Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1118

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 3

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11280

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Wn - Chương 11

Chương 11

Vào ngày hôm nay, học sinh của học viện này đã được dịp xác nhận rằng lời đồn thổi ở trường từ trước cho đến nay hóa ra là sự thật. Một bên là Takekiyo Yoshihisa người mặc dù chỉ là thường dân nhưng lại nổi tiếng vì thái độ niềm nở và là một tên cuồng tín chính hiệu. Và đi bên cạnh hắn không ai khác chính là Ichijoji Hatsuyuki, người con gái xinh đẹp nhất cái học viện này, con gái của trong các thành viên trong hội đồng trường và cũng là một người có trái tim nhân hậu nổi tiếng với biệt danh là “Thánh nữ”.

“Vê lờ, vậy hóa ra nó là thật…”

“Nhìn họ kìa, đẹp đôi phết nhờ!”

“Ít nhất thì trông họ hạnh phúc phết, nên chắc không sao đâu nhỉ?”

“Mày có nghĩ là cái thằng cuồng tín sẽ hú hí với mấy đứa con gái khác không nhỉ?”

“Ừ, tao đoán… thánh nữ sẽ giữ thằng đấy ở bên cạnh để kiểm tra liên tục luôn.”

Đám học sinh nhìn họ tay trong tay nên đã chủ động né ra một bên gần như đã quy ước ngầm với nhau sau khi chứng kiến rằng thánh nữ đã có chủ rồi. Và như đáp lại “thiện chí” của đám đông, thì cặp đôi trong câu chuyện của họ đã mỉm cười đáp lễ.

“Có vẻ như cô không hài lòng thì phải? Trông như cô đang hành động như kiểu một con kí sinh trùng vậy.” Yoshihisa nói

“Em thì nghĩ là hầu hết mọi người có vẻ không vui, phải không nhỉ?” Hatsuyuki nói

“Ờ, thế cô nghĩ chắc tôi vui chắc? Bên cạnh đó, thật báng bổ khi nhận tiền và một nụ cười tỏa nắng sau khi đ*t nhau thế này. Ừ, điều này khiến cho tim tôi đập liên tọi luôn đấy.”

“Em hiểu…”

“Có quá hiều sự việc đã xảy ra mà chúng ta có thể nhớ ra… Vậy, khi nào chúng ta ôn lại kỉ niệm cái ngày mà anh dạy em về “tình yêu” nhỉ?”

Câu nói này mà cô ấy nói ra thật sự là một đòn trí mạng và rõ ràng là một sự trả đũa về quá khứ khốn nạn của tôi. Và, nó cũng chính là dấu hiệu cho thấy cô ấy đánh bại tôi.

Nhưng tôi đâu phải cái loại có thể chùn bước chỉ bởi mấy cái câu này chứ.

“Ờ, thế tiền trả như nào?’

“Nếu như chúng ta đi bộ cùng nhau, tay trong tay như thế này thì em sẽ đưa anh 10000 yên.”

“Thế thôi ấy hả?”

“Nếu anh cho em một nụ hôn thì em sẽ trả 20000 yên. Nếu anh b*p v*u em thì em sẽ trả 50000 yên…Và, nếu đó là đ*t nhau thì giá tiền phụ thuộc vào cách anh “ thể hiện” tốt như nào~”

Má quỷ thật, cô ấy lên kế hoạch tỉ mỉ để khiến tôi mê muội vào đồng tiền của cô ấy và khiến tôi hoàn toàn phụ thuộc vào tài chính của cô ấy…Để rồi, đập nát trái tim lẫn lòng tự trọng của tôi khi “trả” giá cho những lần xếp hình với nhau.

“Nếu đúng là như vậy thì tôi cũng sẽ cần những bảo đảm tương xứng.”

“Ara, ara….Anh mà cũng cần sao? Thôi, để nghe xem kẻ rác rưởi nhận tiền từ một học sinh trạc tuổi mình sẽ nói gì nào~”

“Nếu như có bất kì hành động nào mà thể hiện động cơ kiếm tiền từ hành động của tôi ngay trước mặt Hatsuyuki san, thì kẻ từ khi đó trở đi, tôi sẽ hành xử như một con buôn chính hiệu luôn một cách triệt để nhất.”

Cái mẹ gì vậy?”

Tôi sẽ hành xử như một thằng hầu hoặc như một tên quản gia mà thôi. Kể cả khi nó có là đ*t nhau đi chăng nữa thì nó cũng là chỉ là vì lợi ích kinh tế mà thôi. Không có cái gọi là “tình yêu” trong đó đâu.”

‘Cô làm được chứ’ Tôi dương dương tự đắc liếc nhìn cô ấy.

Nhưng…mặc dù cô ấy trở nên có chút hoang mang trước sự thay đổi đột ngột của mối quan hệ chúng tôi chỉ bởi một hành động nhỏ nhặt như vậy, Hatsuyuki vẫn có thể tự tin mà đâm đầu vào thử thách mà tôi đã đề ra với một nụ cười thân thiện của cô ấy. Và rồi cô ấy kẹp chặt cánh tay của tôi vào trong rãnh sâu của 2 quả bom nguyên tử treo lủng lẳng đó.

“Vậy… ý anh là chúng ta có thể thưởng thức cái gọi là “đ*t xã giao” nhỉ?“

“Cô cứng đầu cứng cổ thật đấy, Hatsuyuki. Sao cô có thể cố chấp đâm đầu vào nó nhỉ? Theo lẽ thường, kể cả khi ai đó mà phải cống hiến hết mình cho cô như thế này, thì cô sẽ cảm thấy rất buồn bực và nói rằng cô không thể nào muốn một kẻ phiền phức đo bên cạnh mình bất cứ một giây một phút nào nữa, cô hiểu chứ?”

Anh thật sự nghĩ rằng, anh- Yoshihisa-kun có cái quyền dạy đời tôi- người mà đã được huấn luyện trong vòng 6 tháng bởi chính anh mà nói rằng ám ảnh với tình yêu rằng là sự huyễn hoặc của bản thân hay thậm chí còn là cực đoan sao? Anh phải biết rằng cơ thể của tôi là thứ tốt hơn hết tất cả mọi thứ và anh thì không có quyền nói với tôi.”

Hatsuyuki nở một nụ cười bí hiểm, những câu chữ của cô ấy nói ra thật chua ngoa và cay đắng làm sao. Tôi cảm thấy hạnh phúc đang nở rộ trong lòng bàn tay của tôi nhưng đồng thời cũng cảm thấy như một cái kim băng đang đóng chặt vào phía sau lưng của tôi.

(Bỏ mẹ rồi, cần chữa cháy gấp…)

Điều này thật sự là sai trái, đi ngược lại với thuần phong mĩ tục luôn rồi. Và bất kể cô ấy giàu như nào, thì rồi tài sản của cô ấy cũng sẽ bốc hơi sạch mà thôi.

(Thật sự đấy, Hatsuyuki san, cô đang cố gắng tự hủy chính mình bằng cách kéo tôi chết chung à…)

(Fufu~ hãy cứ lo lắng về em nhiều hơn nữa đi, Yoshihisa kun…Khi em mường tượng rằng khi trong đầu anh chỉ toàn là bóng hình của em…Ahn~ cơ thể em không thể nào mà không n*ng hơn được nữa…!)

Hatsuyuki nhếch mép cười trong khi tôi thì vẫn đang suy nghĩ cách giải quyết trong đầu. Nếu đúng như tôi hình dung, cô ấy đang có dự định khiến tôi hoàn toàn phụ thuộc vào cô ấy và cũng như là khiến tôi trở thành một kẻ vô dụng trong xã hội- chỉ có điều này thôi, không sai được.

Tuy nhiên…

(Đó chỉ là một hệ quả nho nhỏ nếu như mọi việc đi đúng hướng mà thôi, Yoshihisa kun~)

Liệu anh ấy sẽ đưa ra lời giải nào cho tình huống này đây ta?

Tôi muốn biết. Suy nghĩ của tôi chỉ tập trung vào một điều duy nhất.

(Đó là sự thỏa mãn… Nó khiến em cảm thấy vô cùng hạnh phúc khi cảm xúc của anh chỉ có thể nhẹ nhàng mà hướng vào em mà thui~)

Nếu như tôi chỉ là một cô gái bình thường, liệu tôi sẽ trở nên thành thật hơn với cảm xúc của chính mình không? Liệu nếu chúng tôi gặp nhau ở một tình cảnh hoàn toàn khác, liệu có thứ gì đó sẽ khác đi nếu như cô ấy chú ý đến sự hiện diện của anh ấy?

(Anh đã nói rằng trái tim mình sẽ trở nên có chút thanh thản hơn. Vậy nó chắc chắn có nghĩa rằng anh sẽ đem cho tôi một hạnh phúc bình thường mà em hằng mong ước, phải chứ…)

Nhưng Hatsuyuki thì vẫn rất cảnh giác. Điều này chắc chắn giống như là một tuyên bố, một quyết tâm. Tuy nhiên, chưa chắc anh ấy sẽ thỏa hiệp ước nguyện của tôi. Kể cả khi anh ấy đang ở ngay sát tôi đây rồi, anh ấy vẫn không động tay động chân gì với tôi cả.

(Điều đó không được tha thứ bởi vị thánh này đâu đó, Yoshihisa kun. Anh đúng là một con chiên tồi tệ nhất cần được vị thánh này cứu rỗi đó~)

Tại sao anh ấy lại không nói rằng anh ấy muốn một cuộc sống hạnh phúc đời thường với tôi?

Tại sao anh ấy lại không thừa nhận rằng sự tồn tại của mình chính là mảnh ghép cuối cùng cho cuộc sống hạnh phúc của tôi chứ?

Trái tim tôi trở nên vô cùng nặng nề và điều đó khiến tôi điên lên đến mức là phải cắn vào cổ anh ấy ngay lúc này.

(Hả? Sao cô ấy lại cứ nhìn chằm chằm vào cổ mình vậy? Từ đã, chả lẽ cô ấy định cắn nát cổ tôi một lần nữa đấy nhá? Méo ổn đâu…má mình tốn nhiều thời gian suy nghĩ quá.)

Tôi- người đang tập trung suy nghĩ cách giải quyết vấn đề này cảm nhận được sự nguy hiểm ngay tức thì. Nhưng câu trả lời thì vẫn rất là mơ hồ, tôi không thể nói ra được dự định của cô ấy, bất kể có bao nhiêu phương án mà tôi nghĩ ra đi chăng nữa.

(Nếu như cô cố tình không hiểu…Thế thì chỉ có một sự lựa chọn duy nhất mà thôi.)

(Liệu anh sẽ làm gì đây? Liệu anh sẽ lại vùi dập em để thỏa mãn cơn thú tính trong người? Hay là anh khiến em cảm thấy tốn thời gian và khiến em trở nên mất kiên nhẫn chăng?)

(Tôi sẽ không lặp lại lịch sử nữa, tôi cũng sẽ không tiêu tiền vào những thứ lố bịch nữa.)

(Bất kể câu trả lời của anh là gì…Anh cũng sẽ phải xuống nước làm hòa và cũng như tự hiểu rằng anh không thể sống thiếu em đâu.)

Bầu không khí căng thẳng đang bao trùm giữa hai người họ. Ngay khoảnh khắc mà Hatsuyuki định lên tiếng bác bỏ điều kiện của Yoshihisa thì anh ấy đã từ từ mở miệng ra mà nói rằng:

“Được. Tôi chấp nhận thỏa thuận này.”

“Em hiểu. Thật tốt khi nghe được điều đó.”

“Nhưng, Hatsuyuki san này, cô hiểu chứ? Cho tôi tự do cùng với tiền, điều đó nghĩa là gì?”

“Hả?…Anh đang nói cái gì vậy?”

(Chả lẽ anh ấy lại định chi tiền để mua mấy cái đố sếch toi và sau đó lại hành hạ mình suốt đêm sao? Hay là có ý đồ gì đây? Có lẽ anh ấy vẫn cứ thích đơn giản hóa mọi thứ và không muốn đánh mất mình trong thú vui xác thịt nhỉ?)

Hatsuyuki đã nghĩ mọi việc sẽ xảy ra đúng như cô nghĩ…Nhưng những lời này từ Yoshihisa như một gáo nước lạnh dội thẳng vào người cô.

“Tôi không có bất kì sợ thích nào khác đâu. Có lẽ do tôi sinh ra trong một gia đình nghèo khổ nên tôi chỉ có biết cắm đầu vào học mà thôi.”

“Ồ, em hiểu mà. Vậy có nghĩa là anh sẽ dùng tiền đó vào sở thích mới của mình sao?”

“Không. Nếu như tôi có sở thích thì nó chính là học, học nữa, học mãi.”

“Thật luôn ấy hả? Hình như anh còn chả có một cuốn tiểu thuyết hay manga trong phòng nhỉ? Chả lẽ anh chỉ có dùng mỗi laptop hoặc điện thoại thông minh để truy cập các trang web hoặc tìm một vài thông tin bất kì à?”

Mình có linh cảm xấu về chuyện này. Mình đã bỏ lỡ điều gì hay sao? Rõ ràng mình đã biết Yoshihisa từng chân tơ kẽ tóc rồi chứ.

Trong khi cô đang suy nghĩ thì Yoshihisa đã mỉm cười một cách chân thành mà nói:

“Anh sẽ dùng hết nó cho em mà thôi. Sau tất cả,đó cũng chỉ là tiền em cho anh “cầm hộ” mà thôi.”

“Cái…ý anh là sao?”

“Ừ, để xem nào… tiền để tổ chức hẹn hò này…À, anh cũng muốn mua một bộ đồ nào đó phù hợp với em. À đấy, anh cũng muốn nấu ăn cho em nữa…À à, anh tí thì quên béng đi mất, liệu chúng ta có nên mua đồ đôi và mặc nó trước người ta không nhỉ?”

“Hể…Đợi đã…À, em hiểu rồi…” Hatsuyuki nhanh chóng đỏ mặt vì quá xấu hổ.

Tầm nhìn của cô ấy dần trở nên vòng vòng còn tâm trí thì trở nên rối bời. Trái tim của cô ấy đã bị “tổn thương” bởi những lời mật ngọt chết ruồi và cô không thể không nứng lên được.

(Mình không phải là loại rẻ tiền…Từ đã, cái gì cơ? Liệu nó có phải kiểu mà một tên ăn bám làm không? Dùng tiền của mình để mua lấy tình yêu của mình…ĐÚNG LÀ MỘT TÊN ĂN BÁM KHỐN NẠN MÀ~)

“Chưa hết, tiền mà em đưa cho anh đó… anh sẽ không còn phải đi làm thêm nữa…Có nghĩa rằng anh có thể dành nhiều thời gian mà phục vụ em hơn.”

“Ph----ục vụ em ư? Ý anh là sao?”

“Anh sẽ đợi em thức giấc trong khi làm bữa sáng cho em và tất nhiên, bón cho em ăn nữa.”

“Bón cho em ăn luôn sao? Có phải anh bị đa nhân cách không vậy? Sao cái người ở hiện tại và cái người khiến cho em chìm trong hoang lạc nó lại khác nhau một trời một vực thế này hả, Yoshihisa kun?”

“Trước khi đi đến trường, anh sẽ giúp em mặc quần áo này, chọn đồ lót cho em này và cẩn thận mặc nó vào cho em nữa. Anh cũng sẽ dành nhiều thời gian hơn mà trải tóc cho em nữa.”

Hả?”

“Anh cũng sẽ làm bữa trưa cho em ăn. Và khi chúng ta ở cùng nhau…à, em nghĩ thế nào về việc chúng ta “học bài” cùng nhau- chỉ hai ta thôi, trong lớp học đó, trước khi rời khỏi trường?”

Khuôn mặt của cô lúc này đã đỏ đến mức mà người ta có thể thấy hơi nước bốc từ trên đầu luôn rồi, cô ấy phải nhanh chóng dùng tay che đi vì quá xấu hổ.

Phải, điều đó xấu hổ tới mức mà cô không dám nhìn thẳng vào anh ấy luôn. Chỉ nghĩ tới việc được sống trong cuộc đời trên mà cũng đã khiến cho máu mũi của cô ấy chảy ra rồi.

(Cái….ahnnnnnnn~~ Yoshihisa kun, thật không công bằng tí nào cả.)

“Anh cũng sẽ nấu bữa tối cho em và trong quá trình tắm thì anh sẽ tắm cho em cho. Vào ban đêm…Hử, em đang nghĩ cái gì vậy?”

Liệu anh sẽ khiến em lên đỉnh như một người hoàng tử tốt bụng chứ?”

“Không, chúng ta chỉ ngủ như bình thường thôi. Sếch là điều xa xỉ và thức khuya thì tốt cho sức khỏe và sắc đẹp của em đó.”

“Vậy, chỗ nào của anh quyến rũ em hả? Phần quái thú trong người anh đâu mất rồi !!!!”

“Hiện tại tôi….hừm, đang trong quá trình khởi động lại mọi thứ.”

Chắc chắn rồi, tôi đã giải phóng hết tất cả cơn thú tính trong người trong suốt khoảng 6 tháng địa ngục cực lạc đấy. Nhưng sẽ là điêu ngoa nếu mà nói rằng tôi không còn tí gì dục vọng với cô ấy. Nhưng thời điểm hiện tại thì tôi chỉ có thể hành động như một quý ông để kiểm soát nó.

“Thế nào, nếu cô tình nguyện trả tiền, tôi sẽ làm nó.”

“Ừm…cho em thời gian suy nghĩ được không?”

“Bên cạnh đó, nếu em đồng ý, tôi sẽ trở thành người hầu duy nhất của cô, tiền trao cháo múc, suy nghĩ kĩ vô.”

“Ah…”

Sau khi Yoshihisa nói ra điều đó, suy nghĩ của cô cuối cùng cũng thông suốt.

Sự khác biệt giữa cuộc sống trước đây của cô ấy sau khi được yêu bởi Yoshihisa và bây giờ sau khi được giải phóng bởi anh ấy là gì?

Nó là gì?

(Yoshihisa, anh đúng là một con quỷ xảo quyệt mà.)

Tình yêu đơn phương thì không phải là tình yêu. Đó là lí do mà anh ấy đã giải phóng tôi và tôi hiểu điều đó. Vào lúc đó, tôi cũng không hẳn là dành toàn bộ trái tim của tôi dành cho anh ấy dù tôi đã yêu anh ấy rất nhiều. Tôi lúc ấy chỉ đơn giản là tự thỏa hiệp, tự chìm trong dục vọng và tự chấp nhận yêu đơn phương anh ấy.

“Và dù có gì xảy ra thì tôi cũng sẽ không thu hồi lại lời nói của mình. Quân tử nhất ngôn.”

“Ừ, em hiểu. Em cũng đã từng trải qua rồi… vậy thì, em có một thỏa thuận mới.”

Hatsuyuki bước lên phía trước

“Em không muốn thứ tình yêu đơn phương đó của anh đâu. Nhưng đó cũng là một sự thật rằng là em muốn trói anh bằng tiền của mình.”

“Vậy thì cô muốn gì đây?”

“Hehe~ hãy cược nhau một ván nào, Yoshihisa kun và em sẽ cùng nhau cược vào sự thành công hay thất bại của vấn đề đó.”

“Vấn đề đó là gì?”

“Tối nay, món ăn mà ai nấu sẽ ngon hơn?”

“Được, chấp nhận thử thách.”

Tôi sẽ cho anh ấy thấy được rằng tôi đã làm được những gì trong suốt ba tháng mà tôi rời xa anh ấy, không chỉ là việc nhà của tôi.

(Giờ là lúc để chứng minh thành quả của khóa huấn luyện làm dâu thôi!)

Tôi đã không còn là người mà không nấu được một bát mì tôm nữa. Tôi đã trở thành người xuất sắc đến mức mà món ăn tôi làm sẽ có thể giám cầm được người tôi yêu và đạt tới hình mẫu hoàn hảo của một người vợ tốt, một người mẹ hiền.

(Nếu như anh ấy nghĩ tôi phù hợp làm vợ của anh ấy thì Yoshihisa kun sẽ chết đứng mà làm theo yêu cầu của tôi lúc trên giường mà thôi…MÌNH CHẮC CHẮN SẼ THẮNG! CHẾT TIỆT, MÌNH KHÔNG THỂ CHỜ MỘT PHÚT MỘT GIÂY NÀO NỮA! Việc mình nói đến tiền bạc chỉ là bức bình phong cho trận cược này…Nếu mà thua…ahhh….tôi không muốn nghĩ đến điều mà anh ấy sẽ đưa ra cho tôi! CHẮC CHẮN…..CHẮC CHẮN MÌNH SẼ THẮNG!!!)

Hai người họ đều đang tập trung vào vụ cược này, trong suốt buổi học hay khi tan trường và cả khi họ cùng nhau đến siêu thị ở khu vực đó.

“Giờ thì bắt đầu thôi.”

“Đã đến lúc nghiêm túc rồi.”

Và thế là cuộc chơi….BẮT ĐẦU!!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!