Chương 42
♠(góc nhìn main)
“……”
Thật lòng thì, tôi không có nhiều kinh nghiệm đi mua sắm.
Đó là bởi ngay lúc tôi bước vào siêu thị, Senpai đã nắm lấy tay tôi.
Tay của Senpai thật nhỏ và lạnh.
Tôi đã tập trung vào tay cô ấy trong toàn bộ thời gian đến mức mà tôi còn chả nhớ được mình đã đi đâu và mình đã đi mua thứ gì nữa.
Và khi chúng tôi rời khỏi siêu thị sau khi mua sắm xong, chúng tôi vẫn còn đang nắm tay nhau nữa.
“……Ừm.”
“Có vấn đề gì sao? Liệu nó có nặng không?”
“Kh-không. Nó không nặng gì đâu.”
“Chà, chúng ta có thể rời khỏi đây như này chứ?”
“V-vâng.”
Có rất nhiều người ở bên trong siêu thị này.
Chị ấy cảm thấy có chút không thoải mái, và tôi nghĩ rằng đó chắc chắn là lí do mà chị ấy cứ nắm lấy tay tôi.
Bây giờ thì không còn ai ở trên đường ngoài trừ chúng tôi.
Chúng tôi rời khỏi đây trước khi tôi kịp để cho chị ấy đi, nhưng tôi lo lắng rằng Senpai liệu có ổn với điều này không.
Tôi tự hỏi liệu Senpai sẽ mắng mỏ tôi sau khi chị ấy biết điều náy không.
“Um, Senpai, chị không thích bị bao quanh bởi người khác ạ?”
“Ừ. Tôi cảm thấy không tốt với người lạ.”
“Haha, chả ai cảm thấy tốt khi ở cùng người khác cả. Em cũng cảm thấy không vui nếu như vậy.”
“Tôi hiểu. Này, nó có nặng không?”
“Em ổn mà. Nó không phiền phức với em đâu.”
Chị ấy đã nắm lấy tay tôi được một lúc lâu rồi, luôn luôn lo lắng cho tôi khi tôi đang xách túi hàng hóa.
Nó thực ra cũng khá là nặng khi xách bằng một tay, nhưng tôi cảm thấy rằng nếu mà nói ra thì tôi sẽ không thể đi tiếp được nữa,nên tôi đã kiềm lại một chút.
Tôi cảm thấy thật tội lỗi khi đã lợi dụng nỗi sợ của chị ấy, nhưng nó vẫn cứ như là một giấc mơ đã trở thành sự thật khi có thể nắm tay chị ấy như thế này.
Nếu tôi có thể, tôi chắc chắn sẽ cứ tiếp tục như vậy….nhưng tôi không nghĩ rằng điều này là điều mà có thể tiện nói ra được.
Nhưng chí ít hãy để tôi có thể được chìm đắm trong niềm hạnh phúc này hãn.
Tay của chị ấy lạnh và đẹp quá.
♥(góc nhìn nhà gái)
Nó không nặng.Nó không nặng.
Kể cả là một người phụ nữ như tôi, người mà đã nắm tay ngay trốn đông người và dù có cố không thể đi được, không hề nặng.
Tokiwa kun, anh chắc chắn đã yêu em rồi.
Phải, cả em nữa. Đó là lí do mà em không phiền những việc mà Tokiwa kun làm với em đâu.
Tôi thậm chí còn cảm thấy vui vẻ trong việc kiềm chế nữa.
Vậy, Tokiwa kun thực ra cũng là người thích bị cột chặt nhỉ?
Bởi vì chúng ta giống nhau mà.
Em chắc chắn rằng điều mà khiến em cảm thấy hạnh phúc cũng sẽ là điều mà Tokiwa kun cảm thấy hạnh phúc nữa.
Ehehe, mình cảm thấy tự tin hơn nhiều rồi.
Mình đã nghĩ rằng mình đã cảm thấy ổn hơn như thế này vì Tokiwa kun đang khẳng định với tôi.
Vì vậy đừng có mà buông tay em ra sau khi chúng ta về được nhà nhé?
Và em cũng sẽ không buông tay anh đâu.
Liệu em có thể vào phòng của anh chứ?
Tôi nghĩ là mình nên tem tém lại bởi vì nó liều lĩnh quá, nhưng Tokiwa kun cũng yêu mình mà nhỉ, vậy chắc là anh ấy sẽ tha thứ cho mình thôi, đúng không nhỉ?
Anh chắc chắn sẽ vui vẻ mà làm điều đó chứ, đúng không?
“Senpai, sơm thôi chúng ta sẽ trở về nhà.”
“Ừ.”
“U-um……liệu có ổn không nếu như chị không về nhà?”
“Ở đâu cơ?”
“Ở-ở nơi mà chị nói, nhà của chị.”
“Nhà của tôi……?"
“Kh-không, em không có hỏi chị về nhà.”
“Nhà của tôi…….ah, tôi hiểu. Ừ, ổn mà.”
“Em hiểu. Vậy thì, hãy cùng nhau về nhà của em vậy.”
“Ừ.”
Khi tôi nói [nhà của tôi] nó đã khiến tôi bị đơ một chút.
Tôi đã nghĩ rằng thật kì lạ khi nói như vậy vì chúng tôi đã gần như là chung một mái nhà ngay bây giờ rồi.
Nghĩ tới điều đó, nhà tôi thì đang ở đằng kia.
Ahaha, tôi đã hầu như quên mất bởi vì tôi có cảm giác như mình đã hoàn toàn dứt khỏi nơi đó rồi.
Nhưng, chà, tôi chắc chắn phải quay lại thăm nó ít nhất một lần vậy.
Tôi phải mang em gấu trúc đi.
Tôi phải trả lại áo khoác cho anh ấy.
Tôi phải mang theo cốc.
Và tôi phải chuyển hết cả quần áo của tôi đi nữa.
“Con về nhà rồi đây.”
Ngay lúc mà Tokiwa kun vào nhà, anh ấy cố gắng lấy chìa khóa để mở, nên là cái nắm tay giữa tôi và anh ấy đang dần bị nới ra...
Do vậy tôi nói [Để tôi lấy chìa khóa cho] và mở của bằng chiếc chìa khóa dự phòng.
Và rồi chúng tôi đã vào nhà, vẫn còn nắm lấy tay nhau.
Tokiwa kun trông thật đáng yêu khi mà anh ấy cởi giày của mình ra ở lối vào tĩnh mịch này , tay anh ấy vẫn đang nắm chặt, trông như thể là anh ấy bị tật vậy.
Sau khi đặt thức ăn ở trên bàn bếp, chúng tôi bước vào trong phòng khách cùng nhau, và vẫn nắm lấy tay nhau.
Tôi thậm chí cảm thấy rằng bàn tay của chúng tôi đang dường như dính chặt với nhau vậy.
Và tôi vẫn cứ đang mong chờ nó.
Nhưng rồi, Tokiwa kun đã đột ngột mà buông tay tôi ra.
“Ah.”
“X-xin lỗi, nó có nóng không chị? Em cần phải vào trong nhà tắm.”
“Không, tôi cũng cần phải xin lỗi cậu. Liệu tôi đã làm phiền cậu?”
“Kh-không, tất nhiên là không rồi. Nếu như chị không phiền với bàn tay của em, chúng ta có thể làm nó…..kh-không, em phải đi vào nhà tắm ngay bây giờ.”
Tokiwa kun dường như đã đạt đến giới hạn của sự xấu hổ này và đã chạy vào trong nhà tắm.
Tôi cảm thấy cô đơn khi tôi nhìn vào lòng bàn tay của mình, vẫn còn hơi ấm của anh ấy trên nó.
Sự cô đơn khiến tôi vô thức bước chân về phía trước.
Tôi đã thấy được bản thân mình đang đứng trước nhà tắm rồi.
“……Mình không ngại mà theo Tokiwa kun vào hẳn trong đó luôn.”
Nếu nó là vì anh, thì đến cả cứt hay bãi nôn của anh em cũng không ngần ngại đâu.
Nhưng em đoán là sẽ rất xấu hổ khi mà bị nhìn thấy bởi người con gái mà mình thích nhỉ.
Hehe, em đoán anh cũng như vậy thôi. Em thích lắm.
Và bên cạnh đó,
“Mình có thể làm bất cứ thứ gì mà mình muốn với đôi tay của Tokiwa kun vào bất cứ lúc nào mà mình thích. Vậy thì, mình sẽ bắt đầu làm nó vào tối nay luôn.”
Anh ấy ở lâu trong đấy quá.
Tôi đoán là anh ấy đang bị đau bụng.
Em ước anh có thể ra sớm hơn.
Em không thể chờ được vì em nhớ anh lắm đó?
Ra nhanh nhé, Tokiwa kun.
“Nàyy, nhanh lên.”
–
–
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Vãi cả................