Thú Cưng Của Giới Thượng Lưu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1116

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 0

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 30

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10923

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 855

Web Novel - Chương 101 : Ta cởi đồ giúp em nhé...?

Chương 101 : Ta cởi đồ giúp em nhé...?

"Tôi... Tôi có thể đi vệ sinh được không?"

Trước lời van nài khẩn thiết của tôi, ánh mắt Viviana khẽ dao động.

Một sự tĩnh lặng bao trùm lấy chúng tôi trong giây lát. Chẳng mấy chốc, Viviana đã lấy lại vẻ điềm tĩnh, cô bình thản trả lời bằng vẻ mặt khó đoán.

"Xin lỗi, Tina. Nhưng ta không thể để em một mình được."

"Hả? Tại sao..."

"Nếu ta để em một mình, em sẽ lại tìm cách tự sát mất."

Giọng nói đượm buồn của cô ấy vang vọng bên tai tôi.

Những lời không thể chối cãi của Viviana khiến tôi nín lặng.

Phải chăng lần tôi tự cắt cổ tay tại dinh thự đã khiến cô ấy cảnh giác? Hay là cô ấy đã biết về vô số hành động tự hại của tôi dưới tầng hầm?

Dù là gì đi nữa thì cũng chỉ có một điều rõ ràng, đó là Viviana sẽ không bao giờ để tôi rời nửa bước.

"Vậy ý cô là tôi không được phép đi vệ sinh hả?"

Trước cái trừng mắt sắc lẹm của tôi, Viviana chậm rãi lắc đầu.

"Không, dĩ nhiên là không phải vậy."

Sau một thoáng suy tư, Viviana mở cửa phòng tắm.

Khi cánh cửa ốp đá cẩm thạch trắng mở ra, luồng hơi nước ấm áp len lỏi qua khe hở tràn ra ngoài.

Trong một khoảnh khắc, bị mê hoặc bởi hương hoa thoang thoảng mơn man nơi đầu mũi, tôi đứng chôn chân tại chỗ. Trước khi tôi kịp nhận ra, Viviana đã bế bổng tôi lên theo kiểu công chúa một lần nữa.

"G-gì thế?!"

"Làm nó ở chỗ mà ta có thể nhìn thấy em ấy."

"Cô có ý gì—"

Tôi lắp bắp, không hiểu chuyện gì đang diễn ra.

Viviana bước vào phòng tắm trong khi ôm chặt tôi.

Hơi nước ấm áp bao bọc lấy tôi cùng hương hoa ngọt ngào thoang thoảng quanh mũi. Khung cảnh xung quanh được trang hoàng bằng đá cẩm thạch trắng toát lên vẻ sang trọng, trong khi chiếc bồn tắm lớn ở trung tâm mang những nét chạm khắc tinh xảo, là minh chứng cho sự chế tác tỉ mỉ.

Nhưng tôi không có thì giờ để chiêm ngưỡng cảnh tượng đó. Viviana với đôi tay vẫn đang bế tôi, tiếp tục tiến về phía vòi sen.

"Viviana... Tôi chỉ cần đi vệ sinh thôi mà..."

"Chờ ta một chút."

Cô ấy nhẹ nhàng đặt tôi xuống, rồi cầm lấy chiếc khăn tắm lớn gần đó và quay sang tôi.

"Ta cởi đồ giúp em nhé?"

Ánh mắt kiên định của Viviana cho tôi biết rằng dù tôi có từ chối cũng vô ích.

Môi cô ấy cong lên thành một nụ cười nhẹ sau khi tôi gật đầu, rồi cô ấy âu yếm xoa đầu tôi.

Chẳng hiểu sao, Viviana lại hít một hơi thật sâu rồi đưa tay về phía quần áo của tôi.

Tách— Tách—

Từng chiếc cúc sơ mi được cởi ra dưới ngón tay của cô ấy.

Khi chiếc áo mở bung để lộ bộ đồ lót màu trắng cùng chiếc rốn nhỏ nhắn của tôi, Viviana đã nuốt khan cùng đôi má thoáng ửng hồng. Tôi ngờ vực liếc nhìn cô ấy.

"Viviana?"

Viviana chớp mắt, có vẻ lúng túng trong thoáng chốc rồi nhanh chóng nở một nụ cười điềm nhiên và gãi đầu.

"Xin lỗi, trong này nóng hơn ta tưởng."

Viviana cởi hết hàng cúc của chiếc sơ mi rồi chỉ tay xuống phía dưới rốn.

"Đây hẳn là ấn khắc mà Lilian đã nghiên cứu."

Với ánh mắt chứa đầy vẻ hiếu kỳ, Viviana ấn nhẹ ngón tay lên ấn khắc ở bụng tôi.

Ngay khoảnh khắc ngón tay cô ấy chạm vào ấn, một cảm giác dồn nén tựa như cơn sóng thần chạy khắp cơ thể tôi.

"Ahh—!"

Cơ thể tôi co giật trong vô thức.

Tôi lùi lại theo bản năng, kéo giãn khoảng cách với Viviana.

"Ti... Tina? Em không sao chứ?"

Có lẽ hành động của tôi quá bất ngờ khiến Viviana ngập ngừng đưa tay ra với vẻ bối rối.

"Um, ah..."

"Em không thấy khó chịu ở đâu chứ?"

Tôi không dám nhìn thẳng vào ánh mắt lo lắng của Viviana.

Làm sao tôi có thể thừa nhận đó là do tôi cảm thấy bản thân sắp tè dầm được đây.

Lấy một tay che đi khuôn mặt đỏ bừng vì nỗi xấu hổ dâng trào, tôi ngước nhìn Viviana rồi van xin trong tuyệt vọng.

"X-xin cô... đừng ấn vào đó."

"...Sao cơ?"

"B-bụng dưới của tôi... nhạy cảm lắm. Nếu cô ấn vào đó… thì chuyện không hay sẽ xảy ra mất..."

Đó là nơi mà Lillian đã không ngừng ấn mạnh vào.

Cho đến khi tôi không thể nhịn được nữa và đéi dầm, Lillian vẫn sẽ hành hạ tôi bằng cách liên tục ấn vào phần bụng dưới.

Cảm giác bị chèn ép dữ dội và sự kích thích đến choáng ngợp khi ấy đã khắc sâu vào tâm trí tôi.

Giờ đây, chỉ một cái ấn nhẹ cũng đủ để phản xạ ấy ùa về.

Cảm giác choáng váng khiến đôi chân tôi bủn rủn như muốn khuỵu xuống.

Tôi chỉ biết thầm cầu nguyện trong tuyệt vọng rằng nếu có thể, xin đừng ai chạm vào bụng mình.

Viviana lặng lẽ di chuyển ra sau lưng tôi mà không nói một lời.

"...Ta sẽ cởi nốt chỗ quần áo còn lại của em."

Áo ngực, váy, và cả đồ lót.

Viviana chậm rãi trút bỏ từng món đồ đang che chắn cơ thể tôi.

Hơi thở ấm nóng của Viviana thi thoảng lại phả vào cổ tôi mỗi khi cô nghiêng người lại gần.

Tiếng quần áo sột soạt dứt hẳn cũng là lúc trên người tôi chẳng còn mảnh vải nào.

Dù tắm chung với người cùng giới không có gì xấu hổ, nhưng việc chỉ có một mình mình khoả thân khiến gương mặt tôi thoáng ửng đỏ.

Không biết cô ấy có nhận ra sự ngượng ngùng của tôi không, nhưng đã Viviana lặng lẽ lấy một chiếc khăn tắm rồi khoác lên vai tôi.

Chiếc khăn trắng tinh phủ lên người tôi tựa như một chiếc áo choàng, làm dịu nỗi thẹn thùng đang dâng lên trong lòng.

"Đừng lo. Ta sẽ không để em khoả thân một mình đâu."

"...Hể?"

Trong lúc tôi vẫn còn đang nghĩ về lời cô ấy nói, thì Viviana đã lẩm bẩm điều gì đó bằng tông giọng khó nghe.

[...Nguy hiểm quá.]

Tại sao vậy? Gương mặt Viviana thoáng ửng hồng, có vẻ như cô ấy đang cố tránh ánh mắt tôi.

Cô ấy đang xấu hổ ư?

Hay… đây là lần đầu tiên Viviana tắm chung với người khác?

Giờ nghĩ lại, cũng chẳng lạ nếu một người rối loạn nhân cách như Viviana chưa từng tắm chung với ai bao giờ.

Trong game, Viviana chỉ có đồng minh chứ không hề có bạn thân đến mức có thể tắm chung.

Dù chuyện đó không khiến tôi bận tâm lắm, nhưng trông Viviana có vẻ hơi bối rối trước tình huống này.

Tay mân mê chiếc khăn tắm cô ấy vừa khoác cho, tôi khép nép đôi chân lại.

"Ta sẽ gội đầu cho em trước, Tina."

"Tôi, um... chuyện đi vệ sinh..."

"Cố nhịn một chút đi, Tina. Gội đầu xong ta sẽ cho em đi ngay."

Giọng nói kiên quyết của cô ấy khiến tôi chỉ biết lặng lẽ cắn môi.

Viviana bật vòi sen và dòng nước trong vắt bắt đầu chảy ra.

Sau khi kiểm tra nhanh nhiệt độ bằng tay, cô ấy gật đầu và ra hiệu cho tôi lại gần.

'...Hả?'

Tôi ngây ngốc chớp mắt.

Khác với tôi đang quấn độc một chiếc khăn tắm, Viviana vẫn ăn mặc kín mít.

Chiếc áo choàng đen dài đến tận chân, bộ vest đen cứng cáp cùng đôi giày đen cùng màu.

Dù Viviana có vẻ chẳng bận tâm, nhưng gấu quần của cô ấy đã ướt sũng vì bị nước bắn vào.

"Công nương Viviana, cô không định cởi đồ ra à?"

"Hả?"

Nghe tôi nói vậy, chẳng hiểu sao Viviana lại tỏ ra lúng túng.

"Nếu cô cứ tắm cho tôi với cái bộ đồ đó thì nó bị sẽ ướt hết đấy."

"Không sao cả. Ta sẽ cho người giặt chúng sau khi trở về dinh thự."

Không phải vậy, vấn đề nằm ở tôi đây này.

Nhìn bộ vest chỉn chu của cô ấy dần bị thấm ướt làm tôi cảm thấy khó chịu một cách kỳ lạ.

Nó khiến tôi thấy ngột ngạt.

Hơn nữa, việc chỉ có mỗi mình tôi không mặc gì cũng xấu hổ lắm chứ bộ.

"...Để tôi giúp cô cởi đồ nhé, Công nương Viviana?"

"Sao cơ?"

Tôi thận trọng tiến lại gần Viviana và đưa tay về phía cổ áo cô ấy.

"Tôi cởi giúp cô nhé...?"

Khi nhìn Viviana với đôi mắt hơi cụp xuống, tôi thấy đôi mắt màu thạch anh tím của cô ấy khẽ rung động mà chẳng rõ lý do.

"Uh, um, chuyện đó..."

"Chỉ có mình tôi khoả thân thì xấu hổ lắm..."

Thấy tôi lí nhí với vẻ thoáng buồn, Viviana cắn môi vài lần rồi mới miễn cưỡng gật đầu.

Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên chiếc áo choàng của cô.

Lớp vải nặng trịch êm ái trượt xuống, tuột khỏi bờ vai cô ấy.

Sau khi gấp gọn chiếc áo choàng và đặt vào giỏ đồ, tôi đưa tay về phía bộ vest.

Cởi bỏ chiếc áo vest, tôi có thể cảm nhận được hơi ấm của cô ấy thoang thoảng qua lớp vải lạnh lẽo.

Tiếp đó, tôi đặt tay lên chiếc áo sơ mi trắng và bắt đầu cởi từng chiếc cúc một, dần để lộ làn da trắng ngần của Viviana.

Rất nhanh, chiếc áo sơ mi đã được cởi bỏ hoàn toàn, và những đường cong quyến rũ vượt hiện ra ngay trước mắt tôi.

Dù không "nở nang" như Artasha, nhưng vòng một của Viviana cũng khá đầy đặn.

Kìm nén cơn ghen tị bất chợt dâng trào, tôi ngước nhìn cô ấy.

"Tôi cởi quần giúp cô nhé...?"

"...Được rồi."

Ngay khoảnh khắc cô ấy đồng ý, một tín hiệu mạnh mẽ từ phần bụng dưới đã chạy dọc cơ thể tôi.

"...Ugh."

Phải đứng quá lâu khiến vấn đề sinh lý của tôi đã trở nên không thể chịu đựng được.

Nghĩ rằng bản thân sẽ không thể nhịn thêm được nữa, tôi quỳ xuống trước thắt lưng của Viviana.

"Tina...?"

Eo của cô ấy ở ngay tầm mũi tôi, gần đến độ tưởng chừng có thể chạm vào.

Trước tiên, tôi cẩn thận cởi giày cho cô ấy, rồi nhẹ nhàng nâng đỡ lấy cổ chân để kéo tất ra.

Cuối cùng, khi đôi chân trần của cô ấy hiện ra, tôi chậm rãi đặt tay lên eo cô ấy.

"Tôi sẽ cởi quần cho cô ngay bây giờ."

Nới lỏng chiếc thắt lưng dày, tôi kéo khóa quần rồi nhẹ nhàng kéo chúng xuống dọc theo đôi chân của Viviana.

Qua khe hở, chiếc quần lót màu đen sang trọng hiện ra rõ mồn một.

Chỉ đến khi Viviana nhấc chân lên, tôi mới có thể cởi hẳn chiếc quần dài ra.

"Tôi cởi cả đồ lót nhé...?"

Tôi dè dặt hỏi, còn Viviana thì vội quay mặt đi nơi khác với gương mặt thoáng ửng hồng.

"...Cứ để ta tự cởi."

Chẳng hiểu sao, hơi thở của cô ấy trở nên nặng nề hơn thấy rõ.

Đôi mắt màu thạch anh tím cũng trở nên mơ màng hơn mọi khi.

"Được rồi."

Trong khi Viviana ngượng ngùng cởi nốt phần còn lại, tôi cứ thẫn thờ nhìn theo cô ấy.

Tuy không trắng bằng tôi, nhưng làn da cô ấy vẫn rất trắng hồng.

Dù đã trải qua bao năm tháng chinh chiến nơi sa trường, nhưng trên cơ thể cô ấy lại chẳng hề có lấy một vết sẹo, khoe trọn những đường cong mượt mà cùng nét mềm mại đầy nữ tính.

Xen lẫn vào đó là những thớ cơ săn chắc thoắt ẩn thoắt hiện đầy tinh tế.

Quả là phong thái uy nghiêm của một vị chỉ huy.

Tại sao vậy?

Ngắm nhìn cơ bụng săn chắc của Viviana khiến tim tôi đập nhanh hơn.

"...Hả?"

Tò mò trước cảm giác lạ lẫm này, tôi đặt tay lên ngực.

Tim tôi đang đập thình thịch.

Nó đập mạnh liên hồi.

Từ khi nhập vào thân xác này, hiếm khi nào tim tôi lại đập mạnh đến thế.

'...Quái lạ.'

Chắc không có gì đâu.

Hẳn là do cơ thể tôi đang căng cứng vì cơn buồn tiểu dồn nén mà thôi.

Chắc chắn không thể có lý do nào khác được.

Tuyệt đối không.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!