Chương 36.5
♠ (góc nhìn main)
“Phew, nó ngon quá.”
Tôi đã hoàn thành món ăn rất nhanh sau đó.
Trong khi tôi vẫn còn đang phê pha trong hương vị của cơm omelet mà tôi đã thưởng thức nhiệt tình trước đó, Senpai quay trở lại phòng bếp.
“Cậu ăn xong chưa?”
“V-vâng. Em no rồi.”
“Hiểu. Vậy hãy ở trong phòng mình đi trong khi tôi dọn dẹp chúng.”
“Kh-không, Để em làm cho.”
“Không được. Tôi vẫn chưa hoàn thành việc nấu ăn khi tôi còn chưa dọn dẹp xong.”
“Nhưng…..”
“Ổn thôi. Cậu cứ về phòng của mình đi.”
“V-vâng ạ.”
Tôi không biết vì sao chị ấy cứ muốn tôi phải về phòng của mình nhỉ, buồn ghê, mà tôi cũng chả biết vì sao mà như vậy nữa, nhưng chị ấy dường như không muốn từ bỏ ý định của mình, nên tôi đành phải tuân theo.
Tôi cố gắng lấy cái áo khoác còn đang ở trên ghế, nhưng chị ấy lại nói rằng, [Để nó lại.]
“Ể, tại sao vậy chị?”
“Bởi vì hôm nay tôi đã mượn nó rồi. Tôi sẽ trả lại cho cậu sau khi giặt giũ nó.”
“A-à, đ-được thôi chị. Chị cứ mặc lấy vậy.”
“Không... không phải. Tôi sẽ giặt nó.”
“H-haa.”
Chả biết vì sao chị ấy lại phải làm như vậy, tôi đành để lại cái áo ở trên ghế và rời khỏi nhà bếp.
Có phải chị ấy đang nghĩ rằng tôi đang cố gắng ngửi chúng?
Tôi sẽ chẳng bao giờ làm cái điều này đâu.
Có vẻ như chị ấy không tin tưởng tôi thì phải.
♥ (góc nhìn nhà gái)
“Fufu, cùng ăn nào.”
Liếm lấy cái thìa mà anh ấy đã sử dụng trước đó khiến tôi thỏa mãn được cơn đói của tôi.
Dù nó bẩn hay sạch thì nó cũng chả có vấn đề gì.
Tôi không dám hôn anh ấy, nên tôi không còn lựa chọn nào khác để thỏa mãn cơn đói của tôi bằng một nụ hôn gián tiếp như này.
Nhưng các bạn có thể hình dung ra được rồi đấy, nó quá xấu hổ để bị nhìn thấy.
Em xin lỗi vì đã luôn đuổi anh đi chỗ khác.
Và chiếc áo khoác của anh nữa.
Có lẽ Tokiwa kun đang nghĩ tới việc ngủ cùng với cái áo khoác của anh ấy trong tay của mình.
“Nó là của em. Em muốn được “thưởng thức” cái áo khoác của Tokiwa kun nhiều hơn nữa trong ngày hôm nay.”
Trước khi trả nó lại cho chủ nhân của nó, tôi phải mặc nó lên người hãn.
Fufu, chúng ta có vẻ giống nhau phết.
Chúng ta đều chung loài hoa và sở thích.
Ah, tôi không muốn về nhà đâu.
Nhưng đúng như dự đoán, bố mẹ tôi sẽ lo lắng cho tôi nếu tôi ở đây trong 2 đêm liên tiếp.
Bé gấu trúc cũng sẽ rất buồn nữa.
Tôi không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc phải trở về nhà.
Hoặc có lẽ tôi vẫn ở lại đây qua đếm chẳng hạn.
Phải rồi, tôi sẽ phải chuẩn bị đồ khi tôi quay trở lại.
Tôi cần mang túi ngủ.
Tôi cũng đã có bàn chải đánh răng rồi, và tôi muốn sử dụng khăn tắm mà Tokiwa kun đã sử dụng..Hừm, không biết mình còn thiếu thứ gì không nhỉ.
Fufu, nếu như tôi thiếu cái gì, thì tôi đoán mình sẽ đi mua cái đó.
Ngày mai cũng là một ngày hẹn hò khác đó, Tokiwa kun♥
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
