Tôi chuyển sinh thành một tên mob tà giáo trong con game eroge toàn một lũ cuồng dại liều chết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11219

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Chương 1 (WN) - Chuyển sinh dị giới - Chap 8

Thế giới quan của nguyên tác,『Yuumei no Kyuudosha』, rất hỗn loạn. Trong phần chính truyện, đám tà giáo đồ hoành hành dữ dội, nhưng ngoài ra còn có bệnh dịch suýt hủy diệt cả quốc gia, rồi chiến tranh nổ ra vì lý do đó, rồi ma thú hay rồng xuất hiện gây ra thảm họa, rồi bị đại thảm họa tấn công―― Nói chung, chắc mọi người cũng hiểu đây là một thế giới mà con người chết như ngả rạ.

Mỗi khi thế giới bị bao trùm bởi hỗn loạn, con người lại tích tụ thêm nỗi khổ khi sống, nỗi sợ hãi cái chết, và sự kính sợ trước những điều chưa biết. Cứ như vậy, những tư tưởng trở thành nguyên mẫu của tôn giáo đã nảy sinh rất đỗi tự nhiên, và nhiều dân tộc bắt đầu có tôn giáo của riêng mình. Đây cũng là lúc tôn giáo trở thành nguồn gốc của『Chính thống giáo Kenneth』 ra đời.

Tuy nhiên, Chính thống giáo Kenneth của thế giới cũ có vẻ là một tôn giáo quy mô nhỏ khác hoàn toàn so với bây giờ. Khi chiến tranh giữa các dân tộc nổ ra trong thế giới cũ, mỗi dân tộc, để cho thấy vị thần của mình mạnh hơn các vị thần khác, đã tạo ra một vị thần duy nhất đứng trên tất cả. Trải qua thời gian dài, Chính thống giáo Kenneth đã trở thành độc thần giáo.

Vào một ngày nọ, sau một thời gian dài nữa kể từ khi trở thành độc thần giáo, một quốc gia đã bị hủy diệt chỉ sau một đêm bởi đại thảm họa. Các nước lân cận cũng chịu thiệt hại to lớn bởi bầy ma thú chạy trốn khỏi thảm họa. Đứng trước cảnh tượng địa ngục trần gian như ngày tận thế, những người theo Chính thống giáo Kenneth đã cầu xin sự cứu rỗi từ『Thần linh』. Kết quả của việc không ngừng cầu nguyện, ước ao, van nài――『Thần linh』đã trở thành thật.

Một trăm ngày sau thảm họa, bảy tín đồ Chính thống giáo tuyên bố『Đã được Thần ban cho sức mạnh』xuất hiện ở nhiều nơi trên thế giới. Họ đồng thanh nói rằng đã gặp Thần trong mơ, và đã cứu giúp dân chúng bằng『Ma thuật』vượt qua trí tuệ con người. Bảy tín đồ Chính thống giáo được chọn lựa đó, dù người có thay đổi, thế hệ có thay đổi, vẫn tiếp tục bảo vệ các tín đồ Chính thống giáo.

...Đó là tóm tắt về Chính thống giáo Kenneth cho đến thời hiện đại. Vì truyền thuyết kiểu như thế này đã xuất hiện trong phần chính của game, nên tôi vẫn nhớ mang máng.

Ngược lại, nguồn gốc của Giáo đoàn Đền Aros thì nông cạn. Trong khi Chính thống giáo Kenneth là một tôn giáo kéo dài từ thời cổ đại, thì Giáo đoàn Đền Aros, ngay cả khi tính từ thời còn là thương hội, cũng chỉ có lịch sử nhiều nhất là vài chục năm. Độ dài lịch sử cũng chính là sức thuyết phục cho tính thần bí và tính truyền thống, vì vậy một Giáo đoàn Đền Aros có lịch sử ngắn ngủi đáng lẽ ra không phải là đối thủ có thể chống lại Chính thống giáo Kenneth.

Tuy nhiên, Aros không phải là một con người bình thường. Vốn dĩ hắn là một tín đồ của Chính thống giáo Kenneth, nhưng đã trở nên cực đoan vì tham vọng của bản thân. Hắn chiếm đoạt thương hội vốn chỉ là mối liên kết kiếm tiền bằng『một màn trình diễn』, và giờ đây đã phát triển đến mức trở thành giáo chủ của một thế lực lớn, thật đáng sợ. 

Nhân tiện, màn trình diễn được thực hiện như cú hích cuối cùng chính là『Sống lại từ cõi chết』. Văn bản trong nguyên tác đã ám chỉ rằng hắn đã tự sát bằng cách treo cổ rồi sống lại. Nhưng, liệu hắn có thật sự đã chết hay không thì không ai biết, và giả sử hắn đã chết, thì làm thế nào hắn sống lại vẫn là một bí ẩn chưa có lời giải.

Bằng cách vượt qua『cái chết』, hắn đã có được sức lôi cuốn và tính thần bí tựa như phép màu chỉ trong một thời gian ngắn. Lợi dụng tình hình xã hội nhiều bất ổn do thảm họa và ma thú, Aros đã kích động sự bất an của mọi người bằng những bài diễn thuyết khéo léo, và tạo ra một lượng lớn tín đồ. 

Và rồi một ngày nọ―― giống như truyền thuyết của Chính thống giáo Kenneth, nhiều tà giáo đồ tuyên bố đã có được sức mạnh to lớn xuất hiện. Aros, kẻ cũng thức tỉnh ma thuật mạnh mẽ cùng thời điểm đó, đã bắt đầu hành động để thâu tóm thế giới vào tay mình――

Đây là câu chuyện tương ứng với quá khứ trong『Yuumei no Kyuudosha』, và tôi nhớ rằng nó đã miêu tả chi tiết quá trình nhóm do Aros cầm đầu trở nên cực đoan hóa.

(Cũng có giả thuyết cho rằng Aros có được sức mạnh là nhờ một vị thần thích chơi khăm...... đúng là một tà thần mà)

Tôi điều chế độc dược và thuốc súng, hoàn thành nhiệm vụ hàng ngày. Môi trường có thể tập trung làm việc vô tư thật là tốt. Nó giúp tôi quên đi thực tế phũ phàng.

“......”

Khi công việc kết thúc, cùng với hoàng hôn, một cảm giác mất sức và tuyệt vọng khủng khiếp ập đến. Tên của những tên cán bộ đáng nguyền rủa hiện lên trong đầu, tôi vò đầu bứt tóc.

Joanne Sagamix. 

Juanquilo Legacy. 

Và... Giáo chủ Aros Hawkeye.

Chính vì bọn chúng mà cuộc đời tôi trở nên hỗn loạn. Đặc biệt là hai con mụ đó... không cần phải nói, chúng là những con người tồi tệ nhất. Nếu có thể, tôi muốn làm lại từ khi mới sinh ra. Và rồi cùng với cậu nhân vật chính tiêu diệt tà giáo đồ.

Mục tiêu trước mắt của tôi là『sống sót』. Tuy nhiên, vì tôi đã bắt đầu bị nhắm đến tính mạng không chỉ từ Chính thống giáo Kenneth mà còn từ ngay trong nội bộ Giáo đoàn Đền Aros, nên hôm trước tôi đã đề nghị Juanquilo cho chuyển công tác. 

Rằng hãy điều tôi đến chi nhánh khác không có Joanne và Juanquilo. Tất nhiên là bị từ chối. “Ngươi nghĩ mình trốn được à?” ả ta vừa cười nhếch mép vừa nói. Phũ phàng. Tôi biết đây không phải là môi trường mà một tên lính quèn như tôi có thể ép người khác nghe theo ý kiến của mình, nhưng... có lẽ ả không có ý định buông tha cho thuộc hạ mà mình đang nắm thóp.

“Này, nghe gì chưa?”

“À, nghe nói là buổi tập hợp lâu rồi mới có đấy.”

Lắng tai nghe cuộc trò chuyện gần đó, tôi biết được hình như buổi tập hợp sẽ bắt đầu từ trưa mai. Tại buổi tập hợp, ngoài việc thông báo các kế hoạch dài hạn, chúng tôi, mấy tên mob, còn có thể nhận được tiền thưởng và những lời khen ngợi để nâng cao tinh thần. Nhưng, dù có được Aros hay các cán bộ khác nói lời động viên thì cũng có ích gì chứ. Tôi nghĩ thật lãng phí thời gian…

Khi tôi đang định uống nước ở giếng, có ai đó vỗ vai tôi từ phía sau. Trong căn cứ này, chỉ có hai kẻ rảnh rỗi mới bắt chuyện với tôi. Dù là ai đi nữa thì cũng vẫn tệ hại như nhau, tôi đã biết điều đó, nên đành chấp nhận số phận mà quay lại.

Mái tóc bob trắng, làn da ngăm. Đôi mắt màu vàng kim. Vòng eo thon thả, đôi chân dài nuột nà. Bộ ngực đầy đặn đẩy căng lớp áo. Một mỹ nữ có vóc dáng chuẩn đang đứng đó.

“Chào chào, Oakley-kun. Giúp ta một việc được không?”

“Vâng. Là việc gì ạ?”

Tôi kính cẩn cúi đầu trước Juanquilo, ả đang nở một nụ cười bạo dâm. Biết rõ tôi không thể từ chối, nhưng ả vẫn hỏi theo kiểu như cho tôi quyền lựa chọn, đúng là một kẻ có sở thích bệnh hoạn.

Nói chuyện với cô ta khiến tinh thần tôi rệu rã theo một cách khác so với Joanne. Có lẽ tôi có cảm giác không thoải mái với thái độ như đang trêu chọc tôi của ả.

“Ta muốn cậu giúp thẩm vấn một chút.”

“Thẩm vấn, ạ?”

Juanquilo nghiêng đầu mỉm cười e thẹn. Vẻ đùa cợt như một cuộc trò chuyện thường ngày và sự khác biệt với nội dung cuộc nói chuyện của chúng tôi, ngược lại càng làm tăng thêm cảm giác phi thực tế. 

Vừa di chuyển đến phòng thẩm vấn vừa nghe cô ta nói, đối tượng thẩm vấn là một gián điệp bị bắt hôm trước. Cô ta nói rằng đã để cô ta sống để moi thông tin.

“Nói là thẩm vấn hay tra tấn thì cũng thế. Công việc nặng nhọc hơi vất vả với ta đó mà~”

Tôi khẽ thở phào vì không cảm thấy sự hiện diện của Joanne, rồi bước vào căn phòng mà hôm trước suýt nữa đã xảy ra bi kịch. Giữa căn phòng tối tăm. Trên chiếc ghế mà tôi đã từng bị trói, một người phụ nữ lạ mặt đang ngồi gục đầu.

Bên cạnh cô ta, dĩ nhiên là có dụng cụ tra tấn. Ngoài ra, cô ta bị bịt mắt bằng một tấm vải thô, có vẻ như không nắm bắt được tình hình xung quanh, nhưng―― khi nghe thấy tiếng giày cao gót của Juanquilo, cô ta co rúm người lại, vô cùng sợ hãi.

“Chào buổi tối, chị gái.”

“Híc!”

“Ta muốn tiếp tục chuyện hôm qua, được chứ nhỉ?”

Juanquilo đặt tay lên vai nữ gián điệp. Cô ta từ từ kéo tấm bịt mắt xuống, rồi dùng cử chỉ dâm đãng vuốt cằm người phụ nữ. Nữ gián điệp đang khóc. Và khoảnh khắc tiếp theo, khi bàn tay ngăm đen của ả đặt lên bàn tay phải của người phụ nữ, Juanquilo đột ngột kéo mạnh tay phải của cô ta về phía trước.

“Oakley-kun sẽ đảm nhận nhiệm vụ lột móng tay của cô ta nhé.”

Juanquilo hỏi tôi bằng ánh mắt như đang đánh giá điều gì đó. Ả đeo một dụng cụ thon dài vào tay phải của người phụ nữ, rồi bắt đầu giải thích cách sử dụng dụng cụ.

“Luồn phần chĩa mỏng vào giữa móng tay và lớp biểu bì, cố định bằng dụng cụ. Sau đó chỉ cần đợi đúng thời điểm của ta rồi từ từ ấn cần gạt xuống. Nè, đơn giản phải không?”

“Tôi, tôi phải... làm cái này sao?”

Tôi cảm thấy e ngại trước người phụ nữ đang lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt lưng tròng. Juanquilo có vẻ thấy tôi phiền phức, giục tôi hành động.

“Ta đang nói vậy mà. Hay là cậu muốn bị Joanne bóc trần lời nói dối?”

“......”

“Ngươi đã từng giết người rồi đúng không? Giờ có lột móng tay thì cũng chẳng thay đổi gì đâu, đằng nào ta cũng sẽ chữa lành cho cô ta mà.”

Đúng là tôi đã từng giết người. Nhưng, tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc giết người bằng cách gây ra đau đớn hơn mức cần thiết. Tôi giết người chỉ là để bản thân mình sống sót mà thôi. Tôi không nghĩ mình làm được. Không, là không thể làm được. Tôi bắt gặp ánh mắt của người phụ nữ Chính thống giáo đang kịch liệt phản kháng, và đã đồng cảm với cô ta mất rồi.

Khác với đám cán bộ, hình ảnh cô ta vùng vẫy cố gắng thoát khỏi nỗi đau và sự sợ hãi đã trùng lặp với hình ảnh của chính tôi.

“――Tôi không thể.”

Tôi từ chối lời đề nghị trong khi cảm thấy một cơn đau đầu dữ dội. Nhưng, một giọng nói trầm và nặng nề đã làm trái tim tôi đóng băng.

“Hả? Từ chối sao? Từ chối lời đề nghị của cán bộ?”

Người phụ nữ Chính thống giáo ngước nhìn tôi với ánh mắt van lơn. Nước mắt vỡ òa chảy dài từ khóe mắt cô ta.

――Nếu không có Juanquilo ở đây, tôi, vì đã mủi lòng, có lẽ đã thả cô ta đi rồi. Nhưng, Juanquilo đang ở ngay bên cạnh tôi. Ả ta đang thử tôi bằng ánh mắt sắc như dao găm, tựa như mắt diều hâu.

Tôi đã không thể hy sinh mạng sống của mình.

“...Tôi, tôi sẽ làm. Xin hãy để tôi làm.”

“Ừm ừm, quả nhiên là người đàn ông làm được việc. Đã chuẩn bị tinh thần kỹ càng rồi nhỉ.”

Juanquilo vỗ vỗ lưng tôi. Rồi giọng nói “Vậy thì, bắt đầu nhé” vang lên, và ma thuật của ả được kích hoạt. Thời gian thẩm vấn bắt đầu.

――Nói kết quả trước, tôi đã không phải sử dụng dụng cụ tra tấn giống như máy lột móng tay đó.

“A~a, tiếc thật. Con gián điệp đó, có vẻ như đã bị bẻ gãy tinh thần sau khi bị hành hạ liên tục từ hôm qua rồi.’

Juanquilo không phải là chiến binh, nhưng ả là người sử dụng ma thuật chữa lành cơ thể bị thương. Có lẽ hôm qua ả đã tra tấn người phụ nữ Chính thống giáo, rồi sau đó hồi phục hoàn toàn mọi vết thương cho cô ta. Nhờ vậy mà cơ thể cô ta lúc nãy mới sạch sẽ không một vết thương.

Tuy nhiên, ký ức về sự tra tấn có lẽ đã khắc sâu vào tâm trí cô ta. Cô ta đã trả lời các câu hỏi của Juanquilo mà không hề nói dối.

“Vậy thì, lần sau lại nhờ cậu nhé~”

Tôi chia tay Juanquilo. 

Ngay lập tức, tôi chạy đến bụi cỏ và nôn thốc nôn tháo.

Aaah, tâm trạng tồi tệ hết mức. Tại sao mình lại bất lực thế này? Dù là để bản thân sống sót, nhưng cứ tiếp tục làm những chuyện này có được không?

(Không được. Chắc chắn là không được...)

Khuôn mặt sưng húp vì khóc của người phụ nữ Chính thống giáo lại hiện về. Cô ta tuy không bị giết, nhưng từ giờ trở đi chắc chắn sẽ phải chịu đựng những điều còn khủng khiếp hơn. Những điều thê thảm... mà ngay cả nhắc đến cũng không muốn...

(Mình thật nửa vời.)

Tôi đã cố gắng để không vứt bỏ những cảm xúc thiện lương trong lòng mình, nhưng lại có một bản thân đang lấy chính điều đó làm cái cớ để dung thứ cho những hành vi vô nhân đạo. Tôi cực kỳ ghét điều đó.

(...Juanquilo là kẻ phi chiến đấu. Nếu có thể giết ả... không, dù có giết ả thì phương châm của tổ chức cũng không thay đổi. Nếu không giải quyết được tên trùm Aros, thì tình hình hiện tại cũng sẽ chỉ kéo dài mà thôi.)

Lý do tôi có thể chơi『Yuumei no Kyuudosha』một cách vui vẻ, là vì cuối cùng, route chính sử đã có một cái kết thiện ác phân minh. Tôi chỉ thưởng thức cách sống hay sự điên cuồng của đám tà giáo đồ như một thú vui sáng tạo mà thôi. Nhưng, thế giới mà tôi đang sống bây giờ không có『người chơi』nào lựa chọn phương án tốt nhất cả. Vì vậy, liệu Chính thống giáo Kenneth có giành được chiến thắng hoàn toàn hay không, điều đó phụ thuộc vào vận may.

――Mình phải thay đổi nó. Bằng chính đôi tay này, mình, một cựu người chơi.

(Chỉ còn cách phá hủy đám tà giáo đồ từ bên trong...)

Tôi nhìn xuống mặt dây chuyền trên cổ. Joanne có cảm tình với tôi. Sự thật là cô ta thích Giáo chủ còn nhiều hơn thế, nhưng nếu có một cơ hội nào đó khiến cô ta trở thành đồng đội thật sự, thì có lẽ sẽ không có đồng minh nào đáng tin cậy hơn thế.

Cứ mải mê suy nghĩ, tôi nhận ra trí tưởng tượng của mình vẫn y như một người chơi. Tôi không có sức mạnh tinh thần hay ma thuật điên rồ nào cả. Giống như biết cách tạo ra lửa, nhưng lại không có dụng cụ. 

Đây chính là cái gọi là đếm cua trong lỗ. Nếu chỉ là ảo tưởng, thì nó có thể phình to ra dũng mãnh biết bao nhiêu. Như một quả bóng bay không có ruột.

Kết cục, tan thành mây khói. Chỉ có tinh thần là hăng hái, còn hiện trạng thì không có gì thay đổi.

Mang theo cảm giác bực bội, tôi đã tham dự buổi tập hợp vào trưa ngày hôm sau.

『Thời khắc để Giáo đoàn Đền Aros chúng ta tạo nên bước nhảy vọt đã đến.』Buổi tập hợp bắt đầu bằng những lời khoa trương như mọi khi của Aros, đã diễn ra theo một hướng không ngờ tới.

『Công cuộc chuẩn bị cho trận chiến giành lại “Metashim”, quê hương của ta, đã hoàn tất.』

――Metashim. Nghe thấy từ đó, tôi cảm thấy như mình vừa bừng tỉnh.

Đó là tên của vùng đất trùng với quê hương của nhân vật chính.

Quê hương của nhân vật chính đã bị hủy diệt bởi cuộc tấn công của Giáo đoàn Đền Aros. Đây là sự kiện xảy ra trước khi câu chuyện bắt đầu, và là động cơ không thể thiếu của nhân vật chính khi nói về『Yuumei no Kyuudosha』.

Nếu trận chiến Metashim sắp xảy ra, chúng tôi chắc chắn sẽ đụng độ với nhân vật chính. Nếu lúc đó tôi có thể thực hiện hành động gì đó, thì có lẽ――

(...mình có thể cứu được thế giới.)

Tôi nuốt nước bọt ừng ực, chăm chú lắng nghe bài diễn thuyết của Aros.

『――Không có gì phải sợ hãi! Chúng ta sẽ cùng nhau giành lại “Thánh địa”!!』

Đại sảnh bao trùm bởi tiếng reo hò như sấm động. Tôi âm thầm hạ quyết tâm, quyết định sẽ thực hiện một cuộc tiếp xúc liều mạng với『nhân vật chính』đáng lẽ đang ở đó.