Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1280

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2583

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 884

Tôi, kẻ số hai, và cô gái số một

(Đang ra)

Tôi, kẻ số hai, và cô gái số một

Oshou

"Đây là câu chuyện về một tôi "số 2" đã trở thành "số 1" trong thế giới của ai đó." - Chương mở đầu, quyển 1.

15 46

Wn - chương 17

chương 17

Yoshihisa bằng một cách nào đó, đã có thể mua được một cặp nhẫn. Anh ấy không thể không biết ơn Kanetsugu và Sara- những người mà đã dành cả tiếng đồng hộ để tư vấn mà thậm chí còn cho anh ấy mượn tiền nữa…

(Và giờ là Hatsuyuki….)

Hình dung được nụ cười khi đó của cô ấy, Yoshihisa trở về nhà với tâm trạng vui vẻ. Cậu mở cửa khi nở một bụ cười rạng rỡ trên môi và đi vào vòng khách….

“Mừng anh trở về nhà, Yoshihisa!”

“Hả?? Sao lại….”

“Em chợt nhận ra rằng em cần phải cứu lấy anh….”

“Cơ mà sao mà mặt anh khó coi vậy? Liệu em cần phải thể hiện gì trên khuôn mặt mình nhỉ ?”

Tôi vô cùng là bối rối. Tôi thì cuối cùng cũng phải chấp nhận một điều rằng Hatsuyuki đang khỏa thân mặc tạp dề. Nhưng vấn đề không phải cái đó…vấn đề nằm ở thứ mà cô ấy đang cầm trên tay cơ.

“Sao em lại cầm trên tay cái đầu ti và tã lót vậy??”

“Liệu anh còn phải để em nói ra cho anh hiểu sao?”

“Sao…..sao cô lại cứ thích tỏ vẻ ngại ngùng mỗi khi nói vậy?? Và….sao cô lại bày hết mọi thứ ra xung quanh mình như vậy?? Định khơi mào chiến tranh thế giới à????”

Phải, ngay ở trên sàn, bao quanh Hatsuyuki đủ loại đồ chơi không dành cho con nít như máy rung và trên hết là một đống đồ dùng để cosplay nữa, bao gồm cả áo đồng phục trường luôn!! Từ lạ đến quen và phía sau cô ấy là….

(Váy cưới luôn sao????? Cái khỉ mẹ gì vậy??? Đó là cái mà mình đã xé nát ra rồi, đúng không nhỉ?? Có phải nó đã được khâu lại đúng không nhỉ?? Có phải nó là cái trước đó, đúng không nhỉ??)

Tôi không biết dự định của cô ấy là gì nữa. Là đang bắt đầu trả thù tôi đấy hả??

Nhưng biểu cảm của cô vẫn không hề thay đổi- vẫn là nụ cười hiền dịu, bình tĩnh tựa như một vị thánh.

(WHATTTTTTTTTTTTTTTTT?! Chuyện mẹ gì đang diễn ra vậy??? Cô ấy quay trở lại rồi!! Vị thánh Hatsuyuki đã quay trở lại rồi!!!! THẬT LUÔN ĐẤY HẢ??? Rén rồi đấy, đây có phải cô ấy đang hù mình không?? Hôm qua mình đã làm gì cô ấy vậy trời?????????)

(AHAHA, anh sợ rồi kìa, Yoshihisa…Em vui vì anh để ý đến điều đó, vẫn không quá muộn. Em sẽ cứu rỗi lấy trái tim anh.)

(Ánh mắt cô ấy….sao mà sắt đá thế!!!! Mình chưa từng thấy trước đây luôn!!!)

(Không cần phải sợ hãi đâu, nào….em sẽ ôm anh vào lòng….)

Hatsuyuki bước lên một bước thì Yoshihisa bất chợt lùi lại một bước. Từng bước, từng bước….Kẻ tiến, người lùi và rằng nếu như khoảng cách họ cứ dài vô tận như vậy….

Cuộc chiến này tựa như dài mãi mãi, ấy thế mà thực tế, mới chỉ chưa đầy một phút thì Yoshihisa đã bị đẩy về phía trước cửa rồi.

“CÁI----- cửa không mở???”

“Đen quá ha? Em phải khóa nó lại…phải giảm thiểu cơ hội anh chạy trốn chứ”

“Thật đấy, cô đang cố gắng làm cái quái gì với tôi vậy?? Tôi sợ rồi đấy!!! Nói đi…..tôi, không, tôi sẽ bị lời nói của cô làm cho ngu muội đi mất!! Tôi biết rồi!! Sự hiện diện của cô khiến tôi đã phát điên lên rồi, nhưng mục tiêu thực sự của cô chính là đống đồ chơi kinh tởm xung quanh cô!!!….Tôi….tôi không chắc là khi một đống đồ đó cho thẳng vào lỗ đít tôi hay là cố gắng biến tôi thành 1 con đàn bà….Cô chắc chắn sẽ hành hạ tôi cho đến khi tôi biến thành một đứa trẻ, bắt tôi phải mặc đồ con gái- chắc chắn là đéo hợp với tôi rồi bằng cách xoắn nát tinh hoàn của tôi bằng kìm và rồi biến tôi thành một con nô lệ của cô vĩnh viễn để có thể mãi mãi kẹt trong cái trò chơi của cô!!! Cái địt mẹ, tôi biết đây là nghiệp của tôi rồi nhưng cô đừng có biến tôi thành như vậy để rồi bị mấy thằng khác chơi tôi chứ!!!”

“Có phải anh đang cố tình chuyện bé xé ra to nhỉ? Liệu anh có thể suy nghĩ kĩ trước khi nói không?”

Hatsuyuki chỉ đơn giản lấy tay xoa xoa đầu trong bối rối trong khi Yoshihihsa run bần bật, còn răng thì đập vào nhau cầm cập rồi. Nhưng rồi….

Cô ấy chỉ đơn giản là nhẹ nhàng ôm ấy anh ấy và cũng nhẹ nhàng xoa đầu anh ấy.

“Đừng lo lắng, không ai trong căn phòng này có thể làm hại anh đâu, không ai có thể làm tổn thương anh được nữa, vậy nên hãy dựa vào em mà nghỉ ngơi này. Gọi em là ‘mẹ’ như anh đã từng vào ngày hôm qua, và rồi hãy quên đi tất cả để em có thể chữa lành cho anh…”

“Ý cô là gì?”

“Mẹ xin lỗi, Yoshihisa. Mẹ sai rồi. Mẹ đáng lẽ không nên áp đặt cảm xúc của mình vào con như con đã từng và rồi con đã nói rằng ngày nào đó nếu như chúng ta sống cùng nhau, con sẽ không cần phải sếch tàn bạo nữa….”

“.…Tôi rất vui vì cô nhớ đến đấy nhưng tôi chỉ cần xin lỗi thôi. Vì sau cùng, tất cả đây đều là lỗi của tôi mà thôi.”

“Nhưng…..trái tim con đã bị tổn thương khá nhiều. Mẹ biết điều đó. Vậy nên…..giống như con đã làm với mẹ, mẹ cũng muốn chữa lành cho trái tim của con, dù chỉ là một chút.”

“What??? Thế thì liên quan gì đến việc cô thành mẹ của tôi đâu cơ chứ?”

“Thì ý mẹ là, hôm qua đã ngủ rất ngon, khuôn mặt con khi ấy hạnh phúc lắm cứ như là con đã tìm thấy được chút bình yên khi mà đang bú vú mẹ đây. Do vậy thứ mà con cần nhất chính là tình mẹ bao la này đây!!!”

Yoshihisa- người mà đang dần bị thuần hóa bất chợt xoa xoa ngực của mình để chống lại cám dỗ của cô ấy…Đó chỉ là trực giác thôi, nhưng anh ấy không hề không cảm thấy bối rối trước điều đó

(Liệu lúc ấy mình trông mệt mỏi và kiệt sức đến thế cơ à?)

Và bên cạnh đó…..

“Hừm, thế còn cái gì đang ở trên sàn đây, liệu đây có phải váy cưới không? Hình như nó được khâu lại rồi thì phải?”

“Nếu con muốn, Yoshihisa. Thì mẹ không chỉ là ‘mẹ’ của con đâu…mà em còn có thể là ‘một người chị’ hoặc ‘một người em’ luôn đó. Dĩ nhiên, anh chắc chắn sẽ được sống lại đêm tân hôn khi mà em mặc trên mình bộ váy cưới. Nếu anh muốn, thì anh có thể xé nát nó thêm một lần nữa và rồi hóa thành một con súc vật cuồng dâm…Nhưng lần này, em sẽ không chạy nữa mà em sẽ ôm anh bằng cả tấm lòng của mình.”

“.…!?”

Yoshihisa cạn lời trước mục đích của Hatsuyuki luôn rồi. Nếu như vậy thì khác gì lại gây thêm tổn thương tình thần cho cô ấy nữa đâu?? Nếu như cô ấy mà định làm lại lần nữa, thì chắc chắn cô ấy sẽ sấn sổ đến liền. Và….cô ấy khi ấy sẽ chấp nhận hành động của Yoshihisa và nói rằng em yêu anh

(Không được, không được, không được,….)

Đó là điều mà tôi không hề muốn cô ấy nói ra tí nào. Liệu cô ấy có phải đang cố gắng chiều tôi không, kể cả là tôi muốn làm gì cũng được?

(Thế thì tiền là ổn nhất)

Tôi quá hiểu điều này khi đây là lúc mà Hatsuyuki hi sinh cho tôi. Cô ấy yêu tôi nhiều đến mức mà ghét luôn cả tôi cơ mà. Và tôi muốn vứt bỏ một trong số chúng đi, kể cả khi tôi là thằng đã hiếp dâm cô ấy.

(Phải nói gì cho cô ấy đây?)

Liệu lời nói của tôi có chạm đến cô ấy để cô ấy hồi tâm chuyển ý không? Liệu tôi có thể làm gì được cho cô ấy khi mà cô ấy lại đang cố giấu đi cảm xúc thật chính mình chứ. Nhưng tôi cũng không thể để mọi chuyện bế tắc như này được. Thôi thì để im lặng thay cho lời nói vậy

(.….Phải rồi.)

Cùng lúc đó, Yoshihisa chợt nhớ ra rằng-- Tại sao hôm nay anh ấy lại đi ra ngoài?

Chả phải là để tặng quà cho cô ấy sao?

“.…Hừm, Hatsuyuki này, anh rất vui khi em nghĩ cho anh như vậy. Nhưng anh không cần điều đó đâu.”

“Ý anh là anh không muốn em chiều chuộng anh?”

“Không phải thế. Anh rất muốn như vậy và anh làm khi mà anh muốn. Nhưng, em biết đấy…nếu như điều đó đồng nghĩa với việc hi sinh chính bản thân em thì chính anh khi này sẽ không thể thật sự chiều chuộng em nữa và trái tim anh sẽ cảm thấy không vui vì điều này.”

“Nhưng kể cả thế, em vẫn muốn cứu anh.”

“Nhưng kể cả thế, anh không muốn điều đó.”

Cuộc hội thoại dần đi vào ngõ cụt. Nhưng không có sự thù địch hay phản kháng nào đã diễn ra cả. Yoshihisa mỉm cười và lấy ra hộp vuông vuông từ tróng túi xách trên vai.

“Anh sẽ rất vui khi em đeo thứ này cùng anh. Nhìn này, đây là một cặp nhẫn.”

Anh ấy mở hộp ra và lấy một cái ra, đeo lên trên tay trái của Hatsuyuki.

Nhưng….

“Không, em không thể nhận ngay lúc này.”

“Sao lại không?”

Cô ấy nhẹ nhàng rụt tay lại và trên khuôn mặt của cô thoáng chút đượm buồn và cũng là chút cảm xúc yêu đương của một thiếu nữ. Rồi, cô nhìn xa xăm vào cặp nhẫn đó .

Và rồi….

“Em là gì của anh vậy?”

Yoshihisa lại một lần nữa rơi vào suy tư bởi câu hỏi của cô. Mối quân hệ của anh với cô ấy là tình nhân, chắc chắn….không, chắc chắn nhất phải là anh sẽ trở thành người chồng của cô ấy mới đúng. Cô ấy thì đang ở chung với anh- người phụ nữ mà anh yêu và cũng chắc chắn là cô ấy cũng yêu anh nữa.

“Nói cho em biết đi, Yoshihisa. Em muốn anh trả lời rõ ràng- từ chính miệng của anh. Em là gì của anh?”

“Tất nhiên, đây là câu hỏi cho một đôi tình nhân---”

“Nhưng đó là do em ép buộc anh mà?”

“A-anh yêu em!!”

“ Anh yêu em…..nhưng em còn chưa nghe anh nói câu đó bao giờ mà.”

Hatsuyuki đã nói dối, sự thật là cô đã nghe nó ngay sau khi họ làm tình tối qua thôi. Nhưng những lời đó căn bản không lọt vào tai cô vì rằng cô đã ngủ và không còn nghe thấy nữa. Kể từ khi họ sống cùng nhau thì cô cũng đã được giải phóng, thoát khỏi xiềng xích nô lệ rồi thì cô chưa từng hỏi trực tiếp anh ấy nữa.

“Tình cảm mà không được nói ra thì khác gì là không có….Bố em yêu mẹ em và có lẽ là ông ấy cũng yêu em nữa. Nhưng sao em có thể tin được rằng ông ấy chưa từng nói với em điều đó chứ?”

“Anh….”

“Em là gì của anh? Em đã không còn là một con nô lệ tình dục, tình yêu của em, người tri kỉ sống chúng với em- là những thứ mà em đã áp đặt lên anh. Anh không nói cho em biết bất cứ thứ gì, không, không phải, là do em không hỏi……em đã tin rằng một ngày nào đó anh sẽ nói cho em biết sớm thôi.”

Nhưng….

Mắt cô ấy rơm rớm nước mắt và cô không thể nói rằng họ trong suốt quãng thời gian sống chung khi đó là vui hay buồn nữa.

“Em rất vui khi chúng ta có nhẫn cặp với nhau, nên đó là lí do….em muốn anh nói nó ra. Chúng ta là gì của nhau vậy, Yoshihisa? Anh có cảm xúc gì với em? À, không, không, không,… không phải là ‘anh thích em’ hay ‘anh yêu em’. Phải là hay để anh ở bên cạnh em mãi mãi, mãi mãi,…..”

Tình cảm mà không được nói ra thì khác gì là không có…Và rồi ngay lúc này, Hatsuyuki đã nói ra những lời yêu. Cô tin rằng nếu như anh ấy không hét lên thì sự căm thù của cô dành cho anh sẽ không bao giờ biến mất.

“Nếu anh thấy em là một gánh nặng, thế thì chúng ta hãy chia tay. Do vậy, ngay lúc này thôi, làm ơn hãy nói cho em biết đi, Yoshihisa. Em yêu anh. Và anh cảm thấy em như nào với anh?”

Nước mắt tuôn rơi nhưng cô vẫn cố gắng nở một nụ cười, cầm lấy tay của anh ấy mà run rẩy. Còn anh lúc này thì vẫn ngậm chặt miệng và đang cố gắng không nói ra. Cậu đã nghĩ mình không bao giờ có quyền bộc lộ tình cảm của mình, nhưng cậu đã lầm.

(Mình lại mắc sai lầm rồi….)

Không nói cho cô ấy biết tình cảm của mình để rồi khiến cô ấy nghĩ mình là gánh nặng.

Thật ngu xuẩn khi không nói cho cô ấy biết rằng cô chỉ đang cố gắng nuông chiều mình dù đó là tận tâm cô ấy muốn thế.

Và cũng thật ngu xuẩn khi tôi không nói với cô ấy rằng điều đó không được phép xảy ra.

(Tình cảm mà không có trong lời nói thì nó cũng chả tồn tại? Vậy, Hatsuyuki, chả phải em đang cố gắng kìm nén sự căm ghét của em dành cho anh và rồi phân mảnh nó ra đến mức vừa phải sao?)

Anh ấy đã sai, Yoshihisa đã mắc sai lầm.

(oh, mình cũng rất vui…..Hatsuyuki yêu mình rất nhiều)

Tôi thấy mình nhẹ nhõm vì biết rằng tôi là người như nào. Người phụ nữ mà tôi đã hãm hiếp và đã yêu, khi lúc đó đã từ bỏ tất cả, giờ yêu tôi.

(Đó lí do mà nó khiến tôi rất bực mình, phải, tôi đang rất bực mình….)

Việc một người phụ nữ sẵn sàng hi sinh chính bản thân mình để yêu cậu và con cho cậu làm tình với cô ấy mọi lúc mọi nơi như vậy…..Thật kinh tởm, và thật ngu ngốc làm sao, sao mà cậu lại có thể gọi mình là người yêu hay nói rằng ‘anh yêu em’ như thế cơ chứ?

(Đó là lí do ,Hatsuyuki….)

Yoahihisa cuối cùng cũng đã quyết định rằng- mọi thứ vốn dĩ đã sai rồi.

“Anh xin lỗi em, Hatsuyuki san. Là anh đã sai.”

Do vậy anh quyết định phải dẫm đạp tình cảm của cô ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

:)))))))) volo, bro mỉa câu đỉnh cao thật :))) "đúng như ước nguyện" rồi sao mà rén thế :))))) Vãi lìn, trí tưởng tượng của bố phong phú thế :o Ối mẹ ơi, con cũng muốn được mẹ "chữa lành" :)))) CON CŨNG MUỐN, MẸ ƠI :((( đẳng cấp thật, yêu đến mức bị ghét :))) mối quan hệ của chúng ta là gì~~~ khôn thế :))) súc vật :)))