Viviana ngước nhìn ánh chiều tà dần buông xuống.
Cô đang trên đường trở về dinh thự Công tước sau khi chăm sóc mẹ của Tina, người đang có thể trạng sức khoẻ yếu.
Vì đã sắp xếp được một vị y sĩ nổi danh bậc nhất của Đế quốc túc trực bên cạnh bà nên Viviana cũng thấy nhẹ lòng được phần nào.
'…Nhớ Tina quá.'
Dù ban đầu định về thẳng dinh thự Công tước, nhưng đôi chân lại tự nhiên đưa cô hướng về dinh thự của Lillian.
Lillian đã yêu cầu cô giao phó toàn bộ việc thanh tẩy của Tina cho mình.
Sau nhiều lần cân nhắc, cuối cùng cô cũng đồng ý.
Bởi không ai trên lục địa này hiểu biết về quỷ hơn Lillian.
Hơn nữa, Lillian lại là người sở hữu thánh lực mạnh nhất trong thế giới này, đây chính là sự lựa chọn hoàn hảo cho nhiệm vụ thanh tẩy.
Vì vậy cô đã giao Tina lại cho Lillian và tạm thỏa hiệp bằng cách tập trung chăm sóc sức khỏe của phu nhân Blanc…
"Nhưng thi thoảng tới thăm thì chắc cũng không có vấn đề gì."
Trái tim cô một phần nào đó vẫn cảm thấy bất an.
Hiện tại, Lillian đang hành động vì muốn chữa trị cho Tina, nhưng ai biết được sau này sẽ xảy ra chuyện gì?
Tina không phải là một cô gái bình thường.
Cô ấy là một tạo vật mê hoặc, được sinh ra để trói buộc trái tim con người. Chỉ cần khinh suất thì trước khi kịp nhận ra, bản thân đã bị Tina chi phối.
Ngay cả cô, người từng tự hào qua bao năm tháng rèn luyện cả về thể chất lẫn tinh thần, cũng đã gục ngã trước Tina.
Để rồi đến khi nhận ra, cô đã mang một suy nghĩ rằng bản thân có thể làm tất cả vì Tina.
Một ham muốn mãnh liệt, bùng cháy như ngọn lửa, khiến cô có cảm giác chỉ cần có được Tina, thì ngay cả việc phạm pháp cô cũng có thể làm mà chẳng chút do dự.
Ở Tina có một điều gì đó không thể diễn tả thành lời.
Mỗi khi nhìn vào đôi mắt xanh trong của Tina, trong cô lại dâng lên một khát vọng kỳ lạ, cô muốn thấy đôi mắt ấy đẫm lệ.
Mỗi khi nhìn thân thể mảnh mai, yếu ớt của Tina, bản năng thôi thúc muốn bảo vệ cô ấy lại trỗi dậy. Nhưng đồng thời cũng có một ham muốn ích kỷ đang lớn dần, cô muốn một mình độc chiếm cơ thể ấy cho bản thân.
Ngay cả khi Lillian có là Thánh nữ, nếu ở chung với Tina quá lâu… ai có thể đoán được điều gì sẽ xảy ra?
Tốt nhất là nên thường xuyên kiểm tra tình hình.
Thế nhưng ngay sau khi đặt chân vào dinh thự của Lillian, Viviana đã nhận ra nỗi bất an của cô không phải là vô căn cứ.
"...Cái quái gì thế này?"
Trước mắt cô hiện ra một cảnh tượng tuyệt vọng đến mức chỉ muốn quay mặt đi.
[Ah, ah... ah...]
Vòng eo thon thả của Tina run nhẹ.
Đôi mắt cô ấy loạn nhịp đầy bất an cùng những ngón tay siết chặt rồi lại buông lỏng, như đang cố túm lấy thứ gì đó.
Và phía dưới rốn—
Là từng nét vẽ màu bạc sáng lên, như đang lay động cả phần bên trong.
[Ah, ah... ahhh...]
Nhấn, nhấn.
[Haah, em đẹp lắm, Tina.]
[Ah, ah, ưm, Li...Lillian-nim... ah...]
[Ra đi, hãy nhanh chóng "ra" đi nào.]
[Ah, ugh, ah...]
Lách tách...
Dòng chất lỏng trong vắt và tinh khiết phun ra như suối, làm ướt chân của cả hai.
Hai người phụ nữ khám phá đôi môi của nhau, như thể trên đời chỉ có hai người họ.
Roạt.
"Ha...!"
Cô siết chặt nắm tay đến rỉ máu.
Tina rên lên đầy thống khổ, chất chứa một nỗi niềm khao khát.
Chứng kiến cảnh tượng ấy thôi cũng đủ để cổ họng cô khô rát, để lại vị đắng nghét nơi đầu lưỡi.
Dù rằng Tina đang khóc như lần bị cô giam cầm, nhưng trông cô ấy rất khác với khung cảnh lúc đó.
Khi ấy, vào cái khoảnh khắc cô cố phá vỡ chiếc mặt nạ của Tina, đôi mắt của cô ấy đã trống rỗng như búp bê không chút cảm xúc.
Cô ấy không đòi hỏi gì, không luyến tiếc sự sống, và đã dâng hiến bản thân cho Viviana không chút do dự.
Nhưng bây giờ, Tina lại tự nguyện trao thân cho Lillian.
Và chính sự khác biệt ấy đã đâm thẳng vào tim Viviana như một lưỡi dao hoen gỉ.
Không giống như cô, Lillian thực sự đã "thuần hoá" được Tina.
Chụt—, lép nhép—.
Lưỡi của hai người phụ nữ quấn lấy nhau, xoắn xuýt trong những ham muốn hỗn loạn.
Lillian hầu như luôn chiếm thế thượng phong, quấn lấy chiếc lưỡi không chút phòng bị của Tina; dẫu vậy, vẫn có những khoảnh khắc Tina đáp lại, nhận lấy những ham muốn thô bạo của Lillian.
"…Ha."
Dù cơn ghen đang cháy rực trong lồng ngực Viviana, tâm trí cô lại bình tĩnh đến lạ.
Càng bị cảm xúc nhấn chìm, bản năng của một chiến binh trong cô lại càng sắc bén.
Đôi mắt cô loé lên trong bóng tối sâu thẳm khi cô nhìn chăm chú nhìn vào quả cầu pha lê.
"…Mình không thể cứ đứng nhìn thế này được."
Viviana lẩm bẩm, đôi mắt cô chất chứa một quyết tâm lạnh lùng.
Kế hoạch ban đầu là giao phó hoàn toàn Tina cho Lillian, cho đến khi con quỷ trong Tina bị trừ khử.
Chỉ đến khi ấy cô mới có ý định lại gần Tina một lần nữa.
Nhưng nếu cứ để mọi chuyện tiếp diễn như thế… thì tất sẽ có những hậu quả không thể tránh khỏi.
Những viễn cảnh đáng quan ngại lẻn lỏi vào tâm trí cô.
Tina thoát khỏi sự chi phối của con quỷ, ngước nhìn cô bằng nụ cười thuần khiết.
Còn Lillian thì đứng phía sau, khoé môi cong lên thành một nụ cười kỳ quái trong khi chậm rãi tiến lại gần.
Bàn tay Lillian siết lấy eo Tina.
Tina thở hắt một hơi, cơ thể khẽ rùng mình.
Đôi môi mong manh hé mở, khẽ thì thầm với cô.
[Tôi xin lỗi, Công nương Viviana… giờ tôi đã là con chó trung thành của ngài Lillian, nên tôi không thể…thân thiết với cô được nữa.]
[T-Tina…]
Khi cơn tuyệt vọng cuốn lấy Viviana như những xiềng xích, Tina rúc vào vòng tay Lillian và bỏ lại cô.
Crắc—
"Không, chuyện đó tuyệt đối không được xảy ra."
Cô sẽ không bao giờ để bản thân chứng kiến cảnh tượng ấy, dù có phải đánh đổi cả mạng sống.
Viviana mong Tina hạnh phúc, nhưng cô sẽ không bao giờ cho phép chuyện kia xảy ra.
Viviana không phải kiểu người có thể đứng yên nhìn người khác giẫm đạp lên mình.
"… Có vẻ như giữa chúng ta không thể hoà hợp thêm được nữa rồi, Lillian."
Bằng giọng điệu bình thản, Viviana quay lưng rời khỏi phòng.
***
[Chúng ta sẽ nói chuyện sau, Công nương Viviana.]
Lời nói lạnh như băng.
Nói ra câu ấy xong, Lillian liền quay người, bỏ lại Viviana và tôi ở phía sau.
Sau khi cô ta rời đi, tôi cùng Viviana bước ra khỏi căn phòng ngột ngạt, chúng tôi đi dọc hành lang của dinh thự.
Ánh nắng len qua những khe hở trên cửa sổ.
Những bức tường từng tối tăm và u ám giờ đã được thay bằng hoạ tiết sang trọng cùng những món đồ trang trí tinh xảo.
Mọi thứ đều quá xa lạ với tôi, nhưng đáng buồn là lúc này tôi chẳng còn tâm trí để bận tâm đến chúng.
"…Chúng ta thật sự phải đi như thế này hả, Công nương Viviana?"
Hiện giờ, tôi đang được Viviana bồng kiểu công chúa đi qua hành lang.
Sau khi Lillian rời đi, Viviana đã không nói lời nào mà nhấc bổng tôi lên, và cứ thế ôm tôi đến tận bây giờ.
"Đúng vậy. Vì ta không biết em sẽ lại gây ra rắc rối gì."
Cô ấy đang đề phòng tôi sao?
Tôi ngoan ngoãn nằm trong vòng tay cô, chỉ khẽ cử động các đầu ngón tay.
'…Ngại quá.'
Tại sao chứ?
Ở một mình với Viviana vào lúc này, tôi lại cảm thấy một cảm giác khó có thể giải thích âm ỉ mãi trong lòng.
Trước đây, tôi đã tìm mọi cách quyến rũ Viviana về phe mình, dùng đủ mọi chiêu trò để giành lấy thiện cảm của cô.
Nhưng không hiểu sao, quyết tâm trong ánh mắt Viviana lúc này lại hoàn toàn khác so với trước kia.
Dù có dùng đến bao nhiêu mị lực đi chăng nữa, thì tôi cũng không tin ánh mắt ấy có thể lay chuyển dù chỉ một chút.
Có lẽ vì thế mà tôi hoàn toàn không biết phải cư xử thế nào trước mặt cô ấy.
[Hy vọng rằng cô sẽ dằn vặt vì những tội lỗi ấy đến hết đời.]
Đó là những lời cuối cùng tôi đã ném vào mặt Viviana.
Khi ấy, tôi thật sự đã định chết, và tôi tin chắc bản thân sẽ không bao giờ gặp lại cô nữa, nên tôi nói ra không chút do dự.
Thế nhưng bây giờ khi đã gặp lại, những lời ấy cứ mãi vang vọng trong đầu tôi.
"Tina, em còn nhớ lời thề mà ta đã nói khi đó chứ?"
Viviana cất tiếng phá tan bầu không khí ngượng nghịu.
"Cô đã thề sẽ chỉ hành động vì tôi, nhân danh gia tộc của mình."
"Ừ, đúng vậy."
"Cái danh hiệu Công tước Merdellia có lẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa, phải không? Dù sao thì lời thề đó cũng chỉ là dối trá."
"… Không. Từ lúc ấy đến bây giờ, ta chưa từng nghĩ đến điều gì khác ngoài hạnh phúc của em."
"… Cái gì?"
Viviana nhìn xuống tôi bằng đôi mắt thấp thoáng sự chân thành. Tôi chớp mắt nhìn cô, bối rối trước ánh mắt khó hiểu.
"Có thể em sẽ không tin… nhưng ta đảm bảo sẽ cho em một cuộc sống hạnh phúc. Vậy nên, cố chịu thêm một chút nữa nhé."
"Công nương Viviana, hạnh phúc của tôi… không nằm ở nơi này."
Tôi ngẩng đầu, nói bằng giọng quả quyết.
Viviana lặng lẽ nhìn tôi trong thoáng chốc rồi mỉm cười u buồn, cô nhẹ nhàng đặt tôi xuống sàn.
"Chúng ta đến rồi. Vào tắm thôi."
Trước mắt chúng tôi là cánh cửa bằng đá cẩm thạch trắng tinh khôi, không thể nhầm lẫn được, đây chính là lối vào nhà tắm.
Kìm lại cảm giác bất an trong lòng, tôi từ từ đứng vững trên mặt đất.
Ngay khi định bước về phía cánh cửa—
Tôi đã rùng mình.
Một cảm giác khó chịu lan ra từ vùng bụng dưới, khiến eo tôi khẽ run lên.
"Ưm…"
Thứ ban đầu chỉ là một tín hiệu mơ hồ nhanh chóng dâng lên như một cơn sóng không thể ngăn cản.
Theo phản xạ, tôi hơi cúi người về phía trước.
Cơ thể căng cứng vì áp lực, còn đôi chân thì run nhẹ.
Trong lúc tôi cố gắng kìm nén sự khó chịu đang tăng dần, Viviana lo lắng đặt một bàn tay lên vai tôi.
"Em không sao chứ, Tina?"
Giọng Viviana kéo tôi trở về thực tại, và những lời trước đó của Lillian bất chợt hiện lên trong đầu.
"Tina sẽ muốn đi vệ sinh nhiều hơn người bình thường gấp năm lần."
'Thật đấy à, sao lại đúng lúc quá vậy…'
Ở bên Viviana đã đủ ngượng rồi, giờ lại thêm chuyện này nữa ư?
"Tina?"
Tôi nuốt khan, cố hết sức giữ nét mặt bình tĩnh rồi cắn môi.
Nhưng tôi không thể giấu được chút run rẩy trong từng nhịp thở.
Liệu tôi có thể nhịn đến khi tắm xong không?
Không, hoàn toàn không thể.
Cuối cùng, sau khi kết luận bản thân sẽ không thể chịu nổi, tôi rụt rè níu lấy tay áo Viviana.
"C-Công nương Viviana…"
"Ừ? Nói ta nghe đi, Tina."
"Ah, ưm… chuyện là…"
"Em thấy khó chịu à? Trông em không được ổn chút nào."
Viviana đưa tay chạm vào trán tôi với vẻ cực kỳ lo lắng, nhưng tôi chỉ tránh ánh mắt cô và lí nhí.
"Tôi… tôi có thể… đi vệ sinh được không?"
Giọng tôi run run như sắp vỡ.
Đôi mắt màu thạch anh tím của Viviana hơi nheo lại.
_____
Chương 100... truyện end ở chương 199, vậy là sau bao nhiêu gian nan cuối cùng chúng ta cũng đi được phân nửa của bộ truyện, chỉ còn tận 99 chương và vài chương IF nữa cơ à...
Một phần cũng vì cơm áo gạo tiền và việc học (chủ yếu là do lười) nên không còn ra chương liên tục như thời gian đầu, nhưng thôi, kệ đi, có ai giục mình đâu, có thì nhắm mắt làm ngơ. Hy vọng là mình sẽ không drop:P
như NTR ấy nhỉ.