Chương 37-38
♤(góc nhìn main)
“Haa……”
Những lúc mà không có Senpai thật tẻ nhạt và buồn chán làm sao.
Kể cả khi tôi đã tắm xong và đi về phòng của mình, tôi vẫn đang trống rỗng và chờ đợi cơn buôn ngủ kéo đến.
Tôi muốn nhanh chóng chìm vào trong giấc ngủ và đi tới ngày mai.
Tôi có lẽ có thể gặp mặt Senpai lần nữa vào ngày mai.
……Liệu chị sẽ nấu cho em vào ngày mai chứ?
Không được, thế thì tiện lợi quá.
Ý tôi là, ngày mai là chủ nhật, nên mẹ mình sẽ ở nhà nữa.
Còn bố thì……hừm, có lẽ ông ấy sẽ chắc chắn là đi chơi golf.
Thật sự là tôi đã dành thời gian với Senpai còn nhiều hơn cả với gia đình luôn, tôi đã hoàn toàn phụ thuộc vào chị ấy mất rồi.
Mọi thứ mà diễn ra từ trước đến nay liệu chỉ là tình cờ thôi chăng.
Chị ấy đến nhà tôi chỉ bởi là chị ấy biết mẹ tôi thôi, và kể cả hôm nay, chị ấy cũng chỉ đối đãi tôi một bữa tối bình thường này bởi vì chị ấy chú ý đến tôi thôi.
Tôi biết thừa trong thâm tâm tôi nghĩ rằng thật vô nghĩa khi mong chờ một điều gì đó từ chị ấy.
Tôi biết chứ, nhưng……
“Sendai, con có ở đây không?”
“Mẹ?”
Mẹ tôi gọi tôi từ bên ngoài của căn phòng.
Cái gì, mẹ mình về rồi à.
“Có chuyện gì sao mẹ?”
“Ơn trời, con dậy rồi. Liệu mẹ có thể nói chuyện với con một lúc được không?”
“Có chuyện gì mà mẹ cần nói chuyện với con vậy? Có chuyện gì sao, mẹ?”
“Cứ đến đây. Bố con đang ở dưới lầu rồi. Xuống thôi.”
“Bố sao? Thế thì, vâng ạ.”
Tôi theo mẹ mình đi xuống lầu.
Và khi tôi đi đến phòng khách, bố tôi đã ngồi trên chiếc sofa và uống một tách cà phê.
Chúng tôi chả nhìn mặt nhau trong một tuần rồi, kể cả khi chúng tôi sống trong cùng một mái nhà.
Gia đình tôi chả có tí thân thiết nào cả.
“Ồ, Sendai, con vẫn khỏe nhỉ.”
“Còn bố thì vẫn cứ phơi phới như vậy. Vậy, bố muốn nói gì với con sao?”
“Chà, con cứ ngồi xuống đi. Không phải điều gì xấu đâu.”
“V-vâng.”
Tôi cảm thấy khá là lo lắng khi tôi đối diện với bố của mình- vì tôi có bao giờ gặp ông ấy thường xuyên đâu.
Mẹ tôi ngay lập tức đưa cho tôi một tách trà để tôi đỡ bị khát.
Và rồi mẹ tôi ngồi bên cạnh bố tôi và bắt đầu nói chuyện với tôi.
“Con biết đấy, bố và mẹ sẽ chuyển tới sống ở chỗ khác tốt hơn vào ngày mai.”
“……Ể?”
“Ngay lúc này, bố và mẹ đã bắt đầu được yêu cầu chuyển đi rồi. Cùng đi tới Shikoku. Nhưng lúc ấy lại là lúc mà con đang học cấp 3 này, nên chúng ta đã yêu cầu công ti tạm hoãn vì chúng ta không nghĩ rằng là có thể chuyển đi được cùng nhau như một gia đình. Nhưng thấy Sendai mấy ngày gần đây, mẹ nghĩ là con sẽ ổn thôi và đã quyết định chấp nhận lời yêu cầu đó.”
“Từ đã, mẹ. Thế tức là con sẽ ở nhà một mình ấy hả?”
“Phải. Nhưng mẹ sẽ gửi tiền cho con mà, đừng lo lắng như vậy chứ.”
“Nh-nhưng……”
Mặc dù tôi rất ít khi có thể nhìn thấy bố mẹ tôi, thì nó vẫn là một câu chuyện hoàn toàn khác khi mà họ đột ngột không còn ở nhà nữa.
Ngay cả lúc này, tôi đã nghĩ rằng tôi có thể làm bất cứ thứ gì mà tôi muốn, nhưng đột ngột mà ở một mình thế này thì…..
“Công ti cũng đã sắp xếp cho chúng ta một chỗ ở rồi, đúng là đột ngột thật. Nhưng con đừng có lo lắng quá. Mẹ đã chắc chắn nhờ Shion chan chăm sóc cho con rồi.”
“Shion…..ể, Hyori senpai?”
“Phải, đúng thế. Con bé đẹp mà, phải chứ?”
“Kh-không, không, khoan đã, khoan đã. Cái này nó vượt quá mức pickleball rồi”
“Shion-chan cũng vui mà chấp nhận rồi. Cả con cũng vui mà, phải chứ?”
“Không, con thấy bình thường thôi, nhưng nó……”
“Chà, dù sao thì, mẹ đã nhờ con bé chăm sóc con trong khoảng thời gian này rồi. Bố mẹ sẽ chuyển đi trong vòng 3 ngày, nhưng ngày mai bố mẹ đã đi luôn rồi, nên bố mẹ sẽ rời đi từ lúc sáng sớm. Bố mẹ sẽ không ở đây khi mà con thức giấc, vì rằng ngày mai con phải đi đến trường, đúng chứ?”
Sau khi mẹ tôi đã nói hết những điều mà mẹ muốn nói, mẹ tôi dường như đã an lòng và lấy đi cốc của bố tôi và đi vào trong nhà bếp.
“Sendai, bố và mẹ con đều rất lo lắng về vấn đề này, nhưng vì tính chất của công việc, bố và mẹ không còn cách nào khác ngoài việc phải làm theo. Bên cạnh đó, dường như có người sẽ chăm sóc cho con rồi, do đó chúng ta có thể yên tâm mà rời đi được rồi.”
“Bố à……”
“Chà, mọi chuyện là như vậy đó. Chúng ta sẽ rời đi vào sáng sớm mai, nên giờ bố mẹ đi ngủ đây, nhưng nếu con có vấn đề gì, con có thể đến chỗ ta để nói.”
“V-vâng.”
Bố tôi là một con người vô cùng năng động hay nói đúng hơn là, ông ấy nhanh chóng rời khỏi phòng khách với một thái độ khá giống mẹ tôi trước mặt con trai của ông ấy- người mà có lẽ sẽ không còn được gặp vào ngày mai lúc khởi hành.
Từ mai tôi sẽ sống một mình trong căn nhà này, có lẽ vậy.
Tôi đã phải trải qua một khoảng thời gian khó khăn để giữ cho đầu tôi có thể tỉnh táo vì mọi chuyện diễn ra đột ngột quá, trong khi đó mẹ tôi đã quay trở lại phòng khách và nói với tôi với một tông giọng buồn.
“Cho mẹ xin lỗi, Sendai, nhưng đã có Shion chan rồi nên ổn thôi.”
“……Mẹ này, con có thể hỏi mẹ một câu không?”
“Sao thế?”
“Trong mắt mẹ, Hiyori senpai là gì của mẹ vậy?”
Mẹ tôi là một người cởi mở, do vậy có lẽ mẹ tôi không nghĩ chuyện này là phi thực tế khi nhờ Senpai chăm sóc cho tôi.
Tại sao Senpai lại có thể nghe lời một người vô tư và chỉ biết lo cho bản thân mình như mẹ của tôi cơ chứ ?
Tôi không muốn phản đối vì đơn giản đó là mẹ tôi, nhưng tôi không thể không cảm thấy như là mẹ tôi đang cố gắng lợi dụng chị ấy bằng điểm yếu và đe dọa chị ấy vậy.
Do vậy mà tôi đã không chần chừ mà hỏi thẳng mẹ mình.
Và rồi mẹ tôi cười khúc khích xong rồi lại phá lên.
“Mẹ nghĩ con bé giống như đứa con gái của mình vậy.”
Mẹ tôi trả lời.
“……Thân đến vậy sao?”
“Ồ, chúng ta thân lắm chứ. Do vậy, Sendai à, đừng lo lắng như vậy chứ. Chả phải khi ấy con sẽ có mối quan hệ tốt với Shion chan sao, nhưng đừng khiến con bé buồn đấy.”
“……Con biết mà.”
Mẹ tôi, người mà thường hay thờ ơ với người khác, lại có thể chơi lớn đến mức mà đối xử với chị ấy như con gái ruột của mình luôn, nên tôi hiểu rằng có vẻ mẹ tôi thân thiết với Senpai hơn cả tưởng tượng của tôi rồi.
Điều còn lại là, khi tôi hỏi mẹ tôi họ lần đầu gặp nhau ở đâu và làm thế nào lại có thể trở thành bạn tốt của nhau, mẹ tôi chỉ nói rằng, [Chả có gì cả.]
Mẹ tôi quay trở lại phòng ngủ của mình.
“Haa……”
Tôi thở dài khi tôi đang nằm trên giường và nhìn lên trên trần nhà, không sao có thể che đi sự bối rối của mình trước việc đột ngột ở nhà một mình như vậy.
Bố mẹ tôi và tôi luôn không thể gặp mặt nhau đến cái mức mà chúng tôi gần như chả có chuyện gì để nói với nhau cả, nhưng tôi vẫn cảm thấy cô đơn khi nhận ra rằng họ bỏ tôi lại ở nhà.
Hừm, họ làm việc cùng nhau ở cùng một công ti, nhưng tôi đã từng nghe rằng ban đầu công ti còn yêu cầu họ phải làm việc ở nước ngoài cơ, và tôi khi đó đã nghĩ rằng rồi một ngày nào đó họ cũng sẽ phải chuyển đi mà thôi, nên tôi đoán đó là điều không thể tránh khỏi.
Hyori senpai ngày mai sẽ đến đây để có thể chăm sóc tôi , cô ấy nói như vậy thật sao?
Nghĩ kĩ lại điều này, liệu nó có phải là một ý tưởng tồi?
Mặc dù chị ấy lớn tuổi hơn tôi, chị ấy lại học chung trường với tôi, chỉ hơn tôi có 1 tuổi thôi, và chị ấy sẽ chăm sóc tôi.
Giống như bạn gái vậy.
Ý tôi là, một người vợ.
……Nó khả thi thật à?
Tôi chắc chắn rằng đến cả Senpai cũng sẽ phải dành thời gian của mình cho bạn bè, sở thích, hay thậm chí là đi chơi cùng với người mà chị ấy thích.
Không, giờ mới nghĩ ra, chị ấy chưa từng nói rằng chị ấy sẽ đến đây mỗi ngày.
Có lẽ chị ấy chỉ đơn giản là sẽ kiểm tra tôi một lúc và báo cáo lại cho mẹ tôi thôi.
Điều này đem lại rất nhiều cảm xúc cho tôi.
Nhà của chúng tôi ở gần nhau vì vậy có lẽ sẽ dễ dàng cho mẹ tôi mà nhờ vả chị ấy.
Hừm, dù sao thì, nó có nghĩa rằng Senpai sẽ đến nhà mình sớm thôi nhỉ ?
Tôi rất cảm kích mẹ tôi về sự vô duyên của mẹ tôi vào khoản này.
“Fwuaah, mình bắt đầu cảm thấy buồn ngủ rồi.”
Tôi cảm thấy buồn ngủ khi mà tất cả mỗi âu lo của tôi đã vơi bớt đi.
Họ nói rằng họ sẽ ra khỏi nhà sớm vào sáng mai.
Có lẽ tôi sẽ không dậy đâu.
Chà, ngày nay chúng tôi còn có thể mắt đối mặt mọi lúc mọi nơi luôn.
Sự cô đơn này chỉ là ngắn hạn mà thôi.
Buổi đêm vui vẻ, bố và mẹ yêu quý của con.
Thượng lộ bình an.
♡ (góc nhìn nhà gái)
“Chăm sóc cho thằng bé nhé, Shion chan?”
“Vâng, thưa dì. Dì giữ gìn sức khỏe.”
“Haha, ta chưa từng nghĩ rằng Sendai sẽ có một cô bạn gái dễ thương như này. Bên cạnh đó, thật tiếc cho Sendai khi có một cô bạn gái xinh đẹp mà lại đến từ sáng tinh mơ để có thể săn sóc cho thằng bé. Chăm sóc con trai ta thật tốt nhé.”
“Dạ vâng.”
Lúc này đang là gần 3 giờ sáng.
Tôi đã đến để có thể chào tạm biệt bố mẹ chồng của mình ở phía trước của nhà của Tokiwa kun.
Hôm qua, khi tôi đã thử nhờ mẹ chồng của mình xem liệu tôi có thể thuê một phòng ở trong hà để có thể dành nhiều thời gian hơn cho Tokiwa kun, tôi đã nhận được một câu tra lời vô cùng bất ngờ.
Mẹ chồng nói với tôi rằng là cô ấy cũng đang muốn nhờ tôi chăm sóc cho Tokiwa kun bởi vì họ sắp chuyển đi nơi khác sống.
“Nhưng mà ta thì vui lắm đó. Ta có thể chấp nhận yêu cầu này bởi vì ta biết chắc rằng Shion chan sẽ ở đây vì thằng bé. Nếu ta mà từ chối, thì đó phải là khi mà chuyến đi này của ta chỉ là ngắn hạn.”
“Phải, ta thật sự không biết cảm ơn thế nào cho đủ. Nếu như con cần gì cứ gọi điện cho chúng ta, Shion san.”
“Vâng, cảm ơn người rất nhiều. Nhưng con vui như là con đang được ở cùng với anh ấy trong dài hạn vậy.”
“Shion chan. Mặt khác, thằng bé vẫn chưa dạy đâu.”
“Hôm qua, anh ấy đã cùng con đi chơi lâu lắm. Đó là lí do mà vì sao con biết chắc rằng anh ấy mệt. Dì đừng lo, con chắc chắn sẽ làm bữa sáng.”
“Ừ, chúng ta tin con mà. Ah, ta xin lỗi, ta đã nói nhiều quá rồi. Chúng ta sẽ rời ngay đây.”
“Vâng. Mong 2 người thượng lộ bình an.”
Họ bước vào trong xe, và mẹ chồng tôi còn hạ kính xe xuống mà vẫy vẫy tay chào tôi.
Ánh đèn của chiếc xe mà họ đang chạy lớn lên nhanh chóng, và cũng ngay sau đó là không còn có thể thấy được họ nữa.
“Fufu, họ đi rồi. Mình vẫn còn khá buồn, vì mình đã có quan hệ tốt với mẹ chồng của mình.”
Nhưng tôi sau cùng vẫn cảm thấy vui, và tôi thì không thể không ngừng lắc lư cơ thể mình.
Bắt đầu từ ngày hôm nay, tôi sẽ ở cùng với Tokiwa kun mỗi ngày.
Khi tôi thức dậy vào mỗi sáng, Tokiwa kun luôn ở đó, vào buổi chiều muộn, vào lúc đêm, tôi sẽ “nghỉ ngơi” cùng Tokiwa kun.
Tokiwa kun anh cũng sẽ hạnh phúc chứ, phải không?
Khi anh thức dậy vào buổi sáng, em ở đấy, tận hưởng ánh nắng bình minh cùng anh, và khi đếm đến, em sẽ không rời khỏi đây.
Do vậy anh sẽ không còn phải thấy cô đơn như ngày hôm qua đâu, được chứ?
Em sẽ khiến anh không còn cô đơn nữa đâu, Tokiwa kun, đúng chứ?
“Và rồi em sẽ làm phền anh mà vào nhà ngay lúc này …..chà, hơi lạ khi gọi như vậy nhỉ. Giờ nó cũng là nhà của em mà nhỉ.”
Mẹ chồng tôi cũng đã nói với tôi rằng dì cũng coi nơi này như là nhà của tôi luôn rồi.
“Em vào nhà rồi. Ehehe, em vào nhà rồi, Tokiwa kun.”
Tôi nhìn lên trên cầu thang dẫn lên tầng hai từ lối vào tối đen vì không có ánh đèn.
Tokiwa kun, có vẻ như anh vẫn còn đang say giấc nồng nhỉ.
Tôi rất muốn vồ vào anh ấy lắm rồi, nhưng giờ tôi vẫn nên đẻ cho anh ấy an giấc hãn.
Bởi vì bắt đầu từ ngày hôm nay, chúng tôi sẽ ở cùng nhau mãi mãi, mãi mãi...
Do vậy không cần phải vội vàng làm cái gì cả.
Hãy để cho tình cảm của đôi ta được lớn lên trong chậm rãi nào.
“Giờ, bữa sáng hôm nay của chúng ta có gì đây?”
Từ bây giờ, tôi sẽ phải nghĩ ra thực đơn cho mỗi ngày khác nhau, nên việc này sẽ vô cùng khó khăn.
Nhưng nó thì rất vui nếu tôi nghĩ rằng đây chính là một phần của khóa huấn luyện trở thành một người vợ tốt.
Em sẽ trở thành một người vợ tuyệt vời, anh biết đấy.
“Hôm nay em sẽ làm món trứng cuộn bằng tất cả những gì tốt nhất của em.”
Ngoài trời vẫn còn tối, và hôm nay được dự báo là trời nhiều mây, nhưng điều đó không khiến tôi mất đi hứng cả.
Tôi đun nóng cái chảo mà tôi mới mua vào ngày hôm qua trong khi đập trứng.
Và rồi tôi cười và lẩm bẩm một mình một cách tự nhiên.
“Fufu, ehehehe. EM YÊU ANH, Tokiwa kun♡”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Dự án nuôi em chính thức bắt đầu :)))))