Chương 48- nửa sau
♠ (Góc nhìn main)
Trong lúc Senpai ở trong phòng tắm thì tôi bắt đầu rửa nồi và đĩa và rồi thì quay trở lại phòng khách.
ITôi hiểu rằng nếu như mình không làm cái gì đó thì ảo tưởng của tôi sẽ càng lớn dần và khi đó sẽ chả có lí do để tôi đuổi khéo chị ấy đi, do vậy tôi rửa bát với hi vọng rằng chị ấy sẽ ngăn tôi lại, nhưng rồi chả có gì ngăn tôi lại cả.
Tôi đi đến chỗ phòng khách và rồi hương thơm của Senpai lại lần nữa xộc thẳng vào mũi tôi, và cơ thể tôi lại nóng bừng lên.
Tôi thấy thật kì lạ khi ôm chị ấy vậy nên tôi ôm con thú nhồi bông đó thật chặt như là một cách để giải tỏa bức bối trong tôi.
Tôi ôm nó thật chặt như thể muốn nghiền nát nó vậy.
Kể cả thế, nó vẫn không hoàn toàn biến mất.
Tôi cố gắng làm dịu bản thân mình lại bằng cách bật TV lên xem thì đúng lúc đó,Senpai đã quay trở lại.
“Bồn tắm đã sẵn sàng rồi.”
“Ah, vâng.”
“Cậu muốn ôm chứ?”
“Eh? A-ah, đó là chỉ……em xin lỗi, đây là đồ của Senpai mà.”
“Không sao, ổn cả mà. Cậu có muốn tắm cùng nhau không?”
“Eh? Tắm?”
Trong một khoảnh khắc, trái tim ngừng đập, nghĩ rằng tôi được mời để làm điều gì đó vượt quá làn ranh đỏ của tôi, nhưng tôi sớm hiểu ra ý nghĩa của câu nói đó và bình tĩnh trở lại.
Ừ thì…tôi đoán rằng điều này sẽ khá là chấm hỏi nếu như tôi đi tắm cùng với con thú bông đó.
Oh không…không…không…hóa ra tôi đã tạo ra hiểu lầm tai hại từ hành động trước đó rồi.
“Erm, em không nghĩ đó là một ý tưởng hay.”
“……Không?”
“Không, em không có nói thế, nhưng em nghĩ tốt nhất là không nên.”
“Ừ…nếu cậu đã nói vậy. Liệu cậu có muốn tắm đầu tiên không?”
“C-còn chị thì sao? Chị có thấy phiền nếu mà em tắm trước không.”
“Ừ, ổn thôi. Cậu vào trước đi.”
“V-vâng.”
Sau khi đặt con thú nhồi bông xuống, tôi chạy ngay tới phòng tắm.
Vì một vài lí do nào đó, Senpai trông có vẻ rất thất vọng khi tôi đi ngang qua chị ấy.
Liệu chị ấy thực sự nghĩ tôi sẽ đi tắm mà mang theo nó vào trong thật à?
Ừ thì…nếu vậy thì phải đặt nó vào trong túi hoặc một cái gì đó …..nhưng điều này rõ là bất khả thi.
Hiếm khi nào tôi thấy Senpai lại buồn như vậy.
Có lẽ khi nào tôi tắm xong thì tôi sẽ đi tìm thứ gì đó khiến chị ấy vui vẻ trở lại.
“Phew.”
Nước trong bồn đủ ấm. Tôi ngâm mình đến tận vai, thở dài, nhìn lên trên trần nhà, và rồi lại nhìn vào chính bản thân mình ở trên mặt nước.
Tôi đã suy nghĩ quá nhiều, cái bồn này tí nữa Senpai sẽ sử dụng.
…….Mình tự hỏi điều này có ổn không.
Tự hỏi rằng nếu như chị ấy không phiền mà tắm luôn vào nước mà tôi vừa mới tắm thấm đẫm mồ hôi đó không...
Nếu nó là tôi, chắc hẳn là tôi sẽ trở nên vui sướng khi được “tắm” cùng Senpai.
“……Chả phải là chúng ta đã hoàn toàn sống chung với nhau rồi sao, Senpai?”
Tôi chắc chắn sẽ chả có chuyện gì để làm với kiểu sống chung này với nhauI.
Tôi cảm thấy như Senpai là một phần của gia đình này vậy.
Và đúng như mẹ tôi nói, nếu như tôi cói Senpai bên mình, tôi chắc chắn sẽ không còn cảm thấy cô đơn nữa.
Tôi tự hỏi liệu trên tôi còn phải sống như thế này đến khi nào.
Senpai và tôi không có quan hệ gì cả.
Nếu như chị ấy tìm được người mà chị ấy thích, tôi chắc chắn sẽ không còn nhìn thấy chị ấy nữa, và đến khi chị ấy tốt nghiệp trước tôi, nếu như chị ấy đi đến một trường đại học nào đó rất xa nơi đây, tôi chắc chắn sẽ không còn nhìn thấy chị ấy nhiều như hiện tại nữa.
Tất nhiên, tôi không nghĩ rằng chị ấy sẽ lo về việc này.
Càng quen với việc sống cùng với Senpai bao nhiêu, thì càng khó mà có thể tưởng tượng được lúc kết thúc sẽ tệ đi bấy nhiêu.
“…..Mình phải làm nhiều điều tốt nhất để khiến Senpai thích mình hơn nữa.”
Tôi không thể nào nghĩ được đến cái lúc mà tôi không có Senpai trong đời tôi nữa...
Cũng chưa lâu kể từ lúc chúng tôi biết nhau.
Nhưng tôi đã sẵn sàng để yêu Senpai rồi…….
♥ (góc nhìn nhà gái)
“Tokiwa kun thật ác……”
Anh ấy từ chối lời mời gọi này.
Ừ, mình biết mà. Mình đã nghĩ rằng anh ấy có thể nói với mình rằng tôi không cần phải chăm sóc anh ấy tận tâm như vậy vào ngày đầu tiên như này chỉ vì mẹ chồng không còn ở đây nữa.
Nhưng em vẫn buồn lắm….
Em ước mình là người sẽ cọ rửa cơ thể của anh cơ.
Tôi đoán là hẳn Tokiwa kun đang tắm một mình trong tâm trạng vô cùng tức giận ngay lúc này.
Có lẽ là do anh ấy nghĩ tôi là một người đàn bà hư hỏng.
Không thể nào, anh không thể nào nghĩ em như vậy, đúng chứ?
“Không….tôi không muốn anh ấy nghĩ tôi như vậy. ANH…KHÔNG THỂ…ĐÚNG CHỨ? Tokiwa kun, anh đừng có ghét mà, em cầu xin anh đó?”
Bất chợt cảm thấy không thoải mái trong người, tôi bất giác đi thẳng đến phòng tắm.
Khi tôi tiếp cận, tôi có thể nghe thấy tiếng nước từ vòi tắm.
Tôi đi đến phòng thay đồ và thấy quần áo của anh ấy đang khá là lộn xộn.
Khăn lau người có mùi thơm nhẹ đang trwo ở trước cửa kính đóng băng.
Tôi đoán là anh ấy đang lau tóc mình.
Anh ấy không nên cởi nhiều quần áo mình nhiều như vậy.
Tôi chắc chắn sẽ bỏ chúng vào trong máy giặt.
Tôi cũng sẽ gấp gọn quần áo lại và để chúng như vậy.
Quả nhiên…anh không thể nào sống mà thiếu em được, Tokiwa kun♥
Khi em nhìn thấy anh không chu đáo như này…em đã yên tâm được phần nào.
Và em thì cũng không thể nào sống mà thiếu anh được đâu đó.
Do vậy… Tokiwa kun…anh không thể nào sống thiếu em được .
Nhiều hơn….nhiều hơn nữa…
Em muốn anh lún sâu vào em nhiều hơn.
Em đoán là anh nghe thấy điều em nói.
Hoặc không.
Anh ấy đã nói với tôi rằng anh ấy yêu tôi.
Còn tôi thì vẫn không thể thể hiện được tình cảm của mình cho anh ấy bằng lời nói.
Anh ấy biết tôi như vậy và cũng đồng cảm cho cảm giác của tôi.
Nhưng tôi vẫn buồn lắm.
Do vậy thì tôi phải nói nó ra rõ ràng, đúng chứ?
“…….Em yêu anh…EM YÊU ANH♥”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chỉn rồi, chín rồi :))