Những đường màu bạch kim bao quanh phần bụng dưới của tôi tạo thành một hoa văn kỳ lạ.
Ở trung tâm là một cây thánh giá được tô điểm bằng những họa tiết toả ra như đôi cánh.
"Nó hợp với em lắm, Tina. Trông em cứ như thiên thần vậy."
Lillian mỉm cười tiến lại gần. Đầu ngón tay cô chậm rãi lần theo từng nét vẽ, mỗi cái chạm nhẹ của cô đều khiến tôi run lên từng đợt.
"C-cô đã làm gì với cơ thể tôi?!"
Ký ức về những bài viết tôi từng thấy trong cộng đồng game ồ ạt hiện về, nhưng tôi chưa từng thấy loại ấn nào như thế này cả.
"Ấn này tốt lắm đấy, nó sẽ giữ cho Tina khỏe mạnh."
"C-cô đang nói linh tinh gì vậy…! Trên đời này làm gì có loại ấn nào như vậy!"
"Tất nhiên là không rồi. Bởi đây là tác phẩm mới toanh tôi tạo riêng cho em mà."
"…Cái gì?"
Nó vô lý đến mức tôi chỉ biết sững sờ.
Ấn khắc vốn là di sản được truyền lại qua nhiều thế hệ, là những kiệt tác ma thuật do các đại pháp sư tạo ra, hoặc cần hàng thập kỷ nghiên cứu để hoàn thiện.
Đúng là cả Viviana và Lillian đều biết sử dụng các loại ấn sẵn có, nhưng trong game hoàn toàn không có route nào cho thấy họ tự phát triển ấn khắc mới.
Vậy mà cô ta lại bảo tự mình tạo ra một cái?
"Tôi tranh thủ nghiên cứu trong lúc nghỉ ngơi giữa các trận chiến. Tôi còn tự vẽ thử lên người mình nữa đấy, và hiệu quả thì cực kỳ tuyệt vời."
"T-tự ý vẽ ấn lên người khác mà không có sự đồng ý là phạm pháp đó! Cô có bị điên không…?"
"Vậy đầu độc tôi thì hợp pháp chắc?"
"C-cái đó…"
Lời phản bác sắc bén của Lillian khiến tôi nghẹn họng.
Lillian nhìn tôi hồi lâu trước khi nhẹ nhàng vuốt tóc tôi, khóe môi khẽ cong thành một nụ cười mờ nhạt.
"Tôi đã đưa vào sức mạnh thanh tẩy vào cây thánh giá, còn đôi cánh thì được truyền đầy thần lực."
"V-vậy nghĩa là gì…?"
"Hiệu quả của loại ấn này rất đơn giản."
Những ngón tay đang vẽ vòng tròn quanh bụng dưới tôi bỗng ấn mạnh vào ngay trung tâm của cây thánh giá.
"Eek!"
Một cảm giác khó chịu lan khắp bụng dưới của tôi.
"Sức mạnh thanh tẩy sẽ loại bỏ mọi tạp chất trong cơ thể em, chuyển tất cả thành dòng nước tinh khiết và trong vắt. Sau đó thần lực sẽ thần thánh hóa lượng nước ấy."
"C-cái gì cơ…?"
"Nói ngắn gọn thì, từ giờ trở đi cơ thể em sẽ chuyển hoá toàn bộ chất thải và độc tố thành nước thánh tinh khiết."
"N-nó… tại sao?"
"Trời ạ, em không thấy nó tiện lợi à?"
Ý tưởng về việc loại bỏ mọi độc tố trong cơ thể nghe có vẻ hợp lý, nhưng ngoài chuyện đó ra, tôi không thể hiểu nổi mục đích thật sự của ấn khắc này là gì.
Lillian muốn gì khi khắc nó lên tôi và mục đích của cô ta là gì?
"Ưu điểm là từ nay em sẽ không cần phải đi 'nặng' nữa. Chẳng phải rất tiện sao?"
"A-ai cần cái kiểu tiện lợi đó chứ?! Sao cô lại vẽ cái thứ này lên người tôi…?"
"Nghe cho hết đi, Tina. Có ưu thì cũng phải có nhược."
"Nhược…?"
Một ấn khắc vĩnh cửu không bao giờ phai.
Nếu không phải do chính Lillian xóa bỏ, thì nó sẽ mãi là sợi xích vô hình, là sự trói buộc theo tôi đến hết đời.
Và nhược điểm của ấn khắc ấy… thực chất là một sự thiếu sót mà tôi sẽ phải mang theo suốt đời.
"Như tôi vừa nói, ấn khắc này thanh tẩy toàn bộ chất thải và độc tố tích tụ tự nhiên trong cơ thể, biến tất cả thành dòng nước trong vắt và thiêng liêng. Đồ ăn, đồ ngọt, thậm chí là cả khói thuốc lá."
"Khi nước tích tụ trong cơ thể con người, theo lẽ tự nhiên nó sẽ cần được 'giải phóng' ra ngoài đúng không nào?"
Lillian thì thầm, giọng cô khẽ khàng lướt qua tai tôi nhẹ như một làn gió. Âm sắc lành lạnh ấy khiến toàn thân tôi run rẩy.
"Từ giờ trở đi, em sẽ buồn đi tiểu gấp năm lần người bình thường, Tina."
"G-gì cơ…?"
"Và xét theo lượng súp cùng với nước em đã uống tối qua, chắc sắp phát tác rồi đấy."
"Cái quái gì—"
Chỉ đến khi cô ta nhắc đến nó, tôi mới nhận ra những tín hiệu mơ hồ mà cơ thể đang gửi đi.
Một cảm giác tê tê, rồi một cơn rùng mình nhẹ bắt đầu lan ra từ bụng dưới.
Không thể nhầm được, không thể lẫn vào đâu được. Đó chính xác là cảm giác buồn tiểu.
"Thế nào rồi, Tina? Em cần 'đi' chưa?"
Lillian mỉm cười tinh nghịch, nhẹ nhàng vỗ đầu tôi.
Cảm thấy xấu hổ và nhục nhã, tôi trừng mắt nhìn Lillian, miệng há ra vì phẫn nộ.
"Đ-đồ biến thái bệnh hoạn! Xóa nó đi! Xóa cái ấn này ngay!"
"Chà, Tina. Biết đâu đây lại là thứ em thực sự muốn thì sao?"
"C-cô nói cái gì…?"
"Tina, em thích kiếm tiền dễ phải không?"
"Chuyện đó thì liên quan gì chứ?!"
Nhấn—nhấn.
Lillian ấn ngón tay vào bụng dưới của tôi.
"Ah! Đ-đừng ấn chỗ đó!"
"Lượng nước đang tích tụ ở đây đã được thấm đẫm thần lực của tôi rồi. Nói cho dễ hiểu… nó gần như là nguồn nước thánh vô hạn được tạo ra từ chỗ này."
Mỗi lần Lillian ấn vào bụng tôi, những tín hiệu thúc giục phải nhịn lại dồn dập tràn tới khiến tôi run bắn người, từng đợt co giật chạy dọc sống lưng.
"Nếu một lúc nào đó thiếu tiền, em có thể bán thứ nước thánh này, nhưng phải khai rõ nguồn gốc của nó đấy nhé."
"Tôi không cần! Tôi chưa bao giờ muốn cái ấn này!"
"… Hmm, nhưng Tina này."
Ánh mắt Lillian dần trở nên lạnh lẽo và tĩnh lặng. Cô nắm chặt cằm tôi và đưa mặt lại gần.
"Em dám hét vào mặt chủ nhân như thế à? Thái độ đó là không thể chấp nhận được."
"Nằm mơ tiếp đi, Lillian. Tôi sẽ không bao giờ coi cô là chủ nhân."
"… Em ngoan ngoãn nghe lời những người phụ nữ khác. Nhưng lại không chịu nghe tôi sao?"
Tôi nhếch môi nở một nụ cười mỉa mai rồi nhìn cô ta bằng ánh mắt sắc lạnh.
"Muốn biết lý do à? Đó là vì tôi ghét cô đấy."
"...."
"Tôi ghét cái đầu hồng của cô, cái vẻ 'ngoan hiền' giả tạo, và cả cái đạo đức giả khó chịu kia nữa. Cách cô trở nên kiêu ngạo chỉ vì danh xưng 'Thánh nữ', tất cả đều khiến tôi phát tởm. Tôi ghét mọi thứ thuộc về cô, Lillian."
Nét mặt của Lillian tối sầm lại theo từng câu tôi nói.
Thấy cảm xúc của cô ta dần tệ đi, tôi lại càng nhìn cô bằng ánh mắt khinh miệt hơn.
Thế nhưng, dù đã hứng chịu vô số lời lẽ nhục mạ, Lillian vẫn nở một nụ cười rạng rỡ với tôi.
"Hmm, trước khi bắt đầu buổi 'huấn luyện bàng quang', có lẽ chúng ta nên học lại cách cư xử với chủ nhân."
Thở hắt ra một hơi ngắn, Lillian bình thản xoay người bước ra khỏi phòng.
"G-gì thế, cô đi đâu vậy?"
Tôi vội gọi với theo, nhưng Lillian biến mất mà không đáp một lời.
Bị treo lơ lửng với hai tay bị xích lên trần cùng đôi chân bị trói xuống sàn, hoàn toàn không thể cử động, tôi bất giác lo lắng. Cảm giác bất an tràn tới, không biết mình sẽ bị bỏ mặc trong tình trạng này bao lâu.
May mắn là không lâu sau đó, cánh cửa đã được mở ra lần nữa và Lillian xuất hiện trở lại.
"Cái… cái đó là gì…"
Vật trong tay Lillian lập tức đập vào mắt tôi.
Một cán cầm bằng da đen sang trọng, từ đó buông xuống hai sợi dây dây dài và dày.
Chỉ cần nhìn thoáng qua tôi cũng có thể hiểu được nó dùng để làm gì.
Đó rõ ràng là một cây roi.
"Cô… cô đã nói là sẽ không đánh tôi…!"
"Tôi nói là tôi sẽ tránh bạo lực tàn nhẫn, chứ không nói là sẽ bỏ qua những hình phạt cần thiết."
"Loại ngụy biện gì thế…!"
"Tôi không muốn làm tổn thương Tina đáng yêu của tôi. Nhưng tôi tin đây là quá trình cần thiết để xây dựng mối liên kết sâu sắc hơn giữa chúng ta."
Lillian có vẻ do dự, ánh mắt thoáng buồn, rồi từ từ bước lại gần tôi.
"…Đừng tới đây."
Đi ngang qua tôi và đứng ra phía sau, Lillian đặt nhẹ một bàn tay lên vai tôi rồi nhẹ nhàng thì thầm bên tai.
"Tôi nghe nói năm nay Tina mười chín tuổi. Còn tôi là hai mốt."
"Thế thì sao chứ?"
"Xét theo tuổi tác và địa vị, lẽ nào em lại không dùng kính ngữ với tôi?"
"Ngay từ đầu đã gọi tôi là 'Chủ nhân' thì có hơi quá thật, vậy… tại sao em lại không thử bắt đầu gọi tôi là 'Chị Lillian' nhỉ?"
"Ha, đồ đàn bà kinh tởm… tôi sẽ không bao giờ—"
Chát—!
"Ah?!"
Cơn đau dữ dội.
Một âm thanh sắc lịm vang lên, và cảm giác da thịt bị xé rách lan từ mông tôi đi khắp cơ thể.
Đau đến không thể chịu nổi, eo tôi gập xuống theo phản xạ, nước mắt lập tức trào ra từ khóe mắt.
Cố gắng quay đầu trong tầm nhìn chao đảo, tôi thấy Lillian đang cầm cây roi da vẫn mỉm cười nhìn tôi.
"Cô… cô đã nói là sẽ không đánh tôi…!"
"Tôi nói là tôi sẽ không dùng bạo lực tàn nhẫn."
"Cái đó…!"
"Đây là 'thương cho roi cho vọt'. Nó là một bước quan trọng để tôi và Tina tiến tới một mối quan hệ chủ tớ gắn kết hơn."
"C-cô nói năng vớ vẩn gì vậy! Đánh người thì vẫn là đánh—!"
Chát—!
"Ah…?!"
"Em phải dùng kính ngữ chứ, Tina?"
"Hức… hahh… ah, đau quá…"
Trong lúc tôi còn đang thở hổn hển vì cơn đau quá mức dữ dội, Lillian nhẹ nhàng đặt tay lên eo tôi.
Rồi từ từ nắm lấy váy tôi và kéo xuống một cách nhanh gọn.
"Ahh?!"
"...Màu trắng à? Hợp với em lắm, Tina."
"Cô, cô đúng là đồ biến thái bệnh hoạn!"
Chát—!
"Ahhh…!"
Khi chiếc váy đã bị kéo xuống và lớp che chắn cuối cùng không còn bảo vệ được tôi, cú đánh của cây roi trở nên sắc bén và đau hơn.
Cơn đau dữ dội khiến cơ thể tôi như bị thiêu đốt.
"Đừng lo, tôi sẽ chữa cho em." Nói rồi, Lillian đặt tay lên mông tôi và nhẹ nhàng vuốt ve.
Hoàn toàn không thể phản kháng, sự bất lực biến thành những giọt nước mắt lăn dài trên má, phản bội những gì tôi cố che giấu.
"Hwaa… hức… ah, đau quá…"
"Tina, nếu em chịu dùng kính ngữ thì tôi sẽ không đánh nữa."
"Huaah…Tại sao… tại sao cô lại làm thế với tôi…"
"Bởi vì tôi yêu em, Tina ạ."
"Dối trá…"
Yêu ư.
Không đời nào.
Ai cũng có một người tương hợp với họ.
Một người rực rỡ như Lillian làm sao có thể yêu một kẻ tầm thường và đáng thương như tôi.
Đến cả máu mủ ruột thịt còn bỏ rơi tôi. Thì làm gì có chuyện một người xa lạ như Lillian lại có thể thật lòng yêu tôi được.
"Đừng có nói dối!"
Trước khi tôi kịp gào lên trong tiếng nấc, Lillian đã đứng ngay trước mặt tôi. Ánh mắt sâu thẳm, kiên định của cô như muốn xuyên thấu tôi.
"Tôi yêu em."
Nói rồi, Lillian áp môi mình lên môi tôi.
Hơi thở của cô len vào giữa đôi môi đang hé mở của tôi, mang theo sự ấm áp dịu dàng đến đau đớn.
Chup— chup—
"Haa… ha… hnn…"
Sau một hồi khám phá miệng tôi, Lillian mới chậm rãi rời khỏi môi tôi, khóe môi cong thành một nụ cười uể oải.
"Em có thể từ chối tôi. Cho đến khi trái tim em dịu lại, em có thể sỉ nhục, khinh thường tôi, tôi ổn với điều đó. Nếu muốn, em cũng có thể cắn lưỡi tôi như lần trước, bao nhiêu cũng được."
"H-hức… c-cô…"
"Cho đến khi Tina yếu lòng và chấp nhận tôi, tôi sẽ tiếp tục dành hết tình yêu của mình cho em."
Lillian lại nâng mặt tôi lên, đôi mắt chứa đầy nỗi ám ảnh mãnh liệt. Rồi cô từ từ nghiêng tới gần môi tôi.
"Hãy chuẩn bị tinh thần đi."
Lần này… không hiểu vì sao,
Tôi lại tự khắc hé môi chào đón Lillian mà không hề chống cự.
_____
Truyện đang trong giai đoạn nhốt hầm gây nuwngs mà toi lại lười quá, so ri mọi ngừi:P
