Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1280

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2583

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 884

Tôi, kẻ số hai, và cô gái số một

(Đang ra)

Tôi, kẻ số hai, và cô gái số một

Oshou

"Đây là câu chuyện về một tôi "số 2" đã trở thành "số 1" trong thế giới của ai đó." - Chương mở đầu, quyển 1.

15 46

Wn - chương 14

chương 14

“Ờm….Senpai? Anh có thể nói lại một lần nữa không?”

“Xin lỗi, có lẽ là anh đây chưa giải thích kĩ rồi. Nhưng đó là câu chuyện về một người bạn mà anh đã nói tới, do vậy anh đây muốn một số chuyện phải được giữ bí mật.”

“Ồ, tôi hiểu, lại là chuyện về một người bạn, sau tất cả.”

Gần đây, Kanetsugu đang vô cùng bối rối. Có thể nói đây là mối quan hệ bạn bè cũng được vì nó đến từ người bạn thân thiết nhất của người yêu mình và cũng là người ban ơn cho mình- người senpai đó. Sự thật có thể coi như Kanetsugu là một phần của vòng tròn quan hệ bạn bè thân thiết này cũng được.

(Nhưng chả lẽ lí do anh ta tới đây chỉ là cần một lời khuyên trong tình yêu sao? Hừm, hiếm khi người cần lời khuyên lại đến từ Yoshihisa này, haiz)

Trước khi Kanetsugu hẹn hò với Saraku, thì anh ấy cũng thường đi xin những lời khuyên từ những người bạn thân thiết nhất của mình. Lúc đó anh ấy rất muốn được giúp đỡ nhiều nhất có thể. Và sau cùng, anh ta đã dổ hết bao nhiêu công sức và nhiệt huyết vì người con gái mến thương. Thậm chí anh ấy vẫn cảm thấy vui lòng nếu như mà họ không đến được với nhau, ấy vậy mà cô ấy lại rất vui và rồi anh ấy đã thành công và tiến tới những bước tiếp theo.

(Mình cũng muốn họ được hạnh phúc, nhưng mà…)

Với nội dung mà anh ấy nghe được thì thật khó cho Kanetsugu có thể hiểu được liệu con người Senpai ngay trước mặt mình là người như nào nữa.

“Ờm, vậy thì…cái cuốn tạp chí dày dày này sẽ khiến nó trông không đáng nghi khi nó nằm ở trong cặp của anh chứ?”

“Tất nhiên rồi. Nếu, chả may thôi….mọi chuyện đi chệch hướng….thì anh đây cần phải tự vệ bằng con dao này.”

“Tất nhiên là như vậy, nó chỉ đơn giản là câu chuyện về người bạn của anh thôi mà, phải chứ?”

“Ừ, nó chỉ đơn giản vậy thôi.”

(Vãi cả cức, thánh nữ sama đây thực ra là đang lên đạn với anh ấy luôn sao?! Senpai à…anh đã đắc tội gì mà khiến cho cô ấy đặt anh lên hàng đầu luôn vậy?!)

Rõ ràng đây là một lời nói dối trắng trợn về “người bạn” tưởng tượng của anh ta rồi. Chỉ bởi, anh ta đã thất bại trong việc che giấu cảm xúc của mình. Dù cho có cố tỏ ra là mình ổn nhưng ánh mắt thì cứ ngó nghiêng liên tục quanh khắp căn phòng này thì chịu rồi.

(Oi,oi,oi…không phải chứ? Chả lẽ Senpai đã trải qua chuyện gì nghiêm trọng nào rồi? Anh ta có vẻ gặp rắc rối gì đó lớn thì phải!)

Kanetsugu cũng vì thế mà cũng cảm thấy lo lắng.

(Thật sự chuyện gì đã xảy ra với người tiến bối đó vậy trời?)

Để có thể sắp xếp lại mọi thứ trong đầu, Kanetsugu hít thở sâu và nói:

“Senpai, hãy kể lại từ đâu đi. Nếu có thể thì hãy nói cho đàn em này biết làm sao mà bạn anh và tình đầu của anh gặp nhau xem như nào.”

“Hả? Nó…thì là….chuyện về người bạn của anh, em biết mà?”

“À, hiểu hiểu, là chuyện của anh.”

“Do vậy em thấy đấy, người bạn đó đã làm lên những điều khủng khiếp với người bạn gái của mình. Nên sẽ không bất ngờ gì khi anh ấy có thể bán muối bởi chiêu nhất kích tất sát của cô ấy.”

“Ồ, vậy tôi đoán thì việc đó xảy ra là lẽ dĩ nhiên nhỉ….nhưng anh đang hẹn hò với thánh nữ mà. Cứ nói cho đàn em này biết là anh đã làm gì khủng khiêp với cô ấy đến mức mà anh sợ bị đâm vậy?!”

“Ơ, đó là chuyện về bạn anh nên anh không thể nói chi tiết được, nhưng họ yêu nhau lắm. Tuy nhiên, trớ trêu thay ở bên nhau lại càng khiến họ phải xa cách nhau. Và…nếu như họ mà chia xa thật thì người yêu của cậu ấy sẽ suy sụp tinh thần đến mức không vực nổi.”

“Nếu như đây là một lời tư vấn thì mong anh đừng nghiêm trọng hóa vấn đề lên thế. Senpai. Và nếu như chàng thanh niên đó mà để người khác thấy được bản chất rác rưởi của mình, thì có lẽ sẽ bị đâm bởi thứ mà anh ấy cảm thấy xứng đáng, anh không nghĩ vậy chứ?”

“Tôi không thể điều đó xảy ra được! Tôi không thể để người mình yêu của mình lao vào vòng lao lí được!”

Kanetsugu thở dài trong khi Yoshihisa chắp tay cầu nguyện. Nếu như họ muốn ngăn chặn một tội ác thì họ chỉ cần mặc áo chống đâm là được. Tuy nhiên, nó chỉ là giải pháp tạm thời thôi.

“Có vẻ như vị thánh nữ đáng mến của chúng ta đang giả vờ làm người yêu nhỉ, do vậy em đoán là anh phải thỏa mãn cô ấy bằng tình dục và tình cảm mà lại không được khiến cô ấy say mê mình à, Yoshihisa senpai.”

“Ồ anh quên chưa nhắc đến. Theo lời bạn anh nói thì anh ấy không thể nói yêu hay không thể làm tình được với cô ấy.”

“CÁI!? ANH THẬT SỰ LÀ BẠN TRAI CỦA CHỊ ẤY À, SENPAI? SAO ANH LẠI CÓ THỂ TRONG MỘT MỐI QUAN HỆ RỐI RẮM ĐẾN NHƯ VẬY? SAO ANH CÓ THỂ CHẤP NHẬN SỐNG TRONG TÌNH YÊU MÀ KẾT THÚC LẠI CHÍNH LÀ ĐÁM TANG CỦA MÌNH BỞI TAY CỦA VỊ THÁNH NỮ TỐT BỤNG ĐÓ? CHỊ ẤY LÀ NGƯỜI MÀ NGẶN CHẶN VIỆC CÁC BẠN NỮ KHÁC BỊ BẮT NẠT BỞI MẤY THẰNG CỦA TRƯỜNG KHÁC KHIẾN HỌ CẢM THẤY NỂ BỘI PHẦN. CHỊ ẤY LÀ NGƯỜI TỐT!!! VÀO NGÀY NGHỈ, CHỊ ẤY THAM GIA CÁC HOẠT ĐỘNG CỘNG ĐỒNG VÀ QUAN TÂM ĐẾN TÌNH HÌNH HỌC TẬP CỦA CÁC HẬU BỐI. NGHIÊM TÚC ĐẤY, ANH ĐỊNH LÀM TRÒ GÌ VẬY, SENPAI!?”

Không thể tin được màn rap diss đó, Yoshihisa chỉ biết cúi mặt xuống.

“Không gì cả. Bạn của anh nói rằng nó phụ thuộc vào tiếng tăm của cô bạn gái mình và anh tuyệt đối không cho phép bất cứ thứ gì có thể hoen ố nó. Tôi sẽ làm mọi thứ để ngăn không cho nó đẻ trứng.”

“Cái đ*t mẹ, thằng bạn chết tiệt đó của anh đâu? Làm dell gì có, rõ ràng câu chuyện này chỉ có anh và Ichijoji senpai thôi, đếch có người thứ ba nào cả!!!”

“Nhưng mà Làm ơn, đừng nói cho Saraku biết rằng em đang có kế hoạch kết hôn sớm đấy. Em đây đã lên kế hoạch này rồi và mọi thứ đã sẵn sàng rồi. Anh không được phép tiết lộ nó ra cho mọi người biết đấy.”

Kanetsugu bất chợt như con cá mắc cạn vì cảm thấy bị đe dọa do đã để lộ điểm yếu của mình cho anh ta.

“Anh rõ ràng là đã tống tình cô ấy! Nên mọi thứ mới rối tung lên như vậy! Do vậy không như anh….Hả, này này, đừng nói là anh đã tống tình Ichijoji senpai rồi đấy nhá?”

“Đó…đó là chuyện mà bạn anh đã đề cập tới. Vì lẽ đó, anh thật sự muốn có một cái áo chống đạn để đảm bảo an toàn. Cậu cho anh vay chứ?”

“Tôi cho anh áo chống đâm miễn phí luôn! Rốt cuộc anh đã làm cái dell gì vậy, Senpai!?”

“Đó là chuyện của bạn anh mà thôi…Như kiểu, em nghĩ em có thể sẽ bị bắt bởi cảnh sát, rồi em đi tò chung thân, kiểu vậy.”

“ARGHHHHH!!!! DELL CÓ THẰNG BẠN Ở ĐÂY CẢ!!! LÀ ANH….CHÍNH LÀ ANH….ANH…..ANH LÀ CÁI DELL GÌ VẬY!!!”

Nhìn thấy người hậu bối của mình lắc đầu và gào thét, Yoshihisa không thể không cảm thấy buồn cười. Anh ấy cảm thấy vô cùng tội lỗi , nhưng ưu tiên của anh ấy ngay lúc này vẫn là Hatsuyuki. Nếu có gì có thể dùng được thì anh ấy sẵn sàng dùng luôn.

“Được rồi, bình tĩnh nào em trai. Bên cạnh đó, nếu nó xảy đến với cậu thì chả phải chú em sẽ chạy đến chỗ anh mà xin lời khuyên để đến được với Saraku, phải chứ?”

“Ừ! ĐÚNG! Nhưng….nhưng…”

“Thế thì làm thôi- đây là kế hoạch bí mật đấy nhá. Nếu như anh nói rằng anh sẽ kết hôn sớm thì liệu chú em có giúp anh chứ?”

“HÃY NÓI CHO EM BIẾT TẤT CẢ ĐI, SENPAI!!! EM TIN ANH!! TẤT CẢ ĐỀU CHỈ LÀ CHUYỆN CỦA BẠN ANH MÀ THÔI!! CÓ PHẢI ANH MUỐN TÌM CÁCH KHIẾN CHỊ ẤY YÊU ANH MÀ KHÔNG KHIẾN CHO ANH YÊU CHỊ ẤY ĐÚNG CHỨ? LÀM ƠN ,HÃY NÓI CHO EM BIẾT ĐI, YOSHIHISA SENPAI- NGƯỜI ĐÀN ANH CHÂN THÀNH VÀ ĐÁNG TIN CẬY( tất nhiên là đell) NHẤT THẾ GIỚI NÀY!!”

Người hậu bối đang run hết cả tay lên rồi còn Yoshihisa thì cảm thấy sững sờ, tay đè lên ngực.

Đáng tin cậy và chân thành…nếu như những lời đó mà thốt ra từ miệng của Hatsuyuki thôi thì tôi đã cảm thấy ớn lạnh đến tận cốt nõi rồi.

“UGH…tim anh đau quá. Dừng lại, đừng nói mấy cái từ đó…nó có thể khiến tiền bối của em đăng xuất luôn đấy.”

“Vậy là anh đã thừa nhận một số tội ác của mình rồi nhỉ? Nếu nó xảy ra thì em sẽ làm chứng rằng ‘ tôi luôn luôn nghĩ rằng người tiền bối đáng kính mến của tôi sẽ thường làm những điều như vậy’ ”

“Đến lúc đó, hãy cố gắng vẽ ra một vài tội hoặc làm mấy lời cáo buộc giả?”

“Anh ổn chứ, tinh thần của anh ấy, Senpai? Có cần em lên một cuộc hẹn hò cho anh với một em gái xinh tươi để cho anh khuây khỏa đầu óc không?”

“Chú ghét anh đến vậy cơ à?”

Nhìn thấy Yoshihisa- người mà đang hoảng loạn khi nghĩ về cái gì đó, Kanetsugu chỉ biết thở dài.

“Về những chuyện mà chúng ta đã nói trước đó…”

“Hẹn hò á? Nếu cậu đề cập nó ngay trước mặt Hatsuyuki thì Saraku sẽ bắt đầu vẽ đủ thuyết âm mưu vào trong đấy đấy.”

‘Không phải…mà là cái cách mà truyền tải được tình yêu của nhau mà không cần ngôn từ hay sếch sủng gì cơ.”

“Để sau đi. Nào đừng có bắt tay anh mày chặt thế chứ!”

Sau khi bắt chặt tay của Yoshihisa khiến nó bị tái đi vì thiếu máu, Kanetsugu thở dài và tiếp tục…

“Kế hoạch khá là đơn giản: cậu cần phải đưa cho cô ấy một món quà.”

‘Ồ, quà à….Nhưng nếu trong đấy có thứ gì hư hỏng trong đấy thì thằng em này tiễn anh một đoạn đấy.”

“Không đâu. Hừm, nó còn hơn cả một món quà, nó là một cái nhẫn.”

“Ố ồ…là nhẫn đính hôn à? Thế thì thằng em này làm đếch gì có tiền mà mua được mấy cái đấy chứ, Senpai. Mà anh với chị ấy vẫn đang là người yêu thôi nên cần nhẫn đôi tôi . Em cũng có một cái nhẫn đôi với Saraku senpai nữa. Nghĩ lại thì, Saraku trước đây hay đeo…hiểu rồi, đó là một lựa chọn khác….”

Quả nhiên có người tư vấn và được lắng nghe những lời an ủi này nó khác bọt hẳn

(Mặc dù mình không nghĩ nó là phạm pháp, chà, nếu như nó có thể đem đến cho cô ấy một chút hạnh phúc)

Nhẫn là một vật phẩm đặc biệt đối với một người phụ nữ và Hatsuyuki cũng như vậy. Không, đối với cô ấy thì nó là bằng chứng sắt đá nhất cho mối liên kết bền chặt với tôi và cũng là một cách để có thể điều hòa cảm xúc của cô ấy.

(Tôi thì chả có quyền mà đeo nhẫn cho cô ấy, nhưng nếu tình yêu của tôi có thể chạm đến cô ấy thế thì cô ấy sẽ….)

Có thể đó là hi vọng hoặc chỉ là một sự huyễn hoặc nhưng tôi tin chắc nó sẽ không dẫn đến cái kết tệ được

“Cảm ơn em, Kanetsugu. Anh rất vui khi được nói chuyện với chú em.”

“Cảm ơn, vậy giờ chúng ta đi luôn chứ? Hay mời cả Saraku lẫn Ichijoji để làm một chuyến hẹn hò đôi luôn?”

“Không, anh nghĩ bất ngờ mới là điều tốt nhất. Do vậy để vào ngày khác khi mà đi cùng được với chú em và Saraku.”

“Hiểu rồi, senpai. Vậy thì, em về đây. Thế liệu chúng ta đi đến mấy chỗ trung tâm game chứ? Em bao?”

‘Nếu chú bao anh thì anh muốn ăn burger; anh thèm quá tại Hatsuyuki cứ cấm anh không được phép ăn.”

“Em nghĩ Ichijoji senpai sẽ cảm thấy vui sướng khi mà chị ấy ở cùng với anh đó, Senpai…”

Và rồi hai chàng trai rời khỏi phòng với vẻ hớn hở trên mặt

Trong khi đó, quay ngược thời gian một chút. Trước khi Yoshihisa đến gặp Kanetsugu, Hatsuyuki và Saraku đã ở trong nhà thờ nhỏ ở trong trường.

Không có ai ở đây cả, thường thì sẽ có một vị linh mục và một vị sơ ở đây nhưng họ vắng mặt vì còn bận ở nhà thờ khác.

“Hmm, có vẻ như nhà thờ trống vắng này mà tại toát ra vẻ lãng mạn- nó lúc nào cũng vậy nhỉ.”

“Mình xin lỗi vì đã làm phiền thời gian của cậu với Fujiwara kun, Saraku san. Có một vài điều mà tớ cần cậu tư vấn…chà, trông giống như là mình cần một người lắng nghe mình hơn.”

“Ổn cả mà, tớ ngày nào cũng ở bên Kane kun mà, do vậy đừng lo lắng. Và dám cả đó là chuyện về Yoshii nhỉ? Cứ hỏi mình đi- chúng ta là cặp chị em thân thiết mà.”

Mặc dù cố gắng rặn ra một nụ cười nhưng Saraku cũng không thể che dấu nỗi bất an trong lòng. Trên đường đến câu lạc bộ sau giờ học, cô ấy đã bị chặn đường bởi một người đang nở một nụ cười , nhưng ẩn trong đấy lại giống như một con dao sắt bén- không ai khác chính là thánh nữ của ngôi trường này, Hatsuyuki.

(Mọi người hay nói rằng con gái càng xinh thì khi tức giận lại càng đáng sợ, đúng thật….Ai dà, tự hỏi Yoshii đã làm trò gì mà khiến cô ấy như vậy cơ chứ?)

“Vì rằng tớ là người đã tạo ra chìa khóa dự phòng của nhà thờ này, tớ chỉ lén lút sử dụng nó khi nào tớ muốn ở một mình thôi- đó là bí mật của chị em mình nha?”

“Lần tới, nếu như cậu không làm phiến tớ thì cậu có thể chỉ lấy một bức được không? Tớ nghĩ dáng một người phụ nữ xinh đẹp như cậu mà làm dáng cầu nguyện như một vị thánh nữ thực thụ, sẽ khiến cho bức ảnh đó trở nên vô cùng tráng lệ và đẹp đấy.”

“Hehe, chỉ một bức thôi nhé, được chứ?…Bên cạnh đó thì cái này nó không liên quan đến chuyện mà chúng ta định nói đâu.”

(Nó đến rồi….)

Saraku tự nhủ với bản thân mình trước cơn bão đang dần tiếp cận mình. Dù rằng, họ mới chỉ quen nhau được một thời gian ngắn, thì cô đã coi Hatsuyuki như là một người chị em thân thiết và tin chắc rằng họ có mối quan hệ vô cùng bền chặt. Nhưng chính vì sự bền chặt đó mà cô cũng hiểu rằng- Ichijoji Hatsuyuki không phải là một vị thánh nữ thực thụ như người khác hay nói.

“Cái máy ảnh đó….tớ muốn nghe chuyện về cái máy ảnh của cậu khi cậu cho Yoshihisa mượn.”

“Chính xác hơn là cậu muốn nghe chuyện từ lúc mà nó bị mượn nhỉ?”

“Đúng vậy, tớ rất muốn biết sao cậu, Saraku san, lại có thể dễ dàng cho Yoshihisa kun mượn như vậy.”

“Ah, cái đấy chỉ là tình cờ, huh.”

Cô ấy đang vào form thánh thiện với tất cả mọi người trong lúc Saraku đang lẩm bẩm trong miệng. Có một số sự cố nhỏ tại nơi mà Hatsuyuki đã giúp cô ấy. Nhưng chả lẽ thiên thần và ác quỷ lại có thể cộng sinh với nhau được luôn sao.

(Thật đấy, y hệt như cái cách mà họ nói về cô ấy : Cô ấy và Yoshii giống nhau theo nhiều cách khác nhau…và đó là một trong các cách đó à?)

Hatsuyuki, cô ấy chắc chắn sẽ cố gắng moi móc thông tin từ tôi, kể cả dùng những biện pháp cực đoan nhất…cô ấy đã tỏa ra một lượng sát khí khổng lồ khiến tôi toát hết cả mồ hôi rồi.

Yoshihisa…cậu đang sở hữu thứ tạo vật gì thế này….vừa hiền lành như một thiên thần nhưng cũng vừa nguy hiểm như một con quỷ đã được tháo xích vậy…

“Chà…tớ ban đầu nghĩ rằng cậu chỉ là một cô gái dịu hiền, nhưng hóa ra cả hai người các cậu lại có thể tương đồng nhau đến như vậy….”

“Hehe~ cảm ơn vì lời khen nha~”

“Vậy điều gì sẽ xảy ra nếu tớ không nói cho cậu biết?”

“Ồ, tớ đã nghe rằng Saraku san đã hẹn ước với Fujiwara san và đang lên kế hoạch là kết hôn ngay sau khi tốt nghiệp…Ấy vậy mà hình như cậu lại cố tình trì hoãn nó đến lúc sau khi học xong đại học thì phải.”

“Cách nói chuyện đó….giống Yoshii thế…”

“Ừ, tớ nhớ hết tất cả những gì mà Yoshihisa làm với tớ mà.”

“Tớ hiểu….việc làm tình….nhỉ?”

Vào khoảnh khắc đó, Saraku gật đầu trông vô cùng thảm thương. Đây chắc chắn là một tình huống đe dọa đến tính mạng mình, nhưng….

(Cô ấy nhớ tất cả những gì mà Yoshihisa đã làm với cô ấy luôn sao….thế thì liệu nó có ổn không?”

Rốt cuộc thằng cốt đã làm gì cô ấy vậy trời ? Tôi chỉ đơn giản nghĩ là họ đang ở trong một mối quan hệ nồng cháy thôi….Nhưng….nó có phải không? Họ rõ ràng đang yêu nhau thắm thiết nhưng đồng thời…tôi có thể cảm nhận được rằng trong đó còn có cả sự chiếm hữu nữa.

“Nếu tớ mà không trả lời cậu, liệu tớ có được kết hôn sau tốt nghiệp không?”

“Ai biết~ NHƯNG… điều gì sẽ xảy ra nếu tớ có thể “hoãn” nó cho đến tận lúc học xong đại học luôn ấy nhỉ?”

“Thế thì tệ quá…mình không thể nào thất hứa được. Mình đang muốn chơi game cùng với Kane kun mà…”

“Hiểu….”

“Nhưng tớ coi cậu là một người bạn thân thiết mà. Mình tin chị em mình có thể trở thành bạn thân mà có thể gọi tên nhau mà không chút do dự nào. Vậy….cậu nghĩ rằng mình sẽ do dự khi kể chuyện về quá khứ của người bạn thân thiết nhất của mình sao?”

Cô ấy nói với giọng điệu vô cùng bình tĩnh và Hatsuyuki cảm thấy ấn tượng vì điều này. Vì rằng cô ấy sinh ra trong gia đình giàu có và danh giá nên Hatsuyuki đã được tiếp thu một nền giáo dục chất lượng cao. Với sắc đẹp và tính cách của mình, cô ấy cảm thấy việc đe dọa người khác hay cầm trịch việc đàm phán dễ như trở bàn tay.

(Có vẻ cứng nhỉ, vậy nó là như vậy à. Phải, đây chính là điểm mạnh của cô ta, y hệt Yoshihisa vậy…)

Do vậy tôi không còn cách nào khác phải nhún nhường một bước.

“Mình xin lỗi nha, Saraku san. Có vẻ như mình đã coi thường cậu rồi. Nếu được, liệu tớ có thể trở thành bạn tốt chứ?”

“Oh! Tất nhiên rồi! Mình rất sẵn lòng! Ah, cảm giác này cứ như là tuổi trẻ vậy, phải chứ? Phải, chúng ta sẽ làm nên thanh xuân đẹp nhất này!”

“Phải! Đó là thanh xuân của chúng ta.”

“Được rồi, Hatsuyuki san. Tớ sẽ nói cho cậu biết chuyện gì đã xảy ra khi mà camera của tớ bị lấy như cậu yêu cầu!”

Và rồi Saraku bắt đầu nghe với vẻ mặt hơi khó chịu trên mặt….

“Đó là câu chuyện khá xấu hổ về tớ và tớ thật sự muốn nguyền rủa cái quá khứ đáng kinh tởm đó khi đã làm những điều như vậy….đó là khoảng tầm hơn nửa năm trước, tôi nghĩ….ừ, khoảng đấy.”

“À rồi đó là lúc mà tớ và Yoshihisa đã hòa làm một với nhau…”

“Ố ồ? Thiệt ấy hả? Thế là cậu với Yoshii đã thành người yêu rồi cơ à?”

“Ừ. Yoshihisa đã điên cuồng theo đuổi tớ và tớ thì không thể kháng cự được…”

“Haha…cái thằng cuồng tín này….”

Saraku cảm nhận được điều gì đó sai sai rằng nếu như cô tiếp tục nghe tiếp có thể sẽ bị vướng vào rắc rối nào đó.

Yoshihisa mà cô biết sẽ không bao giờ chủ động theo đuổi ai đó cả. Rõ ràng là có gì đó khuất tất ở đây- và đó có thể là vảy ngược của con rồng vậy.

“Mình xin lỗi, mình lạc đề rồi….Rồi sau đó, mình đã mua một cái camera đắt tiền và rồi mình hết tiền rồi. Cậu hiểu mà? Liệu cậu có thể lắng nghe tớ mà không tức giận chứ?”

“Ưm, nếu không có gì quá trớn và chỉ là một vấn đề vặt vãnh thì tớ tức giận làm chi?”

“Phải. Đúng là bạn tốt. Vậy thì, cậu có biết mình nổi đến mức nào không?”

“Khá là xấu hổ khi phải nói ra, mình toàn được gọi là thánh nữ và được ngưỡng mộ bởi người khác.”

“Đấy, cậu cũng biết cậu rất nổi. Do vậy tớ đã cố gắng chụp lén cậu và bán chúng. Ồ, cậu không phải lo đâu, họ không đánh giá cao những bức đó. Nên tớ đã chụp cậu suốt cả giờ học và tan học nữa, và rồi trao đổi với đám con trai để kiếm tiền.”

Vào lúc đó, Hatsuyuki bỗng dưng thông suốt mọi thứ. Đó chắc chắn là có ai đó vô cùng quyền lực đã ép Yoshihisa phải nhận “tội” thay. Não của cô ấy đã quay trở lại thời kì hoàng kim mà đưa nhanh đáp án.

“Vậy là Yoshihisa đã phát hiện ra?”

“Còn tệ hơn nữa. Thực ra, cậu ta đã nổi tiếng vì là một fan cuồng nhiệt của cậu rồi. Cậu ấy là người đầu tiên tiếp cận tớ và đưa cho tớ một lời đề nghị như này: Cậu ấy sẽ bán những bức hình đó hộ tớ vì tớ túng quá nhưng cũng cảnh báo tớ là đừng làm cái trò này nữa. Cậu ấy còn nói rằng nếu tớ mà dám bán mấy cái bức này cho thằng con trai khác, thì tớ sẽ phải trả một cái giá rất đắt…thậm chí có thể lấy luôn trinh tiết!!”

“...Một câu hỏi đơn giản nhưng liệu những tên đó bị khinh bỉ bởi những cô gái mà họ không thích, đúng chứ?”

“Cậu thẳng thắn quá. Tớ thực tế định trả lời câu hỏi tương tự câu đó. Vậy, cậu nghĩ cậu ấy nói gì khi đó?”

Thoáng qua thấy được vẻ mặt có chút ghen tị của Saraku, Hatsuyuki chìm trong suy ngẫm. Yoshihisa rõ ràng không phải là người sẽ ôm ai khác ngoài cô cả.

“Dùng dương vật giả hoặc là máy rung sao?”

“Khi nghe thấy được những lời đó từ vị thánh của chúng ta đây, nó khiến tớ cảm thấy vui lắm đấy.”

“Saraku san?”

“Haha, xin lỗi, xin lỗi. Đáp án đúng là ‘ Trói mình lại, rồi chùm túi bóng qua đầu mình và rồi dán một bức hình lớn về Hatsuyuki san trên đó’. Đáng sợ chứ, phải không?”

“Liệu mình không biết có nên vui hay là nên ghen nhỉ?”

Trước cái cách giải quyết không thể tin được của anh ấy, tôi vừa vui mà cũng vừa bối rối, sự thật là anh ấy đã ở cùng với một cô gái khác….điều này khiến tôi cảm thấy đau đớn vô cùng.

“Tớ đoán chắc là cậu tức giận lắm nhỉ? Vậy thì khi nào gặp được Yoshii thì cho cậu ta một cái tát trời giáng nha! Tớ thì không có cái quyền đó, nhưng có thể, có thể thôi nhá…cậu có thể rời đi sau khi đâm tên phản đồ đó nhỉ, chắc luôn”

“Haha, đó không phải là một ý tưởng tồi. Cảm ơn vì đã nói cho tớ biết câu truyện này. Vậy thì, tình bạn của chúng ta đã tiến được những bước tiến lớn rồi nhỉ.”

“Tớ không biết rõ đâu, nhưng tớ đã hiểu sao Yoshii lại nổi tiếng khi là một chàng trai khá là lãng tử nhỉ. Nhẹ nhàng với cậu ta thôi.”

“Haha, tớ sẽ cân nhắc điều đó. Vậy chúng ta đi đâu đó nhỉ? Saraku san, cậu định đi đến câu lạc bộ à?”

Sau khi nghe được câu hỏi đó, Saraku đã suy nghĩ rất kĩ và rồi vỗ tay lại với vẻ mặt hớn hở.

“Tớ không chắc. Có lẽ chúng ta cùng nhau đi ăn vài cái burger sẽ giúp cho tình chị em ta thắm thiết hơn đấy. Yoshii có vẻ như sẽ đi một mình thôi.”

“Oh, Yoshihisa bảo rằng có bạn mà nhỉ? Anh ấy bảo đó là một người bạn mà anh ta có sự hứng thú về tớ thì phải.”

“Nếu vậy, chúng ta cùng nhau đi nhé? Thú thực thì đây cũng là lần đầu tớ đi cùng với bạn đó.”

Cười nói vui vẻ với nhau, nhưng thực ra Hatsuyuki có chút ghen tị khi Saraku còn đang cười như vậy. Cả 2 nắm lấy tay nhau cùng nhau sánh bược…

(Fufu~ Cuối cùng thì mình cũng có câu trả lời rồi…)

Trong 6 tháng đó….là chiếc máy ảnh của Saraku đã bắt chọn mọi khoảnh khắc mà Hatsuyuki bị bạo hành về thể xác. Ban đầu, Saraku chỉ có dự định lén bán mấy tấm bình thường và bán chúng cho những đứa khác.

(Cuối cùng cũng kết nối được mọi thứ rồi…Yoshihisa, anh đã ăn cắp ý tưởng của em từ Saraku san rồi à…)

Nhưng đâu chỉ có thế.

(HAHAHA…HÓA RA ANH ĐÃ LÊN CƠN ĐIÊN TỪ LÚC ĐÓ RỒI CƠ À….EM GHEN LẮM ĐÓ…phải. Anh không thể chịu đựng việc em “tay trong tay” người khác nhỉ, nhưng do địa vị xã hội và gia thế hai bên mà anh không thể tiếp cận em theo cách thông thường nhỉ. Thậm chí còn có khả năng em bị gả đi vì mục đích chính trị nhỉ….Anh không thể chịu đựng được việc em thuộc về người khác ha….)

Hay nói cách khác….Anh ấy đã làm điều đó từ rất lâu rồi…Nếu như có ai đó bị tổn thương, thì một hay hai vết sẹo cũng chả sao…

(Cái cách mà anh yêu em…)

Đó là lí do mà…

(Nếu như anh không muốn em bị tổn thương….thế thì em phải tự mình gây tổn thương thôi~)

Không biết khi đó khuôn mặt của Yoshihisa sẽ như thế nào đây ta~…? Chỉ tưởng tượng đến điều đó thôi đã khiến tôi sướng run người rồi.

“Đáng mong chờ đấy!”

“Cậu mong việc ăn nhiều burger đến vậy cơ à?”

“Ừ, đúng vậy…tớ đói quá mà~”

Hatsuyuki nở một nụ cười thật đẹp như một bông hoa trúc đào, và Saraku- không may nhìn thấy nó, chỉ có biết rùng mình và sợ hãi. Và rồi quyết định lờ nó đi, cô nhanh chóng đi đến cửa tiệm cùng Hatsuyuki

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

chịu ông cháu :))) chấp niệm :)))