Chương 09
“Nếu cô và tôi là người yêu và tiếp tục sống cùng nhau từ bây giờ…chắc chắn chúng ta sẽ phải có điều kiện ở trong đó.”
Khoảnh khắc mà Yoshihisa nói ra những điều đó, tâm trạng của Hatsuyuki thay đổi nhanh chóng. Ánh nhìn bấu víu của cô nhanh chóng trở nên nghiêm trọng như để khẳng định rằng cô không thích nghe những điều này từ anh. Ngón tay đang sờ trên ngực Yoshihisa một cách dịu dàng thì ngay lập tức đã ấn mạnh vào ngực.
“...Anh nghĩ rằng mình có quyền ra điều kiện với em sao?”
“Đơn giản vì tôi là thằng hèn, và nếu cô không chấp nhận được thì tôi sẽ trốn luôn dù cô có cố gắng ép tôi dừng lại hay là giết tôi đi chăng nữa.”
“Nếu anh cứ thích gọi mình là thằng hèn như vậy, thế thì sao mà anh không cố gắng thuyết phục em bằng cái cơ thể đó của anh như trước đây ế? Ừ, anh thích mình là kẻ dẫn đầu đúng không? Cái lúc mà cơ thể anh chìm vào trong hoang lạc trong khi tâm trí thì cứ thích dằn xé, đã nghiện lại còn ngại.”
“Nếu như chúng ta làm thế ngay lúc này thì tôi thà chết còn hơn.”
Nhìn thấy quyết tâm của Yoshihisa, Hatsuyuki nheo mắt lại. Tại sao, tại sao mà cô lại không thể có được anh ấy theo ý cô cơ chứ? Nó không hề giống với cuộc đời mà cô đang mường tượng một tí nào cả.
“Yoshihisa kun, anh có thể có em bất cứ lúc nào mà, phải chứ? Vậy phải chăng là do em không đủ tốt? Anh không thể nói gì với em khác ngoài việc tự bảo mình là thằng hèn sao?”
“Bởi vì tôi muốn biết và hiểu cô của hiện tại cũng như tôi cũng muốn co cũng phải biết và hiểu cảm xúc của tôi.”
“Sao cái người mà hội tụ trong mình sự ngưỡng mộ, tình yêu và tùng dịch của em nó lại khác xa cái người đang nói chuyện trước mặt em thế nhỉ?”
“Hãy nói về những cảm xúc chung đi, được chứ? Tôi thấy điều này là cần thiết đấy bởi nếu chúng ta cứ cố chấp đâm đầu vào nhau như này thì cái tương lai chia tay nó chỉ còn tính trong ngày một ngày hai thôi.”
“Cái gì cơ, đó là điều anh muốn sao? Anh đã khiến em thành như thế này mà, phải chứ?”
Hatsuyuki liền thở ra một tiếng não nề và cô tiếp tục dùng tay mà đập vào đầu, ngực mình như thể muốn thể hiện hết ra nỗi niềm của chính mình. Sự tức giận và căm hờn của cô ấy dành cho tôi đã hiển hiện ra trước mắt như một bằng chứng sống cho tôi rằng cô tức giận với những điều mà tôi đã làm trước đây với cô nhưng thứ tình yêu ám ảnh đến bệnh hoạn đó của cô dành cho tôi vẫn là một thứ gì đó khó có thể thay thế được.
“Đó, kể cả bây giờ…cô đáng lẽ có thể dùng tay của mình mà cào nát khuôn mặt của tôi rồi, nhưng cô đã kiềm được, phải chứ?”
“Đó là vì em yêu anh.”
“Không chỉ có như vậy, cô đã phải cân nhắc và hẳn có lí do mà không muốn làm tổn thương tôi. Cô có thể bị tan vỡ nhưng cô vẫn rất tỉnh. Nên tôi chả nghĩ là cô tan vỡ cái gì cả.”
“Đó…là bởi…”
“Tôi chả có quyền gì để nói cô đã quay về với bản ngã cũ của mình. Sự tức giận và căm hờn trước đó là thứ cảm xúc thuộc về cô. Tôi không muốn ép cô phải xóa bỏ nó đi làm cái gì cả.”
Hatsuyuki cúi đầu xuống và cơ thể cô ấy bắt đầu run lên như thể đang chuẩn bị khóc òa lên vậy. Tại sao lời anh ấy nói lại dễ hiểu đến như vậy? Tại sao mỗi lời anh ấy nói lại khiến cô trở nên nhạy cảm hơn cả mỗi lần anh ấy từng làm? Và rồi cô nghĩ, tại sao anh lại không thể hiện mặt này của mình ra ngay từ đầu cơ chứ?
“Thật độc ác…ác hơn tất cả những gì trên đời này, Yoshihisa kun…”
“Tôi xin lỗi, nhưng…tôi chỉ muốn làm cô dịu đi những suy nghĩ của chính mình mà thôi.”
Bởi vì anh yêu cô ấy, mến cô ấy nhưng chỉ có thể giữ lời đó ở trong họng mình thôi.
(Tôi nhất định sẽ không bao giờ nói mình thích cô ấy một lần nào nữa hoặc cô ấy sẽ bắt mình vào trong nhà cổ mất)
Đó có lẽ sẽ là một hành động hèn nhát khi trốn chạy khỏi những việc đáng khinh bỉ mà anh đã gây ra cho cô. Kể cả khi cô ấy tha thứ cho anh hay muốn anh đi chăng nữa, trên tất cả anh không thể tha thứ cho chính mình vì đã gây ra điều khủng khiếp đó cho cô.
“Vậy cô nghĩ sao? Lắng nghe điều kiện của tôi chứ?”
“...Tôi hiểu.”
Một tiếng thở nhẹ nhàng từ miệng cô vì cô đang nghĩ rằng sao cô có thể yêu được một thanh niên xảo quyệt khi mà có thể thuyết phục cô với những lời đường mật đến như vậy? Làm sao cô có thể từ chối được những lời nói chân thành từ anh ấy hay thái độ của anh ấy dành cho cô cơ chứ?
(Không biết liệu anh ấy có thể hiểu rằng mình không thể từ chối điều ước của anh ấy không.)
Hatsuyuki chờ đợi những điều kiện của anh ấy trong lo lắng.
“Thứ nhất, tôi sẽ không phản kháng gì nếu cô đánh đập tôi, nhưng tôi muốn cô đừng có đánh tôi vào những vị trí mà người ngoài có thể thấy được như mặt và cổ tôi. Tôi không muốn bị đưa vào tình thế khó xử đâu. Tôi không muốn làm xấu đi danh tiếng của cô nữa.”
“...Em hiểu. Xin hãy tiếp tục.”
“Thứ hai, chúng ta sẽ sếch có điều độ và chúng ta sẽ không làm ở trường như trước kia nữa thậm chí kể cả khi sân trường không có ai hay lớp học không có người.”
“Em có một câu hỏi. Thế ngoài trường thì sao?”
“Tôi sẽ nhượng bộ hết sức khi có thể làm ở trong khách sạn…mà này, sao cô lại dùng “ngoài trường” vậy??”
“Vì chẳng phải anh thích chọc em để có thể che lấp đi sự xấu hổ của mình, phải chứ?”
Với cái chất giọng bình tĩnh pha lẫn sự nhạy cảm và tức giận, tôi không thể không toát hết cả mồ hôi lạnh. Lờ đi phản ứng đó của tôi, cô ấy tiếp tục.
“Có vẻ như chúng ta vẫn làm chưa làm cái đó nhỉ? Anh bắt em phải đội tóc giả và đeo kính râm và bắt em phải đi bộ với việc nhét máy rung vào trong … khi đi ở công viên hay tàu hỏa nhỉ? Hehe~…nếu đúng là như vậy thì em lên cơn nghiện rồi ấy.”
“Cá-cái quái gì vậy hả, Hatsuyuki san?”
“Cơ thể em đang rực cháy trong tình yêu và tình dục. Em sẽ cho anh nếm trải hương vị của sự nhục mạ và thỏa mãn khi làm cơ thể em đắm chìm trong hoang dâm- đó là một trải nghiệm không thể nào cưỡng lại được.”
Bỏ mẹ rồi, nhưng giờ thì quá trễ cho tôi để tôi có thể quay đầu lại được rồi. Điều kiện của tôi đã làm cho cô ấy càng trở nên vặn vẹo hơn nhưng tôi vẫn phải chấp nhận và nói:
“Được rồi! Điều kiện 2 cô nên chấp hành nghiêm túc!”
“Cái gì?! Chả phải anh quên những cảm giác mà anh đã làm với cơ thể em sau khi đã huấn luyện em thành như này sao?!”
“Nếu cái này mà bị lộ ra, không chỉ danh tiếng chúng ta bị phá hủy mà cả cuộc đời của chúng ta cũng sẽ đi tong luôn!”
“Nhưng anh là người đã khiến em thành ra như vậy mà!”
“Vào lúc đó, tôi cũng sẽ sẵn sàng kết thúc cuộc đời đầy tội lỗi này của tôi, và tôi đã xác định bảo vệ cô kể cả phải đánh đổi cả mạng sống của mình.”
Ồ, Hatsuyuki đã ngập ngừng dây lát khi cô nhận ra mình đã không thể thắng được. Đó là người đàn ông mà đã hành hạ cô, người đơn giản đã làm méo mó đi nhận thức của cô theo nhiều cách khác nhau. Anh ta cố gắng yêu và ưu tiên những gì thuộc về anh ấy, kể cả khi có phải đánh đổi tính mạng của mình đi chăng nữa.
(Thật xảo quyệt! Làm sao mà tôi có thể từ chối nó cơ chứ…Không, tôi không được phép xiêu lòng bởi nó! Tôi không được phép…nhưng mặt khác…)
Ngay khi cô bắt đầu cảm thấy đau đớn và đôi mắt thì bắt đầu quay cuồng thì Yoshihisa đã nắm lấy vai cô ấy với một biểu cảm nghiêm túc và nói:
“Thứ ba chúng ta chỉ làm tình với tư cách là người yêu của nhau thôi. Tôi sẽ không chịu thua trước mấy cái thú vui xác thịt ấy nữa và tôi sẽ không làm mấy cái thứ cực đoan như dùng đồ chơi tình ái hoặc là đóng vai đâu!”
“Ựa, một biên bản thỏa hiệp! Em cần một biên bản thỏa hiệp!”
“Nó còn dựa vào nội dung nữa.”
“Ít nhất hãy cho em trở thành vợ của anh bằng cách kết hôn! Và rôi khi ấy lệnh cấm sẽ được dỡ bỏ?”
“Thế có nghĩa là cô sẽ nộp tờ đăng kí kết hôn kể cả khi cô vẫn còn ngồi trên ghế nhà trường trước tuổi mười tám luôn sao? Tôi không nghĩ đó là một ý tưởng tốt để đưa ra một quyết định quan trọng như vậy chỉ dựa vào cái xu hướng tính dục đâu.”
Khê đấy, nhưng cô quyết không từ bỏ. Để làm rõ ra thì tình yêu và sự ám ảnh của cô ấy chứa lượng lớn trong đó là xu hướng tình dục của chính mình.
“Tôi hiểu. Thế thì để tôi thay đổi một chút về nội dung.”
“Như nào?”
“Tôi sẽ không ép cô bằng vũ lực hay yêu cầu cô đóng vai trong mấy cái trò trước kia. Tuy nhiên nếu 2 bên chúng ta mà cùng nhau đồng thuận trước cái cám dỗ đó, thì nó vẫn sẽ xảy ra được.”
“Em hiểu…đó là điều anh sẽ hứa.”
Yoshihisa bất giác có chút lùi lại- đó chỉ đơn giản là hành vi tự vệ của anh trước cám giỗ của cô. Anh rất tự tin khi anh hiểu cơ thể mình lắm, nên chắc chắn rằng anh ấy còn lâu sẽ thua cuộc trước cám giỗ của cô ấy.
“Và giờ cuộc tranh luận này đã đi đến hồi kết rồi, đây là bốn điều kiện. Hãy cùng nhau giống như một cặp đôi bình thường nào.”
“Đó là điều mà tôi cũng muốn mà nhưng tại sao? Trông cô có vẻ không hài lòng nhỉ.”
Yoshihisa ném cho cô ấy ánh nhìn đầy hoài nghi nhưng kèm với đó là một tiếng nói vui tươi và cũng như là tự cầu xin lấy cứu rỗi của chính mình.
“Anh muốn hiểu em nhiều hơn, Hatsuyuki. Anh muốn biết tất cả về em. Và anh muốn trở thành người hỗ trợ em, khiến em được hạnh phúc và làm những điều đúng dắn vào lúc này….vì đó là tất cả những điều mà anh và em đều muốn. Nhưng, nếu anh hiểu sai, hãy quên những điều đó đi. Lờ đi những gì mà tôi vừa nói đi.”
“Yoshihisa kun…”
Những lời nói của anh ấy đã lay động trái tim cô như một dòng điện chạy dọc sống lưng vậy. Cô hạnh phúc khi đã có thể hiểu rõ tường tận được những gì thuộc về anh ấy. Tại sao một người tên là Takehiyo Yoshihisa lại bị gọi là cuồng tín bởi người xung quanh anh ấy?
(Bởi vì đây mới là con người thật của anh ấy…)
Cô nhắm mắt lại và chiêm nghiệm lại vấn đề. Anh ấy từ chối nhận lấy hành động của chính mình và luôn mặc cảm về những tội lỗi mình gây ra đến mức muốn chết đi sống lại. Anh ấy có thể là một tên đớn hèn nhưng cũng lúc ấy anh ấy là một người có tấm lòng cao cả và có bản tính lương thiện và kết quả là là sự ám ảnh của anh ấy với cô và cũng là kết quả khi cũng có một lượng ám ảnh của cô dành cho anh ấy nữa. Cô ấy cố gắng để kiểm soát nhưng dường như là không thể.
(Fufu~ chúng ta đúng là cặp đôi hoàn hảo nhỉ?)
Sự tồn tại của anh ấy làm cho cô ấy phát điên, kể cả khi cô đang trở lại với cuộc sống bình thường. Yoshihisa đã vô thức khiến cho một con người tốt bụng và tử tế như cô đã trở nên lạc lối.
(Vẻ đẹp, thân thể, giọng nói, trái tim,mỗi một từ, mỗi một cử chỉ của tôi đã khiến cho anh ấy phát điên rồi.)
Kể cả khi bây giờ anh ấy không đi cùng tôi, kể cả khi anh ấy quan tâm đến tôi. Thì anh ấy cũng không thể kiểm soát được chính mình và không còn tỉnh táo nữa rồi. Nhưng liệu anh ấy có nhận ra?
(Hahaha~ vui quá. Sao lại có một tạo vật thú vị nhất trong cuộc đời mình cơ chứ?)
Tình yêu đang tuôn trào và sự thù hận của cô đã không còn nữa.
(Haah…Cứ làm đúng theo các điều kiện này là được.)
Yoshihisa nhìn cô ấy với vẻ mặt điềm nhiên khi thấy cô đang có những cảm xúc không thể nào lường trước được khi mọi thứ kết thúc trong tiếng cười giòn giã của cô. Nó giống hệt như sự ám ảnh từ gia đình cô truyền lại cho đời sau y như lời mà ông ấy nói- thứ mà cũng đã từng xảy ra với ông ấy.Tuy nhiên nó đáng lẽ sẽ không xảy ra ở bên ngoài nếu như cậu không đánh thức nó.
“Này, Hatsuyuki…tôi chắc chắn sẽ làm cô hạnh phúc. Kể cả khi đó có là suốt đời hay đó có là hi sinh tính mạng của tôi đi chăng nữa. Tôi chắc chắn sẽ chăm sóc và yêu thương cô đến hết đời tôi thì thôi.”
“Em rất mong chờ vào điều đó, nhưng đừng quên…tôi hận anh nhiều đến mức muốn giết anh như cái cách mà em yêu anh vậy.”
Với đôi mắt đầy quyết tâm, Yoshihisa nhìn thẳng vào Hatsuyuki người mà trong mắt đang chất đầy tình yêu và thù hận cùng lúc và rồi họ nhìn nhau liên tục như vậy. Lẽ dĩ nhiên, khuôn mặt họ tiến sát vào nhau và đôi môi họ thì cũng sắp chạm rồi thì…
“Ồ từ từ, còn tiết học thì sao!?”
“Thì chúng ta bỏ thôi? Em đã lấy lí do là do em bị thiếu máu để rời khỏi lớp rồi. Hãy vờ như là anh đang chăm sóc em ở trong trạm xá của trường và đ*t nhau như một đôi tình nhân thôi, Yoshihisa kun.”
“Không ổn đâu, chả phải chúng ta vừa ra điều kiện rằng chúng ta sẽ không được làm ở trường sao?”
“Yoshihisa kun, em có thể đóng vai thành y tá cửa trường mà, và chúng ta có thể có một vở kịch tuyệt vời ở đây sao. Anh nghĩ em không dám sao?”
“Haiz…em nghiêm túc ấy hả? Về lại lớp học như bình thường đi. Lại đây, để anh bế em theo kiểu công chúa tiến vào lớp học nào…”
“Ựa!! Thật không công bằng, Yoshihisa kun!? Nó….nó…không công bằng!!”
Lờ đi sự phản kháng cho lấy lệ của Hatsuyuki. Yoshihisa đã ngay lập tức cưỡng chế di dời cô bằng biện pháp bế công chúa. Thành thật mà nói thì anh không quá khỏe gì nhưng anh ấy làm nó bằng cả quyết tâm của mình.
“Anh vừa làm điều đó mà không có sự cho phép của em, anh đúng là một tên cặn bã mà, Yoshihisa kun…*Nibble**Nibble*?”
“Nếu cô mà muốn cắn tôi thì phải nói cho tôi biết chứ. Và nữa, đừng có để lại dấu hickey hay nụ hôn.”
“Được rồi, em biết rồi. *smooch*”
“Á…chả phải tôi nói là đừng để lại vết hickey trên cổ tôi sao!?”
“Thí anh chỉ cần nói rằng đây là vết cắn của một con bọ mà thôi nên nó không được tính là vết hickey gì cả. Đây là bằng chứng cho thấy anh đã là của em rồi.”
“Hừm! Nếu trong trường hợp đó, tôi sẽ bỏ mặc cô một mình và không bế kiểu này nữa đâu…”
(Kể cả anh có nói như thế đi chăng nữa, em nghĩ anh sẽ quay lại và làm điều gì đó tương tự thôi)
Hatsuyuki cười khúc khích nghe như tiếng chuông ngân và tận hưởng cảm giác được bế như một công chúa vào trong lớp học.
Và rồi, ngày hôm sau..
“Bất kể lúc nào mà mình đến đây, nó đều tĩnh mịch như vậy…Chà, thật tiện để có thể nói chuyện.”
Làm điều mà Hatsuyuki không hề hay biết, Yoshihisa đã đến phòng của câu lạc bộ nhiếp ảnh- được điều hành bởi người bạn thân thiết nhất của cậu Negusa Saraku. Phòng đó nằm ở trong tòa cũ của trường.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
