Chương 41
♠ (góc nhìn main)
“Nn…..là mẹ à?”
Tôi đang nằm một mình trên giường,ngẩn ngơ nhìn vào màn hình điện thoại khi mà có cuộc gọi đến.
“Alo, có chuyện gì hả mẹ?”
“Sendai, con làm gì mà không nghe máy vậy? Con đã ăn sáng do Shion chan làm rồi chứ?”
“Dạ rồi. Ý con là, mẹ à, thật tệ khi mà cứ bắt Senpai đến và chăm sóc cho con mỗi ngày. Con có thể tự mình xoay sở được mà.”
“Có vấn đề gì sao, con đánh nhau à?”
“Đánh nhau……nó không phải như vậy.”
“Thế thì… cứ chấp nhận lòng tốt của con bé đi. Trẻ con mà không biết nghe lời thì sẽ bị ghét đấy.”
“….Vâng.”
Mẹ tôi chỉ nói những điều mà mẹ tôi muốn nói mà thôi và rồi thì cúp điện thoại.
Tôi rất muốn phàn nàn với mẹ tôi rằng đây là lỗi của mẹ khi đã khiến tôi có tâm trạng buồn phiền trong suốt buổi sáng của ngày nghỉ này.
Nhưng điều đó không giải quyết được cái gì cả.
Tôi mới là người xứng đáng để bị đổ lỗi hơn.
Cả mẹ và Senpai đều đang làm hết sức mình chỉ vì lợi ích của tôi.
Tôi khi ở một mình, liên tục bị cuốn theo cảm xúc mà trở nên chán nản, lung lay. chỉ bởi những mục đích đê hèn của tôi nó không thực hiện được.
Tôi phải kiềm lại chính mình nếu như mình cứ nhìn Senpai theo cách như vậy.
Tuy nhiên, trái tim tôi sẽ không thể nào làm như vậy.
Tôi không thể nào muốn tình đầu của mình là vô ích.
Trên hết, chị ấy còn chả thể hiện bất cứ sự hứng thú nào với tôi cả……
“Bữa ăn đã sẵn sàng rồi.”
Tôi nhanh chóng gạt đi những suy nghĩ phiền muộn đấy sang một bên khi tôi nghe thấy tiếng của vọng lên ở phía dưới.
Khi tôi từ từ thức giấc và rời khỏi phòng, tôi đã thấy Senpai đứng trước phòng tôi luôn rồi.
“Oái……cho em xin lỗi, em xuống ngay đây.”
“Sao vậy? Cậu ổn chứ?”
“E-em ổn. Có lẽ là do em đói thôi.”
“Hiểu rồi. Trưa nay tôi làm món doria , nhưng liệu cậu có cần ăn lót dạ trước chứ?”
“Kh-không cần đâu, chị không cần phải làm vậy đâu.”
Tôi đi xuống cầu thang mà không hề liếc nhìn lấy Senpai- người mà đang lo lắng cho tôi.
Và rồi khi xuống nhà bếp, mùi thơm của phô mai đã xộc thẳng vào mũi tôi.
Chỉ có một bát doria ở trên bàn.
“….Ăn và rồi lại lên nằm thôi.”
Tôi ngồi xuống ghế và ngay sau đó, Senpai cũng ngồi xuống bên cạnh tôi.
Tôi xúc một muỗng nhỏ lên và rồi cho nó vào mồm.
Vẫn như mọi khi, nó rất tuyệt.
Không có lí do gì để tôi có thể chê những món ăn mà tôi lần đầu tiên được ăn cả, nhưng ý tôi cũng không phải là tôi chê món này.
Tôi chỉ tự hỏi rằng liệu ai ngoài tôi ra sẽ có thể được thưởng thức món ăn này vào một ngày nào đó không thôi.
“……Vậy, Senpai, chị thường ăn gì cho một bữa ăn?”
Tôi hỏi một câu vô tri khi tôi thấy chị ấy đang ngồi đối diện tôi và đang thưởng thức một tach trà.
Nghĩ lại thì, Senpai và tôi chưa bao giờ ăn cùng nhau luôn.
Chị ấy chuẩn bị và phục vụ chỉ riêng mình tôi thôi, nên tôi thắc mắc như vậy.
“Tôi không đói lắm. Tôi ổn với một gói bim bim nhỏ.”
“Em hiểu. Nhưng thi thoảng chúng ta sẽ ăn cùng nhau……không, không có gì cả.”
“Cùng nhau, cái gì?”
“Kh-không gì hết.”
“Cái gì?”
“……Em nghĩ là chúng ta có thể ăn cùng nhau. Em xin lỗi, em không có ý gì kì lạ đâu.”
Tôi luôn luôn có cái suy nghĩ rằng bữa ăn ngon này sẽ có vị tuyệt vời hơn nếu như tôi ăn cùng với Senpai.
Tôi sẽ có thể biết được những phần mà tôi không biết về Senpai, thậm chí chỉ là một phần của nó thôi.
Tất nhiên, tôi làm gì có thể đi xa được với chị ấy cơ chứ, nhưng chị ấy đã phản hồi lại những lời tôi nói.
“Hiểu. Nó sẽ vui hơn khi cùng nhau nhỉ?”
“Ph-phải đó. Nó sẽ có vị tuyệt vời hơn khi cùng nhau.”
“Nó sẽ có vị tuyệt vời hơn khi cùng nhau?”
“V-vâng. Chả phải thật tốt khi ăn cùng với người khác sao? Tại em luôn ăn một mình.”
“….Ừ. Vậy, tôi sẽ làm thứ gì đó mà chúng ta có thể ăn cùng nhau.”
“Th-thật ư? C-cảm ơn chị nhiều lắm. Em rất mong chờ điều đó đó.”
Senpai đúng là người tốt mà.
Chị ấy chấp nhận sự ích kỉ của tôi và nói là chị ấy sẽ làm điều đó cùng tôi vào ngay bữa tối nay luôn.
Đàn ông chúng tôi là những sinh vật đơn giản vì vậy mà mọi buồn bã và phiền não mà tôi đã phải trải qua trước đó đã ngay lập tức bay màu bởi những lời mà chị ấy nói.
Phải, thật bất khả thi khi làm cho chị ấy thích tôi ngay bây giờ, và tôi không quan tâm dù cho nó có là một sự đáng tiếc, hoặc là bởi sự ”đẩy thuyền” của mẹ tôi hoặc là bất cứ thứ gì khác.
Dù sao thì, tôi phải làm tốt nhất có thể để có thể tự tin rằng ở bên cùng Senpai là con đường tắt để có thể có mối quan hệ tốt với chị ấy.
“Cảm ơn chị rất nhiều vì món ăn này. Em sẽ dọn dẹp cho, vì vậy chị đi nghỉ đi.”
“Tôi đánh giá cao lời yêu cầu của cậu, nhưng tôi phải đi mua sắm cho bữa tối.”
“Nếu là như vậy, chị chỉ cần nói cho em biết những nguyên liệu nào mà chị cần và em sẽ đi mua hộ cho.”
“Không, tôi sẽ đi cùng với cậu.”
“Ể? Với em?"
“Ừ. Đi cùng nhau vui hơn mà, đúng chứ?”
“Ư-ừ, phải nhỉ……nhưng chị có chắc là đi cùng em chứ?”
“Thật khó khi mang nhiều đồ.”
“Đ-đúng nhỉ. Thế thì, giờ chúng ta sẽ đi ngay chứ?”
“Ừ. Đi thôi.”
Chị ấy nhanh chóng mang cái bát doria mà tôi đã ăn xong, đặt nó vào trong cái bồn rửa, và nói với tôi rằng[Chuẩn bị đi. Chúng ta sẽ đi ngay bây giờ đấy.]
Tôi nhanh chóng quay trở về phòng mình và thay đồ, chạy xuống cầu thang nhanh nhất có thể.
Và rồi, Senpai đã đứng ở trước cửa rồi.
“Cậu có vẻ nhanh nhẹn nhỉ?”
“Kh-không. Vậy chúng ta đi chứ?”
“Ừ.”
Tôi đã đi ra ngoài cùng với Senpai mà không có chút lưỡng lự nào, mặc dù trước đó lời mời ăn trưa của tôi bị khước từ không thương tiếc trước đó.
Sau tất cả, tôi nhận ra rằng mình đúng là thiên tài khi mà đã từ chối lời mời của thằng Kaneko, và tôi mở cửa ra, cảm thấy khá là thô lỗ khi nói vậy với người anh em cây khế của tôi.
Mặt trời đã tỏa nắng xuyên qua những tầng mây âm u.
Tôi cảm thấy tậm trạng mình hình như đã tốt hơn rồi.
♥
Anh bạo thật đấy, Tokiwa kun♥
Em cũng thích cái cách mà anh nói rằng ở cùng em sẽ vui hơn.
Tôi nhớ rằng có một cái tờ rơi ở siêu thị hôm nay có ghi rằng thịt đang được giảm giá lớn.
Có lẽ tôi sẽ làm món hầm.
Tôi muốn ăn những thứ giống như Tokiwa kun♥
Ban đêm trời vẫn lạnh, vì vậy những thứ ấm ấm sẽ là tốt.
Tôi thắc mắc liệu Tokiwa kun có đang lo lắng gì không.
Anh ấy trông như kiểu bị đe dọa và thi thoảng lại nhìn ngoái lại về phía sau tôi đầy lo lắng mặc dù chúng tôi chỉ là đi đến siêu thị mà thôi.
Em yêu lắm. Em yêu sự năng động của anh.
Em ở đây, vì vậy đừng lo lắng.
Em sẽ không rời xa anh đâu.
Anh nhìn em như vậy thì em sẽ không rời khỏi anh đâu.
“Senpai, chúng ta đã đến siêu thị rồi.”
“Ừ.”
Tôi đang rất mong chờ vào việc chúng tôi đi siêu thị cùng nhau vào ngày nghỉ này.
Nhưng hôm nay có rất nhiều người ở đây bởi vì hôm nay là ngày nghỉ.
Tôi sợ tôi sẽ nhận phải thứ ”độc hại” bởi con người.
Tôi không thích những nơi đông người.
“Có rất nhiều người ở đây. Chị ổn chứ, Senpai?”
“……”
Nếu em nói là em không ổn, liệu anh sẽ nắm tay em chứ?
Nếu như tôi nhờ Tokiwa kun về việc đó, liệu đó có phải là một gánh nặng?
Tôi phải trở nên bạo hơn một lúc.
Em sẽ nắm lấy tay anh.
“…….Đừng đi.”
“Ể? H-hm……S-eSnpai?”
“Tay tôi lạnh chứ?”
“Kh-không nó thì….um.”
“Tôi cảm thấy không ổn ở những nơi đông người.”
“E-em hiểu. Nhưng……”
“Liệu nó có vấn đề gì sao?”
“Kh-không phải thế. Ừm, liệu có ổn không nếu như chị với em đi với nhau kiểu này?”
“Ừ.”
Tất nhiên là quá ổn đi đấy chứ.
Tay của Tokiwa kun ấm quá.
Tay anh ấy còn ấm hơn cả lúc chạm vào dây đeo vào ngày hôm đó, và tay anh ấy còn rắn chắc và thô kệch hơn cả khi đó nữa.
Tôi mong anh ấy sẽ giữ lấy tay của tôi như vậy càng lâu càng tốt.
Từ lúc ở quầy thu ngân đến lúc nấu ăn, lúc ở trong phòng tắm và rồi là đến lúc ngủ.
Em muốn chúng ta sẽ như vậy mãi mãi, cả khi em thức dậy hay là khi đi học về.
Mãi mãi, mãi mãi...
“Làm ơn cứ giữ như vậy nhé, anh yêu♥”
–
–
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Doria (ドリア) là món cơm gratin kiểu Nhật độc đáo, được làm từ cơm (thường là cơm bơ), phủ sốt trắng béo ngậy (sốt Béchamel) và các nguyên liệu mặn như hải sản, thịt, hoặc cà ri, sau đó rắc nhiều phô mai và nướng trong lò cho đến khi vàng thơm và tan chảy. Món ăn này là một phần của ẩm thực Yoshoku (món ăn Nhật chịu ảnh hưởng phương Tây) và rất phổ biến trong các gia đình Nhật Bản, được sáng tạo tại Yokohama vào những năm 1930, tương tự như gratin nhưng dùng cơm thay vì khoai tây hoặc mì ống. Cái lịt pẹ, lật mặt nhanh vãi :))) "Đàn ông là những đứa trẻ không bao giờ lớn" ahh, hits hard Đù, đàn ông là những....