Chương 10
Trường tư này nó đã tồn tại từ rất lâu- từ thời kì trước chiến tranh luôn thì việc có một câu lạc bộ nhiếp ảnh là điều không cần thiết cho lắm nên thành thử ra câu lạc bộ này mới chỉ thành lập được từ một năm trước, và họ cũng đã phải xoay sở lắm mới có được cho mình một căn phòng nhỏ với chi phí eo hẹp nhờ vào sự “đầu tư” của các thành viên. Hoạt động của họ cũng chỉ có giới hạn trong các sự kiện văn hóa của trường mà thôi. Và ở trong số ít ỏi thành viên thực sự hoạt động trong đây là bạn của Yoshihisa và cũng là một người đã ảnh hướng xấu tới anh ta, chủ tịch câu lạc bộ- Negusa Saraku.
Theo chân cô ấy trong cái câu lạc bộ “1 thành viên” này là bạn trai cũng là hậu bối của cô ấy- Fujiwara Kenji, cũng là một phần của cái câu lạc bộ này.
“Argh…Em đang làm phiền chị đó, không thấy à?”
“Huh? Nếu là vậy, thế thì em về nhà nhá, Senpai?”
“Ummm….chắc vậy?”
“Tại sao hai người cứ thích làm trò hề vậy? Tôi không hiểu.” Tôi bực mình thở dài trước hành vi bất thường của cái cặp này, mặc dù tôi đã đi đến kết luận rằng tất cả chỉ là diễn và họ vẫn còn yêu nhau lắm.
Và rồi 2 người họ nhìn thẳng vào mắt nhau trong cái trò hề này.
“Saraku-san. Em nghiêm túc đấy. Em công nhận tài năng của chị, nhưng chị nên cắt đứt liên lạc với cái tên tiền bối vô dụng này đi.” Kenji nói với một giọng điệu vô cùng giận dữ.
“Ừ, vậy tôi sẽ lùi lại vì tôi là kẻ đã chen chân vào cái khoảnh khắc ngọt ngào của đôi tình nhân. Tôi chỉ là một người qua đường thôi.” Tôi nói cố gắng dịu dàng nhất có thể.
“Tôi hiểu, vậy về đi. Anh chắc chắn sẽ làm những điều kì quái lần nữa.”
“Nếu tôi là một kẻ phiền phức như vậy thì tôi sẽ rời đi, nhưng tôi phải trao đổi. Liệu có thể lắng nghe tôi một lần chứ?”
“Phiền vãi cức! Cút về nhà đi!” Kenji chỉ tay vào cửa với một tâm trạng vô cùng chán chường.
Kenji và Yoshihisa không đơn thuần chỉ là bạn trai và bạn trai của một cô gái. Mối quan hệ của họ còn như là người làm- chó hưởng khi mà Kenji trước đây lạc lối.
“Ôi trời, ôi trời, Ken-kun, Yoshi đã đến đây để nói chuyện với chúng ta. Tại sao chúng ta lại không lắng nghe cậu ấy trong khi thưởng thức tách trà này chứ?”
“Nhanh lên và ngồi xuống đi, tên Senpai vô dụng. Biết ơn Saraku-san đi.”
Hmm, xem ra cậu vẫn cứ chỉ đang ở trong lòng bàn tay của cô ấy thôi nhỉ? Anh thích em ở điều đó đấy, hậu bối.” Yoshihisa cười khúc khích khi nhìn thấy cách mà cô bạn thuở nhỏ của mình có thể thuần hóa được người bạn trai của mình.
“...Tôi tôn trọng cái đức tính thẳng thắn của anh đó, tên Senpai phế vật ạ! Nhưng tôi thì méo thích cái cách mà anh gần gũi với Saraku-san đâu.” Kenji nhíu mày nói.
Trong khi đó, cô gái trong câu chuyện của họ thì cũng đang cười khúc khích trong khi cô ấy ấn ngón tay của mình vào ngực của người tình của mình.
“Cà phê hay trà xanh nhỉ? Tôi thì không cần thêm đường nữa vì tôi đã đớp đủ đường ngay trước mặt tôi rồi. Ổn áp đấy, cặp đôi hoàn hảo ạ!”
“Hẹ hẹ hẹ, ông có khẩu vị tốt đây, bạn tôi ạ. Hôm nay là 1 cốc cocoa ngọt. Tôi sẽ chia sẻ sự ngọt ngào này cho ông đó.”
“Aww, tôi cảm thấy hạnh phúc khi được ban phước bởi sự hạnh phúc của bà đấy…ồ, nó ngon tuyệt.”
Yoshihisa đang thưởng thức cốc cocoa. Trong khi đó, Kenji thì đang kéo Saraku ngồi lên đùi mình và đang nói cái gì đó với khuôn mặt rối bời trên khuôn mặt.
“Này, tôi nghe từ Senpai rằng anh và thánh nữ đang hẹn hò và thậm chí còn bắt đầu sống chung với nhau nữa thì phải?”
“Ừ, đúng rồi đấy. Cô ấy đã đến lớp của chị đây vào sáng nay chỉ để gặp Yoshii. Chị cũng rất bất ngờ đến mức mà tim chị đã ngừng đập luôn.”
“Ừ, và đó cũng là chuyện mà tôi muốn trao đổi ….”
“Anh nói rõ ra một chút xem nào, Senpai. Anh đang cố gắng nói với tôi điều gì vậy? Kể cả khi ngôi trường này có đang trên bờ vực của sự sụp đổ thì nó vẫn cứ hoạt động như thường thôi. Chả phải tốt hơn hết là anh nên nhờ Ichijoji giúp là được rồi hay sao?”
Yoshihisa thả lỏng cơ thể trước cách giải quyết nghe có vẻ hợp lí này. Với một biểu cảm mơ hồ, anh ấy miễn cưỡng nở ra một nụ cười ngượng và nói:
“Thật xấu hổ khi phải thừa nhận điều này, nhưng thực sự tôi đang có vài cục nợ.”
“Nợ của bố à?”
“Không, nợ của tôi với Hatsuyuki.”
“Eh? Thế thì không phải anh cứ bảo là đợi cho đến hẹn trả là được mà?”
“Ừ thì cô ấy còn chả coi đấy là nợ cơ mà tôi thì cũng coi đây như là sự nuông chiều dành cho chính bản thân mình. Vấn đề phát sinh là ở chỗ đấy.”
Đêm qua, Hatsuyuki đã đột ngột nói với tôi “Em muốn được ở bên anh nhiều hơn.” .Điều đó đã được xác nhận khi mà chủ của tôi ở công việc bán thời gian của tôi đã gọi tôi đến và nói rằng, “Ichijouji-san đã yêu cầu tôi sa thải cậu vì cậu không dùng đủ thời gian của mình mà ở bên cạnh cô ấy.”
“Cáiiiiii-----!? Ể? Liệu cô ấy thật sự làm những điều đó luôn cơ à? Cậu không tự mình vẽ chuyện chứ?”
“Tôi đoán là cô ấy chỉ ghen chút thôi, nhưng mà tôi đã bắt đầu tin vào nó sau buổi sáng này…Liệu điều này thật sự đúng ư khi một con người tốt bụng như vậy lại sẵn sàng tạo áp lực cho chủ của cậu để sa thải cậu luôn sao?”
Cặp đôi nhìn nhau như kiểu không thể tin vào tai mình. Yoshihisa chỉ có thể làm 1 biểu cảm mơ hồ như thể tất cả là lỗi của cậu ta vậy.
“Vậy, nếu như nó là thật thì tôi sẽ trở thành 1 con kí sinh trùng, 1 con đỉa chỉ biết hút cạn tiền của cô ấy. Tôi thậm chí còn phải cưới cô ấy nữa. Tôi thì không yêu cầu quá nhiều tiền đâu, chỉ cần đủ để trả nợ của tôi thôi. Liệu cậu có thể giới thiệu cho tôi làm gia sư hoặc cái gì khác được không?”
“Ồ, vậy đó là lí do mà anh tìm đến tôi nhỉ. Sau tất cả, gia đình tôi là gia đình mà có thể đảm đương được việc này. Nhưng liệu anh thật sự kiếm được 50000 yên chỉ việc làm gia sư thôi sao?”
Hai tay vỗ vào nhau, Yoshihisa cúi đầu xuống nhưng Kenji chỉ thở dài trước yêu cầu đó và nói:
“Còn lâu.”
“Làm ơn làm phước cho tôi với!”
“Còn lâu đấy! Và bên cạnh đó, không phải là do anh đã gây rắc rối quá nhiều lần ở nơi mà tôi đã giới thiệu cho anh à?! Tôi không thể chịu đựng được điều này thêm bất cứ một phút một giây nào nữa, tên cặn bã!!”
“Chà, nhưng danh tiếng của việc dạy thêm này rất tốt đấy, biết chứ. Rất nhiều đứa trẻ mà tôi đã dạy trước đây và cả những cặp anh chị em vẫn còn hỏi tôi bài tập đó.”
“Không phải thế!! Liệu anh không nhớ những gì mà anh đã làm vào lần cuối cùng à!?”
“Hử, tôi đã giải quyết vấn đề riêng tư của em trai trong khi dạy học chăng.”
“Phải….Đợi đã, méo phải! Thế đếch nào mà anh lại được tham gia trong việc cá nhân đó vậy? Lạ vãi cức ra!!”
“Ồ…trước đó thì, tôi cũng đã giúp hợp tác giữa các cosplayer với một công ti may mặc có tiếng đó.”
“Anh là tên sao chổi, anh làm rối tung hết mọi chuyện ở rất nhiều nơi mà nó méo liên quan đến công việc bán thời gian và đó chính là vấn đề, anh chỉ chăm chăm làm lợi và không ai bị lỗ cả. Tôi thậm chí còn được tán thưởng bởi bố của tôi vì đã giới thiệu được một người tốt.”
“Mẹ kiếp cái thằng ranh này, rốt cuộc mày đang khen hay chê tao vậy?”
Với Yoshihisa , anh ấy chỉ là làm những điều mà anh ấy cho là đúng đắn. Anh ấy chỉ giới thiệu ai đó có thể giải quyết được vấn đề và là chỉ có mặt trong tình huống đó. Khách quan mà nói, anh ấy chỉ đơn giản là có một khóa dạy học với một chút tư vấn thôi.
“Tôi chỉ muốn bắt chước Hatsuyuki và giải quyết vấn đề của người khác thôi…”
“Cái… mấy cái thằng cuồng tín luôn nói những điều khác người. Tôi nên làm gì đây? Đây là một món hời, là lòng biết ơn nhưng khê vãi!!”
“Rồi, rồi, tội nghiệp Kenji-kun…chị đứng về phía em nè. Thế tại sao chúng ta không nói những vấn đề của Yoshii cho thánh nữ chứ nhỉ?”
“Phải đó!! Chị đúng là thiên tài, Saraku-san!! Em yêu chị!!”
“Không, không phải thế!? Nghiêm túc cái coi, đứng im. Nếu Hatsuyuki mà thấy, tôi không biết điều gì sẽ xảy ra với mình đâu!”
“Không, không, senpai…Đó là thánh nữ đó, anh biết chứ? Đó không phải chỉ là một chút ghen tị thôi à?”
“Phải đó, Yosshi. Tôi nghĩ đây là lúc tốt nhất để nói chuyện với thánh nữ khi mà vẫn có cuộc trò chuyện thân mật. Ồ, tớ gọi cho cô ấy rồi.”
“Mọe, bà làm cái trò mẹ gì vậy!? Bà đang cố gắng giết tôi đấy hả!?”
Tôi uống cốc cocoa còn lại trong vội vã và đứng dậy. Mặc dù, nó khiến cậu ngậm được mồm thì tôi cũng không thể không lo lắng về điều đó.
(Tệ quá, tệ quá…Điều tồi tệ nhất mà mình không biết đó chính là phản ứng của Hatsuyuki!…)
Cái ý tưởng mà cô ấy cho phép tôi đi làm bán thời gian đối với tôi mà nói chỉ như một giấc mơ ngọt ngào hơn cốc cocoa mà thôi. Cô ấy chắc chắn sẽ không dùng bạo lực vào đây, nhưng cô ấy chắc chắn sẽ giám sát nơi tôi làm việc 24/24 mất. Và chắc chắn là cái cục nợ chết tiệt đấy sẽ tăng lên tỉ lệ thuận với sự đau khổ của cô ấy mất.
(Không chỉ thế, cái việc mà tôi mượn tiền vì cái lí do là cô ấy ép tôi đi mua sắm cho chúng tôi cũng đều là xạo ke. Mẹ kiếp, mình không thể nào tưởng tượng được khuôn mặt của Hatsuyuki sẽ như thế nào và cô ấy khi ấy sẽ nói ra sao nữa!)
Nếu mình mà không xin được…thôi thì bán thân mà kiếm tiền mà trả vậy. Sau tất cả, nợ của tôi mà tôi muốn nói chính là…
Trong quá khứ, tôi đã huấn luyện cô ấy bằng cách không ngừng làm nhục mạ cô ấy. Tôi bắt cô ấy phải mặc mấy cái bộ quần áo mà 3 phần vải 7 phần thịt như là một phần của việc huấn luyện- huấn luyện một con đĩ. Và tiền đó là tiền mà tôi ép cô ấy mua mấy cái đồ sếch toi và vài cái dụng cụ tra tấn.
(Cái beep mẹ nó, chưa hết. Cô ấy còn đang sở hữu nhiều thứ của tôi nữa…!!)
Còn cả tiền cho đống nguyên liệu và cả cái tạp dề mà tôi đã làm tình với cô ấy khi cô ấy đang nấu ăn với cái tạp dề “có cũng như không”. Thậm chí tôi còn ép cô ta phải đưa tôi 10000 yên và dùng chúng như là giấy vệ sinh để có thể sỉ nhục cô ấy về mặt tinh thần.
(Hahaha, mình không thể không tự giễu chính mình được. Rốt cuộc mình đang làm cái điều ngu xuẩn gì thế này…)
Ngay khi Yoshihisa đứng dậy, khuôn mặt anh ấy nhanh chóng trở nên tái nhợt và bắt đầu lẩm bẩm điều gì đó. Điều này khiến cho cặp đôi kia nhìn nhau với ánh mắt khó hiểu trước chuyện gì xảy ra ở người trước mặt mình. Bị phát hiện, Yoshihisa ngay lập tức đi thẳng vào vấn đề:
“Tôi vừa mới nhớ ra là mình còn có việc khác cần phải làm, vậy nên, xin lỗi nhưng tôi phải về nhà ngay.”
“Thế thì, liệu ông có muốn về nhà cùng với tui không, Yoshihisa?”
“.…Ờm, ờm, tôi nghĩ là mình đang hơi đau đầu. Xin lỗi chứ, liệu tôi có thể nằm nghỉ trên chiếc sofa chứ?”
“Ồ, anh mệt à? Thế anh có thể nằm trên đùi em cho nó đỡ đau nè.”
“.…..”
“.……”
“Cái đ…! Em định làm gì ở đây vậy? Mà… làm thế quái nào mà em đến đây nhanh vậy?!”
“TẠI SAO ANH Ở ĐÂY HẢ, TÊN KHỐN NÀY!!”
“ANH ĐANG CỐ PHẢN BỘI EM À, YOSHIHISA? TRẢ NỢ MÀ KHÔNG ĐỊNH NÓI GÌ VỚI EM SAO? ANH NỢ EM CÁI QUÁI GÌ CƠ CHỨ? ANH LẠI ĐANG CỐ GẮNG CHẠY TRỐN KHỎI EM SAO? LẠI ĐỊNH CHẠY TRỐN MÀ KHÔNG ĐỊNH CHIU TRÁCH NGHIỆM SAU TẤT CẢ À?”
Yoshihisa ngồi xuống sofa, ôm đầu mình trong khi đó Hatsuyuki nắm lấy tay anh ấy ngăn anh ấy có thể đánh bài chuồn nghiêng sát vào người anh ấy mà chất vấn. Cặp đôi kia vẫn đang ngớ người chưa hiểu điều gì xảy ra. Và khi họ định nói gì đó, chợt một luồng khí lạnh lẽo bất chợt chạy dọc qua người họ khi nhìn vào “nụ cười thánh thiện” của vị thánh nữ này.
Yoshihisa bắt đầu cảm nhận được một cơn đau nhói ở ngay bụng mình.
“Ờm, liệu em có thể để anh giải thích không? Đợi về nhà rồi anh nói cho em biết những gì đã xảy ra.”
“Thế hả? Thế thì em cũng rất mong chờ xem anh sẽ lôi ra cái lí do nào để bao biện cho mình đấy, ĐỒ RÁC RƯỞI?”
“Vậy đấy, đến lúc tôi đi về nhà rồi, hẹn gặp vào ngày mai…”
“Hẹ hẹ hẹ, chúc mừng hai người nha. Sẽ rất vui khi được gặp các cậu vào ngài mai- khỏe mạnh và năng động.”
“Vậy có nghĩa là anh cũng thuộc trong lời chúc ấy hả?”
“Ồ, điều đó còn phụ thuộc vào việc chúng ta khi gặp lại họ sẽ như thế nào đó, tên khốn vô lại mà em yêu ạ.”
Chúng tôi nắm lấy tay nhau- theo một cách nào đó và phía sau là tiếng thì thầm của cặp đôi nọ trong câu lạc bộ.
Khi mà hai con người đó đi ra khỏi đây, Kenji mới có tiếp tục thở một cách bình thường.
“Này, senpai, chuyện gì vừa xảy ra vậy?”
“Đừng hỏi gì cả, chị cũng không biết nữa. Có vẻ như Hatsuyuki là người chủ động trong cuộc tình đó, nhưng….Ồ, tí thì quên.”
Saraku rời khỏi người của Kenji, cầm lấy một cái phong bì ở trên bàn và chạy đi mất hút.
“Chị cần phải đưa cho một vài thứ cho cặp đôi kia. Chị sẽ quay lại sau!”
“Vâng, vậy thì em sẽ chờ chị trong khi dọn bàn.”
Cô ấy nhanh chóng rời khỏi phòng và cũng nhanh chóng bắt kịp cặp đôi khi mà họ đang ở hành lang.
“Đây.”
“Cái gì vậy?”
‘Thực ra thì, tớ đã chụp một số bức hình về hai người trên trường này. Cả hai trông hạnh phúc lắm nên tớ đem đến đây cho cậu.”
“HẢ?”
“.…Fufu, đúng là trưởng câu lạc bộ nhiếp ảnh có khác. Mình vui lắm, nhìn nè Yoshihisa- kun, bức hình chụp chung của chúng ta đó.”
Hatsuyuki giữ bức ảnh cẩn thận và nở một nụ cười. Chứng kiến cảnh tượng đó, Yoshihisa cảm thấy có chút tội lỗi mà thì thầm vào với Saraku:
“Ôi, bà đang cố bắt chuyện riêng với Hatsuyuki san à?”
“Tại tui vừa mới nhớ ra một điều mà tui muốn hỏi. Này, làm thế nào mà hung thủ có thể trở thành nạn nhân được vậy?”
“Đó là điều mà bà lo lắng đấy hả? Điều duy nhất mà kẻ thủ ác có thể làm là chấp nhận sự trả thù của nạn nhân và chết đi thôi. Kể cả khi đôi bên đều gây ra những tổn thương cho nhau thì cái điều này nó vẫn không thay đổi.”
“Hiểu luôn. Cảm ơn ông vì câu trả lời thú zị này.”
Thực tế, đây mới chỉ là một trong các điều vẫn cứ đang lởn vởn trong tâm trí của Yoshihisa khi mà anh ấy đến phòng câu lạc bộ nhiếp ảnh. Anh ấy đang cố gắng tìm kiếm thứ gì đó để có thể bù đắp cho Hatsuyuki san
(Đó là một sự lựa chọn tệ nhất, thế mà nó lại….)
“Yoshihisa? Có phải anh lén lút sau lưng em à?”
“Hừm, chỉ là anh vừa mới nhớ ra rằng là anh chưa trả lại cái máy ảnh cho cô ấy. Em biết mà, cái mà anh đã từng dùng trước đây đấy.”
“Cái?! Ồ, vậy đó là của Saraku sao?! Xin lỗi, mình chắc chắn sẽ mang nó đến vào ngày mai- Yoshihisa, anh đáng lẽ phải nói cho em biết chứ, suýt chút nữa là em ném nó đi đấy!!”
“À, phải. Không cần vội đâu, mình để lại cái máy ảnh đó cho Yoshi như là sự trừng phạt cho tội lỗi của mình. Mặc dù, mình cũng không cảm thấy phải lấy lại nó cả.”
“...Nếu cậu đã nói vậy ,Sara…Nhưng Yoshihisa, anh sẽ phải giải thích điều đó cho em đấy.”
“Rồi rồi… không biết còn sống được đến mai không mà nói…Thôi, chào bà, hẹn bà vào ngày mai.”
‘Tôi không biết điều gì đã xảy ra, nhưng khi nào gặp khó thì cứ nhờ tôi tư vấn trước khi quá muộn nhé, bạn thân của tôi ơi…’
Sara nhìn họ đang rời khỏi đây với một tâm trạng vô cùng rối bời.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
