Thú Cưng Của Giới Thượng Lưu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1116

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 0

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 30

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10926

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 855

Web Novel - Chương 95 : Bài huấn luyện... tiếp theo?

"Ư, ưm…!"

"Tina, em không được phun ra số thức ăn mà chủ nhân ban cho đâu đấy. Mở miệng ra lần nữa đi."

"Đồ điên…!"

"Vậy để tôi mở giúp em."

"H-hả… k-khoan đã… hả?!"

Slurp— Slurp— Ực—

Món súp khoai tây ấm nóng chậm rãi trượt qua đầu lưỡi của Lillian, rồi theo đó chảy xuống cổ họng tôi.

Dù bát súp vẫn còn nóng nghi ngút, nhưng khi đi qua miệng Lillian, nó đã hạ xuống độ ấm vừa đủ để không làm bỏng lưỡi tôi.

"Lần này, tôi sẽ cho em uống nước."

"Không, tôi không cần… hưm?!"

Môi Lillian lại áp vào môi tôi. Từ nơi tiếp xúc ấy, làn nước mát lạnh lặng lẽ tràn vào khoang miệng tôi.

Cho đến khi giọt nước cuối cùng trôi xuống, Lillian nhẹ nhàng âu yếm lưỡi tôi rồi chậm rãi rút ra.

"Hehe, em uống hết rồi đấy. Giỏi lắm, Tina."

"Ha… hức… ha…"

Từng âm thanh ướt át bật ra khỏi đôi môi tôi.

Lillian mỉm cười thỏa mãn và nhẹ nhàng vuốt tóc tôi.

Chẳng biết từ lúc nào, cả bát súp lẫn cốc nước trên tay cô ta đều đã cạn sạch. Từ vị ấm của món súp cho đến hơi lạnh của dòng nước, tất cả đều bị tôi nuốt trọn.

"Cái… cái quái gì vậy…!"

"Tôi chỉ cho Tina ăn thôi mà."

Tôi cắn chặt môi, trừng mắt nhìn cô ta.

"Đồ ghê tởm… biến thái… loại người như cô mà cũng được gọi là Thánh nữ ư?!"

"Ể~, em không thích bữa ăn này à?"

"Cô có bị điên không?! Cô đâu có nói là sẽ làm như vậy…!"

"Tôi mừng là giờ em đã hiểu. Từ nay trở đi, tất cả những gì Tina ăn đều sẽ được truyền qua miệng tôi."

"Đồ điên… chết tiệt…"

Tôi đã nghĩ rằng có thể lấy lòng cô ta bằng cách nhún nhường, nhưng mọi cảm xúc ấy đã tan biến ngay lập tức.

Cô ta điên thật rồi.

Nếu cứ tiếp tục làm theo ý cô ta, tôi sẽ chẳng thể nào biết được tương lai mình ra sao.

Một sai lầm khủng khiếp.

Đáng lẽ ngay từ khi đầu lưỡi cô ta chạm vào miệng tôi, tôi nên cắn đứt nó đi mới phải. Thế nhưng tôi đã bị cuốn theo nhịp độ mạnh mẽ của cô ta, tôi đã vô thức trao cho cô ta đôi môi mình.

'Lần sau… lần sau mình nhất định sẽ cắn nát cái lưỡi đó…'

Tôi trừng mắt nhìn Lillian, trong lòng thầm thề độc, nhưng cô ta lại ôm chặt lấy tôi cùng đôi má ửng hồng.

"Tina à, tôi yêu em nhiều lắm. Tôi sẽ trân quý và bảo vệ em suốt đời. Dù có chuyện gì xảy ra thì tôi cũng không bao giờ bỏ rơi em, nên là mong em hãy tin tôi nhé."

Lời thì thầm nhẹ nhàng và trầm ấm của Lillian vang lên bên tai khiến tôi rùng mình.

"Đ-đừng nói yêu tôi nữa!!"

Tôi đẩy cô ta ra, nhưng Lillian chỉ nghiêng đầu rồi nhìn tôi bằng ánh mắt ngạc nhiên.

"Tại sao vậy? Em không thích tình yêu của tôi sao?"

"Tình yêu ư? Dối trá. Tôi chắc chắn rằng cô đang hận tôi đến tận xương tủy. Cuộc đời cô tan nát cũng là vì tôi mà."

"Em nghĩ tôi hận em à?"

"Đừng có nói dối. Cô thừa biết là chính tôi là kẻ đã cướp Arien khỏi cô còn gì?"

Chỉ vừa nghe đến cái tên Arien, ánh mắt Lillian đã dao động ngay lập tức. Bắt được khoảnh khắc ngập ngừng ấy, tôi liền nở một nụ cười cay đắng cùng ánh mắt khinh miệt.

"Cô biết không? Arien đã vứt bỏ cô như một món đồ vô dụng chỉ sau vài lời nói thôi đấy. Cô có tưởng tượng được cô đã khiến cô ấy tổn thương đến mức nào để chuyện đó có thể xảy ra không? Suy cho cùng, cô cũng chỉ là gánh nặng của Arien."

"......"

"Chẳng phải cô nên cảm ơn tôi hay sao? Bởi chính tôi là người đã cho Arien được sống trong nhung lụa ở giới thượng lưu này thay vì cô. Cô chẳng là gì—"

"Hình như em đang hiểu lầm mất rồi, Tina."

Giọng nói thản nhiên của Lillian cắt ngang lời tôi. Cô đặt cả hai tay lên vai rồi nhẹ nhàng đẩy tôi ngã xuống sàn.

"Em cứ nhắc đến Arien mãi, nhưng thật lòng mà nói, tôi chẳng quan tâm đến cô ta chút nào cả."

"…Cái gì?"

Lillian trèo lên người tôi rồi cúi xuống, đôi mắt màu hồng nhạt nhìn thẳng vào tôi.

"Tôi chẳng quan tâm Arien có còn là bạn của tôi, hay là cô ta có ghét tôi hay không."

"Đừng hòng lừa tôi… cô từng nói Arien là bạn cô…"

"Không, tất cả những gì tôi cần lúc này chỉ là Tina đáng yêu của tôi mà thôi."

Vừa dứt lời, Lillian liền thô bạo ép môi mình lên môi tôi.

"Ư—?!"

Lưỡi cô ta mạnh bạo xâm chiếm lấy miệng tôi, luồn lách như một con rắn, khám phá từng ngóc ngách bên trong.

Nhưng lần này, tôi đã không còn chiều theo mong muốn của cô ta.

"Đồ khốn…!"

Tôi dùng hết sức cắn vào lưỡi Lillian.

Phập—!

Cùng với âm thanh của thứ gì đó vừa bị cắn nát vang lên, vị tanh nồng của máu lập tức lan ra khắp khoang miệng.

"Ư…"

Lillian từ từ rời môi, cô khẽ nhíu mày. Đôi môi đỏ mọng như trái anh đào của cô ta nhuốm đầy máu, từng giọt máu đỏ tươi vẫn không ngừng nhỏ xuống.

"Hah, đáng đời, con điếm biến thái."

Bỏ ngoài tai lời chế giễu của tôi, Lillian nhẹ nhàng nhắm mắt lại. Không lâu sau, một luồng sáng trắng tinh khiết lóe lên quanh miệng cô ta, và từng giọt máu đang chảy đã ngay lập tức ngừng lại.

"Nói lại lần nữa xem. Còn dám nói yêu tôi không? À không, có khi cô cũng chỉ là kẻ đạo đức giả, dùng cái gọi là 'tình yêu' để che đậy khát vọng trả thù hèn hạ của bản thân."

"…Tina."

"Muốn làm gì thì làm đi, giết tôi đi. Như thế sẽ dễ dàng hơn cho cả tôi và cô đấy."

Bốp.

Âm thanh ngắn nhưng sắc lạnh vang lên, và rồi cơn đau buốt lan ra khắp má tôi.

Ánh mắt của Lillian giờ đây đã lạnh tanh.

Bàn tay vừa tát tôi vẫn tiếp tục giơ cao khi Lillian lặng lẽ nhìn xuống tôi.

"…Hức…"

"Đừng bao giờ nói muốn chết trước mặt tôi."

"…"

"À… tôi đã bảo là sẽ không đánh em nữa nhỉ…"

"…"

"Nhưng Tina vừa nói những lời rất tệ."

Bốp.

Một lần nữa, lòng bàn tay của Lillian quật thẳng vào má tôi. Cơn đau buốt dần lan rộng hơn khiến nước mắt tôi tự động trào ra khỏi khóe mắt.

"Ư, hức…"

"… Hình phạt này dừng ở đây thôi. Tôi sẽ không thuần hóa em bằng bạo lực như trước nữa, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi không phạt em."

Lillian khẽ thở dài rồi dễ dàng nhấc bổng tôi lên, đặt tôi ngồi vào trong lòng.

Cô vòng tay ôm lấy cơ thể đang run rẩy của tôi, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng bên tai.

"Tina, nếu muốn, em có thể cắn lưỡi tôi. Nếu giận, em có thể đánh tôi. Và nếu hận, em cứ việc làm tổn thương cơ thể này."

"…"

"Nhưng, chỉ xin em… đừng bao giờ nói rằng mình sẽ chết. Cũng đừng tự làm đau bản thân nữa. Tôi không thể chịu được khi nhìn thấy cảnh người tôi yêu bị tổn thương."

Tôi không thể hiểu nổi.

Không thể nào hiểu được Lillian đang nghĩ gì, cũng chẳng đoán nổi ý định thật sự của cô ta.

Có vẻ như Lillian tức giận vì tôi nói "giết tôi đi" hơn là vì tôi cắn lưỡi cô ta.

Nếu cứ thế này…

Thì sẽ chẳng khác nào…

Cô ta thật sự trân trọng tôi.

"Tại sao… tại sao cô lại quan tâm tôi đến thế…?"

"Tôi đã nói với em biết bao lần rồi, Tina."

Lillian mỉm cười, nụ cười dịu dàng đến chói mắt, rồi nhẹ nhàng xoa đầu tôi.

"Bởi vì tôi yêu em, Tina ạ."

"Chuyện đó… không thể nào là thật được…"

Sau tất cả những gì tôi đã làm với cô.

Tôi… đã đẩy cô xuống vực sâu của tuyệt vọng… đã cố hạ độc cô…

Vậy mà cô vẫn yêu tôi sao?

"Không sao cả, từ giờ tôi sẽ chứng minh cho em thấy."

Không thể nào là thật được.

Chắc chắn Lillian có âm mưu gì đó.

Đằng sau những lời thì thầm ngọt ngào ấy, hẳn phải có mục đích rõ ràng.

Một người được sinh ra để bước đi trên con đường trải đầy hoa như Lillian, sao có thể mang thiện cảm với một kẻ như tôi.

Tôi chẳng khác gì một con quái vật xấu xí, méo mó và từng tự tay giết mẹ ruột của mình.

Có lẽ thứ cô ta muốn chỉ là cơ thể tôi. Vẻ ngoài thanh tú, xinh đẹp như búp bê của tôi luôn khiến người ta si mê, bất kể tuổi tác hay giới tính.

"Hehe, có vẻ như em vẫn chưa thể tin được nhỉ. Nhưng không sao, dù chỉ là bằng lời, tôi vẫn sẽ nói cho em biết."

Lillian nhìn tôi bằng ánh mắt trong trẻo, rồi nhẹ nhàng đặt lên trán tôi một nụ hôn.

"Tôi yêu em, Tina. Bất kể em làm gì hay em là ai."

"Dù em có là một người rất, rất xấu xa, thì tôi vẫn sẽ là người chủ chỉ quan tâm đến mình em."

Có lẽ tất cả chỉ là dối trá. Cô ta nói như vậy hẳn là vì mong chờ tôi đáp lại thứ gì đó.

Vậy nhưng… tại sao tôi lại cảm thấy lồng ngực mình nghẹn ngào đến thế?

"Ư, cô…"

"Hehe, xem ra bữa ăn đầu tiên coi như là đã thành công rồi."

Lillian lặng lẽ đứng dậy, khóe môi vẽ nên một nụ cười.

Những ngón tay của cô rung động trong không khí, tạo thành một tiếng "tách". Vệt máu rơi vãi trên sàn lập tức dao động rồi chậm rãi bay lên, tan biến thành làn hơi mỏng như chưa từng tồn tại.

"Từ giờ các bữa ăn sẽ được ăn theo cách này. Em thấy sao?"

"…Dù tôi không đồng ý, thì cô vẫn làm theo ý mình phải không?"

"Trời ạ, cuối cùng em cũng hiểu tôi rồi đấy."

Tôi vẫn thấy cô ta thật đáng ghê tởm.

Nhưng tôi cũng chẳng đủ mạnh mẽ để chịu đựng cơn đói hành hạ bụng mình mỗi ngày chỉ vì cố chấp không chịu ăn.

Tôi vốn chưa bao giờ kiên cường đến thế.

"...Lần sau, tôi sẽ lại cắn lưỡi cô."

Cuối cùng, tất cả những gì tôi có thể làm chỉ là buông ra một lời đe dọa yếu ớt.

Nhưng Lillian lại tỏ ra thích thú, cô khẽ cười như thể thấy lời đe doạ của tôi rất đáng yêu, rồi bình thản thu dọn bát đĩa và chiếc ly rỗng.

"Nếu chỉ có vậy mà Tina chịu ăn, thì tôi cũng không ngại đâu."

"À, vì bài huấn luyện ăn uống đã diễn ra suôn sẻ, nên tôi định sẽ bắt đầu bài huấn luyện tiếp theo ngay bây giờ."

"Bài huấn luyện… tiếp theo?"

Lillian đặt một ngón tay lên môi rồi mỉm cười ranh mãnh.

"Tiếp theo, chúng ta sẽ tập kiểm soát bàng quang."

'…Kiểm soát bàng quang?'

…Hả?

…Bàng quang…

"…Hả? C-cô vừa nói gì cơ?"

"Kiểm soát bàng quang."

"…???"

Cái… cái gì, cô ta vừa nói gì vậy?

Tôi có nghe nhầm không?

K-kiểm soát… bàng quang á?

Hả…?

Ah, không…

Đây là… trò đùa phải không?

"Nếu lần tới em làm tốt, tôi sẽ nói 'tôi yêu em' thật nhiều."

"Đ-đợi, đợi đã…"

Đôi mắt màu hồng nhạt của Lillian cong lên, còn nụ trên môi thì lướt qua tôi như một vết dao sắc lạnh.

Lillian nhẹ nhàng xoa đầu tôi rồi rời khỏi phòng không chút do dự.

Tôi nhìn ngây ngốc vào khoảng không nơi cô ta vừa đứng, run rẩy thu người lại bằng cả hai tay, cố gắng chịu đựng cái lạnh đang dần thấm sâu vào xương tủy.

"Cô ta… đang đùa phải không…?"

Tiếng cháo lưỡi, không biết dịch như nào cho hay. Cho ai không biết thì bàng quang là cơ quan chứa nước tiểu của con người.