chương 13
Căn phòng không có một chiếc TV này tuyệt nhiên im lặng khi mà chúng tôi không có nói chuyện gì với nhau cả.
Tuyệt đối im lặng….
Tôi, đang ngồi trên một cái đệm, chỉ có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể của Hatsuyuki và tiếng thở đều đều khi mà cô ấy đang ngồi kế bên tôi.
(Ugh, căng thẳng….nhưng mà lại khá yên tâm, ừ…đó là biểu hiện của việc tinh thần đang lao lực lắm rồi….)
(Em đang rất bình tĩnh đó nha, fufu~ hôm nay đúng là một ngày tuyệt vời. Em vui lắm…phần dưới em đang rỉ ra đây này.)
(Hừm, có vẻ như tôi đi nước đi này sau giờ ăn có vẻ không được hay lắm nếu không muốn nói là cực kì tệ cho đường tiêu hóa này…)
(Chắc là Yoshihisa kun sẽ không tự mình lấn tới đâu. NHƯNG…chả phải anh là người đã dạy em sao?)
Nhận thấy tình hình đang không có tiến triển gì, Hatsuyuki đã nhẹ nhàng đặt bàn tay trái của mình vào bên vai phải của tôi.
“.…?!”
“Liệu em có thể nắm lấy tay anh chứ?”
“...Anh nghĩ là chúng ta nên chuẩn bị cho sáng mai đi học nữa, do vậy cứ dựa người vào anh thôi.”
(Cắn câu rồi…)
Yoshihisa không hề biết rằng cô ấy đã cười mỉm và rồi nhẹ nhàng lần những ngón tay của mình vào trong kẽ của những ngon tay của Yoshihisa và rồi đan xen nó vào nhau.
(Kể cả đó chỉ là một cái chạm tay thì cũng có thể khuất phục được ai đó như việc chạm vào điểm yếu của họ vậy…Fufu~ chính anh là người đã dạy em mẹo đó mà, giờ nó giúp em nhiều lắm đó!!)
Từ từ và chầm chậm như một con bạch tuộc lần mò từng điểm nhạy cảm, Hatsuyuki nhẹ nhàng chạm vào những ngón tay của anh ấy. Và ở mặt sau, khoảng trống giữa các ngón tay, Hatsuyuki thao tác tay vô cùng điệu nghệ trong khi cẩn trọng xem xét phản ứng của Yoshihisa.
(...Cô ta chỉ đang chời đùa với tay của mình khi chán thôi, phải chứ? Tôi mong là không có mưu đồ gí trong đó…Ước gì có ai đó nói cho tôi biết đó là đúng rồi…)
Mỗi giây trôi qua và bầu không khí giữa hai người bọn tôi càng ngày càng căng thẳng. Tôi cảm thấy sự nhột nhột ở ngay tay phải của tôi và cả cảm giác bức bối nữa. Nhưng cô áy thì lại dường như không có ý định dừng lại gì cả.
(Liệu anh có dám buông tay em ra? Không, anh không thể, Yoshihisa kun~…)
(Ánh mắt của cô ấy thật đáng ngờ, liệu có phải cô ấy đang mời gọi tôi? HẢ…cô ấy đang cố gắng khiêu khích sao?)
Tôi lườm nhẹ cô ấy và rồi cô ấy mỉm cười. Sau đó, cô ấy dựa mặt mình vào vai tôi, rồi chà chà tay vào tay tôi khiến kiểu nắm tay của chúng tôi không khác gì là một đôi tình nhân cả. Chúng tôi sau đó cũng phải nắm tay như vậy- khiến tôi chả biết cách nào để thoát ra cả.
(thật vui khi mà có thể cảm nhận được sức nặng đó…bình tĩnh thôi…bình tĩnh…)
(Hừm, tôi bắt bài rồi đấy. Cô có vẻ tận hưởng quá nhờ? Kể cả khi chúng tôi có thể nhanh chóng nói chuyện với nhau để có thể phá thế này….hừm chả có cách nào ngăn cô ấy lại sao…)
Thật khó cho tôi khi có thể hình dung rằng tôi sẽ là người kết thúc cái tình huống này.
Đối mặt với Yoshihisa, toàn cơ thể của Hatsuyuki rung lên trong sự căng thẳng và thận trọng và rồi cô ấy bắt đầu nắm chặt vào cùng eo tôi bằng bàn tay phải của mình.
“Vậy là em đang cố gắng quyến rũ anh đấy hả?”
“Không, em chỉ muốn chạm vào cơ thể của anh thôi. Nhưng….nếu anh muốn thì em sẽ sẵn lòng~”
“Thế thì anh yên tâm rồi, vì anh đang rất muốn đi ngủ rồi.”
“Nếu anh nói thế, Yoshihisa kun, em chấp nhận…TUY NHIÊN…em muốn được chạm vào anh thêm tí nữa, được chứ?”
Hatsuyuki đang làm nũng yêu cầu tôi, trông khá tội nhỉ.
(Không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc nói có nhỉ…Hay mình nên nói không nhỉ? Liệu mình có nên làm thế bởi vì mình muốn tập trung vào việc học không nhỉ?)
Tôi bỗng dưng nghĩ ra được ý tưởng có thể thoát được tình huống tưởng chừng không lối thoát này.
Chắc chắn là anh ấy nói mình cần tập trung vào việc học…
(Ổn thôi, chúng ta có thể làm một khóa học về y tế học đường luôn hoặc nó tệ quá thì mình cần nghĩ ra một lí do đủ vững để có thể đi được những nước đi chuẩn xác nhất…)
Tôi đọc anh ấy như một cuốn sách luôn mà vì chính anh ấy trước đây đã làm điều đó với tôi trước đây cơ mà.
Trước đây để học “môn “ này thì anh ấy đã bắt tôi phải khỏa thân hoàn toàn và rồi giải thích vô cùng tỉ mỉ các bộ phận của cơ thể tôi cơ mà. Thậm chí anh ấy còn bắt tôi làm một số hành động mà nếu tôi nêu ra ở đây thì nó sẽ vi phạm tiêu chuẩn cộng đồng mất.
(Khi mà anh ấy mời tôi đến làm việc nhóm, chọc chọc vào âm đạo tôi và rồi dùng máy rung để khiến tôi lên tới đỉnh Everest, tất cả sự rung rung đó khiến tôi mê mệt trong khi đang cầu xin con cu của anh ấy…)
Liệu anh ấy có trả đũa mình, chấp nhận sự miễn cưỡng này và cuộn mình trong chăn? Hay sẽ để tôi muốn làm gì thì làm cho đến khi nào mà tôi thỏa mãn thì thôi? Anh ấy đang do dự, và tôi đang quan sát anh ấy vô cùng sát sao.
(Em không trả thù đâu. Sau tất cả , lời dối trá ý nghĩa nhất đó là mưu cầu mong muốn từ anh.)
Tôi biết cách để đạt được điều mà tôi muốn, sau tất cả mọi điểm yếu của anh ấy đều được tôi nắm trong lòng bàn tay thôi. Và rồi cái phanh kìm hãm anh ấy rồi cũng sẽ hỏng thôi…
“Anh ác lắm đấy nha…thậm chí còn phất lờ câu trả lời của em lun~”
“À, không, không, xin lỗi. Anh lơ đãng quá!”
“Chả lẽ anh không thích em chạm vào anh nhiều sao?…Chả lẽ anh đã chán cái cơ thể này rồi?”
“Tất nhiên là không rồi! Anh làm sao có thể từ chối được việc được một người con gái xinh đẹp nhất mà anh từng gặp chạm vào cơ chứ, Hatsuyuki san, khi nào anh còn sống thì anh sẽ không bao giờ cảm thấy chán được….--Oái!”
“Được. Thế như này thì sao?…Mm.”
“!?, thế-thế này…tốt…nếu em thích…”
Tôi vô thức chìm đắm trong sự sung sướng vì rằng Hatsuyuki đang nhẹ nhàng cắn lấy ngón tay tôi và để lại một vết cắn trên đấy. Cô ấy bắt đầu liếm từng ngón một…thậm chí còn liếm một cách tỉ mỉ nữa.
“Em không nghĩ rằng thật không công bằng khi mà nhìn anh với con mắt của kẻ bề trên à?”
“Ha…thế hả? Là anh đã dạy em mà, đúng chứ? Đó là cách mà em cầu xin anh mà…”
Khi cô ấy bỏ tay tôi ra khỏi miệng thì một dải bạc mảnh được hình thành. Nước bọt dính hết trên các ngón tay, chảy dần xuống như thể đang tìm kiếm lấy hơi ấm của tôi, như thể đó là cách mà chúng tôi kết nối không dây với nhau vậy….
(Nhưng…mình phải chịu đựng được. Nếu như mình mà thất bại thì mình có khác chó gì với quá khứ dơ dáy của mình đâu…)
(Liệu ở bược cuối cùng này….anh sẽ sụp đổ và đắm chìm vào hoang lạc chứ, Yoshihisa kun?)
Tôi sắp không chịu nổi được nữa…6 tháng đó….là một địa ngục cực lạc…
Tôi rất muốn làm một nụ hôn kiểu Pháp ngay bây giờ, vò nát cái bộ ngực vĩ đại lấp ló sau một đống quần áo vướng víu đó…
NHƯNG…
“Không, anh chắc chắn sẽ không thua trước sự quyến rũ của em đâu.”
“Đó là cách nói của những kẻ hèn nhát đó, đã nghiện rồi còn ngại nữa.”
“Anh sẽ không phản bội lại lời nói của mình. Dù em nói ngả nói nghiêng, lòng anh vẫn vững như kiềng ba chân….Không, em sai rồi, Hatsuyki san. Đó chỉ là một lời biện hộ, là lời biện hộ của một kẻ hèn nhát.”
“Làm ơn hãy nói với em, Yoshihisa kun. Em muốn biết tất cả về anh…”
Trong khi tôi từ chối thì cô ấy vẫn luồn thì thầm vào những lời mật ngọt khiến tôi lại một lần nữa phải chiến đấu với bản ngã xưa của chính mình…
Cô ấy muốn tôi sa ngã y như cô ấy…
Cô ấy muốn tôi chịu đựng, y như cô ấy…
Nhưng…
“Em yêu anh, Yoshihisa kun. Đó là lí do…em muốn giúp anh làm dịu đi nỗi đau của mình cũng như là cởi bỏ nỗi lòng còn giấu trong tim.”
Sao những lời đó có vẻ đáng tin nhỉ? Liệu cô ấy thật lòng muốn giúp tôi chứ?
Mật ngọt thì chết ruồi, tôi không biết trong đó là ham muốn tình dục hay là một sự căm ghét trong đó nữa. Liệu cô ấy muốn tôi chịu đau khổ nhiều hơn, chịu dày vò trong ham muốn ích kỉ của tôi chỉ bằng lời nói?
(Không vấn đề gì, chấp.)
Nhưng với Hatsuyuki…mọi ngả đường đều dẫn tới thành Rome mà thôi…
“Nào…hãy nói cho em biết đi, Yoshihisa kun…Nếu anh đang hối hận vì gây ra những hành vi ghê tởm đó với em, nếu anh vẫn đang còn tia hi vọng cứu rỗi em, thì hãy cho em biết tiếng lòng của anh đi…”
Lời thì thầm của quỷ dữ đang văng vẳng trong đầu tôi….
Nếu như tôi thuận theo nó thì tôi sẽ an tâm. Nhưng chắc chắn đó không phải là một sự cứu rỗi.
(Liệu đó có phải là sự cứu rỗi đúng đắn sau tất cả những gì mà tôi đã làm với Hatsuyki san ư?)
Liệu tôi sẽ chôn vùi mình trong ham muốn như là một cách an ủi chính mình chứ? Sự kinh tởm đó không hề mất đi nó chỉ giống như việc tai tôi bị cắn nhẹ rồi gửi tín hiệu đó khắp cơ thể tôi mà thôi. Tôi muốn chạm vào cô ấy mà không màng bất cứ lí do hậu quả gì,…chỉ đơn giản là địt cô ấy.
“...Anh sợ rằng mình sẽ quay trở lại với bản ngã trước đây. Anh thật lòng muốn làm điều đó, muốn được ôm em vào lòng, nhưng anh tuyệt đối không thể để xổng bản ngã đó vào em được.”
“Đó là lí do mà anh từ chối em sao?”
“Nếu như anh ôm em vào lòng…thì khi đó anh cảm thấy mình sẽ không thể nào trở về được như bình thường nữa. Anh không muốn làm tổn thương em nữa, nhưng anh không chịu được. Em quá đẹp và anh hay ai đó như anh đều sẵn sàng lao vào mà cắn xé em luôn!”
“Nhưng anh không muốn đem em cho người khác, đúng chứ?”
“Tất nhiên rồi! Em là định mệnh của đời anh! Anh biết nghe rất sến và cực kì ích kỉ nhưng anh hiểu điều đó mà, anh hiểu điều đó mà!”
Có vẻ như sự cân bằng giữa con cu và lí trí đang dần dần biến tâm trí anh ấy thành một mớ hổ lốn nhỉ?
(HAHAHAHAHA…EM VUI LẮM!! YOSHIHISA KUN!!!HAHAHAHA….EM VUI LẮMMMMMMMMM)
Đó là điều mà cô ấy nghĩ…
“Thật kinh tởm.”
“Huh!?”
“Đó là 1 sự kinh tởm chết tiệt đó, Yoshihisa kun. Sự ngưỡng mộ, tình yêu, chiếm hữu….tất cả hòa vào nhau….đó là 1 công thức của sự hỗn loạn. Làm sao mà trái tim anh có thể cân bằng được nó cơ chứ?”
“Anh xin lỗi. Anh xin lỗi…”
“Anh đã làm rất nhiều điều không thể tha thứ được nữa. Kể cả khi pháp luật có cho phép đi chăng nữa…em cũng không bao giờ tha thứ cho anh được. Phải, kể cả pháp luật có trừng trị anh đi chăng nữa thì em vẫn sẽ dành hết phần đời của mình, mãi mãi, mà trừng trị cho lỗi lầm mà anh gây ra. Nhưng…ổn mà, đúng chứ? Kể cả anh có ôm em, anh sẽ không bao giờ quay về lại cái bản ngã chết tiệt đó của anh, Yoshihisa kun. Em tin anh.”
Trong khi liện tục nhẹ nhàng hôn lên mặt anh đấy, tôi mỉm cười với một sự pha tạp giữa tình yêu, thù hận và cả niềm vui. Tôi nhìn trực tiếp vào anh ấy, biểu cảm của tôi khiến anh ấy phải rùng mình, trong khi đó cố gắng cầm lấy bàn tay của anh ấy đặt lên trước bộ ngực mềm mại của tôi. Đôi tay của anh ấy xoa xoa và rồi bóp lấy nó, và tất nhiên… điều đó vẫn chưa khiến anh ấy phải sa ngã vì tôi…
“Nhưng anh không thể tha thứ cho chính mình được….anh không thể…”
“AHAHAHAHAHA!!!!Em ngưỡng mộ anh lắm rồi đấy, Yoishihisa kun. Nhưng anh hiểu chứ? Anh không có quyền từ chối ở đây. ANH PHẢI CHẤP NHẬN NÓ…”
“...!!!”
Tôi không thốt được lên lời nào. Tôi cố gắng nghĩ cách để có thể khiến cô ấy có thể bình tĩnh lại. Tôi biết rõ đó là bẫy rồi, cô ấy đang cố gắng triệu hồi con quỷ ẩn trong tôi lúc này…Nhưng rõ ràng là không được phép, dù cho có là đường cùng đi chăng nữa….
(Tại sao….tại sao tôi lại không thể phản kháng được cơ chứ?)
Con quỷ đó đang gào rú, đang cố ép tôi hãy ôm lấy cô ấy. Ham muốn méo mó của một con súc vật muốn vật ngã cô ấy ra, khiến cô ấy phải van nài, khiến cô ấy phải chấp nhận quỳ xuống chân tôi.
“Không, không đúng. Anh tuyệt đối không được phép làm điều đó. Anh không thể chiều theo cảm xúc của em được. Nó chỉ dẫn chúng ta đi sai hướng mà thôi.”
“AHHHHHHHHHHHHH!!”
Tôi bất đắc dĩ phải cắn chặt môi đến mức ứa máu ra mà có thể điều khiển lại cánh tay của mình rời khỏi ngực của Hatsuyuki….
Không thể chịu đựng được nữa. Hatsuyuki bắt đầu ôm chặt lấy tôi y hệt một con koala vậy:
“AHHHHHH!!! Đừng mà, hãy dạy em đi!! Đừng bỏ rơi em!!! Nếu anh không làm, em sẽ...EM SẼ….!!!”
“Anh xin lỗi”
“Anh ác lắm, Yoshihisa kun…ARGHHHHH, anh xem. Em ướt lắm rồi, ngay lúc này em ướt lắm rồi. Em sẽ khỏa thân ngay lúc này để khiến anh hứng lên cùng em. Em sẽ rên lên van nài cái tên của anh. Chạm vào em đi, hãy giải phóng sự chiếm hữu đó ra mà chiếm lấy em đi. Em sẽ làm mọi thứ, em sẵn sàng làm mọi thứ….Vậy nên…Yoshihisa kun….hãy trao cho em hơi ấm của anh….Hãy hòa vào nhau!!!”
Với giọt nước mặt lăn dài trên má, cô ấy cố gắng nở một nụ cười trong khi giọng nói thì run rẩy và cầu xin tôi trong khi vẫn duy trì nụ cười đó.
Kể cả khi tôi không muốn nhìn thấy cô ấy trong sự dằn vặt như vậy, kể cả khi tôi không muốn cô ấy làm điều đó cùng tôi.
(Lại lần nữa…..tôi lại sai lầm….)
Ngọn lửa của dục vọng đang đốt cháy tôi, đang gào thét điên cuồng bảo tôi phải ôm lấy cô ấy, phải thì thầm những lời yêu thương cô ấy…
Con quỷ của dục vọng đó đang bảo tôi quên hết mọi thứ và hòa quyện vào trong sắc dục…
“~~~~”
Yoshihisa giơ tay lên định ôm Hatsuyuki nhưng dừng lại giữa chừng… Nhưng cô ấy lại lấy cánh tay ấy mà dí vào tôi:
“Kể cả khi đó chỉ là lời nói dối, không sao cả. Anh chỉ cần nói yêu em đi, ôm em đi thôi….Làm ơn, hãy cho em chìm đắm trong cõi mộng…hãy để cho giấc mộng yêu anh của em mãi mãi vĩnh tồn…”
Lời nói của cô ấy mang đầy mị lực khiến tôi không thể nào cử động- điều đó giúp cho cô ấy hôn tôi một cách mãnh liệt hơn….Chúng tôi tiếp tục hôn nhau nhiều phút hơn nữa và chỉ tách nhau ra khi mà cả hai cạn oxi để thở. Tôi không thể nào chịu đựng được nữa….đáng lẽ cô ấy không nên khóc hay buồn bã như vậy chứ….
Do vậy điều tôi có thể làm bây giờ là….
“Đêm nay, anh sẽ khiến em quên hết mọi thứ, Hatsuyuki.”
“Yoshihisa~kun~…”
Trong khi ôm chặt lấy cơ thể mềm mại của cô ấy, tôi hau háu nhìn vào đôi môi quyến rũ đó của Hatsuyuki. Cô ấy thả lỏng cơ thể mình mà không chút kháng cự nào, và trong cái nhìn đó, một trái tim đã dần lộ ra…
Lần đầu tiên trong cuộc đời của cô ấy, Hatsuyuki đã dành cả một đêm để đắm chìm trong sự dịu dàng và tình yêu của tôi….
Và khi mọi thứ kết thúc…
Thì cô ấy đã nhắm mắt lại, chìm đắm trong sự thỏa mãn và mệt mỏi…
(Liệu đó có phải là điều tốt nhất?)
Lặng nhìn khuôn mặt say ngủ của Hatsuyuki, người mà đã ngất xỉu bên cạnh tôi sau một đêm mãnh liệt. Tôi lặng nhìn khuôn mặt của cô ấy lúc đang ngủ-- đáng yêu giống như một đứa trẻ ngây thơ vậy…
“Liệu anh có thể làm gì để có thể cho em được hạnh phúc đây?”
Tôi nhẹ nhàng thì thầm vào tai cô ấy để không khiến cô ấy thức giấc, tôi nhẹ nhàng chải mái tóc bạc như dải ngân hà đó bằng tay của mình. Cô ấy là vật sở hữu của tôi, và vâng….chúng tôi đang đâm đầu vào một ngách cụt và chỉ đơn giản là làm tổn thương lẫn nhau…
“Anh yêu em, anh thích em! Anh chỉ muốn em luôn được hạnh phúc…”
Vì rằng cô ấy đang ngủ say và không thể nghe thấy nên tôi mới có thể nói được những lời thực lòng…Tôi luôn tự nhủ rằng tôi không được phép thổ lộ ra tình cảm của mình vì điều đó sẽ chỉ gây ra nhiều rắc rối hơn và càng khiến cho cô ấy mãi mãi không thể thay đổi tâm tính của mình nữa.
(Không tốt đâu, Yoshihisa kun…)
Tôi chỉ đơn giản là nhắm mắt giả vờ ngủ thôi và anh ấy chả biết điều đó và rồi tôi cảm nhận được hơi ấm của anh ấy. Đó là lí do mà tôi kết luận những lời yêu thương mà tôi đã hằng ao ước đó rằng
(Một tên hèn nhát, không bao giờ nói một lời yêu thương , trìu mến trong suốt quá trình đ*t nhau, ấy vậy mà những lúc như này…)
Tôi vừa vui mà cũng vừa ghét. Anh ấy không bao giờ khiến tôi hạnh phúc mặc dù lúc nào anh ấy lúc nào cũng thừa nhận là anh ấy đã và đang làm. Anh ấy ngưỡng mộ tôi nhưng lại cứ thích giấu đi. Anh ấy lúc nào cũng sẽ chả bao giờ nói yêu tôi vào những lúc mà tôi cần thiết nhất.
(Trái tim em cũng rối bời như tâm trí anh vậy đó, Yoshihisa-kun---)
Sự hỗn độn giữa yêu và ghét….nó đã khiến tôi phát điên lên rồi, khiến cho nước mắt tôi bắt đầu chảy…
Tôi được yêu, được ôm, được đủ đầy, ấy thế mà…
(Lạnh quá, kể cả khi em cảm thấy lạnh lẽo như này….thì chỉ cần một lời yêu từ anh thôi cũng đã đủ để sưởi ấm và cũng là đủ để em tha thứ cho anh rồi mà….)
Tôi nên làm gì với mớ cảm xúc hỗn độn này đây??
Liệu tôi có nên tìm sự trợ giúp của ai đó? Liệu tôi phải làm gì để có thể nhận được tình yêu chân thành nhất từ anh ấy đây?
Đến cuối cùng thì tôi cũng không thể bỏ anh ấy được. Dù cho chông gai có đang chờ đợi ở phía trước thì tôi cũng không bao giờ bỏ rơi anh ấy.
Tương tự, Yoshihsa cũng đã phải chịu sự dày vò.
Tuân trào tình yêu từ tận đáy lòng mình, nhưng tội lỗi mà tôi gây ra đã chặn đứng nó.
“Liệu anh có thể làm gì cho em đây? Liệu anh làm gì để tốt nhất đây….Mặc dù điều tốt nhất mà anh nghĩ ra đó là rời xa em…nhưng anh không thể….”
Tôi che mặt mình bằng cả hai tay, giọng run run. Tôi không khóc được vì bản thân tôi không có cái quyền để khóc…
Nên đó không thể nào là nước mắt được….
“Hatsuyuki~san…”
Lắng nghe giọng nói của cô ấy, nhưng hình như cô ấy không trả lời tôi…
(Fufu~…)
Nhưng cô ấy vờ vờ đưa tay ra như thể tìm kiếm hơi ấm.
Và tôi cũng ôm lấy cô ấy cũng như là tìm kiếm hơi ấm của cô ấy.
Một sự mờ nhạt giữa hai hơi ấm hòa quyện vào nhau đã khiến cho trái tim tôi đập thình thịch...
(Ôi chúa ơi, con chiên này thật tội lỗi làm sao…)
Tôi rất vui khi đang nhìn thấy Yoshihisa đang phải khóc lóc cho tội lỗi mình gây ra, sống lưng tôi rùng một phát như thể hiện sự mãn nguyện của tôi về điều đó. Tôi cuối cùng cũng thấy được sự dày vò mà anh ấy phải chịu đựng….Tôi muốn anh ấy phải đau khổ nhiều hơn…nhiều hơn nữa…
(Giờ em đã hiểu rồi….giờ em thật sự đã hiểu hết rồi, Yoshihisa kun! Em muốn phá hủy anh nhưng đồng thời em cũng không muốn thế….Đó chính là cảm xúc đó!!!)
Tôi yêu anh ấy, người sẵn sàng hi sinh tất cả chỉ để yêu tôi. Và anh ấy- người lúc nào cũng ra rả cái mồm về việc sẽ rời xa tôi vì lợi ích của tôi , cũng thật đáng ghét. Tôi vui mừng vì sự đau khổ của anh ấy và khi thấy được anh ấy đang ở trên bờ vực của sự sụp đổ….
(Nhiều hơn….chỉ nghĩ về em…đau khổ vì em….nhưng đừng có mà ngừng yêu em….trong khi đau khổ vì em.)
Tâm trí anh ấy vẫn chưa hoàn toàn vụn vỡ, anh ấy vẫn có thể điều chỉnh được bản thân mình.
(Liệu anh ấy sẽ chọn gì đây? Tôi nghĩ là mình đã có câu trả lời rồi~)
Trong khi đôi mắt của Hatsuyuki dần tỉnh táo thì Yoshihisa bắt đầu thở đều dều và rồi rơi vào giấc ngủ. Cô ấy liếc nhìn khuôn mặt lúc ngủ của anh ấy…đôi mắt lấp lánh đá quý đó của cô ấy vốn đã trở thành một cái lỗ đen thì nay bỗng dưng có tia sáng lấp lánh ở trong đó.
(Bị giày vò trong mặc cảm tội lỗi đã khiến cho Yoshihisa không thể nào bảy chọ được…Do vậy cần phải biết rõ được rằng tội lỗi đó thật sự nó là như nào…)
Co những điều mà tôi không thể nào hiểu được- tại sao một con người nghiêm túc như anh ấy lại sãn sàng tự hủy như vậy. Chắc chắn phải có nguyên nhân sâu xa nào đó….
(Manh mối…là cái máy ảnh….máy ảnh của Saraku san….)
Lúc đó tôi đã nói mình phải tịch thu nó bởi vì Yoshihisa đã làm nhiều điều sai trái. Và đó là cái máy ảnh đã ghi lại nhiều đoạn sỉ nhục tôi mà. Và lúc đó, tôi đã phải chịu đựng sự tủi nhục đó mà không thể trốn thoát hay chống cự mà…
(Mình phải hỏi Saraku san mới được…)
Tôi nhẹ nhàng thở ra một làn hơi nhẹ và trìu mến nhìn vào khuôn mặt đang ngủ của Yoshihisa.
(Cứ đợi em nhé, Yoshihisa kun. Em sẽ vò nát anh mà không khiến trái tim anh đau. Hehe~ em mong chờ lắm lun đó. Liệu anh sẽ trở về với bản ngã cũ của mình hay lại chỉ là trở thành một kẻ như hiện tại- giữ khư khư mình đây?)
Cười khúc khích, Hatsuyuki ôm lấy cơ thể của Yoshihisa. Cơ thể họ chạm vào nhau như thể đang chia sẻ nhau hơi ấm của chính mình….
*Thump*Thump* nhịp tim họ hòa nhịp vào nhau…
Và rồi cả hai đều nắm ngủ đi lúc nào không biết nữa…
Một vài ngày trôi qua kể từ đêm đó, sau giờ học bình thường như bao ngày khác.
Tôi cảm thấy vô cùng khó chịu về thái độ của Hatsuyuki, cảm nhận rằng có điều gì không đúng ở đây.
(Rõ ràng là có cái gì đó sai sai ở đây, rất là sai sai ở đây. Cô ấy không còn đề cập gì về đến tiền bạc, mà thậm chí lại còn không đề cập gì về sếch nữa.)
Chúng tôi không còn nắm tay nhau đi đến trường hay đi về nhà, chúng tôi chỉ là ở gần nhau giống nhau 1 cặp vợ chồng mà thôi. Cô ấy không làm bất cứ điều gì cực đoan gì hay biểu hiện kì lạ nào cả, không bám lấy tôi hay cầu xin tình yêu của tôi
(Có vẻ như cô ấy đã trở thành người bình thường rồi chăng??)
Tuy nhiên, tôi làm đếch gì tin vào mấy cái chuyện như này. Kiểu gì đây cũng chỉ là khoảng lặng trước khi trời nổi bão giông mà thôi…
Yoshihisa nghĩ vậy nhưng lại không biết rằng Hatsuyuki chỉ cần nhìn vào khuôn mặt như muốn hỏi cô ấy về điều gì đó thôi thì Hatsuyuki đã đỏ mặt mà cứ kì kì vào phần dưới váy của mình rồi
(Đó là bí mật của 1 thiếu nữ nhưng nếu mà Yoshihisa kun cứ nài nỉ thì….Anh chỉ cần “hỏi” cơ thể này- cái cơ thể được rèn rũa để đáp ứng cho cái sở thích của anh mà, phải chứ? Dễ ấy mà. Chỉ cần anh véo cái hột le thôi là em sẽ cực khoái liền và thay vì làm những điều gì đó e thẹn thì khi đó em sẽ phụ thuộc hết vào anh mà…)
Nếu như tôi nói điều đó thì anh ấy không thể ép tôi tiết lộ ra mọi thứ đâu. Đến lúc đó, tất cả những gì mà anh ấy có thể làm chỉ có thể là chờ đợi mà thôi.
(Hôm nay cô ấy bảo là cô ấy sẽ đi chơi với Shara và trở về nhà…hình như thế.)
Thế thì tức là cô ấy sẽ đi một mình à, hiếm đấy. Đây cũng là một dịp tốt cho mình nữa.
(Liệu mình….có nên tìm ai để tâm sự không nhỉ?)
Có lẽ là Kanemitsu chăng?
Làm cách nào để có thể cân bằng được cảm xúc của bản thân khi hướng về cô ấy?
Tôi không cần ai đó trả lời câu hỏi này của tôi nhưng không có nghĩa là tôi không cần ai đó lắng nghe, kể cả khi tôi không thể tiết lộ được nguyên nhân xâu xa của câu hỏi đấy.
(Liệu tôi nên đi….Kể cả khi Saraku không ở đấy thì cô ấy cũng sẽ ở câu lạc bộ. Tôi chắc luôn)
Yoshihisa rời khỏi lớp học và bắt đầu đi về chỗ câu lạc bộ nhiếp ảnh…
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
BRO DẠY CÁI DELL GÌ VẬY :)) Bro rốt cuộc đã đánh thức thứ tạo vật gì vậy :)) Cái lịt pẹ, liêm thế :)))) mọe, tác skip sếch !! Đờ mờ thật, mấy bố cứ thích diễn Love is war:))) Lịt pẹ, kinh thật :)) Bruh.....