Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1280

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2583

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 884

Tôi, kẻ số hai, và cô gái số một

(Đang ra)

Tôi, kẻ số hai, và cô gái số một

Oshou

"Đây là câu chuyện về một tôi "số 2" đã trở thành "số 1" trong thế giới của ai đó." - Chương mở đầu, quyển 1.

15 46

Wn - chương 19

chương 19

Một khi họ đã vượt qua được, thì cuộc sống chung của họ đã đâu vào đấy hết.

Đã ba ngày trôi qua kể từ khi mà Yoshihisa và Hatsuyuki bắt đầu sống với nhau như một cặp đôi bình thường, khi mà cùng nhau sống ở nhà, cùng nhau đi đến trường….

Nếu như có thứ gì đó thay đổi rõ rệt nhất thì chắc là giờ nghỉ trưa.

“Hihi, bữa trưa hôm nay tự tay em làm đó, Yoshihisa kun!”

“Hừm, giờ Hatsuyuki bắt đầu làm mấy cái này rồi nhỉ, anh thật sự mong chờ hơn vào các giờ ăn trưa hơn rồi. Cơ mà, cho anh hỏi một chút?”

“Vâng, anh cứ hỏi đi?”

“Tại sao anh lại không được vào lớp? Tại sao em lại ăn ở trên đùi anh mỗi ngày vậy? Ý anh là em đến lớp của anh mỗi khi ra chơi mà, đúng chứ? Mà sao cứ đến lớp lại phải đeo bịt mắt vậy? Ý gì vậy?”

“Là tình yêu đó.”

Yoshihisa đơ người trước câu trả lời ngây ngô của Hatsuyuki.

Tuy nhiên, người ngoài nhìn vào thì họ không thấy như vậy.

Sara ngồi bên họ thì gắp không nổi thức ăn để cho vào mồm còn Kanetsugu- người phải đi cùng thì đang thì thầm với nụ cười méo xệch.

‘Có vẻ như Hatsuyuki này là một người phụ nữ dễ ghen hơn là em nghĩ. Không chắc có nên gọi đây là sự dễ mến hay là sự khủng bố nữa….’

‘Sara à, em có chắc là mình sẽ rời khỏi đây một cách lành lặn không? Theo như anh thấy thì cái tên senpai khán nộ này đang như con muỗi trên mạng nhiện rồi, nhưng anh nghĩ là Yoshihisa sẽ ổn thôi.’

‘Đó là tình yêu đó, nhưng anh không để ý sao? Lớp của Hatsuyuki này toàn gái xinh và nổi khắp cái trường này mà.’

‘Hở, hình như những lần mà Hatsuyuki bịt mắt Yoshihisa là khi mà một cô gái khác đi ngang qua tầm mắt của tên tiền bối rác rưởi đấy….vãi, thế này mà là yêu sao? Thật đấy, tên khốn đó thường lờ đi không nhìn mà, đúng chứ??’

Cơn ghen của Hatsuyuki nó rõ mồn một như ban ngày và họ nhìn mà phản ứng theo nhiều cách: Có người chỉ đứng nhìn, có người thì bất ngờ và bối rối và còn có người thì nhìn vào với ánh mắt thương cảm nữa. Hơn nữa, họ chả mảy may lo lắng cho Yoshihisa vì một lẽ rằng mọi người đều có thể cảm nhận được sự tin tưởng giữa họ.

Trong mọi trường hợp, chỉ có cậu ấy mới biết được sự thật đằng sau những hành động đó của cô.

(Hmm, mình đã hỏi cô ấy rồi ấy thế mà cô ấy chỉ toàn lờ đi không trả lời….Chả lẽ đấy là ghen? Nhưng liệu thực sự nó chỉ là ghen thôi sao?)

Hatsuyuki giờ đây đã cởi bỏ lớp áo thánh nữ này đã không từ chối cậu nữa, và nói rằng mọi chuyện chỉ là hiểu lầm. Yoshihisa cũng dần chấp nhận rằng người con gái đó đã thay đổi. Thôi thì, ghen tí này cũng cu ti phết.

(Cơ mà càng nhân nhượng thì cô ấy càng lấn tới thì phải- mà thực ra là đang lấn rồi, vì rằng đến cả đi toilet cô ấy vẫn còn đi theo và thậm chí còn đợi mình ở ngay cửa cho đến lúc mình ra ngoài luôn!!)

(Anh đang suy tính gì sao? Ừ, em hiểu mà, Yoshihisa, nhưng….anh có thể làm gì được đây? Anh là người duy nhất lo lắng cho danh tiếng của em và luôn soi xét mọi hành động trước mặt người khác mà.)

(Làm thế nào đây…..chả lẽ lại trả thù và bắt cô ấy phải hối lỗi về hành động của mình sao….Không, méo ổn tí nào. Mình đã từng làm thế rồi…đã từng bắt cô ấy phải đi vệ sinh ngay trước ống kính để cho tôi quay rồi và rồi cho cô ấy xem đi xem lại đoạn đó với mục đích sỉ nhục và hủy hoại tâm hồn của cô ấy….nhưng hình như cô ấy sốc tới mức không hối lỗi nổi hay sao ấy nhỉ? Nếu như lỗi của ai thì đây là lỗi tôi mà??)

(Anh ấy lại lên kế hoạch gì đây? Tại sao anh ấy lại muốn tôi làm nó ngay lúc này. Không, không phải thế. Chưa đủ, mình chắc là vẫn còn thiếu gì đó để có thể độc chiếm hoàn toàn Yoshihisa kun….)

Hai người họ, mỗi người một vẻ: Người thì đang đối mặt với quá khứ và mổ xẻ từng chi tiết, kẻ thì đang bừng lên ngọn lửa của ghen tuông.

Trong khi đó, bữa trưa đã xong lâu rồi.

Và rồi, cậu nhận ra rằng mình đã quên mất một điều quan trọng.

“Huh!? Chết mẹ, mình lỡ rồi….”

“Huh?! Có vấn đề gì sao, Yoshihisa?”

“Vấn đề nghiệm trọng đấy!!! Hatsuyuki vẫn chưa nói ‘nào, há miệng ra’ để đút cơm cho anh nhá!!”

“Oh!! Người như mình mà cũng có lúc như này sao….Em xin lỗi, Yoshihisa. Đáng lẽ em nên chú ý hơn thay vì cứ nhìn chằm chằm vào anh!!”

“CÁI LOL MÁ!!! Các người….các người đang cố gắng xát muối vào vết thương của người cô đơn đây à?”

“Ừ, ừ, đúng rồi đấy Yoshihisa senpai. Hừm, nhờ anh mà tôi đây lúc nào cũng được ăn cơm trưa cùng với Sara, do vậy thì cực tí cùng không sao. Nhưng….cả hai người cứ thích tình tứ với nhau thế này thì khiến tôi- một người đang ở cô đơn như này, cảm thấy bị xát muối vô cùng. Nên làm ơn, tem tém lại….”

Yoshihisa suy nghĩ một lúc về lời than vãn người bạn của mình thì bất chợt quàng tay vào vai Hatsuyuki và cười đểu

“Xin lỗi, xin lỗi, anh đây đang muốn thể hiện cho mọi cả trường biết thánh nữ là của ai thôi.”

“Ồi trời, Yoshihisa của em……bạo như này….trước mặt mọi người như này….em xấu hổ lắm.”

“Ờ….thế tại sao mà anh đây lại phải bị bịt mắt vì rằng anh quay mặt sang Sara và người khác vậy?”

“Hể? Chả phải chỉ có em trong mắt anh thôi sao? Kể cả nếu như chúng ta sánh bước cùng nhau, thì em còn lâu mới tha thứ cho anh khi anh dám lơ em đi trong suốt buổi học?”

“Hiểu….hiểu!!!”

Mọe, cô ấy ghen tới cái mức như nào vậy??? Nếu như tôi mà không giải quyết sớm, thì chắc là không còn gì xảy ra nữa.

Cùng lúc đó, điều gì có thể khiến tôi an toàn khi nhìn những cô gái khác đây? Lo sợ về điều đó, Yoshihisa hỏi Kanetsugu

“À này, Kanetsugu, cu em có thể trả lại cái AV mà anh cho chú mượn tháng trước không? Ừ, cái mà có đứa con gái trông giống Shara ế.”

“Senpai?! Vãi lol, thằng senpai súc vật này?! Sao anh lại nói điều đó ngay lúc này?! SAO ANH LẠI NÓI ĐIỀU ĐÓ RA NGAY LÚC NÀY!!! Tôi đã nói với anh đây là lời hứa của những người đàn ông thực thụ rồi mà!!!! Đã nói với anh là đứng có nói cái đó với Sara san rồi mà!!!”

“Nào, nào, bình tĩnh cái nào Kanetsugu. Có lí do cả đấy.”

“THẾ HẢ?? Như thế này, thằng em này cảm giác muốn vả vỡ cái alo của thằng anh lắm rồi đấy????”

“Có vẻ như AVs và các tấm ảnh “thiếu đạo đức” bị cấm vô cùng chặt bởi Hatsuyuki rồi do vậy anh đây đang có lôi cái trang web chứa toàn ảnh pỏn và video người Nam Định của chúng ta đây chết cùng luôn. Ah, trí nhớ anh mày tốt lắm đấy nhé, anh nhớ là không chỉ những người trong đây đâu mà còn cả cựu học sinh với nhiều người nữa đấy!!!”

“Vãi cả cức!! Anh đúng là thằng tệ bạc!! Điều đó sẽ khiến một đống người thậm chí còn độc thân và cô đơn đi tò hết đấy!!!”

Bất chấp việc bị đàm tếu qua loa linh tinh từ đám con trai hay bị khinh như mẻ bởi các cặp đôi khác thì cậu vẫn vỗ ngục như thể tự hào rằng ‘đến cỡ như tao còn được thứ tha mà lị’

“Cứ để mọi thứ đảm bảo hãn…Anh đây sẽ không nói điều đó cho những ai chưa thành đôi đâu! Ý là, thật đáng tiếc mà, do vậy ít nhất hãy để họ tận hưởng hạnh phúc cái hãn.”

“Anh còn khốn nạn hơn cả ác quỷ mà!!! Đó là cọng rơm cứu vớt họ đấy!!! Trên hết, kể cả anh có bạn gái rồi, thì việc anh nhìn vào mấy cái đó vẫn bình thường mà, nên đừng có mà kéo chết chung như vậy chứ!!! 'Chị biết không, Ichijoji senpai, Yoshihisa senpai chỉ thích loại lolita tóc vàng thôi đấy!!!' ”

“HẢ??? Nếu chú dám nó thế, Kanetsugu, chú cũng chỉ thích loại ngực bự tóc dài mà, vậy, lí dó gì chú lại đi tiết lộ xu hướng tính dục của người khác vậy?”

Yoshihisa và Kanetsugu đồng loạt đứng dậy, một cuộc chiến giữa những người đàn ông chỉ kết thúc khi có kẻ thua cuộc sắp sửa nổ ra.

Những thanh niên trong lớp cảm nhận được mùi thuốc súng cũng đã nhất tề đứng lên và hỗ trợ cho Kanetsugu.

“ Yoshihisa!” “Kane-kun?”

“.……”

“.……”

Cả hai người họ bất chợt trao nhau cái ôm thắm thiết của tình đồng chí….

“Này, Kanetsugu, anh đây không thể quay đầu xem được. Nhưng chú em biết biểu cảm anh mày như nào không? Mặt khác thì, Shara của chú vừa làm vẻ mặt trông mắc cười lắm đấy.”

“Tên khốn nạn nhà anh vẫn giỏi nhất là đùa giỡn nhỉ….Không có cái chuyện Shara của tôi sẽ làm mặt như vậy. À đấy, Ichijoji senpai của anh cũng cười khá tươi đấy nhá!!”

Cả hai người họ dều đổ mồ hôi lạnh vì những gì họ đã nói trước đó.

Yoshihisa là thể loại lolita tóc vàng thế mà bạn gái của anh- Hatsuyuki lại là kiểu tóc bạc ngực bự cơ.

Kanetsugu thì là thể loại tóc dài và ngực bự ấy vậy mà bạn gái Shara của cậu chàng này lại là loại ngực lép và tóc ngắn.

Xu hướng tính dục được hình thành từ việc thu nhập tinh hoa người Nam Định ấy vậy mà bạn gái của họ lại trật lất.

Trong thâm tâm họ rất muốn đổi người yêu cho nhau rồi vì rằng họ lúc nào cũng cảm thấy rất khó chịu khi mà đối phương lại có người mà mình muốn.

“Liệu chúng ta có nên đến chỗ nào riêng tư nói chuyện không? Phải đấy, mất lúc lâu đến mức có thể bỏ tiết luôn.”

‘Nào nào, cùng nhau vào phòng câu lạc bộ thôi nào, Kane kun. Em rất tò mò về những điều trong AV đó. Anh chắc chắn sẽ không từ chối lời đề nghị từ cô bạn gái dễ thương của mình, đúng chứ?’

Đối với người ngoài, thì đây không khác gì án tử với hai người này.

Người đầu tiên, Kanetsugu người mà cố gắng che mặt đi vì xấu hổ đã bị tóm cổ rồi bị lôi xềnh xệch ra khỏi lớp.

Sau khi thấy điều đó, Yoshihisa nói với nụ cười không thể giả trân hơn.

“Tình yêu của anh!!! Đừngggggggggggggggggggggg mà em!! Anh xin lỗi, anh xin lỗi, anh xin lỗi nhưng đầu anh đau quá!!! Em biết về chiêu thiết trảo chứ? Ái! Ái! Ái! Nhẹ tay, nhẹ tay!! Nếu em lôi cổ anh như thế thì cổ anh, cổ anh……á á á á!!!”

Yoshihisa cũng bị lôi đi xềnh xệch như vậy, chưa bao giờ học vật lí về cộng hưởng nó lại dễ như này.

Những đứa con gái nhìn bọn họ với ánh mắt kinh ngạc và khinh bỉ nhưng Hatsuyuki khiến cho họ không thể thốt ra lời nó.

Còn đám con trai trong lớp thấy họ bị lôi đi pháp trường như vậy thì bắt đầu cầu nguyện:

‘Nam mô a di đà phật….’

‘Chúng mày ăn gì để tao cúng cho….’

Nhờ đó, nhờ sự hi sinh cao cả này mà mạng lưới kinh tởm nhất của cái trường này vẫn chưa bị khui ra.

“.….Vậy, anh nghĩ đã đến lúc rồi, Hatsuyuki.”

“Phải, không còn học sinh nào lảng vảng ở đây nữa, do vậy thoải mái để thẩm vấn rồi. Em chắc chắn sẽ phải được nghe một lời biện hộ nào đủ logic đây nhỉ??”

Trong căn phòng thực hành môn địa- nơi thường xuyên không được dùng, Yoshihisa phải dựa lưng vào tủ sách còn Hatsyuki đang cầm lấy cà vạt của cậu. Nếu cậu khiến cô ấy tức điên lên, liệu cô có hành hạ anh đến chết không? Chỉ nghĩ đến lúc cô bật nộ lên đã khiến cậu nở một nụ cười nơi chín suối rồi….

Có cái mẹ gì vui à? Không, đây không phải tình huống mà anh có thể cười được đâu!!! Ờ, có thể khiến cho anh vui đấy, nhưng em thì không!!! VÀ anh thậm chí còn thu thập AVs của nhiều cô gái khác mà trái ngược với em sao!!!! Anh nói rằng anh thực sự không thích cơ thể của em sao??? VÀ ĐÓ LÀ LÍ DO MÀ ANH CỨ GÂY TỔN THƯƠNG CHO EM NHƯ VẬY SAO!!! ĐÓ LÀ LÍ DO MÀ KHI EM THẢ ANH RA, ANH ĐÃ KHÔNG THÈM LÀM TÌNH VỚI EM CHO ĐẾN LÚC CHÚNG TA SỐNG CHUNG SAO VÀ KỂ CẢ THẾ……ANH CŨNG CHỈ LÀM VỚI EM RẤT ÍT….”

Sự tức giận hiện rõ trên khuôn mặt cô, nước mắt cô rơi lã chã và Yoshihisa……thấy đó thật sự tráng lệ làm sao.

“Ồ, không, anh chỉ là không chịu được….anh không có ý tổn thương em. Nhưng, anh muốn trở nên độc ác như vậy mà.”

“KHÔNG!!! KHÔNG CÓ LÍ DO LÍ TRẤU GÌ HẾT!!! Anh biết em thương anh mà?? Em không thể nào chịu được nữa, em muốn sở hữu anh, em muốn mình là duy nhất trong mắt anh, em biết đó là sai………..nhưng…..không thể chịu được…không thể chịu được nữa….”

Sao….sao Ichijoji Hatsuyuki lại có thể tuyệt đẹp vậy chứ!!!!

Cô ấy đắm chìm trong tình yêu, chịu đựng nó và kiếm soát chính mình trong khi dọn dẹp hết mọi thứ và gần như nghiền nát tất cả ánh nhìn, cô ấy chịu đựng và vâng…..hoàn toàn phát điên vì tình yêu dành cho tôi.

Tôi cầm lấy cổ tay cô- vẫn còn đang giữ cà vạt của tôi và cho nó vào miệng mình.

"Ah――――, ah, ah…………"

Hatsuyuki cảm nhận cổ tay mình đang bị cắn khá đau….khá đau.

Răng của Yoshihisa để lại vết trên ngón tay, mặt sau tay và cả cổ tay cô. Vết cắn thay lời nói, cậu mỉm cười với cô người mà đang nhìn anh với phần ngực có chút ửng đó và có vẻ đang rất phê….không….sụp đổ tình thần rồi.

“Anh không muốn em bị nghiền nát bởi mâu thuẫn trong mình. Vậy nên hãy hiểu rằng, Ichijoji Hatsyuki là của tôi và tôi sẽ không nhìn ai ngoài em cả.”

“Thật hèn hạ, Yoshihisa. Nếu anh cứ làm điều đó và nói những điều đó…E-em muốn anh ph---”

“Em không cần phải tha thứ cho tôi. Tôi mãi mãi sống trong sự căm ghét của em, do vậy dù em có ghen tuông hay hận tôi như nào, thì em chắc chắn sẽ được nếm đủ thỏa mãn, sỉ nhục và tình yêu.”

Nghe những lời chắc như đinh đóng cột đó. Hatsuyuki thở ra làn hơi nóng bỏng. Rõ ràng có cái gì đó với cô thấy sai sai nhưng cô thì vẫn cứ đắm chìm trong những lời ‘đường mất’ đó từ tận đáy lòng.

(Xảo quyệt….đồ xảo quyệt…..mồm thì nói yêu em còn tay thì vẫn cứ vung vào tôi, anh cười và làm tim tôi rối-------)

Cái cảm giác bị kẹt giữa ánh sáng và bóng tối, kẹt giữa hối hận, buồn bã, vui vẻ và tình yêu….

(Làm ơn đừng có chiều em, đừng khiến em phải ghen tuông như vậy….KHÔNG TỐT, KHÔNG TỐT CHO TIM ĐÂU, ĐÓ KHÔNG PHẢI CÁCH ANH YÊU TÔI, SAO ANH DÁM YÊU TÔI NHƯ VẬY CHỨ…)

Tiếng nứt vỡ kêu giòn giã trong tim tôi và nó vỡ mất rồi, thứ gì đó quan trọng đã bị mất đi rồi. Thú gì đó mà đam mê có thể thay thế….thế giờ mất phanh rồi.

“Anh yêu em khi em là chính mình. Anh sẽ không bao giờ bỏ em lại và cũng không bao giờ đuổi em đi, nhưng nếu sự ghen tuông và lòng chiếm hữu khiến em khó chịu….thế thì, hãy nói cho anh biết tiếng lòng của em để anh có thể thuộc về em, Hatsuyuki.”

"Ah, uh, uhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh!!"

Cạp, cạp, cạp. Vừa khóc vừa cười, Hatsuyuki điên cuồng cắn vào cổ tay của Yoshihisa. Liếm rồi lại cắn và rồi tay cô ấy rất tự nhiên bắt đầu cởi đồ của cậu. Cậu ấy, cũng thế, cũng bắt đầu cởi đồ cô ra và nhẹ nhàng cắn lấy tay của cô.

Không phải là sếch đâu, đó chỉ là cách họ trao đổi yêu thương cho nhau bằng cách để lại dấu vết trên nhau thôi.

Cho đến tận tối, âm thanh duy nhất trong căn phòng đó chỉ là tiếng thở nặng nề của 1 đôi nam nữ…..

Và rồi dấu rắng, dấu môi lẫn lộn khắp cơ thể họ.

Sau tất cả…..cả hai người họ trở về nhà trong im lặng.

Hừm, dù cho chúng tôi tay trong tay, chúng tôi lại cảm nhận về nhau còn nhiều hơn thế. Lạ lùng thay, đễn cả sự im lặng nó cũng cảm thấy không thoải mái. Tôi chắc rằng là do cơ thể và tâm trí chúng tôi đã ngập tràn tình yêu của nhau thôi.

Hai người họ….giao tiếp với nhau mà không cần lời nói và cười cùng nhau, giống như 1 cặp đôi thực thụ……

Đêm muộn, họ cùng nhau đi ngủ và nắm tay nhau.

Đến sáng hôm sau, Yoshihisa thức dậy khi diện thoại cậu rung chuông báo thức.

“.….Sao mà tay mình lại bí trói vào nhỉ?”

Tình huống này quen quen, hình như thấy ở đâu rồi thì phải……và tôi bắt đầu toát mồ hôi lạnh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Tập rượt trước cho chap 21 :))) Nhưng tôi nhìn vào thấy kích thích vl :)) có thật là tí không :))) Cái địt mẹ, thằng súc vật này :)) ME TOO :))) thằng này tày quá rồi :))) HỞ :))) Ui vãi cả cức..... Đù mẹ, thâm :))) FBI OPEN THE DOOR!!!! Úi úi :)) Làm tốt lắm người anh em :))) Chịu rồi :))))))))) Tuy hữu danh, nhưng chiến công anh bất diệt :)) Học vất lí dễ vl, mấy con gà biết gì :))) Vãi lol, súc vật :)) Sến thế :))) Cái địt mẹ :))) Teo teo.....tèo teo tèo.....