Chương 40- nửa đầu
♤(góc nhìn main)
“Ha…… không ổn rồi, mình buồn ngủ quá.”
Ngay khi tôi vừa mời thức giấc khỏi 1 giấc nghỉ, tôi đã nhìn vào điện thoại của mình và nó hiện lên đã là 9 giờ kém rồi.
Và cũng thấy một đống tin nhắn nữa.
[Sendai, bố mẹ vừa mới đến chỗ mới rồi.]
[Con vẫn còn đang ngủ à? Có Shion chan thì vẫn ổn thôi nhưng con vẫn phải chắc chắn rằng mình biết cách tự chăm sóc bản thân đấy nhé.]
[Mẹ vừa mới liên lạc với Shion chan xong. Giờ mẹ bận chuyển đồ rồi nên tối nay nhớ gọi điện cho mẹ nhé.]
Tất cả đều là từ mẹ tôi.
Có vẻ như họ đã đến nơi an toàn.
Tôi đã mong chờ vào khoảnh khắc này khi nhìn thấy nó.
Tôi ngay lập tức trở về với thực tại và rồi nhớ đến Senpai.
“Shoot, Senpai ở đây.”
Tôi đã ngủ được hơn ba tiếng rồi, do vậy bữa sáng chắc hẳn đã để ra bên ngoài nguội hết rồi.
Tôi chạy nhanh ra khỏi phòng, đi đến phòng bếp chắc mẩm rằng chị ấy đã để lại cho tôi đồ ăn
“Chào buổi sáng. Cậu cảm thấy thế nào?”
Senpai vẫn ở đây.
Chị ấy vẫn đang ngồi trên một cái ghế ở phòng bếp và uống một tách cà phê.
“Ch-chào buổi sáng. Em xin lỗi, em ngủ quên.”
“Không sao. Tôi sẽ hâm nóng lại súp miso nên cậu cứ ngồi đây.”
“V-vâng.”
Khi tôi ngồi vào chỗ ngồi thì xung quanh tôi là một mùi thơm rất trong lành tựa như là tôi đang ở trong một vườn hoa vậy.
Đó là dầu gội, nước hoa, hay đó là mùi của Senpai nhỉ?
Dù nó là gì đi chăng nữa, thì mùi hương nó khá là ngọt ngào và không quá hăng, và tôi cảm thấy tôi vẫn muốn ngửi nó và khi Senpai lấy bát canh miso ở trên bàn, chị ấy nói [Tôi sẽ làm món cơm trứng cuộn.]
“Bây giờ luôn á? Chị không cần phải làm vậy đâu, em có cơm với canh miso rồi, thậm chí em có thể ăn natto ở trong tủ nữa.”
“Cậu không thích ăn cơm cuộn trứng à?”
“L-làm gì có chuyện đó. Em thích cơm cuộn trứng mà.”
“Thế thì để tôi làm cho cậu.”
“V-vâng.”
Senpai bắt đầu nấu ăn như mọi khi.
Lưng của chị ấy sao mà giống tôi thế.
Và cái suy nghĩ nhìn Senpai nấu ăn như vậy mỗi ngày khiến tôi cảm thấy mình nhu bị ngu đi vậy.
Cảm giác như là chị ấy đã cưới tôi rồi vậy.
Gọi chị ấy là vợ mặc dù tôi còn chưa hẹn hò với chị ấy hoặc thậm chí là còn chưa trao đổi tin nhắn gì với chị ấy thật sự nó là một suy nghĩ thô thiển nhất có thể nghĩ ra được, nhưng nhìn chị ấy đang đứng ở trong bếp như một người vợ như này nó cứ luôn khiến tôi cảm thấy hiểu lầm sâu sắc.
Kể cả có là 1 cặp tình nhân thì cũng không dành nhiều thời gian bên nhau mỗi ngày như vậy.
Tất nhiên, tôi hiểu trong đầu rằng tất cả chỉ là sự hiểu lầm mà thôi, do vậy tôi không nên làm mấy cái điều dại dột như hóa thú mà “tấn công” chị ấy từ phía sau….
Cơ mà, chị ấy sao mà bất cẩn thế nhỉ.
Tôi là đàn ông mà.
Liệu chị ấy tin tưởng tôi bởi vì tôi là con trai của mẹ tôi?
Hoặc liệu chị ấy cõ xem tôi là đàn ông không hay không?
Chậc, dù có như thế nào, điều đó cũng chứng minh được rằng chị ấy không coi tôi như là một người đàn ông luôn.
Tôi cảm thấy chạnh lòng quá.
“Của cậu đây.”
Chị ấy nhanh chóng nấu xong và quay ra chỗ tôi với một cái đĩa dầy ắp cơm trứng cuộn.
“Cảm ơn chị rất nhiều. Wow, thơm quá.”
“Nó sao?”
“Vâng, thơm quá.”
“Cậu thích chứ?”
“Ể? V-vâng. Em thích lắm ạ.”
“Ồ, may thế.”
Senpai gật đầu và rời khỏi căn bếp mà tôi không hề thấy chị thay đổi sắc mặt tí nào cả.
Tôi bắt đầu ăn ngấu nghiến bữa sáng này.
Chỉ là một bát canh miso thôi mà vị nó đã ngon tới mức mà tôi đã thành con nghiện luôn rồi.
Liệu có phải là do chúng tôi có cùng một khẩu vị hay chỉ đơn giản chị ấy có kĩ năng nấu nướng tốt?
Tôi đã quên đi những ngày mà tôi phải nếm những món ăn tệ hại do chính mình tạo ra.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi mà tôi đã quá phụ thuộc vào những món ăn mà chị ấy nấu rồi.
Tôi cảm thấy mình thật may mắn biết bao khi tôi có thể ăn được những món ”sơn hào hải vị” này mỗi ngày.
“Haa……ước gì mình có thể nói chuyện nhiều hơn với Senpai.”
Khi tôi quay trở lại, tôi chắc chắn rằng chị ấy sẽ dọn dẹp và đi về nhà thôi.
Liệu nó có ổn không nếu như tôi mời cô ấy.
Mình sẽ hỏi chị ấy nếu như chị ấy muốn đi chơi đâu đó vào lúc trưa vậy.
♡ (góc nhìn nhà gái)
“Hạnh phúc quá.”
Trong khi Tokiwa kun còn đang ăn thì tôi đi dọn dẹp phòng của anh ấy.
Tôi luôn phiên làm giữa giặt giũ và lau dọn bồn tắm vô cùng nhanh chóng.
Có quá nhiều thứ phải làm trong sáng nay.
Tôi đã dọn dẹp rất nhiều ở phòng khách trong khi anh ấy còn đang ngủ, nhưng vẫn còn quá nhiều thứ để làm.
Làm vợ vất vả quá.
Tôi ước tôi không cần phải đến trường vào ngày mai mà chỉ có thể ở nhà cả ngày để dọn dẹp và chờ đợi anh ấy trở về nhà.
À, quên đấy trong trường hợp đó, có vẻ sẽ không được vui lắm nếu như có mấy con rồi nhặng ve vãn bên cạnh Tokiwa kun, do vậy tôi cần phải theo dõi anh ấy sát sao hơn.
Vì Tokiwa-kun nổi tiếng quá đi mà~
Ngầu, mạnh mẽ và tốt bụng.
Em sẽ không bỏ anh lại một mình đâu,không bao giờ đâu~
Vì lẽ đó, ngày mai, chúng tôi sẽ cùng nhau đi đến trường từ căn nhà thân yêu này.
Phải, nó đúng là một ý kiến hay. Tôi hay quá tôi ơi.
Chúng tôi sẽ rời nhà cùng nhau,lên tàu cùng nhau, đi đến phía trước cánh cổng cùng nhau, ăn cùng nhau, và rời trường cùng nhau.
Và sau đó chúng tôi sẽ về nhà cùng nhau,ăn tối cùng nhau,, xem TV cùng nhau và cuối cùng là ngủ cùng nhau…….
Phải, phải, sẽ vui lắm đó nha.
Chúng tôi sẽ luôn luôn ở cùng nhau~
Tôi chắc chắn là Tokiwa kun sẽ nghĩ đến những việc này.
“Hehehe, mình nghĩ là mình sẽ kì lưng cho anh ấy vào ngày hôm nay.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
tôi mà là tác giả, tôi cho khúc này thêm tag 18+ luôn :)) mỡ dâng đến tận mồm rồi mà méo biết húp :)) Chắc cho nhiều "mì chính" nên nó thế :))