Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

2 2

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

18 17

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

60 343

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

39 147

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

(Đang ra)

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

陆远秋 (Lục Viễn Thu)

“Thanh xuân ấy, tôi đã sống hết mình.”

284 2492

WN - Chương 45-46

Chương 45-46

(góc nhìn main)

“Ôm?”

Có phải tôi vừa nãy nghe nhầm không? Chị ấy thì thầm thành ra mình không nghe rõ trong lúc rối ren đi qua nhà ga chật kín người này và khi tôi đã đến được khu phía sau nhà ga, thì điều đó vẫn cứ lảng vảng trong đầu tôi đến mức mà não tôi sắp bị đơ luôn rồi.

Lượng người ở chỗ này ít đi nhanh chóng nhưng Senpai thì vẫn nắm lấy tay tôi.

Tay của chị ấy vẫn còn nắm chặt tay tôi.

Phải…em muốn anh ôm em...”

“Ôm? À, em hiểu rồi. Vâng, em sẽ cố gắng hết sức để lấy được mấy con thú nhồi bông.”

“Thú nhồi bông…à, phải. Đúng vậy đó, chúc may mắn.”

Senpai nhẹ nhàng gật đầu trong khi chị ấy bồn chồn mà nhích nhích những ngón tay mảnh khảnh của mình vào giữa các khoảng của tay tôi.

Cái cảm giác nhột nhột đó khiến cho tim tôi loạn nhịp lần nữa.

Chúng tôi đã nắm tay trong suốt thời gian đó rồi.

Senpai đã nói rằng bởi vì chị ấy sợ đám đông nên mới như vậy…NHƯNG…nếu chị ấy mà không thích tôi thì chị ấy làm gì làm điều này với tôi chứ, phải không?

Vậy điều đó có nghĩa là…chị ấy……kh-không, không…nó không thể nào xảy ra được.

Tôi chỉ biết chị ấy trong một thời gian ngắn, và không có lí do nào mà một người như chị ấy sẽ yêu tôi cả.

Bình tĩnh...

Tôi đã thỏa mãn trong việc chị ấy dựa vào tôi như thế này rồi, do vậy tôi phải chắc chắn rằng tôi không buông tay chị ấy ra chỉ vì đỏ mặt được.

“Senpai, chúng ta vào trong thôi.”

“Ừ.”

Tôi thấy khá là lo lắng vì đây là lần đầu tiên tôi vào đây.

Với Senpai thì chị ấy cúng như thế vì tay chị ấy lại bắt đầu run lên rồi.

“…Heh, bên trong này sạch sẽ đấy chứ.”

Cửa hàng này nằm ở góc sau nhà ga này- nơi mà có rất nhiều tòa nhà đã xây dựng từ rất lâu rồi, nhưng bên trong đây thì nó lại khá là sáng và tiếng nói của đám đông cùng với tiếng game vang vọng khắp nơi.

Chỗ này cũng khá là rộng đấy chứ.

Ngay trong tầm mắt tôi là trò máy gắp thú ở phía góc.

“Bây giờ chị muốn làm gì? Liệu chị có muốn chơi mấy trò khác trước?”

“Không, tôi muốn xem mấy con thú.”

“Okay. Vậy mình đi đến chỗ kia thôi chị.”

“Ômm……”

“……”

Senpai đang thể hiện ra như kiểu chị ấy muốn ôm một thứ gì đó vậy.

(Mày nhất định phải lấy bằng được con thú bông kia càng nhanh càng tốt và rồi đưa nó cho chị ấy…)

Đó chính là “sứ mệnh lịch sử” của tôi.

“Ồ, em thấy một con khá là dễ thương đằng kia.”

Một món đồ chơi nhồi bông màu hồng trông rất giống với một nhân vật nào đó trong những video games.

Khi tôi chỉ vào nó- nó to bằng một cái gối hoặc một cái nệm và rồi chị ấy nói [Ừ, nó dễ thương đấy.]

“Thế thì…Liệu tôi có thể có được nó không?

“Chà, em không biết liệu mình có thể lấy được không.”

“Ừ. Chúc cậu may mắn.”

“V-vâng……erm.”

“Có gì sai sao?”

“À, không, nó chỉ là…..”

Một cánh tay của tôi đang bị giữ bởi Senpai, do vậy tôi không thể lấy tiền ra khỏi ví của tôi được.

Do vậy tôi đã nghĩ rằng mình nên bỏ tay ra chỉ một lúc thôi, nhưng tôi vẫn cứ do dự bởi vì tôi nghĩ rằng điều này thật sự rất là lãng phí.

Nhìn thấy biểu hiện khác thường của tôi, Senpai đã hỏi tôi [Liệu tay của tôi đang gây khó dễ cho cậu à?] với một chút tiếc nuối.

“Kh-không, nó không phải như thế. Nó chỉ là hơi hơi bất tiện khi chỉ sử dụng một tay.”

Không phải à?”

“T-tất nhiên là không. Em chỉ tự hỏi liệu điều này có ổn không nếu như mình cứ giữ khư khư như vậy…..không, em xin lỗi, không có gì đâu.”

“Ừ. Ở đây vẫn còn rất nhiều người do vậy tốt hơn hết là vẫn giữ như này đi. Tôi sẽ đưa cậu tiền.”

Senpai lấy ra từ trong ví của mình một đồng xu, thành thục mở nó chỉ bằng một tay, lấy ra đồng 500 yên, và nhanh chóng đưa nó vào trong thùng game.

“Ồ, không, em sẽ trả.”

“Ổn thôi. Tôi sẽ trả. Dù sao thì, nhanh chóng và làm nó đi chứ, phải không?”

“V-vâng. Em sẽ làm tốt nhất chỉ bằng 500 yên”

Đến cuối cùng, chúng tôi vẫn cứ nắm lấy tay nhau và tôi vẫn cứ chơi trò này chỉ bằng một tay.

Nhưng khi tôi muốn di chuyển cái móc ra phía sau đồng thời muốn về phía đó để kiểm tra độ sâu của nó nhưng tôi không thể nào di chuyển được vì Senpai đang đứng cạnh tôi.

Tôi đã cố gắng canh đúng thời gian để móc rồi, nhưng tôi không thể móc chuẩn được.

Và rồi, Senpai lẩm bẩm, [Ôm……] nhìn chị ấy có vẻ hơi thất vọng.

“E-em xin lỗi, nhưng em sẽ làm tốt trong lần tới.”

“Ừ. Này, nếu tôi ở bên cạnh cậu thì điều đó có khiến cậu phiền không?”

“Kh-không phải đâu chị.”

“Tôi hiểu. Vậy thì…một lần nữa, được chứ.”

“Đ-được.”

Tôi đang ở trong một tình thế vô cùng khó khăn khi gắp một con thú khá là lớn trong tình trạng một tay thì đang nắm tay Senpai, do vậy tôi không tự tin là mình có thể làm được nó.

Tôi không thể nào tập trung được và lại tiếp tục mắc lại sai lầm cũ.

Tôi lại nhanh chóng sử dụng hết 500 yen.

“Em xin lỗi……nhưng em có thể làm được nếu như em móc chuẩn hơn.”

“Vậy là nó khó đối với cậu rồi? Cậu có muốn từ bỏ không?”

“Em sẽ thử lại thêm một lần nữa. Lần này, em sẽ cố hết sức.”

“Ừ, được rồi.”

“V-vâng.”

Tôi trả lời chị ấy với một nụ cười gượng gạo, và rồi tôi lại mắc lại đúng sai lầm cũ mà tôi đã mắc phải lúc trước.

Tôi vẫn không thể lấy tiền được từ ví tôi bởi vì tôi vẫn đang nắm lấy tay của Senpai mà.

Và rồi khi tôi vẫn còn đang do dự thì Senpai đã bỏ tiền vào trong thùng luôn rồi.

“Tiếp tục thôi.”

“E-em xin lỗi. Em hậu đậu quá nên em chỉ có thể sử dụng một tay mà thôi .”

“Có phải tôi đã gây vướng víu cho cậu đúng không? Liệu tôi có phải nhích xa một chút?”

“Kh-không, không vấn đề gì đâu chị. Nếu có thể, tốt hơn hết chúng ta nên bỏ trò này đi cũng được ……ah, không, không, em xin lỗi, em mất tập trung quá.”

Lại một lần nữa…quay trở lại với ván cờ thực tế.

Chúng tôi đã nắm lấy tay nhau từ lúc ở nhà ga đến bây giờ, và tôi đoán là cảm giác tay của tôi cũng đã tốt hơn nhiều lúc mới bắt đầu và hơi thở của tôi cũng đã trở nên nhẹ hơn so với lúc phải hổn hển trước đó.

Cái móc này đối với tôi cũng đã dễ hơn rất nhiều vì tôi đã nắm bắt được chuyển động của nó rồi.

“…..Ồ, em nghĩ rằng mình có thể làm được.”

Con thú nhồi bông này tôi đã thành công gắp được đã được nâng lên.

Con thú nhồi bông này dần dần được tôi di chuyển đến chỗ cái lỗ và rồi…NÓ ĐÃ RƠI VÀO TRONG LỖ.

Và nó đã rơi xuống chỗ lấy ở dưới chân tôi.

“Oh, em làm được rồi! Senpai, em làm được rồi!”

Tôi cầm lấy con thú nhồi bông trong sự thích thú và đưa nó trước mặt Senpai- người mà nhìn rất là bình tĩnh và vui vẻ trong khi hạ thấp ánh mắt của mình lại.

“Ừ, tuyệt thật. Nó dễ thương đấy.”

Chị ấy lại mỉm cười lần nữa.

Chị ấy chỉ cười có một lúc ngắn ngủi thôi, nhưng tôi đã cảm thấy còn hạnh phúc hơn cả nhìn vào mộtSenpai luôn bình tĩnh và lúc nào cũng khiến tôi cảm thấy khó đoán định được suy nghĩ của chị ấy.

“Em vui lắm……Senpai, chị cứ việc ôm đi nhé.”

“Ổn chứ?”

“Vâng, tất nhiên rồi.”

“Ừ. Thế thì….”

“Ể?”

Con thú nhồi bông mà tôi vừa đưa cho chị ấy bằng một cách nào đó lại đang được đặt ở dưới chân chị ấy.

Tôi được ôm…

TÔI

BỞI SENPAI.

CHỊ ẤY ÔM TÔI.

“S-Senpai? Um, cái này...”

“Cậu bảo tôi ôm mà.”

“U-um…..đ-đó phải là co-con thú nhồi bông chứ……”

“Cảm ơn vì con thú nhồi bông.”

“S-Senpai…….”

Mùi hương ngột ngào mà tôi thường ngửi vốn đã lảng vảng quanh không khí thì lúc chị ấy ôm tôi nó đã càng trở nên mãnh liệt hơn.

Tôi có thể cảm nhận được sự mềm mại của Senpai.

Tôi có thể nghe thấy tiếng thở của Senpai ở bên tai tôi nữa.

“Ah…..”

Tôi nghĩ là tôi sắp mất ý thức ở phần đó luôn rồi.

Ngay lập tức, cái túi mà tôi đang cầm đã tuột khỏi tay tôi.

Tôi đang được ôm bởi Senpai- điều đó khiến tôi cảm thấy như mình đang tan chảy trong chị ấy vậy.

Tôi đơ người một lúc rồi.

“……”

“Dễ thương. Này, nó dễ thương, đúng chứ?”

“……”

“Cậu ổn chứ?”

“Eh, ah, ừm, cho em xin lỗi. Nó dễ thương quá.”

Tôi rời khỏi trò gắp thú cùng Senpai cùng với sự lâng lâng từ cái ôm đó…nó vẫn còn đang vương vấn trong người tôi.

Senpai cẩn thận giữ con thú mà tôi gắp chỉ bằng một tay, miệng lẩm bẩm [Nó dễ thương quá] và ôm nó thật chặt để có thể cảm nhận sự dễ thương đó.

Còn một tay thì kết nối không dây với tôi.

Tôi nghĩ là cái tay đó không còn là của tôi nữa rồi.

Thực tại đang dần biến mất...

Tôi được ôm bởi Senpai.

Chị ấy ôm tôi.

Điều này có nghĩa là gì cơ chứ?

Nếu như đó chỉ là cái ôm xã giao như cách mà người nước ngoài hay làm với nhau thì điều này là bình thường.

Nhưng liệu Senpai- người mà dường như chả bao giờ thể hiện niềm vui hay tức giận sẽ làm điều với người mà chị ấy không có cảm xúc chứ?

Không… tôi không nghĩ là như vậy.

Nếu là như vậy, Senpai chả lẽ…

“S-Senpai.”

“Có chuyện gì sao?”

“Tại sao chị phải làm vậy?”

“Làm gì?”

“Erm….um, là cái việc ôm đó...”

Tôi không thể diễn tả được ý mà tôi nói bởi vì suy nghĩ của tôi đã không còn thẳng được nữa , nhưng tôi muốn tìm ra sự thật của việc ôm đó, do vậy bằng hết sức bình sinh, tôi đã hỏi chị ấy.

Và rồi..

“Cậu bảo tôi là ôm cậu càng chặt càng tốt mà.”

Đó là điều mà chị ấy nói.

“Ch-chỉ bởi điều mà em nói thôi sao?”

“Ừ.”

“……”

Có lẽ Senpai bị ngớ ngẩn chỗ nào đó rồi.

Tôi rõ ràng lúc ấy đã nói rằng chị ấy ôm con thú nhồi bông cơ mà, nhưng chị ấy đã hiểu lầm ý của tôi mà ôm chặt lấy tôi.

Tôi vừa vui mà cũng vừa buồn.

Sự thật của cái ôm này nó chỉ có vậy thôi ấy hả.

“V-vậy thì, chúng ta về nhà chứ? Bởi vì chúng ta đã xong việc ở đây rồi.”

“Ừ. Tôi sẽ ôm nó lần nữa khi trở về nhà.”

“……Vâng.”

Tôi hiểu rằng nó phải dành cho con thú đó, nhưng cái ôm của Senpai nó vẫn đang khiến tôi cháy CPU não…điều đó khiến tôi vẫn không thể thoát khỏi cơn phê đó.

Mùi hương của Senpai, thật nhiều, giống như chocolate vậy.

Cánh tay của cô ấy mềm mại thật sự.

Những bộ phận khác của Senpai đáng lẽ không nên động vào cơ thể tôi thì nay đã động khiến tôi tí thì xao xuyến.

Giờ tôi mới hiểu cảm giác của con gấu đó khi được ôm bởi Senpai rồi.

Nếu điều đó còn tiếp tục xảy ra với tôi nữa thì tôi không chắc liệu tôi có thể giữ được mình khi trở về nhà không.

“…..Phew.”

Nhưng tôi thì chỉ mới hiểu về chị ấy được có một tí nên tôi đương nhiên là không muốn hóa thanh một con thú và ích kỉ chiều theo cái thứ cảm xúc đó.

Và cũng là bởi… chị ấy là bạn thân thiết nhất của mẹ tôi mà.

Tôi rõ ràng không thể nào làm ra mấy cái chuyện rác rưởi đó được bởi vì chắc chắn chị ấy sẽ báo ngay cho mẹ tôi biết luôn nếu như tôi làm điều gì đó mờ àm sau lưng chị ấy.

Trong khi tôi đang cố gắng kỉ luật lại chính bản thân mình thì chị ấy lại nắm lấy tay tôi và nhìn về phía xa xa nói:

“Cậu mệt à? Có muốn nghỉ ngơi một lúc không?”

“Ừm… em nghĩ là ở đây có một cái công viên ở cuối con đường này. Sau đó, chúng ta sẽ ngồi nghỉ ở đó một lúc.”

Cậu không muốn nằm nghỉ à?”

“Eh? Không không, em chỉ định ngồi nghỉ một lúc ở ghế trong công viên thôi.”

“……Ừ. Được rồi, thế thì ổn.”

Hôm nay trời không gió và nắng khá nhẹ.

Khi tôi đi đến công viên, tôi thấy những đứa trẻ đang nô đùa với nhau ở sân chơi và bố mẹ chúng thì đang quan sát chúng.

Thật là một cảnh tượng ấm lòng.

“Ah, có một cái ghế trống này. Chúng ta ngồi đây chứ?”

“Ừ. Liệu nó có lạnh không?”

“Em không biết nữa. Nhưng trời ấm như này nên em nghĩ là ổn thôi.”

“Chói……”

“Nó chói quá à chị?”

“Không, không sao đâu.”

“Em hiểu rồi. Vậy thì...”

Chúng tôi ngồi bên cạnh nhau ở một cái ghế gần lối vào công viên, nơi mà chúng tôi có thể nhìn thấy toàn bộ công viên.

Thi thoảng Senpai sẽ lại ôm lấy nó bằng một tay trong khi đó lại nhìn về phía trước với tâm trạng chán chường.

Tôi đang nhìn vào những đứa trẻ và bố mẹ của chúng và rồi…tôi bắt đầu ngẩn ngơ nghĩ về hạnh phúc của riêng tôi.

Không biết nếu như mình cưới Senpai… liệu chúng tôi sẽ là một gia đình hạnh phúc chứ?

Mình đoán là khi đó, chị ấy sẽ là một người vợ tốt vì rằng tôi thấy chị ấy phù hợp với việc gia đình một cách hợp lí đến lạ thường.

Tôi đã bắt đầu tưởng tượng đến những cái đó dù trên thực tế chúng tôi còn chưa có bất kì mối quan hệ nào cả.

Nhưng rồi…tôi cũng phải thức giấc khỏi giấc mơ đẹp đó thôi.

Senpai rung lắc người và nói [Nhà vệ sinh ở đâu nhỉ?].

“Ah, có một nhà vệ sinh ở đằng kia, em nghĩ là nó khá là sạch.”

“Thấy rồi. Ưm, tôi đi một lúc chứ?”

“V-vâng. Em sẽ trông chừng con thú bông cho.”

“Ừ.”

Khi chị ấy đi đến nhà vệ sinh khá là sạch ở phía sau công viên, Senpai đã nhẹ nhàng chạm tay tôi khi đưa tôi con thú bông kia.

Cuối cùng thì… tay chạm tay……

“Um, Senpai?”

“Có chuyên gì sao?”

“Erm…..nếu chị bỏ tay em ra, um, sau cùng thì chị cũng phải dùng nhà vệ sinh thôi.”

“Ah, ừ. Đúng vậy. Okay, đợi tôi tí.”

“V-vâng.”

Những ngón tay của Senpai đã rời khỏi tay tôi.

Cuối cùng thì… tay chị ấy đã rời khỏi rồi.

Và rồi… khi Senpai biến mất ở nhà vệ sinh, tôi nhìn vào tay mà đã nắm lấy tay Senpai trước đó và rồi thở ra một tiếng thật não nề.

“Senpai……”

Phải lố bịch đến mức nào khi những người xung quanh tôi chứng kiến cái cảnh một thằng học sinh cấp 3 cầm một con thú bông ở ngay trước cửa nhà vệ sinh chỉ để chờ đợi ai đó.

Mọi người đi ngang qua tôi đều nhìn tôi với ánh mắt kì lạ.

Nhưng tôi đếch quan tâm.

 Tâm trí tôi bây giờ chỉ có Senpai và Senpai mà thôi…

♥ (góc nhìn nhà gái)

“Mình đã cảm nhận được nó…….”

Tôi đang ở một mình trong nhà về sinh, điều chỉnh lại cảm xúc của chính mình.

Tôi đã chạm đến ngưỡng cực hạn của mình rồi.

Chúng tôi đã làm điều mà mọi cặp đôi hay làm, anh ấy đưa cho tôi con thú nhồi bông và tôi thì cho anh ấy một cái ôm.

Lam như thế thì sao tôi có thể trở nên bình thường được cơ chứ.

Điều duy nhất mà tôi nghĩ ngay lúc này là…làm sao có thể đè anh ấy ở chỗ ghế công viên này ngay lúc này.

Tuy nhiên chỗ này có nhiều trẻ con quá.

Không được…điều đó nó chỉ càng khiến tôi muốn có ngay một đứa trẻ ngay lúc này.

Tokiwa kun vẫn cứ luôn thử thách tôi.

Thực ra anh ấy có thể chơi trò gắp thú này dễ như trở bàn tay nếu như anh ấy buông đôi tay tôi ra, nhưng anh ấy lại dám chơi trò này mà không rời đi luôn.

Tôi cũng không muốn buông tay của anh ấy ra, nhưng anh ấy vẫn cứ thử thách tôi để xem liệu tôi có rời xa anh ấy không.

Kể cả khi anh ấy không ôm tôi thì anh ấy đã nói gì đó hình như là[Ôm em bao lâu cũng được.]

Rõ ràng là anh ấy biết tôi sẽ trở nên hạnh phúc đến mức mà chính tôi còn không thể kiểm soát được chính mình khi nghe anh ấy nói như vậy…anh ấy rõ ràng chỉ có tôi mà thôi

Tôi đã từng thắc mắc rằng tại sao khi tôi hỏi anh ấy rằng chúng ta có thể “nghỉ ngơi” ở trong khách sạn thì anh ấy lại dường như không để ý mà lại mời tôi đi dạo trong công viên.

Là anh ấy đang muốn chỉ cho tôi biết rằng một gia đình là như thế nào và nói cho tôi rằng chúng tôi sẽ sớm kết hôn với nhau.

Nếu như mà Tokiwa kun không làm rõ mọi thứ đến như vậy…em yêu anh nhiều lắm.

Em yêu anh vì sự ích kỉ của chính anh dành cho em…nhưng điều đó cũng có nghĩa là anh chắc chắn chỉ làm những điều mà em muốn thôi đó nha

Em yêu anh nhiều đến mức mà em phải “chia đều” cảm xúc đó cho những việc khác đó nha!

Em sắp không còn là chính mình nữa.

Nếu điều đó xảy ra, tôi nên phải mang theo một bộ đồ dự phòng mới đúng.

Nếu như tôi vào trong khách sạn như vậy, mọi người sẽ chắc chắn sẽ khinh bỉ tôi và nghĩ rằng tôi là loại phụ nữ lẳng lơ.

Tôi thắc mắc liệu khi ấy anh ấy biết và liệu có từ chối lời mời của tôi vào khách sạn không nhỉ.

Fufu…anh là một quý ông mà, Tokiwa kun. Anh là người tốt mà. Em yêu anh.

Anh đã phải chờ đợi em trong suốt thời gian dài rồi, đúng chứ?

Chúng ta phải sớm rời khỏi đây thôi.

Em nhất định sẽ cho anh nhiều cái ôm hơn nữa khi về đến nhà♥ ”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Chứ không phải muốn làm sĩ vương chấp một tay chơi game à :))) Anh em chúng tôi không thấy gì là ngớ ngẩn ở đây cả :))) Tập làm quen đi bro, sắp tới mấy chap nữa là bro ko kịp đâu :))) Tỉ lệ đồng bộ hiện tại vượt mức 36 % rồi :))) How wild :)) Đù má bọn nhóc này, nếch ra chỗ khác :)) Vãi òi, điếc có hệ thống :))