Tôi chuyển sinh thành một tên mob tà giáo trong con game eroge toàn một lũ cuồng dại liều chết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11219

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Chương 1 (WN) - Chuyển sinh dị giới - Chap 13

Steve bắn mũi tên đã lắp sẵn trên nỏ. Mũi tên được tẩm kịch độc. Tôi gập rạp người hết sức để né mũi tên, rồi trượt tới ôm lấy thân Steve.

“Ugh!?”

Bị mất đà, Steve ngã ngửa ra đất. Tôi rút con dao giắt bên hông, dí sát vào cổ họng cậu ta. Kết quả được định đoạt trong chốc lát. Steve thả lỏng toàn thân như thể đã chấp nhận số phận.

Ngay khi tôi ấn dao vào cổ Steve định cắt, một cảm giác rờn rợn truyền đến tay tôi.

——Thứ cao su không đàn hồi. Làn da lạnh lẽo không chút sinh khí. Nhận ra cơ thể Steve lạnh lẽo bất thường, tôi cảm thấy sốc như thể bị một đòn trời giáng đánh vào đỉnh đầu.

Bề mặt cổ họng bị dao cứa vào không hề rỉ ra một giọt máu nào.

(……Chết rồi ư? Steve đã bị Polk điều khiển rồi sao?)

Tôi suýt kêu “A” lên một tiếng. Dòng ký ức tựa thác lũ cuồn cuộn chảy vào trung tâm thần kinh, khiến cơ thể tôi khựng lại. 

Phát ngôn về việc giám sát của Polk. Năng lực có thể tự động điều khiển xác chết bị nhiễm độc gai. Cơ thể lạnh ngắt của Steve khi tôi chạm vào lần thứ hai——lẽ ra tôi phải nhận ra phương pháp giám sát của ả ngay lúc đó. Việc cậu ta không ngất đi khi tôi dùng cạnh tay đánh vào gáy cũng có thể giải thích được nếu cậu ta đã bị hóa zombie. Bởi lẽ Steve đã mất đi thứ gọi là ý thức.

——Xác chết do Polk điều khiển được gọi là loại tự hành, ả có thể chia sẻ cảm giác và ra lệnh cho chúng thực hiện nhiều mệnh lệnh khác nhau—— 

Nhớ lại dòng chữ đó, tôi dán chặt mắt vào Steve.

Mình đang bị quan sát. Cảm giác đang bị chia sẻ. Ngay tại thời điểm này.

Tại sao lại rơi vào tình huống này. Tôi nghẹn lời, không thốt ra được gì. Suy nghĩ quay cuồng, toàn thân vốn đã khô mồ hôi lại nóng bừng lên.

Thế này thì phải làm sao. Tự đào hố chôn mình rồi. Quá mong cầu sự cứu rỗi trước mắt, lại còn nảy sinh lòng tham để rồi lún sâu hơn nữa. Ngay cả bản thân mình còn không bảo vệ nổi mà lại định bảo vệ người khác, rốt cuộc mình muốn làm cái gì?

——Chẳng phải là, tàn cuộc rồi sao.

“...Này Steve, tôi hỏi chút được không.”

“...Chuyện gì?”

“Hình như, đầu óc tôi có vấn đề rồi thì phải.”

“Hả?”

Ngay trước lúc chuẩn bị giết Steve, tôi buông xuôi theo cơn xung động bất chợt ập đến, đập trán mình xuống đất. Một lần không đủ. Hai lần, ba lần. Tôi dùng hết sức bình sinh để gập người.

“N-này! Cậu làm gì thế hả Oakley!? Cậu bị điên rồi à!?”

Âm thanh hộp sọ vỡ vụn vang vọng trong óc. 

Những mảnh vỡ găm sâu vào. Tia lửa lóe lên trong tầm mắt, giọng nói ồm ồm vang vọng khắp nơi.

Giải cứu thế giới là cái quái gì? Một kẻ ngay cả mạng sống của mình cũng không bảo vệ nổi thì làm sao có thể trở thành anh hùng được chứ.

(……? Có tiếng ai đó vang lên……?)

Bình tĩnh sắp xếp lại tình hình đi. Hít một hơi thật sâu và bình tĩnh lại nào. Giọng nói của ai đó hòa tan vào tâm trí tôi. Khi suy nghĩ chợt trở nên bình tĩnh, tôi bất giác nổi da gà.

(Ah…… mình đã làm cái quái gì thế này——)

Hàng loạt sai lầm. Lám sao có thể dùng từ "dễ thương" đó để biện minh cho hàng loạt hành vi sai lầm như vậy. Hối hận thì cũng chẳng để làm gì, nhưng những hành động không thể cứu vãn, đặc trưng của kẻ bị dồn vào đường cùng cứ lướt qua tâm trí.

(Haha, mình đang làm gì thế này. Tải lại từ điểm lưu…… à không phải…… làm thế nào để làm lại nhỉ? ……Hả? K-không phải. Mình bị điên rồi…… mình đang nói cái quái gì vậy……)

Đ-đợi đã. Thôi rồi. Bình tĩnh nào. Rõ ràng là tinh thần đang yếu đi. Steve, một tín đồ đồng cảm với mình, xuất hiện, rồi lại thấy được hy vọng cứu rỗi mang tên nhân vật chính, cứ ngỡ cuối cùng mình cũng sẽ được cứu, nhưng trong vô thức lại hiểu rằng mọi chuyện sẽ chẳng hề suôn sẻ, rồi Steve đó đã chết, và đồng thời nhận ra mình đã hoàn toàn tàn cuộc——

Tại sao mình lại cứ đâm đầu đi thẳng đến mục tiêu? Đã được bảo là đang bị Polk giám sát, tại sao lại không nghĩ đến an toàn là trên hết? Chỉ nghĩ lại những sai lầm trong ngày hôm nay thôi cũng thấy mình đã tự đào vô số hố chôn rồi. Cảm giác hối hận quay cuồng, tứ chi buông thõng trên mặt đất bắt đầu co giật.

Steve đã ngồi dậy đang nói gì đó, nhưng tôi không nghe thấy gì cả. Tai ù đi rồi.

(A…… ah, t-thôi rồi. Cơ thể lạ quá. Cơn ớn lạnh không dừng lại. Lạ thật. Tức ngực. Mắt không nhìn thấy gì. Tai không nghe thấy gì. Không thở được. Chết tiệt, thế này là, hỏng bét rồi——)

Tôi đã nhiều lần lặp đi lặp lại những lời nói mê sảng như thể trốn tránh thực tế, kiểu như nguyên tác——nhưng có lẽ vì cuối cùng đã hiểu rõ mình đang rơi vào tình thế tàn cuộc không thể chối cãi, nên khắp cơ thể đều trở nên kỳ lạ. Tắm mình trong mùi tử khí nồng nặc đến nghẹt thở, phải chịu đựng mức độ căng thẳng tột độ mà ở Nhật Bản hiện đại chưa bao giờ trải qua, giờ đây tôi đang ở ngay ngưỡng cửa của sự điên loạn. Tinh thần và cảm giác cơ thể không đồng nhất. Tinh thần đang phân liệt.

(Ah, ah, ah)

Nhân vật chính. Nguyên tác. Mình đã nói những từ đó bao nhiêu lần rồi?

(D-dừng lại……)

Như thể có một kẻ duy nhất sống trong thế giới này mà không hề có chút『quyết tâm』 nào. Một kẻ mang tâm trạng của khách hàng, của người ngoài cuộc.

(Dừng, dừng lại…… làm ơn dừng lại đi!)

Những lời nói và hành động nửa vời, thiếu nhất quán. 

Những suy nghĩ lẫn lộn mong muốn cá nhân. 

Sự tự bảo vệ bản thân không hoàn hảo.

Chỉ có mình tôi là thiếu cả cảm nhận thực tế lẫn quyết tâm.

Cho nên mới ra nông nỗi này.

(Cảm nhận thực tế? Quyết tâm? Cái quái gì vậy. Đây là thế giới mô phỏng theo『nguyên tác』. Các nhân vật sẽ hành động theo đúng kịch bản của câu chuyện!! Một thằng mob như mình thì liên quan quái gì!! Vì mình có xuất hiện trong nguyên tác đâu!!)

Nhân cách suýt bị phân liệt đang gào thét. Cái tôi muốn làm người ngoài cuộc, cái tôi muốn ra vẻ ta đây thao thao bất tuyệt về kiến thức nguyên tác, cái tôi tự phụ cho rằng mình sống ở Nhật Bản nên không thể nào chết vì lý do nào khác ngoài tuổi già, cái tôi cố gắng cười trừ cho qua những điều không thể hiểu nổi bằng cách nghĩ『Ah~ bọn này là nhân vật điên khùng mà』, cái tôi cứ lải nhải mãi về cốt truyện nguyên tác... Tôi ghét tất cả bọn chúng. Dù rất muốn tống khứ tất cả bọn chúng đi, nhưng đột nhiên bị ném vào một thế giới như thế này, làm sao có thể vứt bỏ hết được chứ. Một kẻ nửa vời như tôi không thể vứt bỏ hết nhân tính của mình.

(A, tôi biết…… tôi biết mà…… phải vứt bỏ…… tôi biết là phải vứt bỏ…… nhưng tôi không làm được……)

Cái tôi cứ ra vẻ người ngoài cuộc, liệt kê hàng loạt kiến thức uyên bác nào là nguyên tác, nào là thiết lập——cái tôi không thể vứt bỏ ảo tưởng rằng cơ thể thật của mình đang ngủ ở đâu đó tại Nhật Bản. Cái tôi không thể quên được cuộc sống yên bình ở Nhật Bản, lúc nào cũng mơ về nó. Cơm nóng hổi, chỗ ngủ an toàn, sự riêng tư được đảm bảo, môi trường sạch sẽ, các hoạt động giải trí phong phú... cái tôi luôn nghĩ rằng khi trở về sẽ làm những điều đó.

Mày quên rồi à? Tao cũng là một nhân vật trong thế giới này đấy. 

Và đây là thực tế. Mọi thứ không diễn ra theo kịch bản.

(Không phải. Nguyên tác sẽ phân nhánh thành vô số route dựa trên lựa chọn của nhân vật chính——)

Này này, vô số route đó là do nhà sản xuất chuẩn bị mà, đúng không? Thế giới này không có vị thần nào quyết định kịch bản cả. Tất cả là do chúng ta quyết định. Vì vậy mọi người mới phải cố gắng đến chết đi sống lại. Bằng cách nào đó để sống sót, bằng cách nào đó để chiến thắng, và kết quả là thực hiện được tương lai mà họ mường tượng.

Thế giới này không có mob. So với những người có địa vị hay danh dự, sức ảnh hưởng có thể nhỏ bé, nhưng ít nhiều cũng có thể tác động đến thế giới. Thực tế là chẳng phải tôi đã tiếp xúc với Joanne, Juanquilo và Polk, gây ảnh hưởng không ít thì nhiều đến họ đó sao.

Nếu là game thì『mob』sẽ không thể can thiệp vào kịch bản, nhưng đây là thực tế. Không thể khác được, mọi người đều đang sống. Đây là bên ngoài văn bản nguyên tác. Không phải ai cũng sẽ hành động như mình dự đoán.

(Không…… tôi không làm được!! Tôi không muốn sống trong một thế giới như thế này!!)

Tim đập loạn xạ. Nước mắt làm nhòe đi tầm nhìn. Cơn run rẩy chạy khắp toàn thân, chất nôn ọe trào ra từ cổ họng đang co giật. Trong tầm nhìn mờ ảo, Steve cưỡng ép bôi lọ thuốc đã pha chế lên trán tôi.

(Phải cứu nhân vật chính…… nhân vật chính……)

Tại sao mày lại cố gắng cứu nhân vật chính? Mạng sống của chính mày thì sao? 

Hay là…… mày có sự đảm bảo nào rằng mình chắc chắn sẽ sống sót à? Không có thứ gọi là save đâu. Chết là hết. Vì vậy mọi người mới cố gắng. Đó là điều hiển nhiên mà.

Trong cái thực tế điên rồ này, nhân vật chính trong nguyên tác cũng chỉ là một người xa lạ mà thôi. 

Hãy nghĩ đến mạng sống của bản thân mày trước tiên đi.

(……Nhưng…… chỉ cần cứu cậu ta thì mọi chuyện sẽ ổn thôi……)

Này này, mày quên xuất thân của nhân vật chính rồi à? Trước khi trở thành binh lính của Chính thống giáo, cậu ta là một người cực kỳ bình thường. Chính vì trải qua thảm cảnh mà cậu ta mới có được sức mạnh tinh thần điên cuồng và biến thành anh hùng của Chính thống giáo, thiển cận nhúng tay vào là một nước đi tồi. Ngay cả điều đó mày cũng không hiểu à? Hay là lương tâm trỗi dậy khi chứng kiến cảnh thảm sát? Mày muốn giúp đỡ ai đó——mà đó lại là một đứa trẻ ứng cử viên anh hùng——chẳng phải là để cảm thấy bản thân được cứu rỗi về mặt tâm lý hay sao?

(Không phải thế……)

Mà cứu rồi thì mọi chuyện có ổn thỏa không? Kế hoạch cụ thể là gì? Ngay cả khi thế giới này chỉ có『route』như mày nghĩ, thì mày định đi theo route nào? Tại sao mày lại nghĩ rằng tương lai của chúng ta chỉ có route chính sử? 

Ngay cả khi cứu được nhân vật chính, thì những gì xảy ra sau đó mày cũng đâu biết. Mày tin rằng chỉ cần cứu nhân vật chính thì route chính sử sẽ chờ đợi, nhưng cũng có khả năng sẽ đi vào route nhân vật chính hắc hóa hay route toàn diệt——thậm chí là route thế giới『Game Over』mà mày không hề nhớ tới đấy.

Mày có thể phó mặc bản thân cho một dòng chảy mơ hồ như vậy sao? Chắc chắn là không rồi. Nhưng mày đã chẳng hề suy nghĩ gì cả. Mày ghét việc mọi thứ đi chệch khỏi nguyên tác, nên đã không thể hành động. Cứ thế phó mặc cho dòng chảy. 

Nếu muốn thoát khỏi chiến tranh tôn giáo, thì phải liều chết lưu vong ra nước ngoài, hoặc chuẩn bị để đào tẩu sang phe Chính thống giáo, ngay cả những điều đó mày cũng không hề nghĩ tới.

(……………………)

Tuy cũng có một phần là bất khả kháng, nhưng những thất bại gần đây thật quá chướng mắt. Tỉnh táo lại đi chứ?

(Tôi…… muốn được mơ. Tôi không muốn sống trong thực tế. Tôi thích『Yuumei no Kyuudosha』như một nội dung giải trí……)

Kết thúc thôi. 

Hãy sống cho thực tại đi.

(……Tôi không cố gắng nổi đâu. Thế giới này…… quá khắc nghiệt với tôi.)

Đến nước này rồi mà mày vẫn còn chùn bước à.

(Người ta đang chết.)

Ừ, chết không đếm xuể.

(Chết như sâu bọ.)

Như rác rưởi vậy. Mày rồi cũng sẽ chết thôi.

(Dối trá. Tôi không thể chết được. Chắc chắn sẽ có ai đó đến cứu. Ah, đúng rồi, Joanne. Cô ta thích mình. Kiểu gì cô ta cũng sẽ đến cứu mình, như một anh hùng vậy.)

Joanne đúng là có cảm tình với mày, nhưng không thể nghĩ rằng cô ta sẽ ưu tiên mày hơn sứ mệnh của Giáo chủ. Nếu cô ta ưu tiên mày hơn Giáo chủ, thì đáng lẽ trong chiến dịch này cô ta đã phải bám dính lấy mày rồi chứ?

Tình yêu của cô ta có thể nặng nề, nhưng thật ra cũng chỉ đến mức đó thôi. Mày biết mà, đám cán bộ đều đặt Aros lên hàng đầu.

(……Tôi muốn chết.)

Vậy thử chết xem? 

Nhưng giấc mơ sẽ không tỉnh lại đâu.

(……Tôi phải làm gì đây?)

Suy nghĩ đi. Hãy chinh phục thế giới thực này. 

Không thể phó mặc cho người khác được nữa. Đây không phải lúc để nói về nhân vật chính trong nguyên tác. Nếu mày cứ là kẻ yếu đuối chỉ biết tìm kiếm sự cứu rỗi, thì mày sẽ mãi yếu đuối. Kẻ mạnh sẽ tự mình nắm lấy sự cứu rỗi. Giống như nhân vật chính trong truyện vậy.

(Liệu có thể lật ngược tình thế này không?)

Không phải là “có thể hay không”. Mà là phải làm. Chỉ có thể làm thôi.

Đây là một thế giới như vậy đấy.

……Cho nên là. 

Mày, quyết tâm được chưa?

(……Làm gì có lựa chọn nào. Chẳng phải chính ngươi đã nói thế sao……)

Đừng đùn đẩy vai trò cho nhân vật chính. Đừng nghĩ rằng sẽ có ai đó gánh vác vai trò anh hùng thay mày.

Đừng trốn chạy. Đừng từ bỏ. Tao sẽ làm. Mày phải làm. Hãy tự tay mình nắm lấy con đường tốt nhất.

(……Tôi vẫn nghĩ một cuộc đời thuận theo dòng chảy sẽ dễ dàng hơn……)

Sau câu nói cuối cùng đó, nhân cách bị phân liệt đã đi đến sự chấp nhận. 

Sau một thoáng phân liệt, chúng hợp nhất. 

Toàn thân tôi tràn ngập một sự quyết tâm bi tráng.

…………

……

“————! ——ley! Oakley!”

Khi tôi tỉnh lại, tôi thấy mình đang bị trói cả tay chân và nằm lăn lóc giữa quảng trường thành phố.

“Cậu đột nhiên phát điên làm tôi giật cả mình. Chẳng giống cậu chút nào.” 

“…………”

Một lượng lớn máu chảy ra từ trán, và ngay khi tôi nhận thức được sự tồn tại của vết thương, nó bắt đầu đau nhói.

“Cởi trói cho tôi được không, Steve.”

“Từ chối. Cậu hãy nằm yên cho đến khi Polk-sama đến đi.”

Quả nhiên là Steve và Polk có mối liên kết tinh thần. 

Steve không chớp mắt lấy một cái, nhìn bao quát thành phố Metashim chìm trong biển lửa.

Mối quan hệ giữa tôi và Steve đã hoàn toàn tan vỡ. Thái độ của cậu ta càng thêm lạnh lùng. Mà, vốn dĩ giữa chúng tôi cũng chẳng có thứ gọi là tình bạn.

Nói cho cùng thì gã này là xác chết mà. Là con rối của Polk. Dù vậy, không thể phủ nhận rằng cậu ta đã nâng đỡ tinh thần tôi khi tôi sắp gục ngã. Tôi nói lời cảm ơn với Steve.

“Nhờ thuốc pha chế mà tôi đã thấy khá hơn nhiều rồi. Cảm ơn, Steve.”

“…………”

“Tôi vừa mơ một giấc mơ. Dù đó là một giấc mơ khủng khiếp…… nhưng nhờ nó mà tôi đã xác định được mục tiêu của đời mình.” 

“?”

Liệu lời tuyên bố của tôi có đến được tai Polk không.

Tôi đã quyết định rồi. Sẽ không dựa dẫm vào nhân vật chính nữa. 

Tôi sẽ dùng sự quyết tâm này để đối mặt với thực tế.

……Một quyết tâm bi tráng. Hơn nữa, đó cũng chỉ mới là quyết tâm. Tình hình so với lúc trước không hề thay đổi. Thậm chí còn tệ hơn. 

Cơ thể tôi sẽ bị giao cho Polk, và có lẽ sẽ phải chịu đựng tra tấn hay gì đó tương tự thông qua Juanquilo. Xác suất chết chắc chắn cao hơn xác suất sống. Dù vậy, so với việc chết trong khi trốn chạy hoảng loạn, thì việc đối mặt rồi chết đi khiến tinh thần tôi nhẹ nhõm hơn nhiều.

Thành phố Metashim bốc cháy.

Không lâu sau, ngọn lửa bị dập tắt, và thành phố rơi vào quyền kiểm soát của tà giáo.

Một lúc sau, Polk đáp xuống bên cạnh tôi, vỗ vỗ vai tôi.

“Ta có chuyện muốn nói. Về căn cứ rồi chúng ta từ từ nói chuyện, được chứ?”

Polk nheo mắt, nhếch mép. Ngay khi ả búng tay, Steve ngã gục xuống và không bao giờ cử động nữa.