Chương 47-48
♠ (góc nhìn main)
“Bữa tối đã sẵn sàng rồi.”
Trong khi tôi đang ở trong phòng khách cùng với con thú nhồi bông cầm trên tay, vẫn đang miên man và phê pha bởi hương thơm ngọt ngào đặc trưng của Senpai thì bất chợt chị ấy tiến vào phòng.
Tôi nhanh chóng đặt con thú nhồi bông xuống.
“Ah, xin lỗi. Nó êm quá.”
“Phải chứ?”
“Ph-phải. Em cảm thấy tốt khi cầm nó.”
“Biến thái.”
“Ể?”
“Không có gì. Tôi vừa mới xới cơm ra xong vậy nên vào nhanh thôi kẻo nó nguội.”
Senpai nhanh chóng rời khỏi phòng khách như thể tránh mặt tôi vậy.
Có phải chị ấy vừa nói biến thái không nhỉ?
Có phải vì tôi vừa nãy bị phát hiện ra rằng mình đang ngửi mùi của Senpai.
…Không thể nào, tôi phải đi thanh minh trước những hành động kì quái tôi làm trước đó mới được.
“Nhưng mà…mùi nó thơm quá.”
Mùi của nước xương lợn phảng phất từ trong nồi hầm.
Rau, đậu, và thịt thì đang nhảy múa ở trong nồi.
“Nhìn nó ngon quá. Liệu em có thể ăn nó ngay chứ, Senpai?”
“Ừ. Cậu có muốn tôi lấy hộ cậu không?”
“Không cần đâu chị, em tự làm được. Liệu em lấy hộ chị được chứ?”
“Thế thì…. tôi thích đậu phụ.”
“Thế thì em sẽ lấy nó.”
“Tôi muốn….nhiều nó.”
“Vâng. Em ổn mà, vì vậy chị cứ yêu cầu bất cứ thứ gì mà chị muốn.”
“Điều đó dũng cảm nhỉ.”
“Kh-không. Em chỉ đơn giản là gắp đồ ăn cho chị thôi mà.”
Sau khi chia xong nồi hầm ra vào những cái đĩa, chúng tôi quyết định ăn nó cùng nhau.
Tuy nhiên, bằng một vài lí do nào đó, Senpai lại không ngồi phía đối diện như mọi khi.
Mà chị ấy chuyển sang ngồi cạnh tôi luôn.
“H-hm? Chị muốn ngồi cạnh em sao, Senpai?”
“Có quá nhiều khói bốc ra bay hết về phía kia.”
“Ah, ừ, đúng rồi nhỉ. Hướng gió tệ quá nhỉ chị?”
“Phải. Tôi không thể nhìn thấy nó, do vậy tôi ngồi đây.”
“Haa.”
Tôi đã từng rất lo lắng chỉ bởi vì ngồi ăn đối diện cùng với chị ấy, nhưng hôm nay, với việc chị ấy ngồi ngay cạnh tôi thế này…thì tôi thậm chí còn không thể nào ăn nổi nữa.
Tất nhiên, nó rất ngon và tôi có thể ăn nó cùng với cơm trắng được, nhưng tôi không cảm thấy rằng mình có thể ăn hết được.
Tôi không thể không nhìn vào chị ấy khi thi thoảng chị ấy lẩm bẩm rằng [Nó nóng quá.]
Giọng nói của chị ấy tràn đầy mị lực đến nỗi mà tôi không thể không để ý được.
Khi mà không còn nhiều ở trên đĩa, chị ấy nói, [Tôi muốn lấy nó nhanh] thì tôi vội vàng mà xúc thêm từ trong nồi vào trong đĩa.
Senpai trông có vẻ không bị đỏ bừng mặt thì phải, vẫn giữ cho mình phong thái lạnh lùng trên khuôn mặt trong suốt bữa ăn.
Còn tôi thì đổ mồ hôi còn nhiều hơn cả chị ấy.
Thì cũng bởi là tôi sẽ đổ mồ hôi từ lúc mà nồi nó nóng lên rồi.
Gần như là tôi đang tắm trong mồ hôi ở dưới cánh tay và chân.
Tôi thật sự mong rằng mình không bị ôm vào lúc này.
“Phew, cảm ơn vì bữa ăn. Nó ngon tuyệt, Senpai.”
“Thật hả? Cậu no chưa?”
“Vâng, rất no ạ. Chị định làm gì sau khi ăn xong vậy?”
“Tôi sẽ đi tắm thôi. Chảy mồ hôi nhiều quá.”
“Eh, thế thì…. nhưng em nghĩ là đã đến lúc chị đi rồi.
“Hả? Tôi cũng đổ mồ hôi nữa.”
“Eh……th-thế thì thôi, nhưng chị chắc chứ?”
“? Liệu tôi không được phép tắm ở đây à?”
“Kh-không, không, không, nó không phải như thế. Chị cứ dùng thoải mái đi.”
“Ừ. Thế thì…tôi chuẩn bị đi tắm đây.”
Chị ấy đặt cái nồi nay đã nguội vào trong bồn rửa và rồi rời khỏi phòng bếp.
Có vẻ như Senpai vẫn sẽ ở lại nhà tôi.
Ý tôi là, chị ấy đi tắm ở đây xong rồi thì chị ấy đi về nhà thôi.
Chỉ là… tôi vừa mới hình dung ra cái cảnh mà chị ấy sẽ tắm trong cái bồn tắm của tôi.
Nghĩ đến đấy tôi đã khiến tôi toát hết mồ hôi hột rồi.
Tôi không thể nào giữ được bình tĩnh được như Senpai.
Mình sẽ phải làm gì đây……
♥ (góc nhìn nhà gái)
“Mình ướt quá, do vậy mình phải làm sạch người thôi.”
Tôi rất vui nếu được tắm trong mồ hôi của Tokiwa kun♥
Và tôi cũng chắc chắn rằng anh ấy cũng sẽ rất vui khi tắm trong mồ hôi của tôi nữa♥
Nhưng khá là khó chịu cho một người phụ nữ khi làm ướt người mà lại chả có gì cả.
“Ước gì anh ấy sẽ rủ mình vào tắm chung với anh ấy.”
Tôi đang sung sướng về việc tắm cùng với anh ấy trong khi lặng nhìn vào mực nước đang tăng đến gần mép của bồn tắm rồi.
Tôi muốn liếm và chạm vào cơ thể của anh ấy khi đang tắm trong sữa.
Tôi muốn mình tự tay chầm chậm kì lưng cho anh ấy.
Và tôi cũng muốn anh ấy “kì lưng” cho tôi luôn nữa.
Mình nên hỏi anh ấy.
Hi vọng anh ấy nói có.
“Liệu em có thể lần đầu tắm ở đây, được chứ?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chó chê mèo lắm lông :))) chẹp chep, thế này mà còn bảo người ta là biến thái nữa :))