Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1280

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2583

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 884

Tôi, kẻ số hai, và cô gái số một

(Đang ra)

Tôi, kẻ số hai, và cô gái số một

Oshou

"Đây là câu chuyện về một tôi "số 2" đã trở thành "số 1" trong thế giới của ai đó." - Chương mở đầu, quyển 1.

15 46

Wn - chương 16

chương 16

Hi vọng đó thật mỏng manh tựa như tơ nhện vậy. Kì vòng quá nhiều vào nó thì cũng có thể chụp được nó: một tia sáng của hạnh phúc.

“Chắc chắn, mình cần truyền đạt nó cho Hatsuyuki….tuy nhiên….”

Một chuỗi lời nói vô nghĩa còn suy nghĩ thì chả còn mạch lạc nữa. Trong ánh nhìn mờ ảo, Yoshihisa đang cố gắng định vị lại tầm nhìn của mình và rồi loạng choạng đi đến chỗ mà Hatsuyuki đang say giấc nồng. Quỳ bên cạnh cô ấy, anh nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay trái của cô ấy trong khi tay mình thì run lẩy bẩy.

(Nghĩ lại thì, liệu thế này là đã đủ số liệu cho chiều dài cái nhẫn chưa nhỉ?)

Đang suy nghĩ mông lung thì bất chợt, anh ấy đột nhiên lấy lại được nhận thức của mình. Nếu như muốn tạo bất ngờ cho cô ấy, thì giờ đẩy chính là lúc tốt nhất vì Hatsuyuki đang ngủ rồi. Để cho nó tốt nhất, thì anh ta cần phải chắc chắn về kích cỡ của nhẫn.

“Liệu mình có nên thử phát không nhỉ? Những lúc như này thì điện thoại là quan trọng nhất.”

Nhưng rồi anh ấy cũng nhận ra rằng mình đã ở trong trạng thái căng như dây đàn quá lâu rồi- và nhất định phải nghỉ ngơi để hồi phục. Mặc dù, ngủ cũng chả giải quyết được vấn đề gì. Những vấn đề cốt lõi nhất thì vẫn chưa giải quyết được. Hay nói cách khác, vẫn giậm chân tại chỗ.

“...Phải, đó là những gì mà một cặp đôi hay làm. Tôi tin rằng nếu tôi và cô ấy mà cùng đeo nhẫn đôi thì cô ấy chắc chắn sẽ bình tĩnh được rất lâu. Cô ấy sẽ không cần phải gượng ép mình quay về với bản ngã cũ của mình…Nhưng kể cả thế, nếu cô ấy có thể bình thường được một chút, nếu như tình cảm của tôi có thể chạm đến được cô ấy…”

(Nhẫn cặp với Yoshihisa kun sao!?)

Huh? Từ đã….Không, giờ mình mệt chết mẹ đi được, kể cả khi cô ấy ngủ say như này…Không, cô ấy đã từng ngủ mà nở nụ cười trên mặt như này chưa nhỉ?….Phải, có lẽ cô ấy đang mơ cái gì đó đẹp đẹp rồi….Thôi được, không từ bỏ, mình cần phải biết kích cỡ nó như nào hãn.”

(Ah, niềm vui thể hiện trên gương mặt mình cơ à…Vẫn là, ý tưởng nhẫn đôi đó, chà…có vẻ như nó không phải ý tưởng của Yoshihisa kun đâu, nhưng….hẹ hẹ hẹ~ thú vị đấy….)

Hatsuyuki bề ngoài thì ngủ nhưng bên trong tim thì đang nhảy múa tưng bừng rồi. Sự thật là cô ấy đã thức từ lúc Yoshihisa tha cô đến giường rồi. Cô lúc đấy đã chờ đợi ngay đúng lúc đó để ôm và hôn anh ấy ngay, nhưng lúc ấy mọi thứ đang sắp vào tròng thì cô bỗng khựng lại khi nghe thấy từ ‘đôi’.

(Không ngờ giả vờ ngủ nó lại hữu ích như thế này. Ahn~ không biết anh ấy sẽ chọn nhẫn gì cho mình đây~ hay cách anh ấy tặng cho mình như nào đây…Hehe~ làm sao có thể chờ đợi được đây)

Tình cờ thay, ngày mai lại là ngày nghỉ, nên chắc chắn, nếu vận may mỉm cười với cô ấy thì Yoshihisa có thể sẽ cùng cô đi hẹn hò và rồi có thể tặng nhẫn vào lúc đó. Sự phấn khích đang chạy dọc tâm trí Hatsuyuki.

Mặc gì, nước hoa nào đủ để quyến rũ anh ấy? Liệu họ có nên đặt trước bữa tối không….

“Thôi được rồi, mình phải ghi trên giấy nhớ hãn. Cái gì cần mua….Haiz, mình mệt quá, nên để sau vậy. Chỗ nào mua nhẫn,…Oh, nếu cô ấy mà từ chối khi lúc mình trao cho cô ấy…Haiz, mình không nghĩ mình có thể trấn tĩnh lại trước cú sốc đó….Mình cần phải có một số kế hoạch dự phòng nữa nhỉ?”

Trong khi mải mê suy nghĩ, anh ấy chợt thấy Hatsuyuki đang cuộn mình trong chăn với tình trạng khỏa thân hoàn toàn. Để có thể diễn tả được thứ tạo vật quyến rũ ở ngay trước mắt mình thì chỉ có thể là ‘nguyền rủa’ và ‘quyến rũ’

Cùng lúc đó, có khả năng cô ấy sẽ bị cảm lạnh mất…

“Một điều chắc chắn là….mình phải che vếu của cô ấy lại.”

(Anh có vẻ chăm chỉ phết nhỉ? Ngày mai, có lẽ em nên dịu dàng với anh chăng~)

“Phải chắc chắn là đống mỡ thừa đó không được lọt vào mắt mình….”

(Chắc chắn điều đó còn lâu mới xảy ra, vậy nên hãy nghỉ ngơi mà ôm lấy em đi, người yêu đáng kính mến Hatsuyuki của anh đang chờ đợi cái ôm từ Yoshihisa kun anh đây)

Mặc dù lúc làm tình, thì cô đã mất hết quyền kiểm soát chính mình nhưng nếu như cô ấy có thể điều tiết được nhịp độ làm tình thì cô ấy đã có thể nhận được một số điều khác tốt hơn. Và có thể sẽ là cái ý tưởng nhẫn đôi đó. Cơn mệt mỏi đã ập đến cô, và rồi tâm trí Hatsuyuki đã dần chìm trong cõi lãng mạn mà tự mình vẽ ra rồi.

--Tuy nhiên, Yoshihisa, vào lúc đó, không hề nhận ra được điều này.

(Hay là tốt hơn hết là mình đo kích thước toàn thân và làm hẳn một con búp bê tùng dịch tỉ lệ 1:1 Hatsuyuki san nhỉ?)

“Đầu tiên, đo số đo vòng eo và rồi là núm vú, điểm nhô ra của núm vú, khe vú nữa…Ái chà, có nhiều thứ phải đo đấy. Mình nên bắt đầu từ đâu đây?”

“Anh đang làm cái đéo gì vậy?! Anh định lên kế hoạch chết tiệt gì vậy!!! Anh định làm gì với mớ dữ liệu đó???”

“Oh, xin lỗi…..anh đoán là anh là em thức rồi. Với lại, em thức được bao lâu rồi?”

“Chúng ta không nói mấy cái đó!!!! Nói, anh định làm cái chó gì mà phải đi đo cơ thể của em với cái đôi bàn tay biến thái đấy???”

“Umm…chuẩn bị cho trường hợp đó, thì làm một con búp bê tình dục thôi.”

“CÁI??? ANH ĐANG CỐ PHẢN BỘI TÔI ĐẤY À? ANH ĐANG ĐỊNH PHẢN BỘI EM VÀ EM KHÔNG BẰNG MỘT CON BÚP BÊ SAO?? TRONG KHI EM, NGƯỜI SỐNG SỜ SỜ ĐÂY, NGỦ KHÔNG PHÒNG BỊ GÌ, ANH KHÔNG NHỮNG ĐO KÍCH THƯỚC CỦA NÚM VÚ EM MÀ LẠI CÒN LÊN KẾ HOẠCH KINH TỞM ĐÓ LUÔN SAO??? PHỚT LỜ ĐI NGƯỜI YÊU MÌNH ĐÀNG NGỦ, KHÔNG LẤY NỔI MỘT CÁI GỐI TAY, NÉ NÉ ÁNH NHÌN VÀO EM, LIỆU ANH CÓ CÒN LÀ MỘT THẰNG ĐÀN ÔNG KHÔNG VẬY?? TÔI NHẤT ĐỊNH PHẢI GIẾT CHẾT ANH!!!!”

Sự mệt mỏi của việc làm tình đã ngay lập tức biến mất và tôi không còn cách nào khác phải giả ngu trước mặt cô ấy. Đối diện với Hatsuyuki với nắm đấm đang siết chặt, người mà đang hoàn toàn khỏa thân, tôi, người mà đã hoàn toàn ‘kiệt sức’ , đã nói những điều vu vơ và không còn tí liêm sỉ nào nữa.

“Hừm, hôm nay anh mệt lắm. Liệu anh có thể ngủ trong khí bóp vếu em không? Nhìn nó kích thích quá.”

“--Ái chà, lại đây, Yoshihisa bé nhỏ của em. Cùng nhau ngủ trong khi anh đây bóp vú của mẹ đây nào….và cùng nhau ôm ấp ngủ nào.”

“Woahhh!! Em là nhất!”

Ngôn từ đi liền với hành động, Yoshihisa ngay lập tức úp mặt vào sông quê, và sau khi bú núm vú của cô ấy tầm 15 giây thì Yoshihisa đã hoàn toàn thiếp đi. Trong khi đó, Hatsuyuki vẫn còn đang kẹt trong vai của mình- bị kẹt giữa bản năng nguyên thủy, xu hướng tính dục và cái cảm giác thượng đẳng…

“Fuu~…Fuu~…Cứ nghỉ ngơi thật khỏe nhé, Yoshihisa kun…Chắc chắn cái việc đóng vai này là một ý tưởng tốt…em để nó xảy ra một cách tình cờ nhưng nó trông cứ như là mê sảng vì quá mệt mỏi, liệu có phải vậy không nhỉ?”

Chắc chắn đó là giải pháp an toàn và chắc chắn có thể thao túng được Yoshihisa. Kể cả khi anh ấy từ chối việc trở thành một đứa trẻ khi thức giấc, nếu như cô ấy có thể nảy ra ý tưởng này sớm hơn và quay lại khoảnh khắc này.

“Nó không thật sự….là một ý tưởng tồi.”

Giờ xiềng xích của anh ấy đã thêm một cái nữa, một loại khác với loại trước đây. Nếu như đó là sự trụy lạc của anh ấy, thì nó thường được dùng cho những lần tống tiền trước đó.

Tuy nhiên….

(Hơn cả kế hoạch của mình, trên hết hãy cùng nhau ngủ hãn…)

Đêm dài đã kết, căn phòng giờ chỉ toàn là tiếng ngủ bình yên của họ….

Và rồi ngày mới đã đến. Cả hai người họ đều thức giấc như chưa hề có gì xảy ra cả. Sau một đêm nồng nhiệt với Yoshihisa thì Hatsuyuki đã đi tắm và rồi chuẩn bị bữa sáng cho cả hai. Sau tất cả, Hatsuyuki bắt đầu mong chờ việc anh ấy rủ cô đi hẹn hò.

“Hừm…anh đi ra ngoài một lúc đây. Đừng lo! Người mà anh hẹn là một thằng con trai, giống như đối tác hơn. Anh nghĩ mình sẽ sẽ quay lại lúc ăn tối…À ừ, em cũng nên đi ra ngoài đi, trong khi ăn mặc chất chơi…Nếu như mà lịch trùng, thì chúng ta có thể đi cùng nhau lúc ấy chứ? Anh sẽ nhắn tin cho em sau. Thế thì, chào em!!”

Cánh cửa khép lại vô cùng nhẹ.

“Huh? Cái gì cơ? Hẹn….hẹn ư?!”

Bỏ lại tôi lại một mình, hiu quạnh này, dù cho tôi là người yêu của anh ấy, bạn gái của anh ấy, người vợ tương lai của anh ấy. Tôi đã nghĩ anh ấy sẽ rủ tôi đi mua nhẫn cùng nhau….thế chó nào anh ấy lại đi chơi với cái thằng hậu bối của anh ấy cơ chứ. Chấp nhận nổi không?? Thật sự ổn khi anh ấy đi chơi với thằng em kết nghĩa của mình trong khi bỏ mặc tôi ở nhà một mình cả ngày á???

“Có phải đang chuẩn bị bất ngờ gì không nhỉ? Nhưng nhẫn đôi là thứ mà cả hai đeo cùng nhau thì đáng lẽ tôi cũng phải có quyền chọn chứ.”

Tuy nhiên….

“Sau cùng thì nó cũng là thứ mà Yoshihisa kun chọn, thì anh ấy sẽ không chọn kiểu dáng độc lạ đâu.”

Nhìn vào các kiểu thiết kế váy cưới mà anh ấy đã đề xuất cho Hatsuyuki, cô thấy rằng gu của anh cũng không đến nỗi tệ. Tất nhiên, nó có thể là do họ không còn nhiều kiểu có sẵn nữa.

(Yoshihisa sẽ không chọn thứ nào mà không phù hợp với mình đâu.)

Kì lạ thay, cô gần như tin tưởng vào anh ấy.

“Nhưng….em muốn ở cùng anh cơ, Yoshihisa kun. Em muốn đi hẹn hò cùng với anh cơ. Tại sao anh lại không thể ở bên em cơ chứ????”

Tôi cô đơn….dù cho anh ấy mới chỉ ở đây vài phút trước. Tôi muốn anh ấy ở bên cạnh tôi, cùng tôi mua nhẫn đôi. Cảm giác không thỏa mãn đó….đang dần gặm nhấm tâm trí tôi

(Liệu Yoshihisa có lại đang cố thoát khỏi mình không, hoặc là, ngay lúc này đã bắt đầu rồi chứ????)

Chắc chắn là anh ấy đã nhìn thấu được việc tôi giả vờ ngủ vào tối qua chăng?? Có lẽ anh ấy đã cố tình đề cập đến từ “dôi” để giảm bớt sự phụ thuộc vào tôi sao??

(Ái chà, em biết tỏng rồi nha, Yoshihisa kun. Anh lại đang cố tẩy trắng mọi thứ chỉ bằng một cái nhẫn thôi sao?? Anh lại cố gắng đánh lừa tôi rồi lại bảy chọ sao???)

Chắc chắn là như vậy rồi khi mà anh ấy lại đi mua nhẫn đôi để khiến tôi không còn phụ thuộc vào anh ấy như ý định của anh ấy. Nhưng phần “căm ghét” của tôi đã mách bảo tôi điều đó- bảo rằng anh ấy đã diễn trò, rằng anh ấy đang định chơi cô một vố ngay lúc này.

“...Sao? Sao anh lại không thổ lộ tình cảm của mình cho em ngay từ đầu cơ chứ???”

Tại sao…? Làm sao…? Cái gì đã khiến cho anh ấy không thể bộc bạch được tình cảm của mình cơ chứ?

Cả hai người họ đều phát triển tình yêu của mình mà không theo bất kì quá trình nào, không giống như những cặp tình nhân bình thường hay làm. Nhưng kể cả thế, anh ấy đã đốt cháy giai đoạn, xỉ nhục Hatsuyuki, rồi sau đó lại đẩy cô ra khỏi tầm với của chính mình bởi vì nó đau đớn và giờ thì lại tặng cô một cái nhẫn bởi vì nó khó??

“Em không bao giờ tha thứ cho anh đâu, Yoshihisa kun.”

Nếu như anh ấy không ra đi, nếu như anh ấy không đuổi cô đi, nếu….nếu anh ấy thật sự có ý định hãm hại tôi….

“...Liệu mình có nên đem dao theo mình không nhỉ?”

Với ánh mắt sắc lạnh dường như đã thông hiểu hơn bao giờ hết, Hatsuyuki chuẩn bị rời khỏi nhà.

(Em vui lắm, khi được ở cùng anh. Nhưng nó cũng thật là đau đớn làm sao. Để có thể chống đối anh- người mà em sống chung. Để có thể hướng tất cả sự căm phẫn của em vào anh…Kể cả khi em yêu anh rất nhiều.)

Và rồi….

(Anh nhìn em như thế rồi đau khổ…Hôm qua, anh còn bú.…và…HUH?)

Bất chợt tay của cô ấy bỗng dưng khựng lại.

Liệu Yoshihisa không thể hiện biểu hiện gì đó khác thường vào ngày hôm qua chứ?

(Ừ nhỉ, đúng vậy. Bình thường, kể cả là Yoshihisa kun trước đây cũng sẽ không làm mấy cái hành động quá khích như vậy…)

Liệu có phải là do tôi đã đẩy anh đấy đi quá xa, đã hoàn toàn phá hủy tâm trí của anh ấy rồi?

Vào khoảnh khắc đó, một sự chuyển biến ở bên trong Hatsuyuki đã diễn ra.

(Mình cần phải cứu Yoshihisa kun…)

Tôi thật ngu ngốc làm sao, khi lại cố gắng áp đặt tư tưởng của mình lên anh ấy- người mà đã hoàn toàn trên bề vực sụp đổ bởi sự ngưỡng mộ, tình yêu, tình dục và nhiều cái khác…

Một người phụ nữ tên Hatsuyuki lại đang cố gắng áp đặt mình lên anh ấy, phá nát anh ấy chỉ để biến anh ấy trở thành người mà cô yêu.

“Em không thể ở bên anh để gây đau khổ cho anh nữa….”

(Tội nghiệp, Yoshihisa kun. Nếu như có điều gì mà em có thể làm cho anh…)

Cô ấy muốn trao cho anh tất cả. Với một nụ cười lặng lẽ trên môi, Hatsuyuki bắt đầu hành động.

 

 

 

 

 

 

 

 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

che đi làm gì, mẹ kiếp :))) WHAT THE FUCK BRO, BRO NGHĨ CÁI DELL GÌ VẬY :O WHAT THE FUCK!!!
MẸ ƠI CON CŨNG MUỐN :)))))))))
SƯỚNG THẾ!!!!! chết chết, chuẩn bị vai gãy rồi :))))))))) ghê thật, cô em này sở hữu hẳn hai bộ não :))) chẹp chẹp, chap sau khủng khiếp lắm :))))))))))))