Tôi Đã Mua Một Nô Lệ Thú Nhân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

396 25413

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

38 130

Không, đã bảo đó là Miễn dịch Tinh thần mà!?

(Đang ra)

Không, đã bảo đó là Miễn dịch Tinh thần mà!?

낙비

Có vẻ là hấp thụ ma lực ác ma để thăng cấp thì có vẻ hơi ác độc nhỉ?

160 6

Toàn văn - Đêm Đầu Tiên

Đêm Đầu Tiên

Chạy được chừng 30 phút chăng. Khi bốn bề chỉ toàn những đống đất trơ trọi và đá tảng lởm chởm, ở đằng xa, những tấm ván gỗ thấp lè tè hiện ra dưới ánh trăng rọi trên nền cát.

Từ cỗ xe ngựa chẳng phát ra lấy một tiếng động nào, nhờ thế mà tôi cũng không cần phải cất tiếng hỏi xem liệu chúng tôi có nên trọ lại ngôi làng này một đêm hay không.

Tiến lại gần thêm chút nữa, một tấm biển chỉ dẫn lọt vào tầm mắt tôi: Kipchik.

Trên con phố chìm trong bóng tối đặc quánh len lỏi giữa những dãy nhà gỗ, chỉ có một hai con gà đang thẩn thơ dạo bước, tuyệt nhiên không thấy bóng dáng con người.

Tôi buộc ngựa vào một cây cột gần đó rồi mở khoang hành lý ra.

“Cô bé vẫn còn thức sao?”

Annie tay níu chặt mớ giẻ rách đang quấn quanh người, cuộn mình lọt thỏm giữa đống hành lý, đôi mắt màu lục bảo rực sáng khẽ gật đầu.

“Đi thôi.”

Trên gương mặt Annie thoáng hiện vẻ thắc mắc, nhưng cô bé nhanh chóng gật đầu rồi gượng đứng dậy.

Trước cử chỉ đơn thuần và hiển nhiên ấy, tôi chợt bối rối và đành phải quay mặt đi chỗ khác.

“Chết thật, tôi quên khuấy mất. Trước tiên cô bé khoác tạm thứ gì vào đã.”

Mớ giẻ rách thủng lỗ chỗ làm lộ rõ cả da thịt bên trong, lại chẳng đủ dài để che đi những vết thương tướp máu nơi mắt cá chân.

“Không biết có bộ nào vừa vặn cho cô bé mặc không nữa, đợi tôi một lát.”

Hạng người như tôi việc cho ai đó đi nhờ xe vốn đã là chuyện hiếm hoi, huống hồ lại còn là người khác giới. Chở người đã là chuyện lạ, làm gì có sẵn quần áo cơ chứ.

Tôi lục lọi đống đồ của mình và bày ra đủ thứ, nhưng chẳng có món nào Annie mặc vừa cả. Biết trước thế này, lẽ ra tôi nên mua sẵn một hai bộ đồ.

“Chỉ còn mỗi chiếc này thôi. Được chứ?”

Một chiếc áo poncho màu xanh rêu, nếu là Annie mặc thì chắc cũng dài đến ngang gối. Chỉ mặc mỗi thứ này thì có hơi phong phanh, mà trong vài trường hợp trông lại còn có vẻ biến thái nữa, nhưng thà vậy còn hơn là khoác cái mớ giẻ rách kia.

Annie chui đầu qua cổ áo, định cởi bỏ mớ giẻ rách ra ngoài, nhưng dường như cảm thấy vẫn thiêu thiếu thứ gì đó, cô bé bèn quấn luôn mớ giẻ rách quanh thắt lưng.

Theo tôi thấy thì làm vậy trông ổn hơn hẳn.

Cả hai rời khỏi cỗ xe, bước đi trên nền đất lạnh lẽo giữa chốn hoang vu. Khắp nơi chẳng có lấy một ánh đèn, thật khó để phân biệt đâu là nhà trọ.

Trong lúc đó, thi thoảng tôi lại phải ngoái đầu dòm chừng xem Annie có đang theo sát mình không, bởi lẽ cô bé đừng nói là đi trước, ngay cả đi sóng vai cạnh tôi cũng không hề.

Và mỗi lần ngoảnh lại, tia sáng màu lục bảo ấy vẫn găm chặt lấy tôi, càng nhận ra điều đó, một cảm xúc khó tả lại càng cuộn trào trong tôi.

“Cô bé đi bên cạnh tôi cũng được mà.”

Cô bé khẽ lắc đầu. Thôi thì, cứ làm theo cách cô bé thấy thoải mái nhất vậy.

Từ đằng xa, ánh sáng màu cam nhàn nhạt của ngọn đèn dầu le lói hắt ra, tôi vội sải bước nhanh hơn.

Tôi đẩy cánh cửa xoay rồi bước vào trong. Một quầy lễ tân trống không, dăm ba chiếc bàn ăn ngổn ngang chưa được dọn dẹp, cùng một cây đàn piano đã đóng nắp đậy.

Dưới ánh sáng cam lập lòe, tôi kiểm tra cuốn sổ đăng ký trước quầy, điền tên vào một căn phòng trống rồi để lại vài tờ tiền.

Ngay trước khi bước lên cầu thang, tôi vô tình ngoái đầu lại thì thấy Annie đang thu mình rụt rè bên cạnh cây cột ngoài cửa.

“Cô bé đang làm gì thế.”

Annie dè dặt, vô cùng dè dặt cất lời.

“…Tòa nhà này, tôi vào được chứ?”

“Tất nhiên rồi. Trời lạnh lắm, mau vào đi.”

“…….”

Một lúc sau, đôi chân ngỡ như đã cắm rễ xuống đất của Annie mới rụt rè nhấc lên.

Cử chỉ vụng về khi đặt tay lên cánh cửa xoay, đôi chân thoáng rụt lại trước khi bước hẳn vào nhà, cái đầu liên tục ngó ngoáy dò xét xung quanh theo từng nhịp bước.

Từng cử chỉ nhỏ nhặt ấy, tất cả đều thay cho lời phơi bày về cuộc đời của Annie từ trước đến nay.

Vào trong phòng, tôi chốt chặt cửa lại rồi để Annie ngồi lên giường.

“…Giường.”

“Chỗ ngủ của cô bé đấy. Nếu cô bé muốn, tôi có thể ngủ chỗ khác cũng được.”

Đầu cô bé không mảy may nhúc nhích. Chỉ có đôi tay là cứ mơn trớn vuốt ve tấm chăn và lớp đệm với vẻ đầy tò mò.

“Cô bé không có gì muốn hỏi sao?”

Cô bé trân trân nhìn về phía tôi.

“À, cứ gọi tôi là Jack. Jack U. Chữ U trong bảng chữ cái ấy, chẳng có ý nghĩa gì đặc biệt đâu. Cứ gọi là U thôi. Ngắn gọn mà lại hay, phải không?”

“…U.”

“Đúng rồi, cô bé nhớ nhanh đấy.”

Cô bé giơ ngón tay trỏ về phía tôi.

“Jack… U.”

“Gọi liền nhau hay thế nào thì tùy ý cô bé. Dù gọi cách nào thì cũng chẳng dài dòng đâu.”

Một khoảng lặng kéo dài thật lâu.

“…Cô bé không thắc mắc gì sao?”

Cô gật đầu. Quả tình tôi không lường trước được phản ứng này.

“Chẳng hạn như tại sao tôi lại mua cô bé, tại sao lại bất thình lình nổ súng, hay từ giờ chúng ta sẽ làm gì… Đáng ra cô bé phải thắc mắc nhiều lắm chứ.”

Mặc cho tôi gặng hỏi, Annie chỉ nhìn tôi với vẻ mặt đờ đẫn, dường như chẳng hiểu tôi đang nói gì.

Bản thân tôi vốn cũng chẳng phải kẻ hoạt ngôn, cứ thế này thì kẹt thật.

…Nên bắt đầu câu chuyện thế nào đây.

Tôi rút khẩu Derringer giấu trong tay áo ra, tháo bỏ hai viên đạn rồi đặt lên giường.

“Cô bé có biết thứ này là gì không?”

“…Súng lục.”

“Đại loại vậy. Trước ngày hôm nay đã từng bắn thử chưa?”

Cô bé lắc đầu.

“Nhìn kỹ nhé. Chắc cô bé cũng biết, nếu bị thứ này bắn trúng chỗ này, chỗ này, và chỗ này, con người thông thường sẽ chết.”

Tôi đặt ngón trỏ lên nòng súng, rồi lần lượt dí ngón tay ấy vào đầu, bụng và ngực mình.

“Nếu trúng vào tay chân thì cả đời sẽ bị tàn phế, đôi khi còn phải cưa bỏ nữa. Cô bé hay tôi cũng không phải ngoại lệ.”

Lúc này, ánh mắt của Annie không còn đặt vào tôi nữa, mà dán chặt vào món hung khí nhỏ bé kia.

“Tôi là người dùng khẩu súng này để bắn những kẻ xấu.”

“Anh giết… người sao?”

“Chỉ những kẻ mà ai cũng công nhận là xấu xa thôi. …Hoặc nếu không phải thế, thì là làm vì tiền.”

“Những người… xấu.”

Chất giọng vô hồn của Annie chợt run lên nhè nhẹ, một luồng cảm xúc đỏ rực lóe lên tựa như tia lửa xẹt.

“Đúng vậy, những kẻ tồi tệ như anh em nhà Terrace chẳng hạn. Nếu làm thế, chính phủ sẽ trao tiền thưởng, và tôi sẽ dùng số tiền đó để làm việc của mình.”

Cuối cùng thì. Gương mặt Annie cũng ánh lên nét tò mò.

“…Là việc gì vậy?”

Phải rồi, tôi chỉ chờ mỗi câu hỏi này thôi.

“Giải phóng. Tôi sẽ giúp cô bé có thể tự mình sinh tồn, rồi sau đó sẽ thiêu rụi đống giấy tờ tùy thân kia. Bởi vì cô bé không còn là nô lệ nữa.”

Sự tò mò vừa lóe lên trong chốc lát nay đã chuyển thành nỗi hoài nghi cuộn trào trong tâm trí Annie. Tại sao, bằng cách nào, chuyện đó sao có thể xảy ra chứ, người này đang lảm nhảm cái gì vậy.

“Chỉ là sự phản kháng đơn thuần thôi. Cùng là những sinh mạng có thể vụt tắt chỉ bằng một viên đạn, thế mà lại đi phân định cao thấp hèn sang chỉ vì mọc thêm hai cái tai với một cái đuôi, trông chướng mắt lắm phải không?”

Nghe những lời đó, Annie…

Lại một lần nữa bày ra vẻ mặt đờ đẫn.

Cứ như thể, cô bé chưa từng mảy may nghĩ đến điều đó vậy.

Đến mức khiến chính tôi cũng sững sờ trong thoáng chốc. Cứ ngỡ như mọi khi, cô bé sẽ gật đầu đồng tình, sẽ thốt lên rằng đó luôn là điều bản thân hằng mong mỏi cơ chứ.

“Sao thế?”

“Tôi, tôi… là một nô lệ. Là nô lệ của chủ nhân, là một món đồ vật.”

Quả thực là chuyện nằm ngoài sức tưởng tượng của tôi. Tự coi bản thân là con người nhưng đồng thời cũng là một món đồ vật sao.

Xem chừng trước khi bắt đầu cuộc đồng hành ngắn ngủi này, tôi lại có một rắc rối cần phải giải quyết, và một cảm giác trách nhiệm không tên đối với cô gái nhỏ bé này bất chợt len lỏi trong tôi.

“Nghe cho kỹ đây, cô bé không phải là đồ vật. Cô bé là một con người độc lập, và chẳng ai có quyền sở hữu cô bé cả. Dù là bất kỳ ai đi chăng nữa, việc chiếm hữu sinh mạng của một người khác là chuyện tuyệt đối không thể chấp nhận được.”

Sự hỗn loạn và bất an khi phải đối mặt với một khái niệm hoàn toàn xa lạ dâng lên trong đôi mắt cô bé, quầng sáng màu lục bảo trong trẻo bắt đầu lay động dữ dội.

“Ngài… đã bỏ tiền ra mua tôi cơ mà.”

“Annie, cô bé không phải nô lệ, cũng chẳng phải gia súc như cô bé tự gọi mình. Tôi không biết từ trước đến nay cô bé đã sống ra sao, nhưng tất thảy những chuyện đó lẽ ra không bao giờ được phép xảy ra.”

Chẳng có lấy một lời đáp lại. Annie gục mặt xuống, lặng lẽ nuốt ngược biết bao lời muốn nói vào trong.

“Tuy tôi đã mua cô bé, nhưng tôi không hề có ý định biến cô bé thành tài sản của mình. Ý tôi là, cô bé là một người tự do. …Khó hiểu lắm sao?”

Cái đầu đang cúi gằm khẽ gật gật.

“Không sao, có thể hiểu được mà. Trước mắt thì… đừng coi tôi là chủ nhân nữa nhé.”

Trước khi đôi mắt màu lục bảo ấy lại gợn lên sự khó hiểu, tôi vội vã bồi thêm một câu sặc mùi mâu thuẫn.

“…Đây là mệnh lệnh của chủ nhân.”

Đôi tai dựng đứng cùng bờ vai cô bé giật nảy lên, và tôi ngộ ra một từ ngữ mà mình phải hạn chế sử dụng đến mức tối đa.

“Tôi nói tiếp được chứ? Tôi săn lùng đám người xấu xa đó, và giải phóng nô lệ trong khả năng của mình.”

Tôi đẩy khẩu Derringer trống rỗng về phía Annie.

”Nên tôi mới cần cô bé giúp một tay.”

Annie nhấc tay khỏi ga giường, cầm lấy khẩu súng ngắn cũn cỡn lên rồi mân mê quan sát từng góc cạnh.

“…Lạnh quá.”

“Một sự lạnh lẽo thấu tận xương tủy, thứ kim loại này vốn dĩ là thế mà.”

Vì nó là công cụ dùng sinh mạng để đánh đổi lấy tiền bạc mà lị.

Tựa như vừa chạm phải thứ cấm kỵ, Annie luống cuống vứt vội khẩu Derringer sang một góc giường.

“…Tôi phải làm gì đây?”

Tôi lôi xấp lệnh truy nã đã cất công thu thập từ trong túi ra, trải bạt trước mặt Annie. Chất lượng hình vẽ chẳng tốt đẹp gì cho cam, chỉ là những bức phác họa thô kệch dựa vào trí nhớ của những người sống sót, nhưng chừng này chắc cũng đủ xài rồi.

“Devil Eyes, Indian Bob, Dr. Pepper, Pringles….”

Tôi vừa lật từng tờ truy nã vừa chỉ tay vào từng bức phác họa, kín đáo quan sát nét mặt của Annie.

Và rồi, ngay khoảnh khắc lật sang tờ truy nã của Wally the Kid, đôi lông mày vốn phẳng lặng của cô bé bỗng cau chặt lại.

“…Alma Terrace.”

Cô bé chộp lấy tay tôi khựng lại, đôi mắt hằn lên tia nhìn sắc lẹm, trừng trừng dán chặt vào tờ truy nã mang mức tiền thưởng 4000 Rudd như muốn đục thủng một lỗ.

“Chỉ chừng này mà cô bé cũng nhận ra được sao. Kẻ còn lại đâu?”

Tôi trao xấp giấy truy nã cho Annie, cô bé dùng đôi tay nhỏ nhắn của mình cuống cuồng lật tìm giữa mớ giấy lộn xộn.

“Từ từ thôi. Kẻo rách bây giờ.”

Chẳng biết cô bé có nghe lọt tai lời tôi nói hay không. Tiếng gió rít trống hoác, tiếng sói tru dài vọng lại thi thoảng, cùng tiếng loạt soạt của mớ giấy úa vàng cứ thế thi nhau lấp đầy căn phòng trọ cũ kỹ trong một hồi lâu.

“…Là gã này.”

Đường nét ngũ quan mờ nhạt, phom đầu được vẽ qua loa đại khái. Nhìn vào bức vẽ mà dù có gán ghép cho ai cũng có vẻ hợp lý này, Annie dõng dạc lên tiếng với vẻ chắc nịch.

Chính là Cafe Terrace.

“Chuẩn rồi. Tổng cộng hai gã này đáng giá mười ngàn Rudd đấy. Có điều thông tin mờ mịt quá. Đến khuôn mặt thật và tung tích của chúng, tôi hoàn toàn mù tịt.”

“Lawton. Chúng vẫn còn ở đó. Từ trước đến nay luôn là vậy. Vài tháng tới, chúng vẫn sẽ ru rú ở đó thôi.”

“Nếu đến tận nơi và chạm mặt chúng, cô bé có nhận ra ngay không?”

”Không có chuyện tôi không nhận ra được. Chính chúng đã chia lìa, xé nát gia đình tôi ra hàng trăm mảnh, ở chính nơi đó, vậy mà bọn chúng, bọn chúng lại….”

Bàn tay cô bé vò nát tấm ga giường đến mức hằn sâu thành những nếp nhăn nhúm nhó, nghẹn ngào chẳng thể nói thêm lời nào nữa.

“Vẫn đang sống phè phỡn, có đúng không?”

Cố nén cơn thịnh nộ phừng phừng đến mức đỏ lựng cả đôi gò má, nuốt ngược những giọt nước mắt chực trào nơi khóe mi, cô bé khẽ gật đầu bằng một cử chỉ gượng gạo, cứng đờ đến mức tội nghiệp.

Nhìn bộ dạng ấy của Annie, tôi chợt nảy ra một suy nghĩ.

“Anh em nhà Terrace đã bán đứng gia đình cô bé sao?”

“Bọn chúng bán đi tứ xứ cả rồi. Hiện tại gia đình tôi ở đâu, tôi cũng chẳng rõ nữa. Cha, mẹ, Yul, Sally, Nilly….”

Giọng cô bé lúc này đã bắt đầu run rẩy, xen lẫn những tiếng nấc nghẹn ngào.

“Quyết định vậy đi. Sau khi tóm gọn và giao nộp anh em nhà Terrace cho Cảnh sát trưởng, tôi sẽ cùng cô bé đi tìm gia đình.”

“…Sao cơ?”

Cô bé rụt rè ngước nhìn tôi, đôi mắt đong đầy sự hoài nghi như muốn hỏi liệu điều đó có thể thành hiện thực hay không.

“Dù sao thì tiền kiếm được cũng phải tiêu mà. Chỉ là thay đổi thứ tự giải phóng chút thôi. Chúng ta sẽ tìm lại gia đình cô bé, chuộc họ về từ tay bọn chủ nhân kia, rồi tất cả sẽ sống quây quần bên nhau mà chẳng còn phải cúi đầu phục tùng bất kỳ ai nữa. Cô bé thấy sao?”

“…Thật sự có thể làm vậy sao?”

“Đó mới gọi là tự do. Thứ quyền lợi mà cô bé, và tất cả mọi người hiển nhiên phải có. Chuyện một gia đình bị xé nát và mang đi rao bán khắp nơi, những bất công mà cô bé phải gánh chịu, đó mới là những điều vô lý. Có đúng không?”

Cô bé gật đầu, có vẻ như chưa hoàn toàn lĩnh hội hết ý nghĩa, nhưng dường như cô bé cũng lờ mờ đoán được tâm ý của tôi.

Việc truy tìm tung tích của họ hoàn toàn là phần việc của tôi, nhưng tôi thừa biết rằng, một khi đã dấn bước vào con đường lang bạt săn tiền thưởng này, rồi sẽ có ngày chúng tôi chạm mặt họ thôi.

“Được rồi, tuy bây giờ vẫn chưa thể thiêu rụi đống giấy tờ tùy thân kia, nhưng cô bé tuyệt đối không được quên sự thật rằng cô bé không phải là nô lệ. Annie, cô bé là một người tự do.”

Bản thân chưa từng mường tượng được hai chữ "người tự do" có nghĩa là gì, Annie bối rối chẳng biết phải đáp lại ra sao, đành nhẹ nhàng nở một nụ cười, dù cho nụ cười ấy ngập tràn sự gượng gạo vô ngần.

Chà, đối với tôi thế là đủ rồi.

“Ngủ thôi. Sáng mai chúng ta sẽ khởi hành sớm đấy.”

Tôi ngả người ngồi bệt xuống sàn, Annie bèn đưa mắt nhìn luân phiên giữa chiếc giường cô bé đang ngồi và tôi.

“Không sao đâu, cô bé cứ ngả lưng ở đó đi.”

Annie chớp mắt mấy cái, cúi rạp người chào tôi một cái rồi lặng lẽ nằm xuống giường.

Ánh trăng lạnh lẽo hòa cùng những hạt bụi mờ ảo len lỏi qua bậu cửa sổ rọi vào phòng, mang theo một màn đêm tĩnh mịch, an yên như chính sự hiện diện của Annie vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!