Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1280

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2583

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 884

Tôi, kẻ số hai, và cô gái số một

(Đang ra)

Tôi, kẻ số hai, và cô gái số một

Oshou

"Đây là câu chuyện về một tôi "số 2" đã trở thành "số 1" trong thế giới của ai đó." - Chương mở đầu, quyển 1.

15 46

Wn - chương 15

chương 15

Thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng. Ở trong cửa hàng burger, Yoshihisa, Kanetsugu, Hatsuyuki và Saraku đã cùng nhau ngồi một chỗ. Hatsuyuki, một tiểu thư khuê các, tỏa ra một sức hút khó cưỡng trong khi đang thưởng thức chiếc burger của mình. Bốn người họ, đang cao hứng, tiếp tục cuộc vui của mình trong các khu trung tâm trò chơi và cùng nhau ăn bữa tối tại một của hàng BBQ kiểu Nhật- vì Hatsuyuki đã đề xuất với cả đám như vậy.

“Đã rất lâu rồi mình mới cảm thấy phê như thế này.”

“Hẹ hẹ ~ chơi với những người bạn của mình thật là một trải nghiệm đáng có.”

“Tương lai cứ tiếp tục thế này thì tốt nhỉ.”

“Và rồi….chúng ta sẽ cùng nhau vào trong một cái phòng nào đó…Tớ không biết trải nghiệm khi đó nó sẽ như thế nào nhỉ?”

Đi bộ cùng nhau trên con đường, đám đông cũng dần thưa đi và họ cũng dần về được đến nhà của mình. Hatsuyuki ôm rất chặt cánh tay trái của Yoshihisa mặc dù điều đó khiến cho cậu ta cảm thấy một chút bối rối trong lòng….

(Tuyệt thật….Bầu không khí này đúng thật là tuyệt….)

Có thể dành được thời gian yên bình cùng nhau như này với tôi nó thật sự là một phức lành của Chúa vậy. Tôi hiểu rằng giá trị của những khoảnh khắc này nó như thế nào….

(Tôi…tôi muốn được ở bên Hatsuyuki…)

Đó là lí do mà tôi cảm thấy hối hận vô cùng khi đã hủy hoại và nát tất cả. Nếu như tôi có thể quay ngược thời gian về lại lúc đó, tôi nhất định sẽ làm tốt ngay từ khi bắt đầu…

(.…Sẽ chả có sự cứu rỗi nào dành cho kẻ như tôi cả…)

“Haah….” Yoshihisa thở dài

Anh ấy biết rằng mình chắc chắn sẽ lặp lại sai lầm đó hết lần này đến lần khác….Rồi sẽ lặp lại cái tội ác đó và rồi cũng lại hối hận mà thôi.

(Dù sao thì….mình cũng được gọi là ban phước ngay lúc này chăng….)

Chỉ cần nhìn nụ cười của Hatsuyuki thôi cũng đã đủ để lấp đầy trái tim tôi rồi.

(Thế này thì mình…không nên đòi hỏi nhiều hơn.)

Tôi không nên chú ý đến đó, không được để bản thân mình chạm vào cô ấy- một người con gái quý giá, bằng cái cơ thể mục ruỗng này của chính mình được. Làm sao mà tôi có thể hôn hay thì thầm những điều yêu thương vào tai của cô ấy một cách tự nguyện được trong khi chính tôi đã từ bỏ rồi cơ chứ?

(Thật thú vị làm sao, thật đó…Đó là lí do….Yoshihisa kun, làm ơn hãy nhìn vào em nhiều hơn….nhiều hơn nữa đi!!)

Sự khát khao truyền qua từng hơi thở, Hatsuyuki đã tập trung hết tất cả sự chú ý của mình vào Yoshihisa. Còn anh ấy thì đang méo hiểu được sự thay đổi tâm trạng của cô ấy nhưng cũng cảm nhận được rằng- bản thân đang phải chịu một áp lực nào đó .

Vì vậy….

(Nếu như mình cứ tiếp tục như này, phải….Nếu như em cứ hành động như một cô gái bình thường mà anh hằng ao ước, Yoshihisa kun…)

Thì liệu anh sẽ thật lòng yêu em chứ?

Có lẽ không phải lúc này, nhưng giống như một người con gái bình thường khi yêu một chàng trai…

Liệu anh ấy sẽ yêu và ngắm nhìn tôi bằng cả tấm lòng thành chứ?

Tuy nhiên, điều này thật sự quá viển vông…

(Thật sự rất khó đó, Yoshihisa kun…)

Có lẽ người đàn ông mà khiến cô sa ngã này nói rất đúng. Cô ấy đã lớn lên mà không biết đến tình yêu là gì, và cô cũng chỉ muốn mình có thể vun đắp được một tổ ấm, một gia đình bình thường….

Nhưng trên hết…

(Khi mà anh ở ngay cạnh em như này, hãy nắm lấy tay em nha. Em vui lắm đó, Yoshihisa kun~…)

Dù cho nó có vặn vẹo hay thú tính đến mức nào, thì tình cảm Yoshihisa dành cho tôi vẫn là thứ tình cảm thuần khiết nhất. Anh ấy cho tôi hơi ấm, ở bên cạnh tôi và chỉ luôn hướng về tôi thôi…Anh ấy cố gắng cách li khỏi tôi và kể cả có dồn ép….anh ấy vẫn không nắm lấy tay tôi.

(Do vậy , chúng ta vẫn cứ là khác biệt nhỉ. Em còn lâu mới thích cái ý tưởng biến em trở về cuộc sống bình thường mà anh áp đặt cho em đâu!!)

Đôi môi cô ấy uốn cong lại và nở ra một nụ cười vô cùng đáng sợ. Tôi tự nhủ rằng mình không được phép để xổng chính mình, không được áp đặt ‘tình yêu” của mình lên cô ấy và có vẻ như nó đã giải quyết được vấn đề rồi nhỉ….

(Hehe, giang sơn dễ đổi, bản tính khó rời lắm, Yoshihisa kun. Em yêu anh khi anh là chính mình đó, em yêu yêu yêu yêu yêu yêu yêu yêu yêu yêu yêu yêu yêu yêu yêu yêu yêu yêu yêu anh nhiều lắm, thật lòng luôn đó….)

Cũng như việc tôi yêu anh ấy thì tôi cũng muốn anh ấy càng ngày càng khổ sở. Tôi muốn chứng kiến cảnh anh ấy quỳ xuống và bám dính lấy tôi với cái tâm trạng càng ngày càng vụn vỡ. Và đó chính là Yoshihisa hiện tại đây.

(Anh nhận ra rồi chứ? Giống như cái cách mà anh đã ép cái thứ tình yêu mà anh thấy kinh tởm đó vào người em….Thì giờ anh cũng lại ép cái” bình thường” đó vào trong người em….)

Tôi rất vui nhưng cũng thấy mệt mỏi. Tôi yêu anh ấy cũng như là khinh miệt anh ấy. Nếu như tôi cứ tiếp tục tích tụ sự mệt mỏi này, nhưng dù cho anh ấy đã làm những điều khốn nạn gì với tôi…

THÌ CẢM XÚC MÀ TÔI DÀNH CHO ANH ẤY SẼ KHÔNG BAO GIỜ THAY ĐỔI.

(Fufu,…tối nay cứ xác định đi nhé, Yoshihisa kun….)

Đi từng bước đến phòng ngủ cùng nhau. Nhịp tim của Hatsuyuki thì tăng theo cấp số nhân còn Yoshihisa thì bị hành hạ đến chết rồi.

(Hehe, chúng ta đều ngờ nghệch nhỉ….Bất kể chúng ta có cố muốn hạnh phúc bình thường như bao cặp đôi khác, thì chính chúng ta cũng chả thể nào chấp nhận được.)

Đây chắc hản là định mệnh của họ rồi, kể cả khi mà họ có không học cùng trường này đi chăng nữa….Họ vẫn sẽ gặp nhau ở đâu đó và Yoshihisa cũng sẽ lại bám đuôi cô ấy mà thôi…

(Định mệnh chúng ta đã đan xen vào nhau rồi, nên…em sẽ không chỉ áp đặt chính mình vào anh đâu. Tình yêu của em, nỗi đau mà em phải chịu, nỗi buồn mà em phải gánh…mọi thứ…mọi thứ đều là của anh hết cả rồi…)

Bọn họ bước qua lối vào của chung cư, đi thang máy và rồi đứng trước cửa nhà. Trước khi bước vào, Hatsuyuki miễn cưỡng lắm mới rời khỏi tay của Yoshihisa. Vẫn duy trì khoảng cách tầm 3 bước chân, cô ấy tạo dáng nàng thơ trước mặt anh ấy

“Phew, thật vui nhưng cũng thật mệt.”

“Fufu~ em ở sau lưng này, Yoshihisa kun. Nhưng lần tới, hãy để em vào nhà trước và chào đón anh như một người vợ thực sự nha.”

“Ồ, đó thật sự là một thay đổi lớn đó. Về nhà và rồi nhìn thấy em như này…Đó chắc hẳn là một cuộc đời tuyệt vời!! Bên cạnh đó, anh hỏi em vài việc chứ?”

“Em không hề kiềm hãm anh gì đâu, nên anh cứ cảm thấy thoải mái mà hỏi em đi.”

Nhìn thấy khuôn mặt bình tĩnh của Hatsuyuki và cả những hành động “bình thường” của cô ấy….Cho đến lúc trước khi chúng tôi vào nhà, tôi đã nghĩ rằng bầu không khí này thì tốt thật nhưng không thể không cảm thấy có gì đó sai sai.

“Đóng cửa từ phía sau thì tốt thôi và anh hiểu rồi, việc khóa cửa rất quan trọng, nhưng….”

“Em không muốn ai xâm phạm tổ ấm của chúng ta hết….”

“Ờm, ừ, thế thì …Tại sao em lại thay đồ ngay lối vào vậy???”

“.…?? Ấy chết, em xin lỗi. Đáng lẽ em phải rửa tay và súc miệng trước chứ.”

“Ừ thì đúng như vậy, nhưng…..nó không phải như thế!!! Rõ ràng em đang có âm mưu gì đó!!!”

Tôi ôm đầu hoảng hốt. Cô ấy chắc chắn là cố ý làm mấy cái trò này, nhưng rõ ràng cô ấy trước đó trông rất ngây thơ mà. Tôi lấy tay che mặt để tránh ánh nhìn của cô ấy….

Hatsuyuki rõ ràng không có thói quen là khỏa thân khi ở nhà mà lị….mà kể cả lúc chúng tôi ở cùng nhau vào lúc đó…thì cô ấy cũng chưa từng như này!!!

(Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với cô ấy vậy….?)

“Em sẽ dùng nhà tắm trước.”

Sau khi nói vậy, cô ấy đi ngang qua tôi mà vẫn không lấy một mảnh vải để che đi cái cơ thể đầy tội lỗi của cô ấy….Tôi nhắm chặt mắt lại nhưng tâm trí tôi thì không….nó vẫn đang nhớ lại hình ảnh khỏa thân của cô ấy và cũng nhu là những lần mà tôi nhìn thấy cô ấy khỏa thân….rất nhiều lần…khi mà chúng tôi làm tình.

(Nếu như em muốn tôi nói yêu em, em muốn tôi ra lệnh cho em hoặc là đe dọa em cởi hết đồ tại lối đi và rồi lại quỳ xuống như một con chó và liếm lấy chân tôi, hoặc sẽ phải tham gia trò SM nếu như em từ chối…)

Có phải vì thế nên mới có mấy cái hành động đó của cô ấy chứ? Cô gái được gọi là thánh nữ này, một tiểu thư khuê các này….sẽ lại không đi vào vết xe đổ chứ….?

Chả lẽ trong từ điển của cô ấy đã không còn từ “xấu hổ” rồi hay sao?

Nếu như tôi không lấy nó ra, nếu như tôi không tìm lại từ “xấu hổ” mà tôi đã ném nó đi…

“Thôi thì để tương lai tìm sau vậy.”

“Yoshihisa kun? Phòng tắm em dùng xong rồi đó.”

“À, ừ, thế thì anh sẽ….Ơ, khoan khoan!! Không phải thế, Hatsuyuki san!!!”

“Ah~ em hiểu rồi. Có phải anh muốn em đi cùng anh vào trong nhà tắm, thế….cái lưng của anh và ‘cái đó’ hoạt động tốt chứ?”

“Hả??? Không!! Sao mọi thứ lại thành như thế này vậy?! Trong đầu em không còn từ “xấu hổ” à?! Và…thế đếch nào em lại đang cầm dao làm bếp vậy??????”

Ngay lúc này , Hatsuyuki đang mặc bộ đồ đỏ sẫm mà thường thấy trong mấy bộ SM- và nó hở vãi cức. Cô ấy cũng đang đeo tất đồng phục của trường và tay cầm con dao trong khi lưỡi dao đã cứa vào tay phải của cô ấy. Một cảm giác khó chịu quét qua người tôi, như thể cô ấy sẽ thốt ra điều gì đó vô cùng khủng khiếp vậy.

“.…Chờ chút đã, anh rửa mặt hãn.”

“Yesh~ cứ thoải mái đê anh~”

Và rồi cô ấy quay lại hướng ra lối vào….

“Sao em lại cầm băng gạt và thuốc khử trùng làm cái gì vậy?? Em định làm cái gì vậy????”

“Hehe….hahaha….Anh thấy đấy, em đã nghĩ thông rồi.”

“Đừng….anh không muốn nghe đâu, nhưng cứ tiếp tục đi….”

“Anh bảo anh không muốn em bị tổn thương, nhưng như thế là không công bằng đâu nha? Nếu như tim của em đang bị thương như này…..THÌ LIỆU CỦA ANH CŨNG NÊN BỊ VẬY CHỨ?”

“Vậy, Hatsuyuki san muốn tổn thương anh và rồi sau đó lại tự khiến mình bị thương….đúng chứ?”

“Phải, anh hiểu nhanh thật đấy. Chuẩn bị tinh thần đi, Yoshihisa kun….”

Hatsuyuki tiếp cận Yoshihisa với một nụ cười bí hiểm, đồ lót đỏ chót đó như làm nổi bật lên sự quyến rũ của cô ấy và tương phản với làn da trắng như tuyết đó. Đúng là một cơ thể tội lỗi đáng nguyền rủa, và con người sẽ chỉ phát điên lên nếu như họ hạ thấp cảnh giác xuống. Nhìn thấy sự quyến rũ đó ở ngay trước mắt tôi, một suy nghĩ đã chạy ngay trong đầu tôi rằng phải xé nát cái áo ngực đó ra và rồi vò nát cái vú bò đó trong khi cắn nát nhũ hoa ra…

Nhưng trước khi điều đó xảy ra, có điều mà tôi nhất định phải nói ra….

“Anh thất vọng về em quá, Hatsuyuki san….thật sự rất thất vọng về em luôn. Liệu em sẽ nghĩ anh dễ dàng trở thành một thằng ngu nhỉ?”

“Ý anh là sao vậy ta~ Con cặc của anh có vẻ thành thật mà ngửa lên nhìn rồi thì phải?”

“Này! Đừng có mà xoa xoa cái nó mà ngửi nó chứ.”

“Đừng có bận tâm đến em mà tiếp tục đi. Anh nghĩ rằng đêm nay sẽ phải đổ máu sao? Anh đang lo nếu như trường hợp xấu nhất xảy ra sao? Thế thì đừng lo, em có bác sĩ sống ở kế bên nếu như cần phải cấp cứu rồi.”

“Đừng có nói những điều kinh dị khác mà em còn chưa hỏi anh?? Và em không nghĩ rằng mình chưa đập ai vì mấy cái tin mà anh có đâu! Liệu em có nên thu hẹp nó xuống thành quyến rũ, đe dọa hay thể hiện độ giàu có của mình ngoài đời thực chứ?!”

Tôi cảm thấy sợ hãi vô cùng đến mức mà muốn hét lên rằng Hatsuyuki đang cố gắng đập nát tinh thần của mình lần nữa

(Mình…mình nên làm gì đây??)

Nếu như tôi từ bỏ thì nó lại chả khiến Hatsuyuki sướng quá. Tôi phải từ chối hành động của cô ấy lập tức. Nhưng…liệu tôi có thể làm được không? Phải bằng lí do gì, ăn nói như thế nào và làm cách nào để ngăn cô ấy lại được cơ chư??

“Giờ, thư giãn nào….Anh thích cơ thể này của em, đúng chứ? Thả trôi bản ngã đi, tràn ngập trong sự thỏa mãn của bản thân, chìm sâu hơn và sâu hơn cho đến khi không thể nào thở được nữa….Mỗi một inch anh chìm trong đó, Yoshihisa kun đây sẽ phải thấy máu của em, cảm nhận được nỗi đau và cả cảm giác thù hận này nữa….”

“Cái---Sao em phải…”

Hatsuyuki tụt quần tôi xuống rất thành thục, cởi bỏ quần lót của tôi bằng miệng của cô ấy và rồi cầm nắm cái vật cứng cứng của tôi. Cô phả một làn hơi nóng lên nó rồi nhìn nó một cách trìu mến cùng với một nụ cười dâm tà….

“Bởi vì….em càng đau đớn bao nhiêu thì anh càng phải gánh chịu bấy nhiêu. Em cũng đau lắm đó, anh biết chứ…nhưng có thể lấy được một mảnh của trái tim của anh, thì nó đáng đồng tiền bát gạo lắm đó….”

“Cái….ugh….”

Yoshihisa không thể nào phản bác được, anh đã nhớ ra tất cả mọi thứ. Đó là những lời mà anh đã thì thầm đi thì thầm lại vào tai Hatsuyuki ngày qua ngày, phá nát sự đoan trang của cô ấy. Thế thì, nếu anh ấy đã làm những điều đó, thì lẽ dĩ nhiên cô ấy cũng sẽ làm những điều tương tự lên anh mà thôi.

“Nhưng….nhưng…! Kể cả thế, anh….”

“Anh muốn tôi phải trở thành một cô gái ‘bình thường’ sao? Hehe~ thật ngưỡng mộ anh làm sao. Anh nhận ra chứ? Ngay bây giờ, anh hiện tại vẫn chỉ là anh của quá khứ mà thôi.”

“Không, anh….muốn em phải….”

“Nửa năm trước, anh áp đặt thứ ‘tình yêu’ của anh lên trên tôi thì giờ anh lại ép tôi ‘bình thường’ sao…..Anh nghĩ trái tim tôi sẽ cảm thấy được thanh thản chỉ bằng cách đó thôi sao?”

“.…!!”

Rõ ràng ảnh hưởng của Yoshihisa khi đó với tôi nó đã chắc như đinh đóng cột rồi. Sao anh ta lại có thể hiểu lầm hết mọi thứ chứ?

Và lại một lần nữa, anh ấy lại áp đặt cái ý tưởng của mình lên tôi mà không thèm hỏi tôi có muốn không.

(Từ đầu, tôi chưa từng có cách nào tốt để có thể cứu Hatsuyuki san hoặc thậm chí là cách để tôi chuộc tội nữa!!)

Tôi cảm thấy hoảng loạn tột độ đến mức mồ hôi chảy ra liên tục kể cả thế thì tôi có quyền gì để khóc cơ chứ. Sức nặng đã rời khỏi tôi, và cơ thể run rẩy của tôi đã tìm thấy sự an ủi từ tay cô ấy. Nó mềm và ấm đến mức có thể xoa dịu sự đau đớn trong tim tooi.

“Ah, mồ hôi của anh thật ngọt và ngon. Làm ơn hãy cho em thưởng thức nó nhiều hơn, nhiều hơn nữa…”

Như thể có sự đồng ý của anh ấy, Hatsuyuki đã liếm sạch mồ hôi của Yoshihisa. Yoahihisa răng run cầm cập cố gắng dùng sức để chống cự nhưng chuyển động của anh ấy chậm chạp đến mức thảm thương. Anh ấy không thể đẩy cơ thể của Hatsuyuki ra được; thay vào đó, cô ấy lại ôm lấy eo cô ấy và rồi bắt đầu nhấm nháp nó.

“Ahhh, em hạnh phúc quá, Yoshihisa kun. Nỗi buồn, sự tuyệt vọng và cả sự bất lực của anh thật đáng yêu làm sao. Em đã luôn muốn thấy cả vẻ mặt đó của anh từ lâu lắm rồi.”

“Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi,…”

Anh ấy lặp đi lặp lại lời xin lỗi trong mê sảng, nhưng Hatsuyuki đã đè anh ta xuống. Rào cản quần áo giữa họ sớm đã không còn nữa, cô cắt phăng nó bằng con dao bếp trong khi cười một cách man rợ. Và rồi, cô ấy cưỡi lên người anh ấy và di chuyển hông của mình một cách hoang dã….

(Cô ấy quá xảo quyệt….haah….quá xảo quyệt….Ughh, sao mà sếch lại phê thế này….)

Sao cô ấy mãi vẫn chưa thỏa mãn vậy??….Và rồi tôi cũng nhanh chóng biết được đáp án này….cơ thể của Hatsuyuki chỉ có thể thỏa mãn khi mà cô ấy trả thù tình yêu của tôi

…Và hơn thế….

(Buồn…. tôi buồn đến mức mà tim tôi quặn thắt lại.)

Tôi ghét bản thân mình vì đã gây tổn thương cho cô ấy. Mặc dù tôi yêu cô ấy, nhưng tôi cũng chỉ biết áp đặt mọi thứ lên cô ấy mà thôi và giờ thì cô ấy đang làm điều tương tự với tôi. Mặc dù đang phải chịu đựng và cảm thấy vô cùng là thất vọng ngay lúc này….

(Nếu như anh có thể nhẹ nhàng ôm em ngay lúc này.)

Nhưng làm sao được cơ chứ; cái tay của tôi nó đã không còn tuân theo chỉ đạo của chủ nhân nó nữa.

Tôi không thể; tôi muốn thấy nhiều hơn biểu cảm tuyệt vọng của mình.

Tôi không thể; tôi không thể thỏa mãn, cũng không thể hoàn toàn trở thành vật sở hữu của cô ấy.

(Sao anh lại không thể ôm em được cơ chứ? Tại sao phần mà anh yêu em và phần mà anh ghét chính mình….nó lại ở trong em chứ….)

“Ahn~ thật đáng quý khi chúng ta hoàn toàn là dành cho nhau mà.” Hatsuyuki chế nhạo với khuôn mặt đê mê

Nếu như anh đang thất vọng về chính mình

Thì cô ấy cũng thế- cũng đang thất vọng về chính mình nữa

“Đó là lí do….HÃY PHÁ HỦY NHAU NHIỀU HƠN NỮA. HÃY CÙNG NHAU SA NGÃ CHO ĐẾN KHI CHÚNG TA BỊ PHÁ HỦY HOÀN TOÀN, YOSHIHISA KUN!!”

Cười khúc khích như bị điên, Hatsuyuki nhẹ nhàng cứa vào lòng bàn tay mình. Với dòng máu chảy xuống, cô ấy viết tên mình trên ngực của Yoshihisa. Kế đến, cô ấy viết tên mình và rồi vẽ hình trái tim với mũi tên xuyên qua nó. Nhưng sau tất cả, máu vẫn chảy…

“Nào, hãy liếm nó đi, cho đến khi nó ngừng chảy, hoặc là…EM SẼ CẮT CÁI TAY LUÔN, RỒI NGỤC, BỤNG, HEHE~ anh sẽ làm gì đây ta~”

“.…!!”

Yoshihisa, với mồ hôi chảy thành từng dòng , từ từ liếm lấy bàn tay cô, liếm vào vết thương và máu như một chú mèo con vậy. Nhình thấy hành động kích thích đó, Hatsuyuki bấm loạn liên tục và rồi ôm lấy đầu của Yoshihisa như một đứa trẻ, rùng mình trong sung sướng. Cô ấy liếm vào những phần mà cô hầu như không động tới như thể cô ấy muốn đánh dấu anh làm của riêng vậy. Trong khi cứ nhấp hông và rên lên khi đạt cực khoái và rồi cô ngã người về phía sau, mất đi ý thức. Khi cô va vào, Yoshihisa hoàn toàn tỉnh táo lại và bắt đầu kêu lên.

“Huh--…!?”

Không….anh ta hoàn toàn tỉnh táo, chỉ là tâm trí không theo kịp cảm xúc mà thôi. Kể cả lúc Hatsuyuki lên đỉnh và khóc trong sung sướng, khi mà cô ấy bắt đầu tự thương và khi cô ấy liếm lấy cổ anh ấy, Yoshihisa hoàn toàn tỉnh táo.

(Tôi có thể làm gì được cho Hatsuyuki san đây? Chả lẽ không gì khác ngoài việc cùng cô ấy sa ngã sao?)

Tôi vẫn luôn giữ mình tỉnh táo bằng cách cắn chặt vào môi. Nếu tôi dừng nghĩ và dừng đi, thì tôi có thể chết ngạt trong tuyệt vọng và hi vọng cùng lúc. Sự hủy diệt sẽ là thứ chờ đợi tôi, không chỉ mình tôi mà còn cả Hatsuyuki nữa.

“Thôi thì, cũng là vì Hatsuyuki san.”

Như cô ấy nói, cảm giác này không gì khác ngoài sự áp đặt. Tuy nhiên, kể cả cô có nói với anh như vậy, thì tôi bỏ cuộc thế méo nào được.

“Vẫn còn cách để cứu vãn mà, Hatsuyuki san cũng biết điều đó chứ. Đó là tình yêu. Nếu như tình yêu của anh có thể chạm vào em, dù chỉ một chút…”

Giọng lẩm bẩm như một người bệnh bị sốt, Yoshihisa chữa lành vết thưng trên tay cô ấy. Và rồi sau đó là lịch sử.

“.…”

Tôi quyết định gì trong hôm nay?

Tôi cố chuẩn bị điều gì cho cô ấy?

Nhờ lại những điều đó, Yoshihisa nhanh chóng lau hết mồ hôi vẫn đang chảy xuống trên mặt mình.

“...An nghỉ nhé, Hatsuyuki san.”

Tôi nhẹ nhàng đặt Hatsuyuki lên giường để và trong lúc tránh làm cô ấy thức giấc thì tôi bắt đầu chữa cho cô ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Khô đét :))) Ác:)) (Yamato Nadeshiko (大和撫子 - Đại Hòa Phủ Tử) không phải là tên của một cá nhân cụ thể, mà là một thuật ngữ ẩn dụ của Nhật Bản dùng để chỉ hình mẫu người phụ nữ lý tưởng theo phong cách truyền thống.) Chuẩn bị khô đét:))) Chuẩn bị có bộ 210 đầu năm mới rồi:))) Adu, trong nhà tắm, cầm con dao........ Thôi xong rồi, liệm rồi :/ Ái chà, phản bội:))) Vãi lìn, khô máu theo đúng nghĩa đen :0 Chả lẽ lại dịch mỗi một 2,54 cm:))) Cái địt mẹ :)))) Âu shit, Nguyễn Xuân Đạt :)))