Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1118

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 3

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11280

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Wn - Chương 08

Chương 08

“Đó, đó, đó!! Cô đang suy nghĩ cái quái gì trong đầu vậy?!”

.…Aaaaaaaaaaaaaa!!

“Tôi sẽ không tha thứ cho anh. Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh cho đến khi anh cầu xin tôi và yêu cầu tôi tha thứ cho anh. Kể cả khi em yêu anh, kể cả khi em yêu anh nhiều lắm…”

Khi tôi bị ngã xuống bởi cú đấm thẳng vào bụng của cô ấy, Hatsuyuki tiếp tục đá vào người tôi như điên dại. Cố ấy cố tình đá vào rất nhiều chỗ như bụng, đầu và cuối cùng là chân tôi với một lực vừa đủ để khiến nó không bị biến dạng nhưng tôi vẫn có thể phản đòn để tự về cho bản thân được bằng cách sử dụng tay không.

Tôi hận anh. Mặc dù em yêu anh, tôi hận anh. Yoshihisa kun. Không thể nào dừng lại được. Mặc dù em rất muốn anh, nhưng linh hồn tôi thì không và nó khóc lóc bảo em là anh không được phép tồn tại trên đời này nữa.”

“Hộc…hộc…Argh…!”

“Này, Yoshihisa kun, nói gì đi chứ. Đừng có thở hồng hộc như thế chứ, đứng lên và nhìn thẳng vào mắt em đi và hãy sử dụng sức của anh mà đánh đập em như cách anh đã từng đi.”

Hatsuyuki sau đó nhấc bổng tôi bằng cách nắm vào cổ áo của tôi, xem ra cô gái này đã tinh thông võ thuật đến mức có thể áp đảo tôi luôn rồi và tôi thì chả thể nào nói được nên tôi đành miễn cưỡng đứng. Có rất nhiều giọt nước mắt trên đôi mắt xanh của cô ấy, cô nhẹ nhàng cởi đồ đồng phục của tôi ra, để lộ phần vai của tôi.

“--!!”

Cùng với một cơn đau thấu xương, một mùi hương dịu nhẹ xộc thẳng vào mũi tôi- đó cũng là lúc tôi nhận ra là cô ấy lại cắn tôi lần nữa. Chỗ bị cắn khiến tôi cảm nhận được như là đang có lửa thiêu ở chỗ đấy vậy.

Đừng có cố gắng mà trốn thoát nữa, Yoshihisa kun…*nibble*… em không thể kiểm soát được chính mình nữa rồi~

Sau khi nghe xong những lời thì thầm của cô ấy vào tai tôi, tôi cảm thấy ớn lạnh đến tận cốt nõi.

“Làm ơn hãy yêu em như người yêu, như một người vợ hoặc như là một con nô lệ tùng dịch mà anh đã làm như trước kia. Hơi ấm của anh chính là bằng chứng duy nhất khẳng định được sự tồn tại của em mà thôi.”

Như một người đàn ông, tôi rất vui khi nghe điều đó, nhưng mấy cái lời này nói nó đếch đúng lúc gì cả, nó chỉ khiến cho đầu tôi rối như tơ vò mà thôi.

Sao anh vẫn không nói gì hết vậy? Chả lẽ lại như trước, anh lại bỏ rơi em mà không nói lấy một lời nào sao, thật tồi tệ, anh có biết là em đã đau khổ lắm không?”

Tôi cố gắng điều hòa lại hơi thở của mình và cố gắng nắm lấy phần mà tôi bị cắn đó, nhưng Hatsuyuki đã đẩy cánh tay tôi ra từ chỗ đó và nhẹ nhàng sờ vào nó giống như đang sờ vào cái gì đó dễ vỡ vậy.

Nhưng ngay sau đó, cô ấy bất chợt nắm chặt vào chỗ đó.

“Hả!? Oáiiiiii!!”

“Hahaha… em phải đập nát xương của anh ra mới được. Khuông mặt đau khổ đó của anh, thật khiến cho em cảm thấy sung sướng, sao mà em lại có thể thấy thỏa mãn khi anh quằn quại trong đau đớn thế cơ chứ, mặc dù làm thế thì em buồn lắm- buồn đến mức muốn chết đi thôi. Nhưng sao? Sao nó lại vui sướng thế?”

Cô ấy nói trong nước mắt và run rẩy, nhưng thật kì lạ làm sao- điều đó lại khiến tôi vô thức cảm thấy thỏa mãn đến kì lạ. Vào lúc đó, lần đầu tiên tôi cảm thấy mình đã hoàn toàn đập nát đi sự tồn tại của người bạn cùng lớp này của tôi, Hatsuyuki Ichijoji.

(Game cho chó chơi à…)

Ở trên mặt đất của cầu thang mà giờ chả còn ai đi qua, chúng tôi ngồi đối diện nhau mà không quan tâm đến việc nó bẩn đến mức nào. Tôi lại một lần nữa bị choáng ngợp bởi mặc cảm tội lỗi của mình.

(Chết tiệt….tôi đã làm ra điều mà không thể nào sửa chữa được nữa…tôi đã phá nát cuộc đời của cô ấy rồi…)

Tôi cảm thấy mình đã đi quá xa, mặc cảm bởi sự hối hận muộn màng đến mức muốn hét lên, quỳ xuống để cầu xin sự tha thứ hoặc thậm chí là chết đi.

(Nhưng tôi không làm được…)

“Ah…Yoshihisa kun…”

Tôi nghiến răng và ngay lập tức ôm chặt lấy cô ấy vào trong lòng mình và xoa xoa đầu cô ấy, nhưng khi tôi làm thế, tay tôi vẫn còn run run trong sự do dự. Liệu tôi có thể nói gì cho cô ấy đây? Liệu tôi có nên chấp nhận cô ấy? Một lời xin lỗi thông thường nó rất là vô nghĩa và thậm chí còn phản tác dụng cơ.

(Nhưng tôi phải chịu trách nhiệm…)

Đó không phải việc làm người yêu hay cưới cô ấy, mà là việc khiến cô ấy trở lại với bản ngã trước đây- thánh thiện và tốt bụng. Kể cả khi tôi không làm được điều đó, tôi cũng phải tìm cách để giải quyết hết những bức bối và tổn thương trong lòng tôi đến thời điểm hiện tại.

(Nhưng làm thế nào tôi có thể làm được….)

“Ồ…em cảm nhận được rồi, hơi ấm và nhịp đập của Yoshihisa kun…Làm ơn hãy giữ chặt lấy em. Nếu anh làm thế, em sẽ quên đi hết mọi thứ.”

“Hả!”

Trông cô ấy hiện tại thật đáng thương và dễ vỡ đến mức mà tôi nghĩ rằng nếu tôi mà ôm chặt thêm tí nữa thì chắc cô sẽ vỡ thành trăm mảnh mất. Không chỉ tâm trí mà thậm chí trái tim của cô cũng đã nát tới múc không thể sửa được rồi.

(Nhưng đã quá muộn rồi. Tôi đã phá nát cơ thể của cô ấy chỉ để thỏa mãn cơn thú tính trong tôi.)

Phải, nó đã quá muộn.

Ai cũng nghĩ rằng những điều tôi đã làm với Hatsuyuki là không thể sửa chữa được nữa. Liệu một chàng trai nghèo khố rách áo ôm như tôi có thể nói gì đây?

“Tôi đã đầu độc cô, cô biết mà. Cô nên rời xa khỏi tôi trước khi quá muộn, Hatsuyuki san.”

“Đừng đi mà…đừng đi mà, Yoshihisa kun. Không ai, không ai là quan tâm đến em trừ anh ra cả…”

Mỗi lần tôi nghe thấy giọng nói của Hatsuyuki, bụng tôi lại quặn thắt lại. Mỗi lần da của chúng tôi tiếp xúc vào nhau cũng lại là một lần tôi phải đi thở oxi.

“Em yêu anh, Yoshihisa kun. Làm ơn hãy tin em.”

Sau khi nói những lời đó, cô ấy nghiêng người về phía trước và nhẹ nhàng hôn tôi từ đầu đến mắt và thậm chí là cả ngực tôi nữa. Cô ấy sau đó chạm đến vành tai tôi và cắn vào nó một lúc. Khi cô ấy làm xong thì cô nhắm mắt lại và hôn tôi một nụ hôn nồng thắm đến mức cho cả lưỡi vào để có thể nếm được tôi, rồi lưỡi cô bắt đầu liếm bên trong mồm tôi như để nuông chiều cho cho đam mê của cô ấy. Mỗi một khoảnh khăc đó lại đem đến cho tôi một cảm giác buồn não nề.

(À…tôi hiểu…cô cũng giống tôi.)

Mặc cho tôi hạnh phúc thế nào với sự thân mật này, nhưng trái tim tôi thì đang gào thét trong đau đớn. Tôi không cần ai khác ngoài cô ấy có thể ở bên tôi, những lúc mà cô ấy ở bên tôi thì mọi chuyện đều ổn cả. Đó là điều mà tôi đã từng tin, nhưng giờ đây tôi đang do dự về những bước đi tiếp theo của tôi.

“Thôi, hãy làm tình để quên mọi chuyện vừa nãy đi anh. Cơ thể em đã nóng lắm rồi và em không thể nào tập trung vào cái gì khác ngoài cái đó của anh ở trong em.”

Khi cô ấy bắt đầu hôn tôi,tôi đã bắt đầu làm cái điều mà khiến tôi thấy đau đớn nhất. Tôi phải đấu tranh liên tục để đưa cô ấy vào trong lớp học vắng người và rồi cởi đồ cô ấy ra để chúng tôi có thể làm việc đó….

Nhưng tôi hiểu tôi không có quyền lờ đi cảm xúc thật của chính mình. Tôi không thể nào lờ đi nỗi đau trong tim mình -làm sao tôi có thể lờ đi như không có chuyện gì xảy ra cơ chứ.

(Tôi nhất định phải nói ra điều đó…tôi phải từ chối cô ấy. Vì điều này là sai trái, nên dừng lại đi Hatsuyuki san)

“...Anh không dám nói gì, phải chứ?”

(Tôi có thể nói gì được đây? Liệu tôi có quyền từ chối đi sự quyến rũ của cô hoặc là nói lên tiếng lòng mình được cơ chứ?)

“Nhưng em cũng vui lắm. Sự tổn thương của anh, cái cảm giác mà anh gặp rắc rối với em và không thể nói được…thật khiến cho em cảm thấy vui sướng.”

(--Chỉ nghĩ về em và quên hết mọi thứ đi thôi~)

Cô ấy thì thầm những điều đó trong mê sảng, và biểu cảm cô ấy trông có vẻ đau đớn.

(Tôi có thể làm gì trong cái tình huống này đây?)

Tôi không biết phải làm gì, tôi cảm thấy bối rối đến mức khóc luôn rồi. Tôi không có quyền rơi lệ nhưng cơ thể tôi thì nó ứ chịu nghe tôi.

Hatsuyuki sau đó chạm vào cổ tôi và sau khi liếm cổ tôi một lúc thì ngay lúc đó cô cắn một phát sâu nên mức in hằn cả vết răng nanh của cô ấy luôn. Tôi cảm thấy đau đớn và vui sướng trong cùng lúc đã khiến cơ thể tôi sướng tê dại.

“Em xin lỗi, em xin lỗi, em xin lỗi, Yoshihisa kun…Làm ơn hãy quên đi tất cả và đắm chìm trong tình yêu của em. Hãy quên đi tất cả và chỉ tập trung vào em thôi…Nếu anh có thể cho em một chút cảm thông dành cho em thì…”

“Hatsuyuki san…”

Làm ơn hãy hối tiếc em, hãy buồn vì em, hãy tức giận vì em. Kể cả anh có ghét em, em không quan tâm. Nếu tôi có thể một phần trái tim của anh thôi, thì em vẫn sẽ cam lòng.

Hatsuyuki lại hôn môi tôi lần nữa- nó lạnh quá vì cô ấy vừa khóc vừa cười cùng lúc. Đối với tôi nụ hôn đó là một tội ác.

(QUÁ ĐỦ RỒI…giờ là lúc để đối mặt nó…)

Tôi siết chặt nắm đấm và rồi mở ra như thể quyết tâm được điều mà tôi sẽ làm. Sau đó tôi nắm lấy vai cô ấy và đẩy cô ấy ra khỏi người tôi.

 

 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!