Chương 102 : Cô hôn tôi được không...?
Ràooo—
Dòng nước trút xuống từ phía trên nhẹ nhàng cuốn trôi lớp bụi bẩn bám trên tóc tôi.
Hơi ấm của làn nước bao bọc lấy toàn thân, mang lại cảm giác dễ chịu và thoải mái.
"Nhiệt độ tầm này ổn chứ?"
"...Ừ."
"Được rồi, thế để ta gội đầu cho em."
Giống như tôi, Viviana cũng chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm.
Chiếc khăn buông thõng đủ để che đi những chỗ cần che, nhưng qua những khe hở nhỏ, làn da săn chắc của cô ấy thi thoảng lại lọt vào tầm mắt tôi.
"Um, Viviana... bao giờ tôi mới được đi vệ sinh đây...?"
Mỗi lần ánh mắt tôi vô tình chạm phải múi bụng săn chắc và những thớ cơ gọn gàng của cô ấy, dường như có một nỗi thôi thúc kỳ lạ lại trở nên mãnh liệt hơn.
Nhưng mặc kệ sự khó chịu của tôi, Viviana chỉ cười nhạt trong khi cẩn thận luồn những ngón tay vào mái tóc ướt sũng của tôi.
"Gội đầu xong ta sẽ cho em đi ngay."
...Tôi sắp nhịn hết nổi rồi.
Cảm thấy chút oán giận với Viviana, người dường như không hay biết gì về tình cảnh khốn khổ của tôi, tôi chỉ đành cắn răng rồi lặng lẽ gật đầu.
Viviana lấy một ít xà phòng hương hoa nhài ra tay, nhẹ nhàng xoa đều tạo bọt. Sau đó cô ấy nhỏ thêm vài giọt tinh dầu dưỡng tóc trước khi đặt tay lên đỉnh đầu tôi.
Những ngón tay thon dài của cô ấy luồn qua từng kẽ tóc.
Chậm rãi, nhẹ nhàng, những ngón tay ấy bắt đầu chuyển động.
Tiếng bọt xà phòng nổ lép bép nhột nhạt bên tai, mang lại cảm giác thỏa mãn đến lạ.
Hương hoa nhài thoang thoảng hòa quyện với hương thơm của tinh dầu, tạo nên một mùi thơm nồng nàn và trọn vẹn.
Tiếng bọt xà phòng xoa dịu tâm trí tôi, và khi Viviana ấn nhẹ ngón tay vào da đầu, một cảm giác thư thái đầy dễ chịu lan tỏa khắp cơ thể tôi.
Một lúc sau, trong khi vẫn tiếp tục gội đầu cho tôi, Viviana bỗng ghé sát lại, đôi môi lướt nhẹ bên tai tôi và thì thầm nho nhỏ.
"Em còn khó chịu ở đâu không?"
Bụng dưới.
"...Không."
"Được rồi, vậy để ta xả tóc nhé."
Cũng giống như lúc cẩn thận xoa xà phòng, Viviana bắt đầu xả tóc cho tôi với sự dịu dàng không kém, tỉ mỉ vuốt từng lọn tóc.
Động tác của cô ấy điêu luyện và nhẹ nhàng đến mức tôi suýt chút nữa buông lỏng "chỗ đó" mà không hề hay biết.
"Ta sẽ giúp em tắm rửa sau. Em đã cố nhịn tới tận lúc này, hẳn là khó khăn lắm nhỉ."
Những lời ấy khiến lòng tôi nhẹ hẳn đi.
Tôi cứ ngỡ cuối cùng Viviana cũng đưa tôi đi vệ sinh, nhưng hành động tiếp theo của cô ấy lại hoàn toàn nằm ngoài dự tính.
"Nhưng Tina à, ta nghĩ em không nhất thiết phải vào tận nhà vệ sinh đâu."
"...Gì cơ?"
Viviana giơ tay điều chỉnh van.
Dòng nước ấm áp đang chảy trên vai tôi chuyển hướng, chúng tuôn hẳn xuống bụng.
"Ah..."
Dù có khăn tắm che chắn nhưng cảm giác nước thấm và áp vào bụng vẫn gây cho tôi một cú sốc như bị điện giật chạy dọc xuống chân.
"Em 'làm nó' ở đây luôn không được sao?"
"Ý c-cô là gì...?"
"Dù có vào nhà vệ sinh thì ta vẫn sẽ ở bên cạnh em. Vậy chẳng phải giải quyết ở đây sẽ tiện hơn hay sao? Còn có thể rửa sạch ngay lập tức."
"N-Nhưng mà...!"
Lý lẽ của Viviana không sai.
Phòng tắm có rãnh thoát nước, cộng thêm việc nước sạch liên tục chảy ra từ vòi, sẵn sàng cuốn trôi mọi thứ.
Nhưng đi vệ sinh đúng chỗ là lẽ thường tình và là tiêu chuẩn tối thiểu của một con người. Không làm vậy khiến tôi cảm thấy như đang đánh mất phẩm giá của bản thân.
"K-Không được, tôi không muốn. Làm một việc thiếu đứng đắn như vậy…"
"Không có gì là thiếu đứng đắn cả, Tina."
Giọng nói mềm mại và trầm ấm của cô ấy len lỏi vào tai như thể muốn bao bọc và chiếm hữu lấy tôi.
Viviana vòng tay qua eo rồi kéo tôi vào lòng.
"Eek?!"
Cánh tay săn chắc của cô ấy ấn vào bụng dưới của tôi. Một làn sóng mãnh liệt dâng trào khắp cơ thể, khiến sức lực của tôi như bị rút cạn.
"Ah...!"
Xẹttt—
Một cơn run rẩy chạy dọc sống lưng, và dòng nước đáng xấu hổ mà tôi cố gắng kìm nén trong tuyệt vọng đã tuôn ra.
"Ugh, ra rồi này..."
Nhận ra những gì vừa xảy ra khiến mặt tôi nóng bừng vì xấu hổ.
Nỗi xấu hổ và tự ghê tởm tột cùng nhanh chóng biến thành cơn oán hận với Viviana. Tôi quay phắt lại trừng mắt nhìn cô ấy.
"V-Viviana, tôi đã bảo là đừng ấn vào bụng dưới của tôi rồi mà..."
"Em chẳng có lúc nào là xấu xí cả, Tina."
"Hả?"
Điều đón chờ tôi là một ánh mắt điềm tĩnh và chân thành đến bất ngờ. Tôi ngây người nhìn cô ấy, rồi nhận ra tư thế hiện tại của chúng tôi thân mật đến nhường nào.
Tôi đang ngồi quay lưng về phía Viviana, và cô ấy vòng tay ôm lấy eo tôi. Đó là một tư thế tưởng chừng chỉ dành cho những cặp đôi — một cái ôm từ phía sau.
Tôi có thể cảm nhận rõ vòng một mềm mại và cơ bụng săn chắc của cô ấy áp vào lưng mình.
'Sao... săn chắc quá vậy...'
Tại sao một người có vóc dáng mảnh mai như Viviana lại có thể sở hữu cơ bắp rắn chắc đến thế?
Khi cơ thể săn chắc của cô ấy cọ xát vào da tôi, tôi cảm thấy mặt mình ngày càng nóng ran. Tôi cúi gằm gương mặt đang đỏ bừng xuống, nhưng Viviana lại nhẹ nhàng nâng cằm và quay đầu tôi sang một bên.
"Tina, nhìn vào mắt ta này."
Đôi mắt màu thạch anh tím gần đến độ tôi cảm nhận được hơi thở của cô ấy. Chúng lấp lánh dịu nhẹ, vẻ đẹp ấy hoàn toàn mê hoặc tôi.
"Dù em có làm gì, hay là ngay cả khi em nghĩ bản thân thiếu đứng đắn, ta vẫn sẽ luôn ở bên em."
"Uh...?"
"Ta sẽ không bao giờ để em chết trước mắt mình một lần nào nữa. Không bao giờ."
Giọng cô mang theo sự quyết tâm cùng chân thành không thể lay chuyển.
Đôi mắt kiên định và quả quyết của cô ấy toát lên một sức mạnh hoàn toàn khác so với Lillian.
Nhìn vào mắt cô ấy khiến tim tôi đập loạn xạ, như thể toàn bộ cơ thể đang phản ứng với những lời cô ấy nói.
"Vậy nên ta muốn em hãy thả lỏng và thoải mái, Tina."
"K-Khoan đã. Cô đang gần quá r—!"
Giật mình, tôi cố gắng giằng ra, nhưng vòng tay đang ôm chặt của cô ấy không cho tôi thoát.
Cánh tay Viviana siết chặt eo tôi trong khi bàn tay còn lại của cô ấy ấn sâu vào bụng dưới của tôi.
"Ahh?!"
Lách tách—
Dòng nước ấm nóng chảy xuống chân và từ từ nhỏ giọt xuống sàn nhà,
Bóp—
"Ahh?!"
Đó chắc chắn là nước tắm.
Chất lỏng đang chảy xuống chân tôi chắc chắn là nước từ vòi sen.
"V-Viviana!"
"Sao thế, Tina?"
"C-Chỗ đó... dừng lại...!"
"Em đang cố nhịn phải không? Em không cần phải làm thế trước mặt ta đâu."
Bóp— Bóp—
"Ah, uh...! Ah...! K-Khoan...!"
Lòng bàn tay rắn chắc của Viviana ấn và xoa bụng tôi một cách lạnh lùng, như thể đang nhào nặn một khối đất sét.
Tôi cố gắng nắm lấy cổ tay cô ấy bằng cả hai tay, tuyệt vọng tìm cách đẩy nó ra.
Nhưng sức mạnh của Viviana còn hơn cả Lillian; bàn tay cô ấy không hề nhúc nhích dù một inch.
"Ah... Ugh, uh—! Đ-đừng mà—!"
Bóp— bóp—
Dưới cái chạm mãnh liệt như săn mồi của Viviana, eo tôi run rẩy bất lực.
Cứ như ấn một cái nút. Mỗi khi bàn tay Viviana ấn vào bụng tôi, một dòng nước trong vắt, tinh khiết lại chảy dọc xuống đùi.
'Chắc chắn là nước tắm... Nhất định phải là nước tắm...!'
Vì cơ thể được quấn khăn tắm nên tất cả những gì tôi có thể thấy khi nhìn xuống là chiếc khăn đang bị ướt sũng.
Trong nỗ lực phủ nhận tình huống này, tôi tự trấn an bản thân rằng dòng nước đang bắn tung tóe trên sàn phòng tắm được chảy ra từ vòi sen.
Tuy nhiên, nước chảy càng nhiều thì càng không thể chối cãi rằng nỗi kìm nén ở bụng tôi đang dần được giải tỏa.
Nỗi xấu hổ dâng trào. Mặt tôi nóng bừng đến độ tưởng như có thể nổ tung bất cứ lúc nào.
"A, ugh... Hah, k-khoan đã... Ah...!"
Tôi thậm chí còn không cảm thấy nhục nhã đến mức này ngay cả khi tè dầm trước mặt Lillian. Nhưng khi ở trong vòng tay Viviana, nỗi xấu hổ mà tôi cảm thấy lúc này lại khủng khiếp đến mức tôi chỉ muốn tan biến đi.
Tại sao vậy. Tại sao nó lại nhục nhã hơn khi ấy nhiều đến vậy?
Không mất nhiều thời gian để tôi tìm ra lý do.
"Vi... Viviana... H-hôn tôi..."
Những lời tuyệt vọng ấy thoát khỏi môi tôi, thậm chí chính tôi còn thấy ngạc nhiên về nó.
Viviana cứng người trong thoáng chốc. Đôi mắt màu thạch anh tím của cô ấy dao động dữ dội khi nhìn chằm chằm vào tôi.
"C...?"
Giọng điệu ngẩn ngơ bật ra từ môi cô ấy. Không thể đối diện với ánh mắt đó, tôi cúi gằm đầu xuống.
"X-xin cô, hôn tôi đi..."
Giọng nói run rẩy của tôi tan vào hư không.
"...Cái gì?"
Giọng cô ấy, lặp đi lặp lại, nhỏ nhẹ và đầy cẩn trọng.
Sự khác biệt giữa khi ấy và bây giờ chỉ có một. Đó là Lillian đã hôn tôi.
Khi Lillian ấn mạnh vào bụng tôi, cùng lúc đó cô ấy cũng khám phá cả miệng tôi bằng sự nồng nhiệt và trìu mến.
Bây giờ tôi mới nhận ra sự đụng chạm mãnh liệt khi đó đã che giấu những cảm xúc bất ổn trong tôi nhiều đến nhường nào.
Trớ trêu thay, chính nhờ nụ hôn đầy ám ảnh và dục vọng đó mà tôi mới có thể gạt bỏ đi nỗi xấu hổ của mình.
Sau cùng, tôi đã đầu hàng trước nụ hôn đó, dựa dẫm vào cô ấy rồi để mặc sức lực dần tan biến.
Mỗi khi cô ấy thì thầm "Tôi yêu em" dịu dàng bên tai, tôi không thể không nghĩ, 'Phải chăng như này cũng ổn?'
Nhưng Viviana... cô ấy đã bỏ mặc đôi môi tôi.
Viviana chỉ quan tâm đến áp lực căng cứng ở bụng tôi.
Vì thế mà dòng nước chảy xuống sàn hiện lên quá rõ ràng trong tầm mắt tôi.
Hậu quả là nỗi xấu hổ trong tôi nhân lên gấp bội, xoáy sâu trong tâm trí đến mức khiến tôi muốn cắn lưỡi để trốn thoát khỏi nó.
Đó là lý do tôi nói những lời đó.
Vì nó không thể chịu đựng nổi, vì nó quá đỗi tủi nhục.
Cho nên…
"C-cô có thể hôn tôi không...? Lillian đã làm thế..."
"C-Cái gì...? E-em đang nói gì vậy...? Uh...?"
Không thể vượt qua nỗi xấu hổ, tôi cầu xin trong tuyệt vọng, nhưng tất cả những gì tôi nhận được chỉ là phản ứng bối rối của Viviana.
Cô ấy bàng hoàng đến nỗi bàn tay đang ấn vào bụng tôi đã dừng lại mà chẳng hề nhận ra.
Viviana nhìn tôi với đôi mắt dao động dữ dội.
Ánh mắt đó đã phá tan lòng tự trọng của tôi.
'...Mình muốn chết.'
Ngập tràn sự tự ghê tởm bản thân, nước mắt tôi bắt đầu trào ra, nhưng tôi vẫn cố mỉm cười, vờ như mọi chuyện đều ổn.
"Ừm, quả nhiên là cô không thích nó nhỉ? Một kẻ thiếu đứng đắn như tôi, đến cả sinh lý cơ thể còn không kiểm soát được… thì làm sao cô có thể thích cho được, đúng không?"
"...."
Tôi muốn nói một cách bình tĩnh, nhưng giọng nói thoát ra khỏi miệng tôi lại yếu ớt và đáng thương đến lạ.
Phải rồi, tất nhiên rồi.
Một kẻ đến cả chức năng của cơ thể còn không tự chủ được.
Quá tệ hại.
Những gì một kẻ như tôi đáng được nhận chỉ nên là sự ghê tởm và khinh miệt.
"Q-Quên những gì tôi vừa nói đi, chỉ là— uh, mmmh?!"
Viviana đột nhiên cúi xuống và áp môi mình vào môi tôi.
"Mmph...! Mmm..."
Viviana tách môi tôi ra, rồi lưỡi cô ấy xâm nhập vào bên trong không chút phòng bị.
Chụt— Chụt—
Âm thanh dâm đãng và ướt át vang vọng quanh chúng tôi.
Lưỡi cô ấy quấn lấy lưỡi tôi, hòa trộn nước bọt của hai người.
"Ah, ugh... mm... Viviana..."
Vụng về.
Có lẽ đó là từ ngữ phù hợp nhất với một người phụ nữ chỉ biết đến kiếm thuật.
Khác với Lillian, nụ hôn của Viviana vụng về và thiếu kỹ năng.
Nhưng kỳ lạ là nụ hôn vụng về đó lại khiến tim tôi đập nhanh hơn.
Bóp—!
Giữa nụ hôn vụng về cùng làn nước bọt hòa quyện, bàn tay Viviana lại ấn sâu vào bụng dưới tôi một lần nữa.
Eo tôi co giật dữ dội, và với một dòng nước chảy ra, tôi cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm đi đôi chút.
Tuy nhiên, không như lúc trước, bây giờ tôi đã có thể dựa vào nụ hôn của Viviana để làm dịu đi nỗi xấu hổ của bản thân.
"Ah, uh, hhhnng, —ah...!"
Không giống như cảm giác muốn chết khi trước, tôi đã tìm thấy sự an ủi trong nụ hôn của Viviana.
Tôi vươn tay ra sau lưng, ôm lấy cổ cô ấy, rối ấn mạnh môi mình vào môi Viviana.
Chụt— Chụp— Sụp—
"Ah, ugh, uh... Vivi, Viviana...!"
Eo tôi dần mất đi sức lực.
Toàn bộ cơ thể tôi đều báo hiệu rõ ràng rằng nó sắp chạm đến giới hạn.
"...Ta yêu em, Tina."
"Ah, ugh...!!"
Tôi nhắm chặt mắt lại theo bản năng, cắt đứt tầm nhìn của mình.
Cơ thể suy yếu sau nụ hôn nồng nhiệt. Sau đó là lời thì thầm đầy yêu thương của Viviana đã rút cạn mọi sức lực trong đôi chân tôi.
Và rồi, hình phạt đã đến ngay tức khắc.
Róc—
Tôi cảm thấy dòng nước ấm nóng chảy ra theo vô số hướng giữa hai chân mình.
"Ah, ugh, đừng mà, tôi ghét nó... Hmph, Viviana..."
Không thể chịu nổi được nỗi xấu hổ tột cùng này, tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc dựa dẫm nhiều hơn vào nụ hôn của Viviana, giữ chặt đôi mắt đang nhắm nghiền.
Một lúc sau, phòng tắm chỉ còn lại tiếng nước bọt của chúng tôi hòa quyện vào nhau.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
