Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

2 2

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

18 17

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

60 343

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

39 147

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

(Đang ra)

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

陆远秋 (Lục Viễn Thu)

“Thanh xuân ấy, tôi đã sống hết mình.”

284 2492

WN - Chương 39

Chương 39

(góc nhìn main)

“Nn……”

Tôi thức giấc vì tiếng thông báo tin nhắn từ ai đó trong điện thoại.

Trong căn phòng tối om, tôi chạm vào cái điện thoại của mình ở bàn bên cạnh và thấy được tin nhắn từ mẹ tôi.

[Chúng ta đã đi được nửa đường rồi. Mẹ sẽ gọi cho con khi đến đó.]

Mẹ còn chụp cả ảnh nữa.

Tôi thắc mắc chắc họ đang ở một cái chạm dừng chân nào đó chăng.

“Nhưng, họ đi rồi.”

Khi tôi rời khỏi phòng và đi xuống dưới phòng khách nơi mà chúng tôi đã nói chuyện vào ngày hôm qua, túi golf của bố tôi và túi chứa sách của mẹ tôi đã không còn ỏ đây nữa.

Căn phòng này đã được họ dọn dẹp sạch sẽ cứ như kiểu là đi trốn nợ vào đêm giờ rộng hơn nhưng cũng lạnh lẽo hơn thường ngày.

Điều đó khiến tôi cảm thấy thật trống rỗng và cô đơn.

Và đó cũng là dấu hiệu cho rằng bắt đầu từ ngày hôm nay, tôi sẽ phải sống một mình.

“Hmm?”

Khi mà tôi vẫn còn đang hững hờ trước mọi thứ, tôi bất chợt nghe thấy tiếng động phát ra từ phía nhà bếp.

Tôi không chắc lắm nhưng không thể nào có chuyện là Senpai đã ở trong nhà mình ngay lúc này, phải chứ?

Không thể nào, giờ mới có 5 giờ kém thôi đấy, bạn hiểu tôi nói gì chứ?

Nhưng tôi rất sợ nếu như đó là trộm đột nhập……

“……Ah.”

“Chào buổi sáng. Cậu dậy sớm quá.”

“Senpai……”

Khi tôi đang rón rén đi về phía nhà bếp, tôi đã thấy Senpai đang mặc tạp dề lau mặt bàn với anh nhìn lạnh lùng nhìn về phía tôi.

“Có chuyện gì sao?”

“Kh-không……. Ch-chị đến sớm quá.”

“Ừ. Tôi đến để tiễn mẹ cậu đi, có vẻ đúng lúc phết.”

“Ah, em hiểu…….’”

Tôi không biết lúc nào mà bố mẹ tôi rời khỏi nhà, nhưng họ rời nhà ít nhất phải là lúc nửa đêm.

Chỉ riêng cái việc mà chị ấy đến đây từ sớm để có thể chào mẹ tôi đã chứng tỏ rằng chị ấy và mẹ tôi phải thân thiết đến mức nào mới như vậy.

Mẹ tôi từng nói rằng chị ấy giống như một người con gái của mình vậy.

Senpai đã nói chị ấy cảm thấy như chị cũng là một phần gia đình của tôi.

Có khi chị ấy là một người chị thất lạc của tôi cũng nên…..không thể nào…

Nhưng dù bất kể lí do là gì đi chăng nữa, tôi cũng rất vui khi có thể nhìn thấy chị ấy vào lúc sáng sớm như này, điều đó khiến tôi yên tâm phần nào.

“Ừm, chị đến để nấu bữa sáng ạ?”

“Ừ. Mẹ cậu đã nhờ tôi quan tâm đến nhà này.”

“E-em hiểu. Chỉ hôm nay thôi ạ?”

“Không, mỗi ngày.”

“Mỗi ngày……MỖI NGÀY!?”

Tôi không thể không hét ầm lên.

Và, Senpai nhìn tôi với biểu cảm bị sốc nặng và nói, [có gì sai sao?]

Chị ấy hỏi tôi như vậy cứ như kiểu việc chị đến đây mỗi ngày nó là điều hiển nhiên, và điều đó càng khiến tôi bất ngờ hơn.

“E-em xin lỗi, em chỉ bất ngờ vì…….ờm, chị có thấy phiền không?”

Phiền?”

“Ch-chị biết đấy……hẳn phải khó cho chị lắm khi mà phải thức khuya dậy sớm mỗi ngày cho người như em.”

“Không sao. Tôi là người dậy sớm được.”

“K-kể cả điều đó có là như vậy đi chăng nữa,….thì cũng tốn thời gian để nấu bữa sáng…”

“Tôi làm nó cho mình suốt ngày rồi, nên nó không gây khó dễ cho tôi đâu. Và tôi cũng đảm nhận luôn bữa trưa và bữa tối luôn.”

“Eh, tất cả luôn?”

“Ừ. Tôi thấy mẹ cậu rất tin tưởng tôi. Tôi muốn đáp ứng lại những điều tin tưởng đó của mẹ cậu.”

“H-haa…..”

Có vẻ như chị ấy không muốn đánh mất đi sự tin tưởng của mẹ tôi kể cả khi điều đó đồng nghĩa với việc hi sinh hết tất cả thời gian của chị ấy.

Tôi có thể thấy được sự thân thiết và cũng như là sự ngưỡng mộ của mẹ tôi dành cho Senpai là lớn đến mức nhường nào.

Nhưng tôi vẫn thắc mắc.

“Um, Senpai…mặc dù mẹ em yêu cầu chị làm thì chị cũng đừng có làm việc quá sức nhé chị.”

“Ừ. Tôi sẽ không bị như vậy đâu. Nhưng cảm ơn cậu.”

“Đ-đừng để ý về điều đó. D-dù sao thì, em sẽ làm bữa sáng này. Em cũng vừa mới thức giấc thôi.”

“Ổn cả mà. Vẫn còn sớm nên cậu vào phòng mà nghỉ ngơi đi.”

“…..Em hiểu rồi.”

Tôi bị đơ trước ánh mắt sắc lạnh của chị ấy, và tôi đã quay trở lại phòng mình như lời chị ấy bảo.

Những ngày ngắn ngủi từ trước đó đã khiến tôi nhận ra rằng khi chị ấy nhìn tôi như vậy là chị ấy sẽ không hề nhượng bộ tí nào cả.

“Sao lại có người tốt đến thế cơ chứ…”

Tôi lại nằm trên chiếc giường của tôi và lẩm bẩm một mình khi mà tôi đang soạn tin nhắn để phản hồi lại tin nhắn mà mẹ tôi đã nhắn gửi cho tôi trước đó.

Điều gì sẽ xảy ra nếu Senpai sẽ nấu ăn trong cho tôi mỗi ngày từ bây giờ cho đến tận lúc bố mẹ tôi trở vê nhà?

Chả phải nó là cơ hội tốt để có thể tìm hiễu lẫn nhau đây sao?

Không, nếu như nghĩ đến việc này, chị ấy đã sẵn sàng làm nhiều thứ cho tôi hơn là chỉ việc ở bên tôi.

Nhưng chúng tôi vẫn đang ở mức dưới tình bạn mà nhỉ.

Lí do duy nhất mà Senpai nấu ăn cho tôi chỉ đơn giản rằng chị ấy không muốn phản bội lại niềm tin của mẹ tôi.

“…..Có lẽ vào một ngày đẹp trời nào đó, chị ấy sẽ nấu cho mình thật lòng nhỉ.”

Tôi còn chả biết liệu ngày đó có xảy ra không, vì thực tế thì tôi nghĩ điều này khó có thể xảy ra hơn.

Tôi nhắm mắt lại và chìm vào giấc ngủ một lần nữa.

( góc nhìn nhà gái)

“Ehehe, chúng tôi đã nói chuyện với nhau rất nhiều vào buổi sáng.”

Tokiwa kun thì vẫn đang ngủ theo thói quen của anh ấy.

Dễ thương quá. Tôi yêu anh ấy quá.

Tôi cũng yêu Tokiwa kun với mái tóc rối bù đó.

Và, khi anh ấy bảo tôi rằng tôi sẽ làm đồ ăn cho anh ấy mỗi ngày luôn, anh ấy đã rất vui vầ bất ngờ.

Fufu, em cũng vui giống hệt Tokiwa kun đó.

“Hôm nay chúng ta sẽ làm gì đây? Sau khi ăn xong, chúng ta sẽ đi đến phòng khách và xem phim cùng nhau…ah, nghĩ đến điều này, mẹ chồng mình đã mang hết đồ đi rồi, do vậy tôi phải mua một vài món đồ thôi. Phải, phải, chúng ta sẽ bắt đầu sống như một cặp vợ chồng mới cưới. Em vui lắm.”

Tôi vui lắm.

Cả cơ thể của tôi cũng vui lắm.

Tôi chưa bao giờ dám mơ đến việc tôi sẽ được ở cùng với anh ấy sớm đến như vậy.

Tôi biết chúng tôi đã được cột lại với nhau bởi một sợi dây màu đỏ rồi.

Và nó có nghĩa là….

LÀ ĐỊNH MỆNH.

“Ehe, ehehe. Fufufufufufu.”

Tôi không thể ngừng cười được.

Tôi vui đến mức mà khuôn mặt tôi đã vô thức mà giãn ra.

Nhưng tôi vẫn cứ phải giữ lấy thái độ trước đấy tốt nhất có thể ngay lúc mà anh ấy thức giấc.

Anh ấy sẽ nghĩ tôi là một cô gái cẩu thả.

Vì Tokiwa-kun…hừm, mình cũng cần phải thay đổi cách mà tôi gọi anh ấy nữa.

Sớm thôi, tôi sẽ trở thành [Tokiwa san].

Sendai……không, nói thế không dễ thương tí nào.

Sendai kun, tôi đoán thế.

Phải, Sendai kun.

Sendai kun, Sendai kun, Sendai kun, Sendai kun, Sendai kun, Sendai kun, Sendai kun, Sendai kun, Sendai kun, Sendai kun, Sendai kun, Sendai kun, Sendai kun, Sendai kun, Sendai kun, Sendai kun, Sendai kun, Sendai kun, Sendai kun, Sendai kun, Sendai kun

Tôi thắc mắc liệu anh ấy sẽ phản ứng như nào nếu tôi gọi anh ấy như thế.

Không biết anh ấy khi ấy có cảm thấy bị đe dọa không nhỉ.

Em muốn anh cũng phải làm cho trái tim em tan chảy nữa.

Vì rằng mẹ chồng không còn ở cùng chúng tôi nữa, nên anh không cần thiết phải gọi em là [Senpai] một cách lịch sự như vậy nữa.

“Em muốn anh phải gọi em là Shion cơ…ah~.”

Khi tôi hình dung điều đó, tôi đã ra một chút.

Ehehe, em tự hỏi liệu điều gì sẽ xảy ra với em khi mà anh gọi tên em đó

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ảnh khổng thấy bị đe doạ đâu mà ảnh liệm luôn:)))