Thú Cưng Của Giới Thượng Lưu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1116

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 0

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 30

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10926

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 855

Web Novel - Chương 96 : Hoạ tiết này là gì

[Mẹ ơi, con thật sự rấttt yêu mẹ.]

Nụ cười rạng rỡ nở trên môi cô bé.

[Ơ, mẹ bị ốm hả? Không, không được đâu... Mẹ không được ốm...]

Đôi ngọc xanh biếc đáng yêu nhất thế gian ngước nhìn bà, chất chứa đầy lo lắng.

[Con sẽ chăm sóc mẹ...! Vậy nên mẹ đừng có lo!]

Đôi bàn tay nhỏ bé run rẩy, nhưng sự chân thành ẩn sau cử chỉ ngây thơ khiến trái tim bà tan chảy.

Artasha nhẹ nhàng đặt tay lên bờ má xinh đẹp. Rồi cô bé ấy, sinh linh đáng yêu nhất trên đời, nắm chặt bàn tay đang đặt trên má mình và hé môi, tựa như một chú chim non.

[Đồ khốn ghê tởm.]

Hả...?

[Bà thừa biết đó không phải là tôi. Rốt cuộc cũng giống như cái lần bà bỏ rơi cha, bà đã quay lưng với tôi. Đi chết đi. Tôi chưa từng coi bà là mẹ.]

Chỉ trong thoáng chốc, đôi mắt xanh đã trở nên lạnh lẽo.

Cùng lúc đó, thế giới bắt đầu đảo lộn.

[Bà chính là kẻ đã giết cha.]

"Ugh…!"

Ngay khi vừa tỉnh dậy khỏi cơn mơ, Artasha đã phải đối mặt với bầu không khí u ám và trần nhà quen thuộc đến khó chịu trong phòng ngủ của mình.

"Ugh! Khụ...!"

Cơn ho dữ dội trào lên cùng cơn đau bỏng rát nơi cổ họng. Đôi tay run rẩy che miệng lại, và khi nhìn xuống, bà thấy từng giọt máu đỏ thẫm loang dần trên đầu ngón tay.

"Dùng nó đi, Nam tước phu nhân."

Viviana, người vẫn đang thấp thỏm đứng cạnh giường, cẩn trọng đưa cho Artasha một chiếc khăn tay.

Dù trước đó đã kiên quyết từ chối việc được chăm sóc, nhưng bà vẫn phải thừa nhận sự bướng bỉnh của người phụ nữ vẫn chưa chịu rời khỏi dinh thự này.

"Cảm ơn cô, công nương Viviana."

"Nam tước phu nhân hãy nói chuyện thoải mái hơn đi."

"…Tôi sao có thể làm thế được, công nương?"

Artasha nhẹ nhàng lau máu trên khóe miệng bằng chiếc khăn tay vừa nhận được. Vệt máu đỏ thẫm trên tấm khăn trắng cho thấy tình trạng của bà tệ đến mức nào.

Một tuần đã trôi qua.

Kể từ cái ngày Tina, hay đúng hơn là cô gái mang diện mạo của Tina, lạnh lùng nói ra sự thật tàn nhẫn, thế giới của bà đã sụp đổ hoàn toàn.

Ngay từ đầu bà đã biết.

Rằng cô gái ấy có một tính cách hoàn toàn trái ngược với "Tina".

Kể từ lúc cha con bé, Bonny Blanc, gia chủ đời trước của gia tộc Blanc qua đời, Tina chưa từng một lần gọi bà là "mẹ."

Con bé luôn đối xử với bà bằng sự lạnh nhạt, ánh mắt nhìn lúc nào cũng chất chứa khinh miệt như thể nhìn vào một kẻ sát nhân.

Và rồi, vào một thời điểm nào đó, Artasha đã nhận ra.

Dù bà có cố gắng đến mức nào đi chăng nữa, thì nỗi oán hận khắc sâu trong lòng con gái cũng sẽ không bao giờ nguôi ngoai.

Cho dù có trả hết nợ cho gia tộc và khôi phục danh tiếng cho gia tộc Blanc, Tina vẫn sẽ căm ghét bà.

Đến khi nhận ra điều đó, bà đã phải chịu đựng biết bao tuyệt vọng và nỗi đau.

Chính vì vậy.

Dù biết rằng con gái mình đã thay đổi một cách đột ngột, bà vẫn cố tình ngoảnh mặt làm ngơ.

Giờ đây tình cảm của con gái đã thay đổi, ngọt ngào như chất gây nghiện khiến bà không thể nào buông.

Khát vọng thực sự của Artasha là thoát khỏi cuộc sống trống rỗng và ảm đạm trước kia, cuộc sống đã khiến bà trốn chạy khỏi sự thật mà bản thân không thể nào chối bỏ.

"Tôi là kẻ có tội."

"...."

Artasha cố gượng dậy khỏi giường. Đôi chân yếu ớt gần như khuỵu xuống, nhưng nhờ có sự giúp đỡ kịp thời của Viviana mà bà mới tránh khỏi việc bị ngã.

"Cô gái đó… hiện giờ thế nào rồi?"

Viviana do dự một thoáng, rồi nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt Artasha.

"Cô ấy vẫn đang ở trong dinh thự của Thánh nữ. Chúng tôi đã quyết định giữ cô ấy lại đó cho đến khi việc thanh tẩy con quỷ hoàn tất."

"…Vậy sao."

Kể từ khi biết rằng đứa trẻ đó không phải là con gái mình, Artasha chẳng còn lý do gì để bận tâm đến nó nữa.

Đứa trẻ ấy chính là kẻ đã cướp đi con gái thật sự của bà và gây ra vô số tội ác không thể tha thứ.

Chắc chắn Thánh nữ sẽ xử lý chuyện đó.

Giờ đây, chỉ còn lại một việc duy nhất bà phải làm.

Sau khi Thánh nữ xử lý xong con quỷ đó, bà sẽ hỏi về nơi ở của con gái thật. Bà sẽ tìm bằng mọi cách.

Nếu trong trường hợp tồi tệ nhất, đó là con gái bà không thể quay trở lại…

Thì lúc đó Artasha phải làm sao đây?

"Khụ…!"

Vị đắng trào lên cổ họng một lần nữa, rồi dòng máu đen sẫm trào ra từ miệng. Viviana vội đưa nước cho Artasha, bà khẽ nhấp một ngụm, nhưng cơn bỏng rát ở cổ họng và sức nặng trong lồng ngực vẫn còn đó.

Trái tim bà nặng trĩu.

Điều giày vò bà mãi không thôi từ sâu trong tâm can là mớ hỗn độn giữa oán hận và nỗi đau vì mất đi con gái.

Nhưng tại sao? Không chỉ có vậy. Còn có một thứ cảm xúc mơ hồ, không sao diễn tả được đang quấn chặt lấy tim bà.

Đặt tay lên trái tim đang run rẩy, Artasha ngẩng đầu. Giữa bàn làm việc là một vòng hoa rực rỡ đang đung đưa trong vầng ánh sáng dịu nhẹ.

Như bị điều gì đó thôi thúc, bà chậm rãi bước về phía nó.

[Mẹ nè! Con đã làm cái này trong vườn đó, hehe, mẹ thấy sao...?]

Đó là món quà từ đứa trẻ ấy.

Vào cái ngày Artasha nhận nó, bà đã hân hoan đặt nó giữa bàn, trong lòng tràn ngập niềm vui, giữ lại kỷ niệm ấy như một điều quý giá trong trái tim mình.

[Nó, um… không đẹp à mẹ? Ah, vết thương trên tay con á...? Không sao đâu! Chỉ cần mẹ vui là được...!]

Bàn tay nhỏ nhắn, mảnh mai ấy, bàn tay từng bị gai đâm rướm máu, đã cẩn thận hái từng bông hoa rồi khéo léo đan chúng thành một chiếc vòng.

Chẳng lẽ… tất cả chỉ là giả vờ thôi sao…?

Artasha nắm lấy chiếc vòng hoa bằng đôi tay run rẩy. Khi ánh mắt bà dừng lại trên những cánh hoa, những cảm xúc bị kìm nén bấy lâu bắt đầu rạn nứt.

"Con à…"

Bà thì thầm, nhìn chằm chằm vào chiếc vòng hoa trong tay.

"Thực sự là, con… chưa từng để mẹ vào lòng sao?"

Những mảnh ký ức mà bà từng muốn chôn vùi lại một lần nữa xé nát trái tim bà.

***

Âm thanh nặng nề của những sợi xích sắt vang vọng trong không gian tăm tối khi tứ chi cô bị trói chặt.

"Ugh…!"

Hơi thở nóng bỏng của cô tràn ngập trong căn phòng lạnh lẽo và ngột ngạt.

"Ugh, hức...? Ha… xin cô, đừng mà…"

"Cố chịu thêm một chút đi, Tina. Gần xong rồi."

Roạt—

"Ha...?! Ugh...! Cái... cảm giác này... nó lạ quá...!"

Loạt soạt, loạt soạt—

"Ah... hức... ugh..."

Đó là căn phòng giống như nhà tù do Lillian tạo ra. Hai cánh tay cô bị treo ngược lên trần bằng xiềng sắt, trong khi đôi chân bị trói chặt xuống sàn bằng những sợi xích nặng nề.

Tay chân bị kéo căng hoàn toàn không thể cử động, còn chiếc áo sơ mi thì bị kéo lên, để lộ phần bụng trần trụi khiến cô ở trong tư thế yếu ớt đầy tủi nhục.

Người trói tôi vào tư thế kỳ cục và xấu hổ này không ai khác chính là vị Thánh nữ đáng nguyền rủa đứng ngay trước mặt tôi.

Và trong khi tôi bị trói như thế này, Lillian lại làm một việc không thể hiểu nổi.

Bóp, bóp!

"Ugh?!"

Lillian xoè rộng hai bàn tay, vừa nắm chặt lấy eo, vừa cẩn thận ấn ngón tay cái vào vùng bụng dưới của tôi.

Như đang nhào nặn đất sét, mỗi khi những ngón tay tinh nghịch của Lillian ấn sâu vào vùng bụng dưới, một luồng điện kỳ lạ lại chạy khắp cơ thể tôi.

Bóp, bóp!

"Eek!?! Đ-đừng mà...!"

"Chỉ một chút nữa thôi, sắp xong rồi."

Cơ thể tôi run cầm cập, nhưng nhờ những sợi xích sắt ghì chặt tay chân nên nó đã kết thúc bằng việc toàn thân tôi co giật nhẹ.

Làm thế nào mà chuyện này xảy ra?

Tôi vừa mới tỉnh dậy, cơ thể đã bị trói như thế này.

Khi tôi hỏi Lillian đang làm gì tôi, cô ta chỉ mỉm cười tươi tắn không cần thiết và nói.

[Hôm nay chúng ta đã quyết định sẽ luyện tập bàng quang phải không nào? Tôi đang chuẩn bị một thứ đặc biệt cho việc này.]

Nói rồi, Lillian tiếp tục làm những gì mình thích với phần bụng dưới của tôi.

Cô ta ấn, sờ, véo, và mơn trớn nó — hành hạ tôi bằng đủ kiểu động tác biến thái.

Không thể cử động tay chân, tôi chỉ có thể nhắm chặt mắt, cắn chặt môi và kìm nén sự xấu hổ.

Đã bao lâu trôi qua kể từ khi Lillian mơn trớn phần bụng dưới của tôi?

Cuối cùng, Lillian đã rút tay khỏi eo tôi và lau mồ hôi trên trán.

"Huu... Hức... Haa..."

"Phù, xong rồi."

"Cô là đồ bệnh hoạn... bệnh hoạn... bệnh hoạn…"

Tôi thở dốc, miệng buông lời nguyền rủa yếu ớt. Nhưng Lillian chẳng buồn để tâm. Trái lại, cô ta còn đưa một tấm gương nhỏ ra trước mặt tôi.

"Em muốn xem thử chứ, Tina? Trông nó tuyệt lắm đấy."

Với nụ cười quyến rũ, cô ta nghiêng gương để tôi có thể nhìn rõ phần bụng dưới của mình.

Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc gương nhỏ. Trên làn da trắng ngần đang in hằn những dấu đỏ mà tay cô ta đã để lại.

Giữa chúng là một chiếc rốn nhỏ xinh.

Và bên dưới chiếc rốn, là một hoạ tiết kỳ lạ được khắc trên bụng tôi.

"…Hể?"

Tôi khẽ thì thầm, đôi mắt mở to, nhìn trối chiết vào thứ trước mắt mình.

Một hình tiết kỳ lạ được vẽ ngay dưới rốn của tôi.

Nó được vẽ bằng những đường nét màu bạch kim, toả ra vầng sáng mờ ảo, khắc họa một cây thánh giá nhỏ với đôi cánh thiên thần dang rộng ở hai bên.

"Cái quái gì vậy…?"

"Hehe, đẹp không? Đây là ấn tôi đặc biệt làm riêng cho em đấy, Tina."

"Ấn…ư?"

"Nó hợp với làn da trắng ngần của em lắm. Trông em cứ như thiên thần vậy."

Tôi biết một vài loại ấn.

Có ấn của sự phục tùng, thường được các kẻ buôn nô lệ sử dụng, những dấu ấn đó có thể khiến tim người mang chúng nổ tung nếu họ dám chống lại chủ nhân của mình.

Hoặc những ấn được dùng trong các nhà thổ nhằm khuếch đại ham muốn và khoái cảm của con người, đồng thời ngăn họ không thể mang thai. Những ấn như thế thường là do các ông chủ khắc lên.

Tôi biết những họa tiết ấy, nhưng tôi chưa từng thấy thứ này bao giờ.

Đó là lý do tại sao nỗi sợ vô hình trong tôi càng lúc càng mãnh liệt.

"C-cô đã làm gì với cơ thể tôi…?"