Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1280

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2583

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 884

Tôi, kẻ số hai, và cô gái số một

(Đang ra)

Tôi, kẻ số hai, và cô gái số một

Oshou

"Đây là câu chuyện về một tôi "số 2" đã trở thành "số 1" trong thế giới của ai đó." - Chương mở đầu, quyển 1.

15 46

Wn - chương 12

chương 12

Hatsuyuki Ichijoji bây giờ phải chứng minh được rằng cô ấy là người và chỉ luôn là người có thể trở thành vợ của Yoshihisa.

(Phải…từ cái ngày mà anh huấn luyện em để có thể thỏa mãn anh. Em đã luôn suy nghĩ và chỉ luôn suy nghĩ về anh mà thôi, Yoshihisa kun. Có vẻ như khó cho em khi không biết được món ăn yêu thích của anh nhỉ?)

Tôi rất tự tin về kĩ năng của mình nên tôi chắc chắn sẽ thắng mà thôi. Và rồi… anh ấy chắc chắn sẽ nói rằng:

“Em nấu ăn ngon thật đấy, Hatsuyuki san! Anh sai rồi… làm ơn, làm ơn hãy trở thành vợ của anh!!”

Mặc dù cô ấy vẫn còn đang lên cơn phê thì ánh mắt vẫn vô cùng sắc bén, tựa như một con thú săn mồi đã tìm được con mồi của nó. Cô ấy bắt đầu lựa chọn rau sạch cực kì cẩn thận để chuẩn bị cho bữa tối nay.

Mặt khác, Yoshihisa thì bắt đầu hoảng loạn đến mức nó hiện rõ trên khuôn mặt rồi.

(Mình nên làm gì bây giờ? Mình đếch biết món ăn ưu thích của Hatsuyuki san là món nào! Mình nên nấu món gì đây, hoặc là, mục đích cuối cùng của việc nấu ăn của mình là gì? Và…mình thì có thể làm được món gì cơ chứ?)

Tôi do dự để có thể tự khẳng định mình rằng tôi biết hết tất cả mọi thứ về Hatsuyuki và rồi…sự tư tin của tôi bắt đầu tăng lên nhanh chóng. Mặc dù cô ấy được biết là “thánh” và thông tin về cô ấy thì rất dễ để có thể tiếp cận được…

(Hatsuyuki san không hề có tí gì thích và cũng không có tí gì là không thích cả. Nhưng cùng lúc đó, tôi cũng chả thể chứng minh được rằng cô ấy thích ăn đồ ngọt hay cô ấy thích ăn trái cây nữa.)

Tất nhiên, cô ấy kiểu gì cũng có món ăn yêu thích của mình. Tuy nhiên, hiện tại, chắc là mấy món bổ dưỡng là những món ăn mà cô ấy ăn. Cô ấy mới chỉ học được tầm quan trọng của thức ăn sau khi gặp tôi…dù nó tốt hay xấu hơn thì tôi không biết.

(Tất cả bắt đầu từ vấn đề tiền bạc, và nếu như tôi ở kèo dưới của cái cuộc thi nấu ăn này…Thì tôi cũng vẫn sẽ méo thể nào thua được nếu như tôi nói là món ăn của cô ấy tệ.)

Nhưng liệu điều đó có ổn không? Không quan trọng là nhìn nó như nào, thì đó vẫn sẽ là hành động làm tổn thương tới cảm xúc của cô ấy.

Và trên hết…

(Không thể nào, Hatsuyuki san nấu ăn ngon vãi ra. Ừ thì…ban đầu đến ngay cả việc nấu mì tôm cũng là một trải nghiệm mới mẻ với cô ấy)

Trước khi tôi cắt đứt mọi mối quan hệ vơi cô ấy thì cô ấy thường chuẩn bị bữa sáng yêu thích của tôi vào mỗi bữa sáng luôn.

Và thậm chí cả đêm nữa….Cô ấy hành động cứ như là một người vợ luôn vậy.

(Phải, tôi nhất định phải biến Hatsuyuki san trở thành một người vợ và là một người mẹ tốt nữa!! Liệu mình có cửa thắng không?)

Liệu tôi phải nấu món gì và liệu tôi phải làm gì để ngăn chặn kế hoạch của cô ấy ngay từ trong trứng nước.

(Hãy tư duy ngược một chút nào. Thực ra thua cũng không sao. Và nếu như ở trong trường hợp đó…chỉ cần cô ấy biết được món ăn yêu thích của tôi thôi thì đó sẽ là chiếu hết. Và rồi, sẽ là một đống cạn bẫy sẽ chờ tôi sau đó…tương lai tôi sẽ là một màu u ám…)

Với suy nghĩ đó trong đầu, tôi nhanh chóng di chuyển và bắt đầu ở chỗ quầy rau.

“Hả.”

“Ể.”

“...”

“...”

Và bằng một sự trùng hợp đến mức khó tin, họ đều cùng nhau đến chỗ quầy khoai tây cùng một lúc. Và…nhìn vào giỏ hàng của họ, họ đều có hành, cà rốt và bông cải xanh.

(Nguyên liệu trùng nhau luôn sao!? Ch-chà, n-nó chỉ là mấy cái nguyên liệu phổ thông thôi.Phải… mình chắc chắn là không hiểu sai đâu…Chả lẽ mình và cô ấy đều cùng làm một món luôn sao? Không, không thể nào…)

(Chắc chắn là món cà ri. Không sai vào đâu được…nhưng nếu nó là cà ri thì điều đó có nghĩa rằng mình đang hiểu sai món ăn ưu thích của Yoshihisa sao!?)

Họ bây giờ muốn thay đổi món ăn họ nấu…nhưng đã quá trễ rồi. Và họ cũng chỉ mới nảy ra ý tưởng hoàn toàn khác nhau ngay lúc này.

Tuy nhiên…

(Hmm…mình vẫn sẽ đi theo kế hoạch ban đầu của mình. Vì Hatsuyuki san là một trong các túi tiền của mình, mình sẽ nấu món mà mình muốn!!)

(Có phải anh đang có dự định là nấu trùng món mà em nấu không….Liệu đó là khả thi luôn sao? Ái chà… nếu như nó khả thi thì sau tất cả Yoshihisa kun đúng là một tên vô cùng ích kỉ nhỉ. Phải, anh ấy đã rác rưởi đến mức phá nát linh hồn cơ mà, phải chứ?)

Hatsuyuki do dự một lúc nhưng rồi quyết định rằng không thay đổi kể cả khi nó có là trùng nhau đi chăng nữa.

(Rồi anh cũng sẽ phải hiểu ra rằng…ANH…CÒN LÂU MỚI ĐÁNH BẠI ĐƯỢC TÔI!)

Với một quyết tâm mãnh liệt, Hatsuyuki đã chạy ngay đến chỗ quầy thịt. Và Yoshihisa cũng chạy ngay đến chỗ quầy thịt luôn

(Cô cũng đến chỗ quầy thịt luôn sao!? WTF, trùng món luôn cơ à? Chúng ta có vẻ suy nghĩ giống nhau phết nhỉ, Hatsuyuki san??)

(Kuh, lại giống nhau à? Chả lẽ chiến thuật đánh bại em là làm giống với món mà em nấu luôn sao?!)

Cả hai lại cùng nhau di chuyển đến quầy bánh mì và trứng. Nhưng rồi thì Hatsuyuki thì đi đến quầy gia dụng nơi mà dụng cụ làm bếp đang được trưng bày trong khi đó Yoshihisa thì đi đến quầy hương liệu.

(Cuối cùng thì cũng khác nhau rồi…Nhưng nó thì cũng không có nghĩa rằng món chúng tôi làm sẽ là khác nhau.)

(Cà ri…Chắc chắn là bột cà ri nó đang ở quầy gia vị trong siêu thị. Vậy đó là món cà ri à…Hmph, chắc chắn là anh đang lên kế hoạch cho em ăn một món cà ri siêu cay à, khiến cho em khát khô cả cổ và rồi đóng sập cửa toilet ngay trước mặt em ấy hả…LÀM ĐỦ MỌI CÁCH KHỐN NẠN NHƯ VẬY LUÔN SAO?!)

Rõ ràng anh ấy là một con quái vật mục nát trái tim của con người từ lâu rồi, lên kế hoạch để tôi ăn món đó nhằm khiến tôi bỏ cuộc và rồi lại sỉ nhục tôi mà thôi...

(Phải…em còn nhớ rất rõ…Cái ngày mà lần đầu tiên em làm bữa sáng cho anh, anh lúc đó trông hạnh phúc hơn xem lẫn buồn bã, và rồi anh nổi cơn thịnh nộ. Anh đã bắt em phải ăn sạch bữa sáng mà em đã phải vất vả lắm để làm cho em….Em sẽ không tha thứ cho cái hành động sỉ nhục đó đâu.)

Nhớ lại sự sỉ nhục trong quá khứ đó, một cơn tức giận xem lẫn sự thỏa mãn dục vọng tuôn trào trong người Hatsuyuki. Cô ấy không được phép thua, cô ấy phải cố gắng trở thành vợ của anh ấy, Không bao giờ…không bao giờ cô ấy cho phép món ăn bị vấy bẩn như tình yêu của cô ấy và cô ấy chắc chắn sẽ bắt anh ấy phải thừa nhận rằng “chúng” rất ngon.

(Muu…khi mà mình nhớ lại hương vị đó…Kh-không, nó không thể nào là chất gây nghiện được. Phải…cái cảm giác của việc không thể quay đầu vào bờ đó thật kích thích làm sao, cái cảm giác cấm kị của việc kết hợp giữa sếch và nấu ăn…Nhưng nó không thể nào gây nghiện được, không thể nào!!)

Ai là người mà khiến cô ấy phải biện hộ cho chính mình vậy? Dưới khuôn mặt có vẻ bình tĩnh nhưng thối rữa từ bên trong, Hatsuyuki quằn quại trong đau đớn. Và trước khi đi đến quầy thu ngân, cả hau đều kiểm tra giỏ của nhau ở chỗ mà không làm phiền đến người khác.

“Đó là tất cả rồi đấy hả?”

“Phải, Yoshihisa kun, anh có vẻ không quên mọi thứ nhỉ?”

“Tất nhiên là không. Bên cạnh đó, anh định làm món hamburger sốt Demi-glace..Còn em thì sao?”

“Ồ, thật trùng hợp làm sao. Em cũng định làm món hamburger nữa. Đó là món hamburger với trứng rán đúc khuôn hình cánh hoa.”

Họ lại một lần nữa tương thông tương ái. Cuộc thi này đã trở thành cuộc thi làm bánh Hamburger luôn rồi

(...Sự sỉ nhục bởi món cà ri đã không còn, nhưng…mình không thể mất cảnh giác được.)

(Hmm, sao mọi thứ lại thành ra như này được nhỉ?)

‘ Cuộc thi này…hơn thua nhau bởi hương vị!! Đây hóa ra là cuộc chiến giữa một kẻ muốn trở thành nội trợ và một kẻ muốn trở thành một người vợ tốt của anh ấy ’

‘Hoặc là, thật lãng phí khi họ có cùng nguyên liệu, phải chứ? Gia vị thì khác nhau nhưng mọi thứ khác lại giống nhau’

Trong khi Hatsuyuki đang nâng cao cảnh giác thì Yoshihisa đã đưa ra một lời mời:

“Này, sao chúng ta lại không nấu cùng nhau nhỉ? Vì rằng chúng ta cùng làm hamburger mà?”

“...Anh có thể nói ra dự định của mình không?”

“Huh? Ừ thì nếu chúng ta làm cùng một món thì chúng ta chỉ cần dùng một nửa nguyên liệu mà chúng ta mua thôi, đúng chứ? Bên cạnh đó…anh cũng thấy khá vui về việc đó.”

“V-vui sao?”

Cô ấy gật đầu trong bối rối và Yoshihisa nói với cô ấy một cách trân thành. Chắc chắn rồi, anh ấy chắc chắn đang ở thế bất lợi trong mối quan hệ với cô ấy

Nhưng…

“Em biết đấy, anh rất vui khi em có thể biết được khẩu vị của anh. Nếu như nó không phải là sự ích kỉ của anh thì chắc là em đang cố gắng tạo ra thứ mà anh thích, đúng chứ?”

“Ư-ừ thì, đúng vậy, nhưng…”

“ Đó là lí do mà chúng ta hãy cùng nhau làm nó ngày hôm nay. Thực ra anh đã luôn luôn suy nghĩ về việc nếu như anh có một cô bạn gái thì anh có thể sẽ nấu chung cùng với cô ấy”

“---Huh?! Phải đó! Hãy cùng nhau nấu ăn thôi, Yoshihisa kun!!”

Cô ấy nhanh chóng gạt phăng đi những luận điểm trước đó và cảm thấy như trái tim của chính mình đang ngập chìm trong thứ mật ngọt ngào của tình yêu.

(Nấu ăn cùng nhau…Hehe~ giống hệt như mấy bộ shoujo manga mà mình từng thấy trước đây, cùng với em, em sẽ…cùng với….Yoshihisa kun…)

Cô ấy vui lắm- không ngờ rằng ngày này đã tới. Nhưng cũng cùng lúc đấy, cô lại không thể không nghĩ rằng càng vui bao nhiêu thì lại càng cay đắng bấy nhiêu.

(Tại sao…Tại sao mình lại cảm thấy hạnh phúc cơ chứ? Tại sao chúng tôi lại không thể có mối quan hệ này ngay từ đầu luôn cơ chứ? Tại sao anh ấy lại không tạo ra nó ngay từ đầu cơ chứ?Nếu anh ấy đối xử với mình tốt như vậy và đưa cho mình hi vọng đến như vậy….THÌ THẾ QUÁI NÀO ANH LẠI TỪ CHỐI MỐI QUAN HỆ GIỮA HAI CHÚNG TA NHƯ VẬY CƠ CHỨ? Thật tàn ác làm sao…)

Có gì đó nham hiểm và nguy hiểm đang từ từ trỗi dậy và Yoshihisa thì chỉ đơn giản là cảm nhận sâu sắc được sự thay đổi ẩn dưới nụ cười thánh thiện đó.

(Đó là lí do mà tôi cố gắng xa cách cô đó. Chúng ta đã đi sai từ đầu rồi, và trên hết…tôi từ bỏ rồi.)

Nhưng…

(Nếu như em vẫn ước điều đó, anh không thể không chân thành mà nói không từ tận đáy lòng…)

Đó là lí do…chắc chắn rồi…mói quan hệ cộng sinh này phải bị biến mất.

Trước khi mối quan hệ này tiến tới bước tiếp theo, trước khi trái tim của cô ấy trở nên hi vọng vào mối quan hệ này….tôi phải phá nát một trong hai yếu tố trên.

(Hoặc là cả hai…)

Nếu đó là sự trừng phạt cho tội lỗi của chúng tôi, kể cả nếu đó chỉ là một chút mà thôi thì tôi cũng muốn cô ấy hạnh phúc. Tôi nhẹ nhàng đặt tay tôi lên đầu của Hatsuyuki:

“Li-liệu chúng ta nên trả lại một nửa nguyên liệu và đi tới quầy thu ngân? Bởi vì chúng ta làm chung nên chúng ta làm Hamburger với sốt demi-glace chứ?”

“--Ư--Ừ,umm…đó đúng là một ý tốt. Cùng nhau làm thôi!”

Ánh mắt của họ chuyển từ thù địch sang hạnh phúc cùng nhau mua sắm. Trên đường quay lại siêu thị, họ cùng nhau cầm lấy một cái túi sách thân thiện với môi trường một cách có chủ đích. Và sau khi trở về nhà, họ cùng nhau làm hamburger như dự định của họ.

--Và sau bữa ăn…

“Ah, nó thật ngon và vui lắm…Liệu chúng ta cần phải làm gì đây? Ngay bây giờ, đây là phòng của chúng ta nhưng trước đó nó là phòng của Yoshihisa. Thông thường, căn phòng này chả có tí gì giải trí cả.”

(Nếu như nó là như vậy, thì mình đáng lẽ phải miễn cưỡng mua cho mình một bộ console…Không, nó quá muộn rồi…)

Trong trường hợp này, lựa chọn ở đây chỉ là đi xem phim hoặc là học. Họ không thể làm bất cứ việc gì tốn tiền một cách ngu ngốc nữa. Và cơ thể của Hatsuyuki thì đã chìm sâu trong dục vọng còn hơn cả Yoshihisa nghĩ. Tất nhiên, trái tim của cô ấy thì cũng chưa chìm sâu trong nó. Nhưng nếu cô ấy mà yêu tôi hoàn toàn thì đó là một câu chuyện hoàn toàn khác.

(...Cô ấy đã nói rằng cô ấy muốn sếch. Tôi tự hỏi điều gì sẽ xảy ra khi tôi nhẹ nhàng từ chối đây…)

Ngắm nhìn co thể Hatsuyuki từ phía sau khi cô ấy đang vừa hát vừa rửa bát, tập trung nhìn vào phần lưng và mông đang lắc lư trong hình thể cân xứng hoàn hảo…

Tôi đang gặp rắc rối lớn rồi đây…tôi phải đấu tranh giữa sếch vô cớ hay sếch có cớ, giữa hợp pháp và phạm pháp. Liệu tôi có thể đưa ra lựa chọn đúng cho cô ấy?

(Nếu như tôi bị kẹt mãi vào khoảnh khắc này, thì tôi không muốn phản kháng thoát ra trước hạnh phúc thuần khiết này…)

(Ah….Khoảng thời gian yên bình này…Tôi…tôi muốn nó kéo dài mãi mãi…)

Sống cùng nhau như một đôi tình nhân…

Nếu như tôi mà cân nhắc về điều này từ lúc mà tôi còn đang chìm trong 6 tháng địa ngục đó, thì nó….

Không biết bao nhiêu, mặc dù nó hạnh phúc bao nhiêu…

--Thì cái cảm giác tiếc nuối đó vẫn ngập tràn trong tâm trí tôi.

“Em ngồi cạnh anh được chứ?”

“Cứ ngồi bất cứ lúc nào mà em thích. Đây là phòng của em rồi mà.”

Giữ lấy cái đệm trong tay, Hatsuyuki ngồi xuống và rồi dựa người vào Yoshihisa. Và rồi anh ấy nhận ra rằng…trận chiến cuối cùng của ngày nay…giờ mới bắt đầu.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!