Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

2 2

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

18 17

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

60 343

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

39 147

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

(Đang ra)

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

陆远秋 (Lục Viễn Thu)

“Thanh xuân ấy, tôi đã sống hết mình.”

284 2492

WN - Chương 34

Chương 34

(góc nhìn main)

Sau khi rời khỏi bãi biển, chúng tôi đã đi đến chỗ đó mà không nói với nhau được lời nào.

Ở phía trước lối vào, có rất nhiều hộp các tông chốc thành từng đống, ở đó có rất nhiều hoa đẹp.

Senpai đứng lại ở phía trước lối vào.

Chị ấy nhìn vào bông hoa có màu tím- cánh của nó mỏng và hình thù thì rất lạ.

“Chị thích hoa sao, Senpai?”

“Phải, chúng rất đẹp. Tôi muốn đem nó vào trong khu vườn của mình.”

“Ồ, nó có phải là vẻ đẹp khi mà chúng nở rộ trong vườn hoa, đúng không nhỉ?”

“Đó là vẻ đẹp……”

Senpai cúi đầu xuống và nhìn vào bông hoa như kiểu là chị ấy đang chuẩn bị ăn tươi nuốt sống nó vậy.

Tôi còn chả biết tên loài hoa nó là gì, nhưng tôi biết chắc chắn rằng Senpai rất muốn nó.

Tôi nhìn vào bảng giá của nó và thấy rằng nó có giá 1000 yên cho một lãng.

Mọe nó giá chát phết, nhưng đây là mức giá mà tôi có thể mua được.

“Em sẽ mua nó, được chứ?” Tôi nói.

Và rồi chị ấy nhìn tôi với biểu cảm bối rối.

“Liệu nó ổn chứ?”

“Em rất cảm kích khi chị đã nấu bữa trưa cho em vào ngày hôm nay, và đây ít nhất cũng là tấm lòng thành của em dành cho chị vì sự hiếu khách của chị.”

“….Ừ. Thế thì để tôi lấy.”

Rất nhanh sau đó, chị ấy đã lấy một lãng và đưa nó cho tôi cầm hộ.

Tuy nhiên, hoa này nhìn nó kì lạ thật.

Thật sự ổn sao?

Có nhiều bông hoa khác còn đẹp hơn cái của nợ này mà nhỉ.

“Liệu đây thật sự là bông chị thích sao? Nếu chị muốn mua cái khác, em sẵn lòng mua luôn.”

“Ổn. Đây là thứ mà tôi muốn.”

“H-haa. Thế, đến lúc em đi đến chỗ thu ngân để thanh toán rồi nhỉ?”

“Ừ.”

Tôi đặt nó vào trong rỏ.

Sau khi đã thanh toán nó ngay lúc chúng tôi vừa mới vào cửa hàng, tôi đã đặt nó vào trong rỏ hàng và đi tới chỗ quầy bán dụng cụ làm bếp.

Khi tôi đi đến chỗ kế bên nơi bán nồi và chảo, Senpai trông có vẻ thích thú khi đã cầm nó lên, lật ra đằng sau để kiểm tra thông tin của sản phẩm.

Tôi nhìn vào giá tiền và tự nhủ, [Cái này rẻ] hoặc [Cái này tốt] bởi tôi biết Senpai là người có trình độ nấu ăn tốt.

Tôi thắc mắc liệu Senpai có am hiểu về đồ dùng nhà bếp chỉ bởi chị ấy nấu ăn tốt không, và chị ấy đã chọn một cái chảo cỡ lớn và bỏ nó vào trong cái rỏ mà tôi đang giữ.

“Ừm, điều này ổn chứ?”

“Ừ. Tôi sẽ mua cả dao và thớt nữa.”

“Ờm, có vẻ nó ở chỗ này.”

“Ừ.”

Bây giờ chúng tôi đã đi đến chỗ bán các dụng cụ làm bếp.

Có rất nhiều dao làm bếp xếp thành một hàng dài trên móc treo.

Nhưng ngay lúc đó, Senpai không một chút do dự gì mà cầm lấy một trong số chúng và ngay lập tức cho nó vào giỏ.

“C-có phải nó giống hệt con dao mà chị hay thường dùng?”

“Ừ. Và nó rất sắc.”

“Hể. Em thì không có hiểu biết gì về chúng cả nên em muốn biết tiêu chuẩn mà chị chọn là gì.”

“Thép và thép không rỉ thì tốt hơn cả chất sứ. Và, cũng có rất nhiều thể loại thép không rỉ nữa.”

“Em hiểu rồi. Em rất là ần tượng luôn vì em thật sự chả biết cái gì về nó cả.”

“Tôi muốn tìm kiếm một con dao làm bếp bởi vì tôi muốn một con dao sắc. Bây giờ, hãy đi tới quầy thu ngân nào.”

Chúng tôi đi đến quầy thu ngân và bắt đầu tính tiền để trả.

Tổng số tiền phải trả cho đơn hàng này, bao gồm cả tiền mua hoa nữa là chỉ có 6,000 yên thôi.

Tôi lấy ví mình ra, chắc mẩm rằng tôi sẽ gửi hóa đơn này cho mẹ tôi vào lúc sau.

“H-hm…….”

Giờ chỉ còn có 4000 yên ở trong ví tôi.

Ôi, chết tiệt, tôi đã không kiểm tra kĩ số tiền mà tôi mang trong người rồi.

Thu ngân khỏi tôi [Liệu tôi có thể giúp gì được cho bạn?] Khi tôi đang trở nên lo lắng, Senpai đã lặng lẽ rút ra tờ 5000 yên từ phía sau tôi và đưa cho thu ngân...

“Đủ chứ?”

“Ể, kh-không em không thể lấy được. Em có thể xoay sở được.”

“Nhưng cậu không mang đủ tiền mà, đúng chứ?”

“T-thì……e-em sẽ đi ra ngoài và đi rút tiền ngay.”

“Ngân hàng thì ở xa chỗ này lắm. Bên cạnh đó, có vẻ như những người xếp ở phía sau chúng ta không còn kiên nhẫn đâu.”

“À.”

Tôi quên béng mất là đang có 1 hàng dài người đang chờ xếp hàng ở chỗ này cơ mà.

Nhìn thấy điều đó, tôi đành miễn cưỡng mà nhận tiền từ Senpai.

Tôi chỉ còn phải trả 1000 yên cho đơn hàng này.

“Em xin lỗi, Senpai, nhưng mong chị lần sau sẽ gửi hóa đơn này cho mẹ em vào lần tới.”

Ngay khi tôi rời khỏi tiệm, tôi xin lỗi Senpai.

Tôi đã yêu cầu chị ấy đi mua sắm cùng tôi, nhưng tôi thậm chí còn chả mang đủ tiền trong người lại còn phải để chị ấy phải trả, nhục không để đâu cho hết.

Tôi cúi đầu một lúc lâu để xem liệu chị ấy có tức giận với tôi không.

Tuy nhiên, Senpai lại nói, [Đừng lo lắng!] với biểu cảm bình tĩnh đến lạ thường.

“Cảm ơn vì đã mua hoa.”

“Ể? Không, nhìn chả giống như em đã mua cả.”

“Không, cậu đã trả tiền để mua chúng. Tôi chắc chắn sẽ đem nó vào trong khu vườn nhà tôi khi tôi trở về nhà.”

“E-em hiểu. Vậy thì có khá nhiều đồ đây. Chúng ta về nhà chứ?”

“Ừ.”

Senpai, người giữ cái lãng hoa với một sự nâng niu đến kì lạ lại trông rất là thanh lịch.

Bông hoa trông rất tuyệt khi ở cùng chị ấy. Những cánh hoa màu tím mỏng của nó lại rất bắt mắt với sự lạnh lùng của Senpai.

Nhưng tên của bông hoa đó là gì nhỉ?

“Senpai, liệu nó có nặng không?”

“Đừng lo lắng. Tôi muốn được mang nó.”

“E-em hiểu.”

“Thế cậu có thấy nặng không?”

“Em sao? Không, em không thấy nó nặng đâu.”

Cái lọ hoa này nó chắc chắn còn nặng hơn cả cái túi đựng cái chảo mới và nhiều thứ khác nữa.

♥ (góc nhìn nhà gái)

Tokiwa kun, anh tinh tế ra phết

Em rất vui khi anh đã truyền tải tình yêu của anh thông qua ngôn ngữ của loài hoa, em yêu lắm đó

Epimedium.

Đây là loài hoa nở vào mùa xuân và nó có tên là như vậy là bởi vì nó rất giống một cái mỏ neo nhưng tôi biết ý nghĩa của loài hoa đó là gì.

Ý nghĩa của nó là [Tôi sẽ không rời xa bạn đâu.]

Tokiwa kun thật ngầu khi anh ấy còn biết cả ngôn ngữ của loài hoa mà tặng nó như một món quà.

Và khi anh ấy nói rằng, [Liệu nó có nặng không?] Tôi đã sốc khi anh ấy nói vậy.

Chà, nếu nó là tình cảm của Tokiwa kun thì nó không nặng đâu.

Sự thật là, tôi đã nghĩ rằng nó chả hề nặng nề gì với một người phụ nữ có thể kiếm được tiền cả.

Nó không hề gây khó dễ cho tôi cả.

Ehehe, tôi đã nghĩ là mình rất là “nặng”, nhưng Tokiwa kun thì tốt bụng đến nỗi mà anh ấy có thể “gánh” được nó.

Fufufu, liệu tôi có thể để nó ở đâu đây?

Có lẽ tôi nên để nó ở phía góc của khu vườn nơi tôi có thể nhìn thấy căn phòng của Tokiwa kun.

Hoặc có lẽ tôi nên để nó ở ngay lối vào nhà nơi tôi có thể nhìn thấy nhà bếp của anh ấy.

Vừa có thể liếc nhìn Tokiwa kun lại vừa có thể thưởng thức hương thơm của những bông hoa này……vua chúa cũng chỉ có thế thôi.

Tôi nên mang cái gì đó nặng trong người, vì bằng cách nào đó mà cơ thể tôi ngày càng trở nên nhẹ nhàng hơn

Tokiwa kun, chỉ có đôi ta là ở đây thôi.

Tôi sẽ thử làm món gì rán bằng cái chảo mới mà tôi đích thân mua này.

Tôi nghĩ là tôi sẽ làm món cơm trứng omelet một lần nữa.

Tôi đã từng hỏi xem mẹ chồng mình nghĩ gì về món đó, và cô ấy nói rằng cô rất hài lòng về nó.

Tôi khi đó đã rất xấu hổ vì khi ấy mẹ chồng đang ở đấy.

Nhưng giờ thì tôi đã có thể vẽ 1 hình trái tim siêu to khổng lồ mà không sợ gì nữa rồi.

Mong anh hãy nhận lấy nhé

Em đã được nhận đủ tấm lòng thành của Tokiwa kun qua bông hoa rồi.

Em sẽ không rời bỏ ạnh đâu

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

thật sự là tôi cũng méo biết hoa này luôn... hoa thánh chăng :)))