Giáo đoàn Đền thờ Aros bị coi là tà giáo, nhưng “tà” ở chỗ nào thì hãy để tôi giải thích sơ qua.
Nguồn gốc của giáo đoàn đền thờ này là một mối liên kết lỏng lẻo nhằm mục đích kiếm tiền. Ban đầu, tên của chúng cũng khác, kiểu như Thương hội Nào đó, và mối quan hệ giữa các thành viên cũng hời hợt đến mức không biết cả tên đầy đủ của nhau.
Tuy nhiên, mọi chuyện đã thay đổi đáng kể khi một kẻ đầy tham vọng tên Aros chiếm đoạt lấy thương hội.
Aros có tài nắm bắt lòng người xuất chúng. Hắn đã dùng tài ăn nói khéo léo của mình để thu hút sự quan tâm của mọi người. Tổ chức dần trở nên cực đoan và đổi tên thành Giáo đoàn Đền thờ Aros.
Đây chính là lý do tại sao nơi này bị gọi là tà giáo. Sau khi xây dựng căn cứ ở một vùng núi sâu, chúng bắt đầu bắt cóc trẻ nhỏ từ các làng mạc và thị trấn để tăng số lượng tín đồ.
Những đứa trẻ bị bắt cóc bị mê hoặc bởi tài ăn nói khéo léo của Aros và dần dần mất hết nghi ngờ gì về giáo lý của giáo đoàn. Một “Quốc gia” với Aros là đấng cai trị độc tài đã hoàn thành.
Nhân tiện, tôi tỉnh dậy ký ức tiền kiếp của mình một thời gian ngắn sau khi bị bắt cóc. Ngay từ đầu đã là một khởi đầu tuyệt vọng rồi.
Khi những hành vi trái đạo lý của chúng bị thế gian biết đến, Chính thống giáo Kenneth và cả nhà nước đã công nhận Giáo đoàn Đền thờ Aros là tà giáo. Kể từ đó, các cuộc xung đột nổ ra khắp nơi, khiến cả dân thường cũng bị vạ lây.
Một tổ chức tôn giáo chuyên bắt cóc và tẩy não trẻ em. Tiện thể cũng giết luôn những kẻ ngáng đường.
Thế nào? Ghê gớm chưa.
Đúng vậy đấy. Nguy hiểm lắm. Cứu tôi với.
Khi tôi khoảng mười tuổi, tôi cũng từng lên kế hoạch trốn khỏi cơ sở này. Dù gì thì tôi cũng có kiến thức về nguyên tác và nắm được cấu trúc của khuôn viên giáo đoàn.
Kết quả thì chắc không cần nói cũng biết, tôi bị giám thị phát hiện và kế hoạch bại lộ. Sau khi bị người hướng dẫn “giáo dục” rằng “Chúng ta đang thuyết giảng lời dạy của Aros-sama vì lợi ích của các ngươi đấy”, tôi bị biệt giam ba ngày, và ý chí trốn thoát hoàn toàn bị dập tắt.
Giờ đây, sau khi hoàn thành chương trình giáo dục tẩy não và được nuôi dạy như một tên lính quèn, tôi vẫn muốn trốn thoát nhưng không thể thực hiện được bước đi quyết định. Một phần là do trải nghiệm bị biệt giam đã trở thành một chấn thương tâm lý, phần nữa là do tôi đang bị đám cán bộ để mắt tới nên nào dám toan tính gì.
Và, kể từ bây giờ, có lẽ tôi sẽ còn dính líu sâu hơn vào giáo đoàn nữa―― Mới lúc nãy, tôi đã bị Joanne ra lệnh chuyển đổi vị trí. Nói ngắn gọn, tôi đã được ban cho vai trò chuyên trách từ một tên lính quèn vô danh thành『Người Đánh dấu』.
Đúng như tên gọi, Người Đánh dấu là người giữ vai trò mục tiêu, một thuật ngữ dùng để chỉ người mang theo một phần cơ thể của Joanne.
Chiến thuật sở trường của Joanne là cận chiến tận dụng sức mạnh phi thường và ném các vật thể đi xa hàng chục cây số. Cô ta có khả năng cảm nhận được vị trí các bộ phận cơ thể của mình, và có thể ném đá tảng hay đạn pháo nhắm thẳng vào Người Đánh dấu. Uy lực của nó đủ để khoét sâu một vùng đất có bán kính hơn mười mét, một sức mạnh quá thừa để giết người.
Ngoài ra, nếu cô ta ném cái đầu đã bị cắt đứt của mình vào Người Đánh dấu, cô ta có thể tái tạo cơ thể tại điểm va chạm và dịch chuyển cơ thể mình đến đó. Theo nghĩa đó, khi thực hiện nhiệm vụ cùng Joanne, việc mang theo Vật Đánh dấu là bắt buộc.
Vốn dĩ vai trò Người Đánh dấu được phân công linh động và ngẫu nhiên. Lần trước chỉ là tình cờ đến lượt tôi, nhưng từ hôm nay, nó đã biến thành vai trò dành riêng cho tôi.
Nếu tôi chết thì cô ta sẽ làm gì nhỉ. Mà, chắc lúc đó vai trò Người Đánh dấu lại trở về chế độ ngẫu nhiên thôi.
“Oakley. Tạm thời cầm lấy cái này đi.”
“Vâng.”
“Dái tai của ta.”
“...Vâng.”
Thế là, tôi đã nhận được một phần cơ thể của Joanne, thứ dùng làm vật đánh dấu. Thật sự chả cần thiết chút nào.
Dái tai của cô ta vẫn còn ấm. Tôi còn có ảo giác rằng nó còn đang co giật. Vì nhận nó trong tình trạng nguyên bản như vậy thấy ghê quá, nên tôi quyết định cất mảnh thịt của Joanne vào một chiếc mặt dây chuyền hình hộp.
Nhân tiện, cái mặt dây chuyền này là thứ rác rưởi được tặng sau khi hoàn thành chương trình giáo dục. Đeo nó trên cổ là bằng chứng cho thấy bạn là tín đồ của Giáo đoàn Đền thờ Aros, và người ta khuyến khích nên để ảnh chân dung của Aros vào bên trong.
Nhìn thấy tôi nhét dái tai của mình vào mặt dây chuyền, không biết Joanne nghĩ gì mà cô ta cứ nhìn chằm chằm vào tay tôi với vẻ thích thú.
“Ngươi... trân trọng một phần của ta đến thế cơ à...”
Đoạn cuối cô ta nói gì tôi không nghe rõ, nhưng tôi có cảm giác chẳng lành.
“Này Oakley.”
“Vâng.”
“Cái dái tai đó... ngươi cứ coi nó như phân thân của ta cũng được.”
Một trò đùa không thể cười nổi. Nói đúng hơn thì nó chính là bản thể chứ phân thân gì.
...Buồn nôn quá.
“Xin cảm ơn ạ.”
Tôi không thể phớt lờ lời nói đùa của cô ta, nên tôi đáp lại bằng một nụ cười cứng đờ.
Tôi đeo mặt dây chuyền lên cổ, để nó lộ ra bên ngoài lớp áo để không chạm vào da thịt. Aaah, tôi muốn ném nó đi ngay lập tức. Ghê quá. Tôi muốn biến mất cho rồi.
Ngày mai, nhiệm vụ để bù đắp cho thất bại lần trước sẽ bắt đầu. Vừa truy lùng tung tích của Celestia đã trốn thoát, vừa bắt cóc thêm trẻ em để bù vào số nhân lực đã mất. Tôi đã từng giết người, nhưng đây là lần đầu tiên tôi tham gia vào nhiệm vụ bắt cóc trẻ em. Cảm giác như mình ngày càng bị vấy bẩn bởi tà giáo này, thật chẳng thể phủ nhận.
(Aaah...! Mình đã vạch ra bao nhiêu kế hoạch, như là giả chết trong lúc làm nhiệm vụ để ly khai khỏi giáo đoàn!! Vậy mà lại đụng phải Joanne, cái con nhỏ có thể『dịch chuyển』đường dài thoải mái chứ!! Đã thế còn bắt phải mang『Vật Đánh dấu』bên mình không rời... Giờ phải làm sao đây!!)
Joanne Sagamix là một cô gái có vẻ ngoài khá ưa nhìn.
Tóc wolfcut, lưỡi chẻ, thân hình nhỏ nhắn gầy đến độ lộ cả xương sườn. Nhưng lại có ngực khủng. Đảm bảo những người chơi lần đầu nhìn thấy là sẽ hưng phấn.
...Tất nhiên, đối với những người chơi hardcore, cô ta là biểu tượng của nỗi kinh hoàng. Sau khi『dịch chuyển』, luôn có một cảnh fan-service là cô ta xuất hiện trong bộ dạng không một mảnh vải che thân, nhưng hơn cả vui sướng, có lẽ nỗi khiếp đảm và cú sốc khi một cán bộ địch『dịch chuyển』đến còn khủng khiếp hơn nhiều.
Và, đừng bao giờ quên. Một khi đã bước vào route của cô ta, việc bị giam cầm và chặt tứ chi là không thể tránh khỏi. Có một câu chuyện nổi tiếng là, ngay trước khi bước vào route của cô ta, nếu có tên nào cố gắng đi theo route của một cô gái khác............ “Hóa ra ngươi phản bội hả!” cô ta sẽ nói vậy rồi xé toạc cái đó của như lột vỏ chuối, giết chết ngay tại chỗ!!
Nhà sản xuất còn chu đáo chuẩn bị cả CG có phân cảnh khác biệt, khiến cho cánh đàn ông phải phát điên. Cộng với diễn xuất quá nhập tâm của diễn viên lồng tiếng, làm tôi không dám nhìn thẳng vào màn hình.
(Mình muốn đào tẩu sang bên Chính thống giáo. Nhưng mình đã bị Celestia nhìn thấy mặt rồi nên chắc là tuyệt vọng. Haa...)
“Từ giờ trở đi, Joanne-sama định làm gì ạ?”
“Hôm nay nghỉ.”
“Vậy ạ. Vất vả rồi ạ.”
“Ừm.”
Joanne liếc nhìn mấy lần về phía cổ tôi, rồi vội vã bước đi, biến mất đâu đó.
Cảm thấy nỗi kinh hoàng và gánh nặng như được trút bỏ, tôi thở phào một hơi thật sâu. Tôi phẩy phẩy trước ngực để xua đi hơi nóng của mồ hôi lạnh. Rồi tôi bắt đầu suy nghĩ về ý nghĩa hành động cuối cùng của cô ta.
“...Cô ta nhìn cái mặt dây chuyền này à? Có lẽ việc mình cho nó vào trong này là không nên...”
Chẳng lẽ mình đã làm cô ta phật ý?
Đúng là tôi đã nhét mảnh thịt vào trong mặt dây chuyền, nhưng ngoài cách đó ra thì tôi phải làm sao? Không thể cứ thế nhét vào túi được. Tôi không biết có quy tắc nào cho việc này không, nhưng làm vậy lỡ bị coi là bất kính thì sao.
Hay là tôi nên ăn mảnh thịt đó để bản thân mình trở thành vật đánh dấu rồi nói “Như vậy chúng ta đã là một rồi” mới đúng ý cô ta nhỉ?
(Nếu nói thế thì thật sự không thể tránh khỏi nhảy vào route của cô ta mất. Hay ngược lại, cô ta sẽ thấy ghê tởm? Chắc chắn không làm đâu.)
Tôi nhìn lên tòa lâu đài cổ từ khu dân cư dưới chân núi. Toàn bộ khu vực từ chân núi đó đến khu rừng xung quanh đều là đất tư hữu của giáo đoàn. Một quốc gia độc tài nhỏ bé được bao bọc bởi những bức tường cao và hào sâu. Đối với những kẻ đã bị tẩy não hoàn toàn, đây là môi trường tuyệt vời nhất để phục vụ các cán bộ, bao gồm cả Giáo chủ Aros. Ngay cả đối với những người chưa bị tẩy não hoàn toàn, nỗi sợ hãi không biết khi nào sẽ bị tố giác luôn đeo bám họ khiến mọi người đều phải giám sát lẫn nhau, tạo nên một môi trường cực đoan.
Nếu bám víu vào Giáo chủ Aros, biết đâu sẽ được cứu rỗi. Nếu đi theo ngài, biết đâu sẽ được hưởng ân huệ, nếu may mắn biết đâu cũng có thể nhận được sức mạnh giống như các vị cán bộ.
――Gã ta thực sự rất giỏi trong việc gieo rắc tia hy vọng mong manh đó. Tinh thần của những tín đồ tà giáo còn giữ được chút tỉnh táo cứ dao động giữa lằn ranh, mệt mỏi, và dần dần bị nhuộm đen.
“Mình không sao mình không sao mình không sao...”
Thỉnh thoảng, tôi bắt gặp những tín đồ đang trên bờ vực phát điên như thế này. Tín đồ tà giáo cũng không phải là một khối thống nhất. Nói đúng hơn, mấy tên mob không phải là cán bộ như chúng tôi đều là nạn nhân.
...Họ bị sử dụng như những tên lính quèn, và sớm muộn gì cũng sẽ chết. Tôi muốn cứu họ, nhưng không thể nào làm được. Cả tôi và họ đều chưa thức tỉnh được ma lực.
Để thức tỉnh ma lực, cần phải được『Chủ nhân』tập hợp đức tin của mọi người công nhận và ban cho phước lành. Nếu là Chính thống giáo Kenneth thì là từ Thần linh, còn nếu là Giáo đoàn Đền thờ Aros thì là từ Giáo chủ Aros.
Những người được『Chủ nhân』của mỗi bên công nhận sẽ ngồi vào vị trí cán bộ của giáo đoàn đó.
Sau khi pha chế thuốc độc để tẩm vào mũi tên, tôi ngả lưng xuống, chuẩn bị ngủ chung với hàng chục người trong một căn phòng lớn.
(...Nếu không thể trốn khỏi giáo đoàn, hay là mình ngược dòng leo lên vị trí cán bộ rồi chiếm đoạt vị trí giáo chủ luôn nhỉ... không, không thể nào. Cả Joanne và những kẻ khác đều sùng bái Aros mà.)
Trong khi đang lăn lộn với mớ suy nghĩ vẩn vơ, tôi đã mất ý thức lúc nào không hay. Dù cố gắng tìm kiếm hy vọng, tôi cũng chỉ thấy toàn tuyệt vọng. Buổi sáng hôm sau là một buổi sáng thức dậy tồi tệ nhất.
