Chương 35- nửa đầu
♠ (góc nhìn main)
“Senpai, nghĩ lại thì…nhà của Senpai ở quanh khu vực này phải không chị?”
Tôi hỏi Senpai- người đang giữ im lặng và cứ nhìn chằm chằm vào lãng hoa trong suốt thời gian đó khi chúng tôi đã gần như đến nhà tôi rồi sau khi mua sắm xong.
“Phải, nó gần đây.”
“Em hiểu. Vậy, em sẽ quá giang với chị sau khi chị bỏ hết đồ vào trong nhà em được chứ?”
“Ừ. Thế thì được.”
“Vâng ạ.”
Như dự đoán, chúng tôi đã mua sắm xong, và tôi đã nghĩ rằng tôi phải nói lời tạm biệt khi tôi đã về đến nhà, nên tôi đã lấy hết cam đảm để hỏi Senpai, và chị ấy sẵn sàng đồng ý luôn.
Tôi vui lắm, bây giờ tôi có thể dành một chút thời gian cùng với Senpai.
Tôi vào nhà và mở cửa.
“Ờm, em sẽ đi cất đồ, nên chị đợi em nhé.”
Sau khi nói điều đó, tôi cởi giày ra và đi vào nhà bếp.
Nhưng kì lạ thay, Senpai lại đi vào trong nhà cùng với tôi.
“H-hm? Chị có thể chờ đợi em được mà, Senpai?”
“Cậu định làm gì cho bữa tối?”
“Ể? Ừ…thì, em sẽ nấu một vài món.”
“Thế thì để tôi nấu đi. Tôi muốn kiểm tra thử xem cái chảo mới này như nào.”
“Nh-nhưng em cảm thấy không ổn lắm.”
“Không sao, ổn cả mà. Tôi cũng muốn thử cả con dao mới nữa.”
“E-em hiểu rồi.”
Senpai lấy cái túi của tôi và đặt nó ở trên bàn, rồi rất nhanh lấy ra cái chảo và con dao từ trong cái túi mà tôi đã đặt ở trên đấy, xé bao bì bọc ra, đặt nó vào trong bồn và bắt đầu rửa chúng.
Chắc chắn không có gì bất ngờ khi một người yêu nấu nướng muốn trở thành người đầu tiên sử dụng bộ dụng cụ làm bếp mới này.
Nhưng liệu tôi có nên lợi dụng điều đó để “bắt” chị ấy nấu bữa tối cho tôi không.
Nhưng khi tôi nhìn vào chị ấy lúc chị đang chăm chú nhìn vào con dao và nói rằng [Nó sắc phết] tôi cảm thấy thật sai lầm khi mình lại đi từ chối chị ấy.
Tôi đành ngồi trên một cái ghế ở trong phòng ăn và quan sát chị ấy vậy.
♥ (góc nhìn nhà gái)
“Nhìn này, nó cắt tốt phết.”
Với con dao này, kể cả mấy con bọ mà đang đeo bám Tokiwa kun sẽ…không, không, không.
Con người thường tiết ra rất nhiều dầu, do vậy nó sẽ khiến cho con dao nhanh chóng bị mài mòn nhanh khi chúng ta cứ cố cắt chúng.
Tôi mua con dao mới này để làm những món ăn ngon cho Tokiwa kun, do vậy tôi phải dùng nó cho mục đích đúng đắn.
Bên cạnh đó, Tokiwa kun hôm nay trông có vẻ giận dữ lắm.
Anh ấy đang liếc nhìn tôi.
Tôi nên làm gì đây? Tôi lo lắm.
Tôi lo rằng món cơm omelet sẽ hỏng.
Tôi lo rằng tôi sẽ chả còn lí do chính đáng gì để ở đây nữa.
Tôi lo lắm.
Tôi vẫn đang còn lâng lâng trước món quà mà anh ấy tặng tôi trước đó, nhưng nếu anh ấy cứ làm tôi căng thẳng như vậy, tôi sẽ phát điên lên mất.
Tôi sợ khi đó tôi sẽ tấn công Tokiwa kun mất.
Fufu, nhưng ít nhất tôi muốn tôi mới là người bị tấn công cơ.
Em sẽ kiên nhẫn, em hứa.
Tôi cần phải mặc tạp dề lên rồi.
Ahn~ tôi đã ướt ướt rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Nghi câu này nghĩa ẩn dụ cao lắm nếu dịch thô chắc là để thức tỉnh dòng máu “yan” :)))) móa, cầm có cái con dao thôi mà đã thức tỉnh dòng máu rồi :)))