"Này, Tina~ Nói 'ah' đi nào."
Lillian đưa chiếc nĩa lại gần và mỉm cười dịu dàng.
Lưỡng lự trước chiếc nĩa, tôi chậm rãi hé môi.
Một miếng tart nhỏ được đưa vào miệng tôi.
Vị chua thanh của chanh và vị ngọt mềm của đường lan dần trên đầu lưỡi, cảm giác dễ chịu khó tả bắt đầu bao trùm lấy tôi.
Người ta nói ăn đồ ngọt lúc buồn bực sẽ giúp tâm trạng khá hơn. Có lẽ đúng thế thật.
"Ngon chứ?"
Lillian nhẹ nhàng hỏi.
Ánh mắt ấm áp của cô dừng lại trên tôi.
Tôi không còn tránh né ánh nhìn đó nữa. Bởi suy cho cùng, dù có tránh thì cô ta cũng sẽ kiên trì dõi theo tôi thôi. Né làm gì cho mệt?
"Ngon lắm… chị."
Tôi rụt rè gật đầu.
Nghe vậy, gương mặt Lillian liền ửng hồng, đôi mắt ánh lên vẻ vui mừng.
Không chút do dự, cô kéo tôi vào lòng và ôm thật chặt.
"Tôi yêu em, yêu em, yêu em, yêu em, yêu em."
"Tôi—"
Tiếng thì thầm của Lillian không ngừng vang lên bên tai tôi.
"Giờ tôi đã hiểu vì sao em lại được các tiểu thư yêu thích đến thế rồi, Tina ạ. Ai có thể cưỡng lại một cô bé đáng yêu như em chứ?"
Bàn tay cô khẽ vuốt mái tóc tôi, nhưng sự ám ảnh trong đôi mắt lấp lánh ấy vẫn khiến tôi rùng mình.
"Tất nhiên là từ giờ…em sẽ là của riêng tôi."
Cảm giác chiếm hữu nghẹt thở của cô ta siết chặt lấy tôi. Chỉ mới hôm qua tôi còn dùng hết sức để đẩy Lillian ra, vậy mà lạ thay… giờ tôi lại chẳng muốn chống cự.
Chống cự chỉ khiến tôi đau hơn mà thôi.
"Khát nước hả? Để tôi lấy nước cho em nhé."
Lillian cầm lên một ly nước trong vắt. Nhưng thay vì đưa cho tôi, cô ta lại tự mình uống một ngụm lớn.
Rồi cô ghé lại gần tôi với một nụ cười rạng rỡ.
Nó vẫn thật khó chịu.
Nhưng lúc này, điều duy nhất tôi có thể làm là hé môi đón lấy dòng nước mà Lillian để chảy từ miệng của y xuống đầu lưỡi tôi.
"A… ưm…"
Tôi chẳng còn chút phản kháng nào trong căn phòng này.
Những chiếc cùm sắt dày cộm trói chặt tay chân tôi. Dù có thoát được chúng, thì tôi cũng chẳng thể chạy khỏi sự hiện diện đến nghẹt thở đang bao trùm cả căn phòng này của Lillian.
Tôi gạt bỏ lòng tự trọng, nhét chúng vào sâu trong lòng.
Kỳ lạ là sau khi làm vậy, Lillian không còn hành hạ tôi nữa. Cô ta chỉ đơn giản là thể hiện tình cảm theo cách của riêng mình.
'…Nếu tích đủ 100 con dấu, mình có thể thoát khỏi nơi này.'
Nếu mỗi ngày kiếm được hai con dấu, tôi sẽ cần khoảng hai tháng để thoát khỏi sự giam cầm địa ngục này.
Tất nhiên với điều kiện là tôi phải ngoan ngoãn nghe lời Lillian.
"Hôm nay em ngoan lắm. Có chuyện gì sao?"
Tôi im lặng và tránh ánh mắt cô.
"Em thấy không khỏe à?"
Gương mặt cô thoáng hiện một nét lo lắng. Vẻ căng thẳng kỳ lạ khi nãy đã tan biến, để dành chỗ cho sự quan tâm chân thành khi cô đặt tay lên trán tôi.
Một luồng sáng tinh khiết lóe lên, rồi hơi ấm từ bàn tay cô tỏa ra.
Cảm giác ấm áp nhẹ nhàng lan vào từng ngóc ngách trong cơ thể tôi.
"Um… Có vẻ em không bị thương, phải không Tina?"
Tại sao vậy?
Sự chán ghét đối với Lillian vẫn còn đó… thế nhưng tôi lại do dự, tôi không thể ném những lời lẽ cay độc vào mặt cô như trước nữa.
[Dù Tina có trở nên xấu xa đến thế nào đi nữa… thì tôi vẫn sẽ yêu em đến tận cùng.]
Câu nói ấy cứ vang vọng mãi trong đầu tôi từ hôm qua đến giờ.
Nó mới thật khó tin làm sao. Nhưng giờ vẫn vậy, và có lẽ sẽ mãi như thế.
Hiện thực không phải cổ tích.
Lời thề về tình yêu vĩnh hằng chẳng qua cũng chỉ là câu nói ngọt ngào mà bất kỳ ai cũng có thể buông ra.
Không gì có thể tồn tại mãi mãi, nhất là những cảm xúc mãnh liệt, chúng sẽ nhanh chóng rơi vào quên lãng.
Như ngọn lửa từng bùng cháy, bị dập tắt bởi làn gió thoảng.
Nếu tình yêu thực sự là vĩnh hằng, thì cha đã không bỏ mẹ mà đi.
Nếu tình yêu không thể phai nhạt, thì mẹ đã không nhìn tôi như thể tôi là một con quái vật.
Ánh mắt lạnh lẽo khi ấy vẫn ám ảnh tôi đến tận bây giờ.
Lillian có gì khác họ? Những lời cô ta nói suy cho cùng cũng chỉ là xuất phát từ những ham muốn thoáng qua.
Bị chính ham muốn của mình chi phối, những gì cô ta thốt ra chẳng hơn gì âm thanh rỗng tuếch chạy theo ý thích nhất thời.
Tôi đâu có ngu đến độ đặt niềm tin vào chúng.
"Tina, đưa tay đây."
Khi Lillian chìa tay ra, tôi bình thản đặt cả hai bàn tay vào tay cô.
Cô ta mỉm cười nhẹ rồi xoa đầu tôi, sau đó nhìn tôi bằng ánh mắt quyết đoán.
"Tina, có điều gì em muốn làm không?"
"…Điều tôi muốn làm sao?"
"Hôm nay Tina rất ngoan. Tôi sẽ đáp ứng một yêu cầu của em."
"…Vậy…"
"Tất nhiên là không được làm tổn hại cơ thể hay rời khỏi dinh thự."
Tôi định hỏi liệu tôi có thể chết ở đây không, nhưng Lillian đã rào trước bằng giọng nói dứt khoát.
Cúi đầu xuống, tôi ngẫm nghĩ một lúc. Trong hoàn cảnh này, tôi còn có thể xin gì?
May mắn là vẫn có một điều mà tôi đã muốn nói từ lâu.
"…Tôi muốn tắm."
Tôi bị nhốt trong nhà tù tối tăm này bao lâu rồi?
Ở một nơi không có đồng hồ, tôi chẳng thể nào biết được đã trôi qua bao ngày hay bao tuần.
Từ ngày đầu tiên tỉnh dậy trong nhà tù này cho đến bây giờ, tôi chưa từng tắm một lần nào.
Ấn khắc Lillian vẽ lên người tôi có thể dùng sức mạnh bí ẩn nào đó để thanh lọc mọi tạp chất bên trong cơ thể, nhưng nó không thể rửa sạch bụi bẩn bám trên da tôi.
Cảm giác nhớp nháp khó chịu khiến tôi cảm thấy ngột ngạt. Nó không chỉ là sự khó chịu thông thường, nó là một dạng tra tấn đang dày vò tôi.
"Tôi chỉ muốn được tắm thôi."
Đầu tôi nặng trĩu, cơ thể thì uể oải, đau ê ẩm khắp nơi.
Chưa kể chỗ tôi đang ngồi… cũng chính là nơi tôi đã "giải quyết nỗi buồn" vào ngày hôm qua.
Lillian bảo đó là "nước thánh", nhưng với tôi, nó vẫn chỉ là thứ mà cơ thể tôi đã bài tiết ra.
"Không… được tắm sao?"
Giọng tôi nhỏ dần. Một nỗi khao khát sâu thẳm cứ thế trào dâng từ tận đáy lòng.
Lillian nhìn tôi chằm chằm một hồi như bị điều gì đó cuốn hút. Nhưng chỉ trong thoáng chốc, cô đã lắc đầu thật mạnh.
"Tôi xin lỗi, Tina. Hẳn là em phải khó chịu lắm. Tôi đã quá vô tâm rồi."
Lillian bước lại gần và nở một nụ cười mờ nhạt, sau đó cô ôm lấy tôi rồi nhẹ nhàng xoa đầu.
"Đi thôi. Tôi sẽ giúp em tắm."
Tim tôi bỗng lạnh lại.
"...Giúp tôi tắm ư?"
"Tất nhiên rồi."
Lillian cúi xuống nhìn tôi, nụ cười vẫn vương trên môi.
"Đã là chủ nhân thì phải tắm cho thú cưng của mình chứ, đúng không nào?"
Tuy nghe có vẻ bình thản, nhưng ẩn sâu trong đó là sự chiếm hữu đầy âm thầm.
Nghĩ lại thì đó cũng là chuyện dễ hiểu.
Ở đây, đến ăn tôi còn không được tự làm. Thế thì sao cô ta có thể cho tôi tự tắm cơ chứ?
Hơn nữa, việc vào phòng tắm cùng Lillian cũng chẳng phải chuyện gì to tát.
Dù gì thì… tôi đã "làm nó" ngay trước mặt cô ta rồi, còn gì để xấu hổ nữa đây?
Phụ nữ tắm cùng nhau cũng chẳng phải chuyện hiếm.
Lúc trước tôi đã từng làm vậy với mẹ, hay đúng hơn là với Artasha.
Và cũng chẳng phải là Lillian có mấy ý đồ bệnh hoạn, điên loạn như Mardian đã làm với tôi.
Thứ Lillian muốn chỉ đơn giản là sự phục tùng tuyệt đối, như một con vật cưng để cô ta trút hận.
Vậy nên, tôi có thể xem chuyện này như một buổi tắm giữa hai người phụ nữ.
"Tôi sẽ bảo người đun nước. Rồi đốt thêm vài ngọn nến, và trang trí một chút hoa."
Giọng Lillian cao hơn thường ngày, hệt như đang háo hức. Má cô ta hơi ửng đỏ, ôm chặt lấy tôi rồi hôn nhẹ lên trán.
"Đợi tôi một chút nhé. Tôi sẽ bảo hầu gái chuẩn bị nước tắm."
"…Được rồi."
Lillian mỉm cười dịu dàng, rồi cô mở cửa và bước ra ngoài, bỏ lại căn phòng chìm trong tĩnh lặng.
Chỉ đến khi ở một mình, tôi mới cẩn thận đưa tay xuống dưới váy.
"…Ugh."
Dù một khoảng thời gian đã trôi qua, nhưng quần lót ẩm ướt vì mồ hôi và cảm giác khó chịu vẫn bám dính lấy người tôi. Ngồi cả ngày trong tình trạng này thật sự là không thể chịu nổi. Nếu Lillian không cho tôi tắm… chắc là tôi sẽ phát điên lên mất.
Chỉ nghĩ đến việc được ngâm mình trong làn nước ấm cũng đủ để tâm trạng tôi nhẹ nhõm đi đôi chút.
Tắm rửa đã trở thành một trong những thú vui hiếm hoi mà tôi có được kể từ khi đặt chân đến thế giới này; được ra khỏi căn phòng u ám, ngột ngạt này dù chỉ một chốc cũng khiến tôi cảm thấy dễ thở hơn.
Vài phút sau cánh cửa lại mở ra, và Lillian bước vào với nụ cười rạng rỡ.
"Tina, đến lúc rồi."
Cô ta tiến đến gần tôi, trên tay cầm theo một chiếc vòng da.
Lillian lấy chìa khóa từ túi và bắt đầu mở từng chiếc cùm trên tay và chân tôi.
Khi những chiếc cùm lạnh buốt và nặng nề được tháo ra, tứ chi vốn cảm thấy nặng trĩu đến tận cùng của tôi cuối cùng cũng được giải thoát.
Một cảm giác tự do lan ra khắp cơ thể, mạnh đến nỗi trong một thoáng, tôi đã nghĩ… sống trong trạng thái được tự do như thế này cũng chẳng tệ lắm.
"Tina, để đổi lấy việc tháo cùm sắt thì em phải đeo cái này."
Lillian cất chìa khóa vào túi rồi giơ chiếc vòng da mà cô ta mang theo.
Hình dáng dần hiện rõ hơn khi cô ta mở nó ra, nó giống hệt một cái vòng cổ.
Nhìn kỹ hơn, không còn nghi ngờ gì nữa, đó chính là vòng cổ của chó.
Không, chính xác là vòng cổ dành cho chó.
"Đừng hiểu lầm, Tina."
Lillian cho tôi xem chiếc vòng.
Ở chính giữa chiếc vòng là một viên ngọc trong suốt tỏa ra những tia sáng đa sắc dịu nhẹ, nó được gắn vào lớp da đen bóng.
"Cái này để đảm bảo thực thể bên trong em sẽ không thể thoát ra ngoài và làm hại em."
"…Cô biết bạn tôi à?"
Giờ nghĩ lại, đúng là trước đó Lillian đã nói như thể biết rõ về sự tồn tại ấy.
Nhưng làm sao cô ta biết được?
Bạn thuở nhỏ của tôi đã cùng tôi sang thế giới này. Không đời nào nhân vật trong game lại biết được sự tồn tại ấy.
Phải chăng với tư cách là Thánh nữ, Lillian đã dựa vào trực giác và nhận ra điều gì đó?
"Nhớ kỹ nhé, Tina. Thứ đó không phải bạn em. Nó là một thực thể vô cùng độc ác và xấu xí."
Ánh mắt Lillian trở nên nghiêm nghị khi cô nhìn thẳng vào tôi.
Đôi mắt hồng nhạt của cô như muốn xuyên thấu tim tôi, khiến những ý nghĩ chống đối mà tôi đã kìm nén bấy lâu bắt đầu trỗi dậy.
"…Cô thì biết cái đéo gì?"
Đó là người đã ở bên tôi khi tôi cô đơn nhất.
Trong căn phòng chật chội nơi tôi chỉ biết cố gắng sống qua từng ngày, cô ấy đã luôn ở đó, mỉm cười rạng rỡ cùng giọng nói ấm áp.
"Tôi biết chứ, Tina. Em coi trọng thứ đó hơn bất cứ ai phải không? Và đó mới chính là mục đích của nó ngay từ đầu."
"Tôi sẽ khiến Tina không thể sống thiếu tôi. Đừng lo, tôi sẽ khiến em quên người phụ nữ đó. Không sao cả."
Lillian đeo chiếc vòng lên cổ tôi, siết lại vừa đủ để không làm tôi nghẹt thở.
Sau khi nhìn chăm chú một hồi, cô nhẹ nhàng xoa đầu tôi cùng ánh mắt tối hơn thường ngày.
"…Tina nguy hiểm thật đấy. Cảnh tượng quyến rũ như này thật khó để khiến người ta cưỡng lại."
"Hả?"
Tôi sững người trước những lời ấy.
Tôi đã làm gì để phải nghe những lời vô lý như vậy?
Thật nực cười khi nghe câu đó từ chính người vừa đeo vòng cho tôi.
"Vậy giờ chúng ta đi tắm nhé?"
Lillian đứng dậy rồi đưa tay về phía tôi.
Dù có rất nhiều điều muốn nói, nhưng cuối cùng tôi chỉ lặng lẽ nắm tay cô ta và đứng dậy.
Bây giờ tôi chỉ muốn được tắm.
Tôi muốn gột rửa cảm giác ẩm ướt khó chịu bám ở nửa thân dưới cùng lớp bụi bẩn đã tích tụ trên mái tóc suốt thời gian qua.
Tôi nắm lấy tay Lillian.
Với một nụ cười, cô ta quàng một tay quanh eo tôi rồi nhẹ nhàng dẫn tôi về phía cửa.
Cuối cùng tôi được rời khỏi cái không gian ngột ngạt này.
Nhưng ngay khi chúng tôi chuẩn bị bước ra ngoài, cánh cửa lại mở ra từ phía đối diện, không phải là do Lillian, mà là bởi một người khác.
Và người xuất hiện trước mắt là người mà tôi hoàn toàn không ngờ đến.
"…Công nương Viviana?"
Mái tóc đen dài buông thõng.
Đôi mắt thạch anh tím ánh lên một tia mờ ảo.
Viviana đứng ở ngưỡng cửa chăm chú nhìn tôi.
"…Công nương?"
Ngay cả Lillian cũng tỏ vẻ ngạc nhiên.
Viviana chuyển ánh mắt từ tôi sang Lillian, rồi với một nụ cười nhạt, cô nhanh chóng kéo tôi ra khỏi vòng tay của Lillian.
"Ehh?"
Một âm thanh the thé bật ra khỏi miệng tôi.
Tôi rời khỏi vòng tay của Lillian và rơi vào lòng Viviana.
So với dáng người mảnh mai của Lillian, cái ôm của Viviana rắn chắc và mạnh mẽ hơn nhiều.
"Tôi sẽ đảm nhiệm chuyện tắm rửa của Tina."
Giọng cô chẳng mang một chút vui vẻ nào.
Viviana nói, đôi mắt tối lại khi nhìn về phía Lillian.
Còn Lillian thì nhìn xuống đôi tay trống trơn của mình, như không biết phải để đâu, cô trừng mắt nhìn Viviana.
"…Cô vừa nói gì?"
Không hiểu vì sao, bầu không khí giữa hai người họ đã trở nên không mấy hòa thuận.
