Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

2 2

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

18 17

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

60 343

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

39 147

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

(Đang ra)

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

陆远秋 (Lục Viễn Thu)

“Thanh xuân ấy, tôi đã sống hết mình.”

284 2492

WN - Chương 33

Chương 33

(góc nhìn main)

“V-vâng. Nhưng nay trời gió mà chị.”

Khi tôi liếc nhìn vào Senpai đang trải mái tóc rối bù của mình trong khi chúng tôi nhận ra rằng là biển đã ở ngay trước mắt thì chị ấy cũng nhìn tôi.

“Vậy cậu lạnh không?”

“Kh-không, em ổn. Chị ổn chứ, Senpai??

“Tôi thấy hơi lạnh.”

Nhìn bề ngoài tôi chả thấy chị ấy lạnh tí nào cả, nhưng chị ấy thì cứ đưa hai tay lên trước mặt rồi thổi phù phù hơi ấm vào tay mình.

Gió nay thổi mạnh, nhưng mặt trời đủ ấm nên tôi vẫn cảm thấy mọi thứ vẫn ổn khi gió thổi vào mặt như vậy.

Có lẽ chị ấy nhạy cảm với gió lạnh quá.

“Ờm, liệu chị có muốn đi biển tiếp không dù trời có vẻ lạnh như vậy?”

“Không, tôi ổn. Tôi thích biển.”

“E-em hiểu.”

Mặc dù Senpai có vẻ đã run cầm cập rồi, nhưng chị ấy vẫn cứ bình thản mà tiến lên phía trước.

Và khi chị ấy nhìn thấy nó ở một khoảng cách khá xa dọc trên đường bờ biển này, thì bằng một cách thần kì nào đó, Senpai lại quay hướng đến thẳng bãi biển.

“Senpai, nó ở trên đường này đúng chứ?”

“Đúng. Nhưng tôi muốn được nhìn ngắm biển.”

“E-em hiểu.”

Và trong lúc ngắm nhìn, Senpai làm ấm đầu ngón tay của mình bằng hơi thở của mình.

Mặc dù tôi đã nghĩ rằng nếu như nó đã lạnh thế này rồi thì chúng tôi không nên đi biển chứ, nhưng tôi thì vẫn cứ đi theo Senpai.

Vẫn như thế, càng ngày càng nhiều khách du lịch đi đến Akaitohama.

Tôi đi theo chị ấy mà không hề nói được lời nào.

Tôi đi thẳng tới bãi biển.

“Wao, ở đây có nhiều người quá.”

Do vẫn đang là mùa xuân, nên chả có mấy ai sẽ đến tắm biển hay mở quầy bán hàng ở đây cả, nhưng vẫn nhiều khách du lịch vẫn đến đây để đi bộ xung quanh vui vẻ với nhau.

Có những cặp đôi đang chụp ảnh lưu niệm cùng nhau hay như những gia đình đang vui đùa cùng với những đứa trẻ của mình trên bãi biển này.

Tôi đoán là mọi người đều mang tình yêu của họ mỗi khi họ đến đây.

“Bãi biển này đẹp chứ đúng không?”

Mái tóc Senpai bay bồng bềnh trước gió biển.

“V-vâng. Nhưng ở đây có nhiều người quá, và gió ở đây thổi mạnh khi chúng ta rời khỏi bãi biển này.”

“Đúng thế, nó rất lạnh.”

“……”

Mặc dù gió thổi rất lạnh, Senpai lại không hề tránh nó.

Và cũng vì vài lí do thần kì nào đó, chị ấy lại liếc nhìn về phía tôi và thổi phù phù vào tay mình.

Dường như chị ấy muốn nói điều gì đó……nhưng chị ấy muốn nói điều gì nhỉ?

“…….”

Tôi liếc nhìn vào bộ áo khoác mà tôi đang mặc.

Tôi đã mặc nó trước khi tôi rời khỏi phòng, vì nghĩ rằng có lẽ lúc ra biển trời sẽ lạnh, nhưng chả lẽ chị ấy lại đang phát điên vì tôi là người duy nhất mặc ấm sao?

….Có lẽ tôi nên đưa cho chị ấy chiếc áo khoác này.

Tôi không thích cái kiểu đắn đo mà chỉ có người đàn ông thực thụ có thể đảm nhận được.

“Ừm, nếu chị không phiền, liệu chị có muốn mặc áo khoác của em không?”

Tôi đã cởi áo khoác của mình ra và đưa nó cho chị ấy.

Và rồi, Senpai gật đầu nhẹ.

Tuy nhiên, chị ấy vẫn nhìn vào bãi biển và không có vẻ gì là lấy cái áo khoác này cả.

“U-um…..cái áo khoác này.”

“Đưa nó cho tôi.”

“Ể, v-vâng. Vậy…..nó đây.”

Nhẹ nhàng, tôi đặt áo khoác của tôi lên lưng của Senpai.

Không cần phải cho tay áo vào, Senpai vẫn có thể tự cho tay vào và mặc vừa với nó rồi nói, [Ừ, ấm thật.]

Nhìn thấy biểu cảm ngưỡng mộ đó của chị khiến cho trái tim tôi đập loạn nhịp.

Tôi đáng lẽ là phải cảm thấy lành lạnh vì chỉ mặc có một lớp áo thôi ấy vậy mà, cơ thể tôi lại cảm thấy nóng như này.

“……Được không chị?”

“Ừ. Tôi có thể mượn nó chứ?”

“V-vâng. Nó ổn cả thôi chị.”

“Được rồi. Thế thì…đi mua sắm thôi.”

Senpai bước đi dọc bãi biển.

Tôi đi theo khi chị ấy đi loạng choạng trên bờ cát, và tôi cũng cảm thấy chân mình thì lún vào trong cát.

Ngay lúc ấy, truyền thuyết Akaitohama ngay lập tức xuất hiện trong đầu tôi.

Một người đàn ông và một người phụ nữ bước đi cùng nhau ở đây sẽ nhanh chóng kết hôn với nhau.

Tôi chắc là Senpai đã nghe câu chuyện này rồi.

Nhưng một người phụ nữ trường thành như chị ấy sẽ chắc chắn không mặn mà với mấy cái kiểu truyền thuyết này đâu.

Chỉ bởi chị ấy đi trên bãi biển cùng với tôi giống hệt nó, tôi đoán được việc này có ý nghĩa gì.

…..Tôi là người duy nhất mà đang thực hiện điều này .

Tôi sẽ cẩn thận để không phát biểu bừa.

“Ù ôi, em có thấy cô gái kia không?”

Khi tôi bước đi bắt kịp và đi cùng chị ấy, thì tôi đã nghe thấy chuyện mà cặp đôi chúng tôi vừa đi ngang qua nói chuyện với nhau.

“HẢ, cô nào?”

“Đó, cô gái với mái tóc đen kia. Xinh thế chứ lại.”

“NÀY, anh đang tìm kiếm điều gì ở những cô gái khác vậy?”

“Không, chỉ là cô ấy xinh quá.”

“ĐỒ KHỐN NẠN. Nhìn đi, có chàng trai đi bên cạnh cô ấy kìa.”

“Ể, là thanh niên đấy à? Anh không nghĩ tới luôn.”

“Có phải em trai của cô ấy hay gì là ai khác nhỉ? Ý em là chả ai đến đây cùng với anh chị em ruột của mình cả.”

“Ừ nhỉ. Thế thì có lẽ thanh niên đó đã ép cô gái này đến đây hả.”

“Có thể. Thôi, đi thôi.”

Mặc dù tôi không thích thì mấy cái kiểu trò chuyện này thế nhưng những lời mà họ nói vẫn cứ lọt vào tai tôi. Ấy thế mà cũng nhờ vậy mà tôi cũng đã kha khá bị thuyết phục rồi.

Hóa ra dưới con mắt của người dưng, Senpai và tôi không phải là một đôi gì cả.

Mấy người ở trường thì cứ nhanh nhanh chóng chóng mà ”đẩy” thuyền và cứ liên tục hàn thuyên về nó.

Tôi đoán họ biết thừa là tôi và Hyori senpai sẽ không bao giờ thành đôi được vậy nên họ cứ trêu tôi về chuyện này.

Tôi thật sự không chắc là mình đã gây ra tội lỗi gì nữa.

“Senpai, chúng ta có thể đi trên đường được rồi.”

“……”

“Senpai?”

“Ồ, tôi vẫn đang nghe. Tôi chưa từng đến đây trước kia do đó tôi chỉ đang thích thú với biển cả mà thôi.”

“E-em hiểu.”

“Liệu cậu đã từng đến đây chưa?”

“Em sao? Chà, khi em còn nhỏ, em thường đi đến đây cùng với gia đình để đi bơi và đi chơi.”

“Còn gì nữa không?”

“Ể? Kh-không, không còn gì nữa, vì những ngày sau đó thì khách du lịch kéo đến đây nườm nượp……À, em còn đến đây cùng với người bạn của em, Kaneko.”

“Kaneko…..là thằng nhóc đó sao?”

“Ph-phải. Chúng ta đã gặp cậu ấy vào sáng nay.”

“Tôi hiểu rồi. Đi mua sắm thôi.”

“V-vâng.”

Chị ấy dường như đã bị thuyết phục bởi một điều gì đó và rồi bắt đầu bước tiếp.

Senpai cứ thi thoảng lại hỏi về đời tư của tôi, nhưng cái này chắc là mẹ tôi lại yêu cầu chị ấy làm điều gì đó rồi.

Tôi không có nói nhiều về đời sống học đường hay như các mối quan hệ của tôi, nên có lẽ chị ấy mới tò mò về đời tư của tôi.

Tôi không nghĩ là chị ấy sẽ ghen tị về đời tư của tôi.

Tôi đoán là chị ấy phải có bạn trai hoặc cái gì đó khác rồi.

Liệu hỏi chị ấy có ổn không.

…Không, chúng tôi chưa đủ thân để làm điều đó.

Cứ nghĩ đây chỉ là một lợi ích nho nhỏ của việc đi dọc theo bãi biển này với một người như chị ấy thôi.

“……”

Sau khi đi dọc theo bãi biển thì chúng tôi lại một lần nữa trở về lối đi xưa.

Senpai thì vẫn giữ im lặng suốt cả buổi, và chị vẫn đang mặc áo khoác mà tôi cho chị ấy mượn.

Chị ấy ngầu quá.

Chị chưa bao giờ để lộ cảm xúc của mình khi chị ấy nói hay nhìn biển cả.

Tôi thắc mắc là lúc ấy chị đang nghĩ gì trong đầu lúc đó nhỉ.

Tôi đoán là chị ấy đang nghĩ về tôi rồi.

Tôi tự hỏi liệu chị vẫn chỉ nhìn tôi là thằng con trai của người quen chị không hơn không kém không.

Hay liệu tôi là gì trong đôi mắt của chị ấy.

Mà sao Senpai lại có mùi thơm thế nhỉ?

Tôi vẫn chả biết gì về chị ấy cả.

Kể cả khi chị ấy đang ở rất gần tôi thì tôi vẫn chả biết gì về chị ấy cả.

Thật gần mà cũng thật xa, gần ngay trước mắt mà xa tận chân trời.

Tôi ước gì mình có thể “mổ” tim chị ấy ra để xem là gì.

♥ (góc nhìn nhà gái)

Áo khoác của Tokiwa kun có mùi thơm quá

Tôi yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm, yêu lắm…

TÔI YÊU NÓ NHIỀU LẮM

EM YÊU ANH VÌ ANH ĐÃ CHO EM MƯỢN ÁO KHOÁC CỦA ANH KHI EM BỊ LẠNH.

EM YÊU ANH VÌ ĐÃ CHIỀU THEO CẢM XÚC CỦA EM VÀ CÙNG EM ĐI ĐẾN BÃI BIỂN NÀY.

EM YÊU ANH VÌ ĐÃ TIẾP NHẬN EM VÀ LẦN ĐẦU CỦA EM.

Chúng ta đi bãi biển này cùng nhau, phải chứ?

Sợi chỉ đỏ chắc chắn là đã kết nối với tôi rồi.

Ahn~ Em muốn cột anh bằng sợi chỉ đỏ này.

Tôi muốn được cột lấy. Tôi muốn được cột lấy. Tôi muốn được cột lấy. Tôi muốn được cột lấy.

Tôi muốn được cột lấy. Tôi muốn được cột lấy. Tôi muốn được cột lấy. Tôi muốn được cột lấy.

Tôi muốn được cột lấy. Tôi muốn được cột lấy. Tôi muốn được cột lấy. Tôi muốn được cột lấy.

Tôi muốn được cột lấy. Tôi muốn được cột lấy. Tôi muốn được cột lấy. Tôi muốn được cột lấy.

Tôi muốn được cột lấy. Tôi muốn được cột lấy. Tôi muốn được cột lấy. Tôi muốn được cột lấy.

Tôi muốn được cột lấy. Tôi muốn được cột lấy. Tôi muốn được cột lấy. Tôi muốn được cột lấy.

Tôi muốn được cột lấy. Tôi muốn được cột lấy. Tôi muốn được cột lấy. Tôi muốn được cột lấy.

Tôi muốn được cột lấy. Tôi muốn được cột lấy. Tôi muốn được cột lấy. Tôi muốn được cột lấy.

Tôi muốn được cột lấy. Tôi muốn được cột lấy. Tôi muốn được cột lấy. Tôi muốn được cột lấy.

TÔI MUỐN ĐƯỢC CUỐN CHẶT TRONG NÓ

Hơi ấm và mùi hương của anh ấy trên áo khoác làm tôi xao xuyến quá.

Kể cả khi tôi đã nghĩ rằng mình sẽ không thể thích anh ấy thêm được nữa, thì tôi vẫn cứ dễ dàng mà vượt qua chính mình.

Mỗi lúc mà tôi chạm vào anh ấy, tôi lại chết gục trong tình yêu.

Mỗi lúc mà tôi cảm nhận được hơi ấm của anh ấy, thì IQ của tôi lại tụt đi một điểm.

Tôi rất vui khi chuyến mua sắm này lại thành công tốt đẹp đến như vậy.

Tôi phải nấu bữa tối nay bằng tất cả tấm lòng thành của mình.

Và, tôi muốn mượn chiếc áo khoác này thêm một lúc nữa.

Tôi muốn cho em gấu trúc của tôi mặc áo này và ngủ cùng nó.

Ehehe, đó chắc chắn là điều tuyệt vời.

Tôi thắc mắc liệu Tokiwa kun sẽ tức giận không nếu như anh ấy biết được tôi lại đi thích mấy cái kiểu này.

Không, tôi chắc chắn là anh ấy sẽ nói rằng tôi dễ thương thôi.

Phải, chắc chắn là như thế. Anh ấy ngọt ngào mà.

Nhưng tôi vẫn quá xấu hổ để nói cho anh ấy biết.

Fufufufu, fufufufu.

Nhờ có áo khoác của anh mà cơ thể em đã rạo rực lên rồi.

Nhưng ngón tay em thì vẫn còn lạnh quá.

Và tôi muốn anh ấy nắm tay tôi để sưởi ấm nó.

Mình nhất định sẽ cầu xin anh ấy làm việc đó

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Không tức đâu, mà ảnh sợ luôn :)) main: "Tôi bị nhét chữ. Đến ngay câu này cũng vậy" :)) Sĩ liền :)) Không bừa đâu anh trai ạ. Con cá đã chính thức lên thớt rồi :)))