rắc sự bất an vào lòng tôi.

Vì lẽ đó, việc tham gia vào bữa tiệc của những kẻ quyền lực này có thể coi là con đường gần như duy nhất còn sót lại của chúng tôi.

“Mà này, trông ai nấy đều hồng hào rạng rỡ quá. Chắc hẳn mọi người vừa có một ngày tuyệt vời nhỉ.”

Tôi khẽ nắm lấy cổ tay Annie khi em định lén lút với lấy ly rượu vang, rồi bắt chuyện với khoảng hai mươi người đang có mặt ở đó.

“Tất nhiên là tuyệt rồi! Có ngày nào mà không tuyệt cơ chứ!”

Lời xã giao của tôi nhận được hai mươi lời đáp lại rôm rả, tạo thành những thanh âm vang vọng làm rung động cả khán phòng.

Thực lòng tôi chẳng mảy may quan tâm đến những gì bọn họ huyên thuyên. Tôi chẳng cần thông tin gì từ họ, cũng chẳng cần bất cứ thứ gì khác.

Điều duy nhất tôi mong muốn là biến Yul thành sở hữu của chúng tôi. Tôi im lặng dùng bữa, kiên nhẫn chờ đợi một khe hở để có thể đưa ra lời đề nghị đó.

Cơ hội cuối cùng cũng đến sau khi tôi đã phải chịu đựng những lời tán phét của họ suốt ít nhất hai tiếng đồng hồ.

“Mà này ông Paulaner, chuyện hỏa hình gã Pháp sư ấy. Nghe bảo bị hoãn lại là vì lý do gì thế?”

“Chịu, họ chẳng chịu tiết lộ lấy một lời! Hình như có uẩn khúc gì đó, nhưng tôi cũng chẳng rõ họ có chuyện gì mà phải giấu chúng ta!”

“Tôi thì nghe loáng thoáng là gã Pháp sư đó còn dính líu đến rắc rối nào đó ở bên ngoài.”

“Quan trọng gì đâu. Cuối cùng thì để giữ mạng, gã cũng sẽ phải bò vào trong Thánh điện này mà thôi.”

“Chí lý! Nói chuẩn không cần chỉnh!”

Giữa những câu chữ lộn xộn và trong lúc Annie vẫn đang canh cánh tìm cơ hội uống rượu, tôi đã tìm thấy kẽ hở và lên tiếng:

“Chuyện này tôi chưa được nghe qua. Các vị có thể nói rõ hơn một chút được không?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!