Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

2 2

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

18 17

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

60 343

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

39 147

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

(Đang ra)

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

陆远秋 (Lục Viễn Thu)

“Thanh xuân ấy, tôi đã sống hết mình.”

284 2492

WN - Chương 44- nửa sau

Chương 44- nửa sau

(góc nhìn main)

“Xin lỗi vì em đến trễ.”

Tôi đã nghĩ là tôi đã nhanh lắm rồi thế mà Senpai đã đứng đợi tôi ở cửa vào rồi.

Chị ấy không cần phải đổi đồ hoặc là phải trang điểm nên chị ấy luôn phải đợi tôi là vì vậy.

“Không sao. Đi thôi.”

“Vâng. Hừm, mấy cái game thùng quanh đây đều nằm ở khu phía sau nhà ga thì điều này chị thấy ổn không?”

“Hửm, vì sao vậy?”

“B-bởi vì em biết rằng Senpai đã từng gặp rắc rối ở quanh chỗ đó rồi. Liệu chị có sợ không.”

“Ổn cả mà. Tôi đi cùng với cậu mà.”

“E-em hiểu rồi. Nếu có việc gì xảy ra thì em sẽ bảo vệ chị.”

“Ừ, tôi tin cậu mà. Sau cùng thì tôi cũng sẽ trở thành bạn gái của cậu thôi.”

“Cái-cái đó……”

 Senpai đã trêu chọc tôi vì những điều vừa nãy mà tôi vừa mới nói ra khiến tôi đỏ hết cả mặt.

Này, đừng có mà cười tôi chứ.

Thật xấu hổ mà……

“Dù sao thì mọi chuyện sẽ ổn cả, vậy thì bây giờ chúng ta đi đến chỗ đó thôi. Nếu như chúng ta lên chuyến tàu ngay lúc này, thì sau đó chúng ta sẽ về nhà muộn lắm đấy.”

“Vâng. Nếu như chị cần thứ gì thì chị cứ nói cho em biết.”

“Ư-ừ.”

Sau cùng thì tôi cũng là bạn gái của cậu mà lị.”

“Đ-đừng nói nửa, em xấu hổ lắm rồi……”

Và rồi chúng tôi đã rời khỏi nhà còn tôi thì cảm thấy ngại hết cả Akaitohama bởi trò đùa của Senpai.

Và rồi sau đó, chúng tôi đã đến được chỗ đó phía sau nhà ga.

Có một sự thật rằng chỗ này có rất nhiều thành phần bất hảo, nhưng tôi đã nghe phong phanh từ hồi học cấp 2 rằng chỗ này có giải thưởng tốt hơn bất kì chỗ nào khác nên đương nhiên, chỗ này cũng thu hút nhiều người chơi hơn chỗ khác.

Tôi nhất định sẽ cho Senpai một ngày vui vẻ.

Tôi muốn cho chị ấy một con thú bông dễ thương hơn con trước.

“Nhưng em cảm thấy khá là bất ngờ khi chị thích những thứ dễ thương đó, Senpai”

“Thì sao nhỉ? Chả phải chúng ta đều thích những thứ dễ thương hay sao?”

“Em đoán thế, nhưng em nghĩ Senpai là một người vô cùng lạnh lùng chứ.”

“Tôi chỉ đơn giản là không giỏi giao tiếp với người khác mà thôi.”

“E-em hiểu. Em đã từng nghe chị nói rằng chị không thích ở chỗ đông người.”

“Ừ. Và, chỗ này có quá nhiều người.”

“Chị nói đúng.”

Khi mà chúng tôi vừa mới đến nhà ga thì hàng trăm người đã đi lại chật kín sảnh rồi.

Thực ra ngay từ lúc mà tôi trên đường đi đến nhà ga này thì tôi đã thấy rất nhiều người đi đến đây giống như tôi rồi, vì rằng đây là ngày nghỉ cơ mà.

Nhìn thấy điều đó, Senpai ở kế bên tôi bất chợt thở dài.

“Ch-chị ổn chứ, Senpai? Em nghĩ là ở phía sau chỗ nhà ga này sẽ có ít người hơn thôi.”

“Ừ. Tuy vậy, tôi vẫn không thích những chỗ đông người. Vậy, cậu ổn chứ?”

“Eh? Ah…….”

Ngay lập tức, Senpai đã luồn những ngón tay mỏng của chị vào giữa những ngón tay của tôi.

Cái cảm giác khó tả này…ngay lập tức đã phá hủy hoàn toàn nhận thức của tôi về thực tại luôn rồi.

“S-sen-pai…….”

“Tôi sợ quá. Liệu tôi có thể giữ tay cậu như vậy chứ?”

“V-vâng…….”

Mỗi lúc mà tôi vượt qua một người, Senpai lại nắm chặt tay tôi hơn.

Và cứ mỗi những lần đó, tim tôi cũng giống như bị siết chặt lại.

Tay tôi cũng chảy một đống mồ hôi nữa.

T-tôi đang nắm tay Senpai đó.

“Chúng ta sắp tới nơi chưa?”

“Eh…..ah, vâng, chỉ sau khi chúng ta ra khỏi chỗ này nữa thôi.”

“Ừ. Vẫn còn nhiều người quá.”

“V-v-vâng.”

Khi mà chúng tôi đang đi xuyên nhà ga từ phía khác, thì chỗ đó cũng nhanh chóng được lấp kín bởi một đống người.

Nhìn thấy điều đó, Senpai lại càng nắm chặt lấy tay của tôi hơn và nói [Đừng bỏ tôi lại một mình.].

Tôi không có lúc để phản hồi lại. Vì tôi đang tập trung hết nơ ron thần kinh của mình vào cái cảm giác mềm mại tay cô ấy và tôi thì nhẹ nhàng siết chặt tay mình vào để chứng tỏ với chị ấy rằng tôi sẽ không bao giờ buông tay chị ấy.

(góc nhìn nhà gái)

Ngón tay của Tokiwa kun thật dày và lớn.

Nhưng chúng lại mềm và ấm.

Cảm giác thật tuyệt. Mình yêu chúng.

Tôi thậm chí còn yêu cả móng tay của Tokiwa kun nữa.

Tôi muốn dùng keo mà gắn tay Tokiwa kun vào với tay tôi.

Tôi muốn cột chặt chúng tôi vào sợi dây tơ hồng này vĩnh viễn.

Tay của anh chảy hơi bị nhiều mồ hôi rồi đấy, Tokiwa kun.

Thật tốt…

Nếu như nó là mồ hôi của anh, thì em muốn được tắm trong nó.

Ehehe, em bắt đầu quen với việc nắm lấy tay anh rồi đó.

Mình đoán rằng lần đầu của chuyện này sau cùng nó cũng sẽ trở nên….trở nên vô cùng quen thuộc.

Nhưng trông anh vẫn còn khá xấu hổ đó, Tokiwa kun.

Fufu, anh thật là ngây thơ và dễ thương…nhưng em thì yêu hết cái đó của anh đó.

Em thích những thứ dễ thương.

Em thích anh lúc dễ thương nữa.

Em muốn giữ chặt lấy anh.

Em muốn được ôm anh vào lòng mình.

“Sớm thôi, em sẽ ôm anh.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Chúng tôi không cảm nhận được sự "đùa" ở đây cả :)) Không, chúng tôi có cười đâu :))