Tôi chuyển sinh thành một tên mob tà giáo trong con game eroge toàn một lũ cuồng dại liều chết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11219

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Chương 1 (WN) - Chuyển sinh dị giới - Chap 5

Tôi đã thấy một giấc mơ kỳ lạ. Một ký ức xa xôi trong quá khứ, chẳng có gì to tát nhưng lại chẳng thể nào quên, chợt ùa về.

“███-kun, tớ cho cậu cái này!”

Tôi nhận được một cây bút chì kim từ một cô gái cùng lớp. Chuyện xảy ra từ bao giờ, hay cô gái đó là ai, tôi đều quên cả rồi, nhưng tôi nhớ chắc chắn đó là một mối quan hệ nhạt nhòa cỡ bạn của bạn. Nhận được món quà, tôi đã giữ gìn nó rất cẩn thận và dùng mãi về sau.

Cây bút chì kim đó là một món hàng có thiết kế đơn giản, bán ở bất cứ đâu. Cũng có thể, cô ấy không thích thiết kế của nó nên chỉ muốn đẩy đi món đồ không cần thiết mà vẫn giữ thể diện. Dù sao đi nữa, tôi vẫn tiếp tục dùng cây bút đó cho đến khi nó sờn cũ. Dù không dễ dùng nhưng không hiểu sao tôi không thể vứt nó đi. Hình như, tôi cũng đã bắt đầu để tâm đến cô gái đã tặng nó cho mình.

Rồi một ngày, cây bút chì kim bị hỏng. Nếu là một cây bút bình thường, chắc tôi đã vứt ngay vào sọt rác, nhưng tôi không thể vứt cây bút hỏng đó đi, mà quyết định cất kỹ nó vào trong “Hộp báu vật”.

Tại sao nhỉ. Tôi chẳng thể nhớ gì về cô bé đó, nhưng lại mơ hồ nhớ về cây bút.

…………

Joanne đã thấy điều gì đó đặc biệt ở cái áo choàng của tôi, và nổi giận khi nó bị phá hủy. Dù ghét, nhưng đó cũng là cái áo choàng nhận từ thuộc hạ, chắc hẳn cô ta cũng thấy vui ít nhiều.

Nhìn vào mối quan hệ giữa các tín đồ thông thường khác và đám cán bộ, cơ hội được nhận quà chắc hẳn là rất hiếm. Vừa hay, tôi cũng nghĩ kiếp trước mình cũng chẳng bao giờ được tặng quà.

Cái áo choàng đó, đối với Joanne, có lẽ cũng giống như cây bút chì kim đối với tôi.

………… Ý thức dần dần trồi lên……

“……Ugh, đây là……”

Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một đống cỏ khô ngứa ngáy. Có mùi gì đó kỳ lạ. Cơ thể bắt đầu ngứa ran nên tôi nhảy bật ra, và khung cảnh hỗn loạn xung quanh đập vào mắt.

(C-Cái quái gì thế này……)

Xác của binh lính Chính thống giáo và binh lính Tà giáo chất chồng lên nhau. Một cái thủ cấp tái xanh mất hết sinh khí đang trừng trừng nhìn tôi. 

Tôi dần nhớ lại mọi chuyện trước khi mất ý thức. Chúng tôi đã bị lừa bởi thông tin giả, bị quân Chính thống giáo và Celestia mai phục. Và rồi, tôi bị thổi bay bởi dư chấn của trận chiến và ngất đi……

……Joanne đâu rồi? Cả Celestia nữa. Có lẽ họ lại đang giao chiến. 

Hai con quái vật đó chắc chắn không chết dễ dàng như vậy. Để giết được bọn họ, cần phải tiêu diệt đến tận mảnh tế bào cuối cùng trên cõi đời này. Tình hình vẫn còn xác của đám lính quèn thì có lẽ vẫn lạc quan được. Khi nào xác của lính quèn biến mất và địa hình trở nên lồi lõm, đó mới là lúc trận chiến thực sự bắt đầu.

Mà dù Joanne chưa chắc đã chết thì tình hình vẫn chẳng tốt đẹp gì. Binh lính Chính thống giáo cũng có thể còn sống sót giống như tôi. Nếu một chọi một với lính Chính thống giáo, có lẽ tôi sẽ thua vì chênh lệch về chất lượng bữa ăn và thời gian ngủ.

Tôi thoáng nghĩ đến việc vứt bỏ nhiệm vụ và trốn khỏi Giáo đoàn, nhưng bị đám cán bộ của cả Chính thống giáo lẫn Tà giáo nhớ mặt đúng là tệ hại nhất rồi. Tôi không có tự tin hay năng lực để trốn thoát khỏi mạng lưới thông tin của cả hai bên.

Ảo tưởng về việc chỉ cần vứt bỏ mặt dây chuyền『Vật Đánh dấu』là có thể biến mất đã tan biến. Tôi xốc lại tinh thần và bắt đầu tìm kiếm Joanne.

(……Thật là thảm khốc. Có cả những binh lính được trang bị giáp tấm không giống chúng ta, vậy mà cứ như bị xé nát như giấy……)

Đi dọc theo rìa làng, tôi bắt gặp một binh lính Chính thống giáo không còn nguyên hình dạng như thể vừa bị nổ tung. Vết cắt ngang trông như một tờ giấy bị vò nát cho thấy y đã bị xé toạc bởi một lực cực mạnh. Thỉnh thoảng, trên xác chết còn cắm đầy mũi tên, khiến tôi mường tượng ra thảm kịch đã xảy ra.

Quân đội Chính thống giáo—hay nói đúng hơn là bình thường—sẽ có xu hướng tránh bắn nhầm đồng đội. Đây hẳn là chiến thuật của Joanne, lợi dụng ngược lại điều đó. Cô ta đã lao thẳng vào trung tâm quân Chính thống giáo, dùng binh lính làm lá chắn và giết từng người một. 

Những mũi tên của đồng đội cắm trên xác chết chính là vì thế. Chắc chắn Celestia đã không thể ra tay. Đám cán bộ vẫn luôn giỏi trong việc tìm ra giải pháp tối ưu……

(……Tạm thời, cứ lấy trang bị đã……)

Tôi đã làm mất nỏ nên đành mượn từ xác kẻ thù. Có lẽ do tử thi đã co cứng, cái xác binh lính không chịu buông tay cầm nỏ ra. Khi tôi đang trong tư thế như nhổ củ cải khỏi mặt đất để gắng sức kéo, đống xác chết trước mặt bỗng động đậy.

“C-Cái gì—” 

“—Lũ Tà giáo khốn kiếp! Giết bao nhiêu cũng không hết, cứ như côn trùng vậy!!”

Một gã lính đột nhiên chui ra từ đống xác, vung thanh trường kiếm đâm tới. Tôi, vừa giật được cây nỏ trong gang tấc, liền thuận đà ngã ngửa ra sau để tránh đòn tấn công. Cứ thế, tôi vừa lăn trên mặt đất vừa bắn tên nỏ.

Gã đàn ông dùng mu bàn tay trái đỡ mũi tên, tránh được vết thương chí mạng. Bắn thêm vài phát nữa chắc là hắn sẽ chết, nhưng tôi không có thời gian để nạp lại tên. Tôi rút thanh kiếm sắt ra, chuẩn bị tinh thần đối mặt với gã lính đang hấp hối.

Bả vai của gã đàn ông bị chém một vết lớn, lộ cả xương ra ngoài. Máu từ vết thương không ngừng chảy. Máu rỉ ra từ khóe miệng, dù có được chữa trị thì số phận của hắn cũng không thể thay đổi.

……So với những binh lính xung quanh, trang bị của gã này có phần xa hoa hơn, xem ra là một kẻ giữ chức vụ cấp đội trưởng.

“Thần của chúng con…… Giờ con sẽ đến với Người đây.” 

“Ugh……”

Nói đến cấp đội trưởng, đó là những binh lính kỳ cựu đã chiến đấu không ngừng nghỉ với Tà giáo. Nếu là trong nguyên tác, đây chỉ là đối thủ không đáng nhắc tới, nhưng với tôi, hắn là một kẻ thù khó nhằn ngang tầm boss. Dù đang hấp hối, trận chiến vẫn vô cùng cam go.

Nhưng mà, ngoài đám cán bộ ra thì có gì phải sợ chứ. Chỉ có cách giết trước khi bị giết mà thôi.

Tôi dồn hết khí phách lao vào lòng địch, dùng toàn bộ sức lực vung kiếm. Một tiếng “Coong” trong trẻo vang lên, cả hai rơi vào thế ghì kiếm.

“Haaa……!”

Dù đang hấp hối, tôi vẫn bị gã đàn ông có sức mạnh dị thường đẩy lùi. Lưng tôi như muốn gãy. Trong lúc sức lực đang giằng co, tôi bất chợt đưa ra phán đoán và đá vào sườn hắn.

“Guh!”

Sức mạnh dồn vào thanh kiếm hơi lỏng ra. Chớp lấy sơ hở đó, tôi chuyển sang tấn công và nhanh chóng chiếm thế thượng phong. Đối thủ đang hấp hối. Ngọn nến leo lét sắp tắt.

Thế nhưng, có lẽ cảm nhận được cơn nguy kịch của đội trưởng—một gã lính Chính thống giáo tưởng đã chết bỗng thở trở lại và ôm chầm lấy cổ chân tôi.

(C-Chuyện quái quỷ gì—!)

Tư thế của tôi đổ sụp. Tầm nhìn chao đảo. Một cú sốc âm ỉ và nóng rát. Thanh kiếm đâm vào ngực.

“Ugah!!”

Tôi còn chưa kịp ngửa người ra sau vì đau đớn, gáy đã đập mạnh xuống đất. Gã đàn ông cưỡi lên người tôi, cầm ngược thanh kiếm và chuẩn bị vung xuống.

“Chờ đã—!?”

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, nửa thân trên của gã đàn ông đang đè tôi bị một cơn cuồng phong gọt phăng đi. Một lúc sau, sóng xung kích và bụi đất cuộn lên, gã đàn ông đang bám chặt lấy tôi cũng bị thổi bay. 

Tôi bị một cú sốc nào đó khiến mặt đập xuống đất, lăn lộn một lúc rồi ngẩng đầu lên.

Ở phía cuối tầm mắt, tôi thấy một tảng đá cắm sâu xuống đất đang bốc khói.

—Ném tới『Vật Đánh dấu』. Chắc hẳn Joanne đã nhận thấy nguy hiểm của tôi và ném đá tới. Vừa mới thở phào nhẹ nhõm, tôi lại rên rỉ vì cơn đau như điện giật chạy dọc lồng ngực.

“Ugh…… Đ-Đau quá……”

Nhờ có xương sườn nên không phải là vết thương chí mạng, nhưng vẫn rất đau. Vết thương hở toác qua lớp áo, để lộ lớp mỡ màu vàng. Sau khi hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh, tôi suy nghĩ tại sao Joanne không ném đầu của mình để『dịch chuyển』đến đây.

……Không lẽ, Joanne vẫn đang chiến đấu với Celestia? Nhìn về phía tảng đá bay tới, tôi nghe thấy một âm thanh nhỏ. Tôi nheo mắt nhìn về hướng đó, khung cảnh trông méo mó tới kỳ lạ. Chắc chắn là phong thuật của Celestia. Tôi chạy về phía có âm thanh.

“…………!!”

Chứng kiến cảnh tượng đó, tôi chết lặng. Cái cơ thể không có đầu của cô gái trông giống Joanne, và Celestia với khuôn mặt bị cắt mất một nửa đang đè lên trên, cả hai đang chiến đấu trong khi nội tạng vương vãi ra ngoài. 

Phải có sự giác ngộ đến mức nào mới có thể trở thành Tu La như vậy—tôi choáng váng, bàng hoàng.

“Chỉ cần thổi bay không còn một mảnh tế bào—thì dù là ngươi cũng không thể hồi sinh được!!”

Joanne bị phá hủy đầu nên mất đi tầm nhìn, không thể xác định vị trí của kẻ thù. Cô ta đang nổi điên hỗn loạn. Dù đầu chỉ mất vài giây để tái tạo, nhưng ngược lại, điều đó có nghĩa là có vài giây trì hoãn. Đối với những kẻ có năng lực chiến đấu vượt trội như họ, vài giây đó hẳn là một khoảng thời gian đáng kể——

——Không ổn. Ioanne sắp bị giết. Cảm nhận được điềm chẳng lành, tôi bất chấp vết thương rách toạc mà gào lên.

“Joanne, mau tỉnh lại đi!!”

Tôi ghét Joanne. Tôi không biết cô ta nghĩ gì, cô ta sùng bái giáo chủ Tà giáo, và còn giám sát tôi nữa. Lẽ ra là vậy, nhưng tôi lại không muốn Joanne chết. Đây không phải là tính toán, mà là một cảm xúc phức tạp, kỳ lạ xuất phát từ tận đáy lòng.

—Bây giờ nghĩ lại tôi mới hiểu. Tại sao lúc đó tảng đá lại bay tới cứu tôi. Tại sao Joanne lại bị thổi bay đầu và rơi vào tình thế bất lợi. Để cứu tôi, Joanne đã cố gắng ném tảng đá trong khi đang giao chiến với Celestia.

(Không hiểu nổi!! Tại sao chứ!? Như thế không giống『Joanne』chút nào!!)

Cô đáng lẽ phải là loại người sẵn sàng chấp nhận hy sinh nhỏ vì thắng lợi cơ mà. Một kẻ cuồng tín máu lạnh, vô tình, ngoài Giáo chủ ra thì không coi ai ra gì cơ mà.

……Tại sao?

Celestia đang đè trên người Joanne, mái tóc bạc nhuốm máu, gào lên.

“Vậy là——kết thúc!!”

Mái tóc bạc của Celestia bay về phía sau. Tưởng chừng như cô ta vừa chắp hai lòng bàn tay lại, rồi cô ta đẩy lòng bàn tay ra và bắt đầu ngưng tụ sức mạnh. Không khí rung chuyển, gió hội tụ vào tay cô ta.

Không lẽ, đó là bí kỹ dùng để chống lại cán bộ, đáng lẽ phải xuất hiện ở giữa nguyên tác——

“——Nổ tung đi!!”

Cơn gió càn quét mặt đất. Một viên đạn không khí bị nén đến cực hạn được bắn ra, lao tới cơ thể Ioanne cùng một tiếng gầm rú. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cơ thể của Joanne đã bị xóa sổ khỏi thế giới này. Một đòn không để lại dù chỉ một giọt máu, một mảnh tế bào.

“Haa—haa—…… Vậy là cuối cùng…… cũng kết thúc rồi nhỉ……”

Tôi gục ngã tại chỗ. Sự cân bằng đã bị phá vỡ.

Celestia, đã cạn kiệt sức lực, khuỵu gối xuống. Cô ta lườm tôi, như thể muốn nói sẽ không để nhân chứng chạy thoát, rồi bắn ra một ma pháp gió mà không cần động tác chuẩn bị. Tôi không còn sức lực để né đòn tấn công nữa. 

Thêm vào đó là cảm giác mệt mỏi và kiệt sức bí ẩn, tôi không phản kháng, nhắm mắt lại và chấp nhận cái chết.

“—”

Mặt dây chuyền trên cổ tôi đang rung lên. Như thể một con chim non đang mổ vỡ vỏ trứng.

“……?”

Đợi mãi mà không thấy cú sốc nào ập đến. Tôi mở to mắt xem có chuyện gì, và thấy một cô gái khỏa thân đang đứng trước mặt.

“Chị đây, hồi sinh rồi~~”

Một giọng nữ khàn khàn, cợt nhả bao trùm cả khu vực. Một sự im lặng kéo dài. Tôi không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Sững sờ, kinh ngạc. Celestia, mặt cắt không còn giọt máu, vò đầu bứt tóc gào lên thảm thiết.

“J… Joanne…!? Tại sao!? Đòn vừa rồi đáng lẽ đã phá hủy ngươi không còn một mảnh tế bào nào mà…!!” 

“Ta đã để tên này giữ một mảnh thịt của ta. Chắc ngươi không biết đâu nhỉ.” 

“—!!”

Celestia lộ rõ vẻ mặt kinh hoàng, như thể vừa nuốt phải thứ gì đó đắng ngắt, vừa than thở cho sự ngu ngốc của bản thân, lại vừa không thể nuốt trôi cơn giận dữ đang sôi sục.

Câu nói của Ioanne cuối cùng cũng làm tôi nhớ ra. Marker. Mảnh dái tai tôi cất trong mặt dây chuyền chính là『mảnh thịt』. 

Tế bào của cô ta vẫn chưa biến mất khỏi thế giới này. Quá đỗi an tâm, tôi khuỵu xuống và thở phào một hơi thật dài.

“……Không ngờ lại có ngày ta phải nói những lời sau cùng này. Hẹn gặp lại, Joanne…… Lần tới ta nhất định sẽ giết ngươi.”

Celestia tuyệt vọng trước sự hồi sinh của Ioanne, liền che giấu thân mình và bỏ trốn. Không hiểu sao Joanne lại không đuổi theo. Tôi ngước nhìn cô ta từ dưới lên định hỏi lý do, và bắt gặp ánh mắt của Joanne đang khỏa thân.

“Oakley, ngươi không sao chứ.”

Cô ta chữa lành vết thương trên ngực cho tôi. Và rồi, cô ta bắt đầu thốt ra từng lời, từng lời một.

“Oakley. Ta đây, hình như bị điên mất rồi.” 

“Eh……?” 

“Ta sẽ làm bất cứ điều gì khiến Giáo chủ vui lòng. Nếu là nhiệm vụ người giao, ta sẵn lòng nhận lấy, và cũng sẵn lòng chết. Thế nhưng…… Oakley…… Cứ liên quan đến ngươi là ta lại không thể bình tĩnh phán đoán được nữa.” 

“Người đang nói gì vậy……”

Tai ương đáng lẽ đã qua, nhưng tôi lại cảm thấy một cơn ớn lạnh kỳ lạ.

“Đầu tiên, là lúc ngươi bị lính Chính thống giáo tấn công…… Để tiêu diệt Celestia, đáng lẽ ra lúc đó ta không được phép quay lưng lại để ném đá. Cũng vì thế mà ta bị thổi bay đầu và bị ả đè lên người.”

Lời bộc bạch của Joanne không dừng lại.

“Vừa nãy cũng vậy. Đáng lẽ ta phải đuổi theo Celestia đang yếu ớt. Bắt được hay không thì chưa biết vì ả chạy nhanh lắm…… Nhưng, ta lại lo lắng cho vết thương của ngươi nên đã không thể đuổi theo nữa.”

Không dừng lại.

“Ta đã suy nghĩ mãi. Mãi mãi……”

Không dừng lại.

Không những thế, cảm xúc mãnh liệt của cô ta càng lúc càng dâng cao.

“Nhưng, cuối cùng ta cũng hiểu rồi. Ý nghĩa của cảm xúc này.”

Là ánh mắt đó. Đôi mắt xoáy sâu, lạnh lùng vô tận như đang nhìn một vật thể. Đôi mắt có nhiệt độ giống hệt như khoảnh khắc cô ta nói tôi “Thật vướng víu”——

“Oakley cũng vậy đúng không?”

Một trạng thái tinh thần mà người thường không thể hiểu nổi. Một loại người không nên dính dáng đến. Ý nghĩa mà các fan của nguyên tác hay gọi, tôi sắp được tự mình trải nghiệm.

“Ừm, đúng vậy nhỉ.”

——Trời đất như đảo lộn.

“Chúng ta, hình như là『yêu nhau』rồi.”

Toàn thân tôi nổi da gà. Nghe thấy cái tên của thứ tình cảm nặng nề vượt xa cả『Tin tưởng』lẫn『Tình bạn』, lần đầu tiên trong đời, tôi run rẩy từ tận đáy lòng.

Tôi đã luôn hành xử như một kẻ ngoài cuộc. Lợi dụng việc thế giới này giống hệt trong game, tôi trốn tránh thực tại. Tôi coi đám cán bộ như những『nhân vật』có tên, chứ không chịu nhìn họ như những con người.

—Joanne đang sống. 

Cô ta nói những lời khác ngoài kịch bản của biên kịch, tự do suy nghĩ——và yêu một ai đó. Giống như cách nhân vật chính đã khiến cô ta phải lòng.

“…………”

Suy nghĩ tôi như ngừng lại, tôi cảm thấy hai tròng mắt mình đang đảo theo hai hướng khác nhau.

“Nè, Oakley. Ngươi có thể…… khoác cái áo choàng đó cho ta một lần nữa được không?”

Một thực tại còn đau đớn hơn bất kỳ thất bại hay cái chết nào đang ập đến.

Aaah—Tôi—

“……Hehe. Người muốn che đi cơ thể trần trụi của ta, chỉ có Giáo chủ và ngươi thôi đấy.”

Bây giờ là giữa trưa. Sương đã tan, trời không một gợn mây. Nhưng, tầm nhìn của tôi lại là một màu đen kịt còn tối hơn cả đêm đen.

“Để kỷ niệm chúng ta yêu nhau, nhận lấy này, ngón áp út của ta. Ta đã muốn đổi nó trước khi mảnh dái tai bị thối rữa…… Fufu, đỡ tốn công ghê.” 

“…………”

Nói rồi, Joanne mở mặt dây chuyền treo trên cổ tôi và bắt đầu chăm chú nhét ngón tay vào.

Cuối cùng thì suy nghĩ của tôi cũng hoạt động trở lại. Hiểu được tất cả những gì đang xảy ra, tôi cố gắng mỉm cười thật tươi.

Ngón tay được nhét vào, trông như con ốc sên, dễ thương nhỉ.

Ra sao thì ra.