Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

2 2

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

18 17

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

60 343

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

39 147

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

(Đang ra)

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

陆远秋 (Lục Viễn Thu)

“Thanh xuân ấy, tôi đã sống hết mình.”

284 2492

WN - Chương 35-36

Chương 35-36

(góc nhìn main)

Senpai bắt đầu nấu ăn mà không chút do dự gì cả.

Sau khi bóc hành với đôi bàn tay lành nghề, chị ấy nhanh chóng thái chúng với con dao mà chị ấy mới mua xong.

Sau đó, chị ấy bỏ chúng vào trong chảo mà chị ấy cũng vừa mới mua và bắt đầu rán chúng lên.

Một hương thơm ngọt ngào lan tỏa khắp căn bếp này.

Rồi, sau khi rán cùng gà trên chảo, chị ấy cho thêm cơm đang được đựng trong hộp đựng thức ăn.

Khi tôi đang quan sát xem chị ấy đang làm món ăn gì, Senpai thêm tương cà vào trong.

Mùi thơm của tương cà cháy hòa quyền cùng với vị chua, lan tỏa khắp gian phòng.

Hình như... chị ấy đang làm món cơm gà.

“Thơm thế……”

Tôi đã chảy nước dãi khi chờ đợi và tự nhủ với bản thân như thế.

Và Senpai đã nói, [Sắp xong rồi] mà không cần quay đầu lại.

Khi mà cơm được cho vào trong đĩa, chị ấy lại cho dầu vào trong chảo trước khi cho thêm trứng đã được khuấy vào trong.

Rồi chị cho thêm cơm gà vào và rồi như một đầu bếp, nhanh chóng hất mọi thứ lên rồi hứng lại trước khi cuộn trứng xung quanh cơm và đặt nó lên trên đĩa.

Sau tất cả, món ăn đã ở ngay trước mắt tôi.

“Tuyệt vời…….”

Tôi đã bị choáng ngợp bởi kĩ năng của chị đến mức mà tôi không hề rời mắt khỏi chị trong suốt quá trình nấu ăn.

Tôi đói đến mức mà tôi chuẩn bị xỉu đến nơi rồi, và chị ấy nói với tôi, [Đợi chút.]

Chị ấy lại lấy chai tương cà ra và nhanh chóng phết lên trên omelet.

Và rồi...

“Của cậu đây.”

Cuối cùng món ăn cũng làm xong.

Nhưng khi tôi thấy nó, tôi cạn lời luôn.

“Đây là…….”

Trên chốc trứng là một hình trái tim.

Nó to và trái tim màu đỏ đấy đang nằm trên chốc omelet, nó gần như bao phủ luôn cả trứng rồi.

Ý gì đây?

Thường thì, đây chỉ có thể là bạn gái làm cho bạn trai mà, phải chứ?

Ch-chả lẽ chị ấy coi tôi như là …….

“S-Senpai, đây là.”

“Mẹ cậu đã dạy tôi cách để vẽ hình trái tim tuyệt đẹp này .”

“Ah, em hiểu…….”

Trong một khoảnh khắc, tôi đã nghĩ rằng Senpai vẽ cái này là vì chị ấy thích tôi cơ, nhưng hóa ra là chị ấy cố làm ra cái này là vì mẹ tôi đã dạy chị ấy ạ.

Phải thôi, làm mẹ gì có cái chuyện mà người như Hyori senpai sẽ làm cái điều xấu hổ này cho vui cơ chứ.

“Đẹp chứ?”

“C-có, nó đẹp lắm. Um, em ăn nhé?”

“Ừ nếu như nó không đủ, tôi sẽ làm thêm cái nữa.”

“D-dạ. Thế thì…..em ăn đây.”

Tôi dùng thìa đâm vào phần trái tim, nó đẹp đến mức mà thật sự tội lỗi khi tôi lại phá nó, và xúc nó lên, cảm thấy tội lỗi vô cùng.

Vào lúc mà tôi nhấm nháp nó, tôi không thể không nói [Mmm.]

“Yum. Cái gì thế này? Ngon vãi.”

Tôi ghét cà chua, và khi tôi có thể ăn được tương cà, tôi lại không thích những món nào mà vị nó có vị axit.

Do vật món cơm omelet không phải là món ăn yêu thích của tôi trong suốt một thời gian dài .

Nhưng cái mà tôi đang ăn đây nó khác bọt thật sự.

Phần cơm gà bên trong làm rất tốt và nó không còn vị chua nào cả, do vậy ăn cảm giác không thấy ghê gì cả.

Thêm nữa, lớp trứng dải lên trên cơm thì mỏng nhưng nhiệt độ của nó thì lại vô cùn tinh tế. Lớp ngoài thì chín nhưng lớp bên trong thì là lớp lòng vàng và vẫn còn khá sền sệt nữa.

Cảnh giới gì đây, kể cả có tiền thì tôi cũng sẽ chả có thứ gì giống như thế này cả.

“Ngon chứ?”

“V-vâng, ngon lắm. Chị nấu ăn đỉnh thật, phải chứ?”

“Ừ, ít nhất là như vậy. Bên cạnh đó, tôi chỉ muốn xem cái chảo mới có tốt không.”

“E-em hiểu. Nhưng nếu chị có thể nấu được những món ăn ngon như này, chị có thể dạy cho em cách nấu ăn chứ.”

Sau khi chị ấy nấu xong, Senpai chắc chắn sẽ về nhà, nhưng tôi muốn dành nhiều thời gian hơn cùng với chị ấy, nên tôi đã nói đùa một cậu như vậy.

Thế mà chị ấy lại từ chối và bảo rằng, [Không, tôi không thể dạy cậu cách nấu ăn được.]

“E-em hiểu. E-em xin lỗi vì đã đòi hỏi.”

“Không sao đâu. Ăn đi kẻo nguội.”

“V-vâng.”

Chị ấy rời khỏi nhà bếp.

Liệu chị ấy có đang tức giận bởi vì tôi đã nói điều gì đó khiến chị ấy cảm thấy tôi gần gũi với chị ấy, như là yêu cầu chị ấy dạy tôi nấu ăn?

Tâm trạng chị ấy thay đổi liên xoành xoạch luôn.

Tôi nên biết ơn chị ấy khi mà chị ấy đã nấu bữa ăn tối cho một kẻ như tôi.

Nhưng nó tốt mà nhỉ.

Tôi chỉ thắc mắc rằng làm thế nào mà chị ấy có thể nấu ngon như thế chỉ bằng mấy nguyên liệu cơ bản mà thôi.

Em ước chị có thể nói cho em biết.

Tôi thắc mắc liệu chị ấy sẽ dạy cho tôi khi chị ấy quay trở lại đây hay không.

Không, tôi không nghĩ nó là như vậy.

Haa……Tôi thật sự không thể biết được chị ấy đang nghĩ gì nữa.

(góc nhìn nhà gái)

“Phải làm sao đây, mình lại ướt nữa rồi.”

Tôi cởi chiếc tạp dề của mình ra và chạy ngay đến phòng tắm.

Chỉ là nhìn vào khuôn mặt hạnh phúc của Tokiwa kun khi anh ấy đang thưởng thức món omelet đầy thơm ngon của tôi thôi đã khiến tôi cảm thấy lâng lâng rồi.

Không, tôi vã lắm rồi.

Tôi vui quá.

Vui đến mức mà tôi đã tuôn trào cảm xúc và nhiều thứ khác nữa.

Và Tokiwa kun rất cần cù và nghiêm túc, mà nhờ tôi dạy anh ấy cách để nấu ăn.

Em rất thích cái kiểu gia đình là trên hết của anh rồi đó.

Tôi chắc chắn anh ấy sẽ trở thành một người cha tuyệt vời khi mà chúng tôi có với nhau một đứa trẻ.

Tôi yêu anh ấy.

Tôi muốn có con với Tokiwa kun càng sớm càng tốt.

Bất kể giới tính của đứa bé có như thế nào.

Tôi tin chắc rằng đứa trẻ lai mang cho mình dòng máu của Tokiwa kun và tôi sẽ là một đứa trẻ hết sức dễ thương.

Ehehe, tôi muốn nhiều hơn thế.

Tôi muốn cả trai lẫn gái.

Rồi sau đó chả phải chúng tôi sẽ phải sống trong một căn nhà thật lớn sau khi chúng tôi kết hôn rồi đấy.

“Nhưng em xin lỗi khi phải từ chối dạy nấu cho anh rồi. Ngại lắm.”

Nếu Tokiwa kun mà nấu ăn tốt, anh ấy chắc chắn sẽ nói rằng anh ấy không cần tôi nữa.

Điều đó khiến tôi cảm thấy bất an lắm.

Đó là lí do mà tôi muốn Tokiwa kun phải luôn luôn nấu ăn thật tệ hại.

Bởi vì mọi thứ mà Tokiwa kun ăn vào phải đích thân tôi nấu.

“……Hôm nay tôi ướt nhiều quá.”

Tôi rửa sạch tay mình và bắt đầu quay trở lại nhà bế trong khi tôi nhìn vào đôi tay đang lạnh lẽo vì nước.

Anh ấy không biết rằng đôi tay lạnh lẽo của tôi đã ướt như nào.

Tôi rất nhạy cảm với cái lạnh, do vậy tôi nghĩ anh ấy sẽ rất bất ngờ nếu tôi nắm tay anh ấy.

“Fufu, nhưng em nghĩ rằng em sẽ đem đến cho anh một điều bất ngờ. Trên đường đến nhà em, hãy chắc chắn rằng anh nắm lấy tay em nhé

Này, Tokiwa kun.

Đó là lời hứa đó?

Nếu anh mà không nắm tay em, em sẽ buồn lắm đó.

Đừng có mà đi đâu đấy nhé?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Tôi không thể chứng minh được là mẹ main đã dạy :))) Chuẩn bị có đội tuyển bóng đa nam và nữ Nhật Bản rồi anh em ơi :)))